Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Lê Miên Khương
Email Tác Giả
Mời Đọc Tác Phẩm

* Tưởng Niệm & Tri Ân * *** Lm. Anrê Dũng Lạc ***

Điểm Nhấn

Tin Thời Sự

Điểm Sách

Văn Hóa - Biên Khảo

Văn Hóa & Niềm Tin

Hội Nhập Văn Hóa

Bản Tin Dũng Lạc

Bộ Kinh Tộc Việt

Chữ Quốc Ngữ

Văn Học - Nghệ Thuật

Dũng Lạc Slide Show

Gọi Nắng Vào Tim

Những Cuộc Thi Viết

Đồng Xanh Thơ

Vườn Ô-liu - Trang Văn

Góp Nhặt Thơ

Thánh Nhạc

Hội Họa

Làng Văn Hữu Dũng Lạc

Tâm Linh - Tôn Giáo

Sứ Điệp

Thần Khí - Chữa Lành

Lời Chúa Mỗi Ngày

Bẻ Bánh Lời Chúa

Tin Vui Thời Điểm

Mẹ Maria

Vị Thánh Trong Ngày

Các Thánh Việt Nam

Mục Vụ Gia Đình

Tư Tưởng Văn Hóa Việt

  Kinh Thánh Công Giáo
  Lớp Vô Nhiễm
Nối kết - Links
Bài Viết Của Lê Miên Khương

Cây hồng đào (thơ)

Đường vào nhà em có con suối nhỏ
Cây hồng đào dại mọc giữa cỏ hoang
Bước chân em qua dài bao năm tháng

Gót son còn lưu đường đất dọc ngang

Ninh Kiều Cần Thơ (thơ)

Quê tôi ở tận miền Trung xa xôi
Chiếc đòn gánh nắng cháy và bão lụt mãi không thôi
Từ thuở nhỏ đã mơ về miền Nam trú phú
Đất lành chim đậu, ai trách mình yêu xứ lạ

Phải vậy không em yêu !

Trời vẫn xanh gió vẫn hát trên cành (thơ)

Hai mảnh đời tan tác gặp nhau trong quán vắng
Họ ôn lại kỉ niệm của thời mặt trời sáng chói ngày đêm

Lòng mình mãi là biển khơi (thơ)

Trên bầu trời xanh vút cao
Một đàn thiên nga trắng phau
Bay lên cùng với ngàn sao

Cuộc đời bỗng thấy dịu vơi

Đường tơ (thơ)

Em từ kiếp trước trở về
Cho anh nối lại lời thề thuở xưa

Quê mẹ (thơ)

Rồi một ngày tôi về thăm quê mẹ
Cát trắng bờ lau biển vẫn rì rào
Sóng lìa khơi triệu năm ôm bờ vỗ

Như dân mình nước mắt mãi tuôn rơi !

Trời xanh cho anh như một ngục tù (thơ)

Em đã gởi gì với đôi mắt trong
Mà sao anh thấy xuyến xao cõi lòng
Màu áo thiên thanh anh còn nhớ mãi

Gió thổi anh lùa tóc em đầy tay

Con đường xưa (thơ)

Tôi trở lại đây, về lại con đường này
Con đường xưa in bước chân em guốc mộc
Nghe trong gió niềm vui và nỗi buồn cô độc

Ngày xưa đó, có tóc dài đi dưới hàng cây

Mặt trời lúc rạng đông (thơ)

Mặt trời lúc rạng đông 
Lớn to gần gũi và mang ánh hồng

Nhưng anh vẫn xa cách và lạnh lùng với em

Như mặt trời còn hơi lạnh của màn đêm

Hoa tôi thương (thơ)

Ngày em về thành phố
Mắt nai nhìn ngọn cây

Cách xa người đã bao năm

Cách xa người đã bao năm
Màu thương sắc nhớ dài trăm dặm đường

Bóng tối và ánh sáng (thơ)

Anh từng nói từ ngày gặp em
Em là ánh sáng đẩy lùi bóng tối

Và soi đường cho anh đi !

Người dưng ngày cũ (thơ)

Quạ kêu nam đáo nữ phòng
Người dưng khác họ đem lòng nhớ thương
(Ca Dao)

Em thánh thiện dạy tôi đôi điều (thơ)

Từ ngày qua trước giáo đường
Nhớ em thong bước áo thương tà trầm
Về nhà mộng tưởng trăm năm

Chuông nhà thờ gióng đọc thầm câu kinh

Tình xanh (thơ)

Hoa nắng cài lên tóc em
Hạt bụi vàng trên vành môi
Gió đưa mây qua ngang đồi

Nước triều lên lòng chơi vơi

Hoang sơ lưu dấu nhiệm màu (thơ)

Anh cứ mơ muốn được làm thi sĩ
Mơ thấy mình thành hạc trắng nguyên trinh
Về đỉnh trời nhìn biển nước nhân sinh

Đang vùng vẫy trong dòng đời huyễn mộng

Từ độ chia phôi (thơ)

Thưa rằng từ độ chia phôi
Thuyền quyên bến vắng hoa trôi dặm dài

Hai dòng sông (thơ)

Trời bên đông em mùa này có lạnh
Nước dòng sông có chảy ngược đến nguồn
Con cá nhỏ quay về thăm suối hạnh

Thời gian đi hoang tình sử trệch dòng

Anh sẽ không bao giờ…(thơ)

Anh sẽ không bao giờ kể cho ai nghe
Nỗi buồn thế kỷ của chúng mình

Cứ giữ đầy lòng bằng cách lặng thinh

Bát nước (thơ)

Ơi cô thôn nữ đầu làng
Chè xanh bát nước trăng vàng nàng dâng

[1] 1 2 3 4 5 6 [1/6]
   dunglac@gmail.com