Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoa Văn

CÙNG MỘT TÁC GIẢ

Tạ Ơn Đời

Mời Đọc Tác Phẩm

* Tưởng Niệm & Tri Ân * *** Lm. Anrê Dũng Lạc ***

Điểm Nhấn

Tin Thời Sự

Điểm Sách

Văn Hóa - Biên Khảo

Văn Hóa & Niềm Tin

Hội Nhập Văn Hóa

Bản Tin Dũng Lạc

Bộ Kinh Tộc Việt

Chữ Quốc Ngữ

Văn Học - Nghệ Thuật

Dũng Lạc Slide Show

Gọi Nắng Vào Tim

Những Cuộc Thi Viết

Đồng Xanh Thơ

Vườn Ô-liu - Trang Văn

Góp Nhặt Thơ

Thánh Nhạc

Hội Họa

Làng Văn Hữu Dũng Lạc

Tâm Linh - Tôn Giáo

Sứ Điệp

Thần Khí - Chữa Lành

Lời Chúa Mỗi Ngày

Bẻ Bánh Lời Chúa

Tin Vui Thời Điểm

Mẹ Maria

Vị Thánh Trong Ngày

Các Thánh Việt Nam

Mục Vụ Gia Đình

Tư Tưởng Văn Hóa Việt

  Kinh Thánh Công Giáo
  Lớp Vô Nhiễm
Nối kết - Links
Tạ Ơn Đời
Với nhiều bài lục bát mượt mà, thơ Hoa Văn bơm chất sống vào trong những tàn lụi, chuyển chất tình làm thứ keo mầu nhiệm gắn lại mọi mảnh rời xung khắc thành hòa khúc dịu êm trào dâng lẽ sống... (MLDL giới thiệu)
Bài Viết Của Hoa Văn

Thơ của Hoa Văn: Hư Không… (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)

HƯ KHÔNG

Tuổi thời gian độ chín nhừ
Mong chi trở gió phất cờ mai sau
Mỗi ngày mỗi đến thật mau
Tiếng cười giờ cũng nhạt màu tử sinh

Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Nụ cười xa nụ cười gần
Xuân về trên áo phù vân cuộc đời
Nghe lòng bỗng nhớ xa xôi
Nghe đìu hiu bỗng bùi ngùi dậm xa

Thơ của Hoa Văn : Chữ Tâm/Thế Tục (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Tâm còn chưa rụng chưa rời
Chưa trăm năm tóc một trời mây bay
Đời là một cuộc trả vay
Mà trong tiềm thức đã ngày nọ kia

Thơ của Hoa Văn: Hãy Đón Thu Như Đón Cuộc Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)

Trời đã vào Thu với gió mây
Tình nào còn đọng lại trên tay
Là vàng chưa tách cành về cội
Thu đến rồi em đời bóng mây!

Thơ của Hoa Văn: Mây Khói, Cuối Nẻo,….(Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Bây giờ cũng chẳng còn gì
Hồn xưa đã lạc duyên thơ lá vàng
Ngày nghe đất thở trời than
Đêm lên từ những điêu tàn trăm năm

Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Nụ cười xa nụ cười gần
Xuân về trên áo phù vân cuộc đời
Nghe lòng bỗng nhớ xa xôi
Nghe đìu hiu bỗng bùi ngùi dậm xa

Thơ của Hoa Văn: Xuân Trên Tờ Lịch Nhiệm Mầu (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)

Đón xuân ta một lời chào
Mừng xuân vừa tới xuân vào cửa hoa
Cõi người vẫn cõi người ta
Mơ nào giữa những phôi pha nụ đời

Thơ của Hoa Văn Tiếc Thương Cha Trần Cao Tường (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)

Bài thơ này viết thay lời tiễn biệt
Cha Trần Cao Tường, một vị Linh Mục
có một tâm hồn rất cao thượng, mới vừa
về nước Chúa.
 

Tin Cha Trần Cao Tường về nước Chúa
Tôi bàng hoàng như mất một người thân
Linh Mục ơi tôi quý mến vô ngần
Dẫu đã biết ra đi là mệnh số

Thơ của Hoa Văn: Ngồi Đây Mà đếm Lá Vàng (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Ngồi đây mà đếm lá vàng
Đếm sao cho hết cùng ngàn mây xa
Ngồi đây mà đếm tình qua
Mùa Thu trời đất tôi và thu tôi

Thơ Hoa Văn (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Cuối Nẻo, Danh Thơm, Mây Khói, Chữ Tâm, Hoa Bướm...

Thơ Hoa Văn: Phủi Sao Cho Hết Bụi Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)

Em về lục lọi dung nhan
Mười lăm năm lá lạc ngàn rừng sương
Thì thôi cũng một đoạn đường
Lòng như khói cuộn đôi phường phố đau

Mời đọc sách: Như Áng Mây Hồng (Tủ Sách Dũng Lạc)

Hoa Văn là một Phật tử, đã từng được nhiều người ái mộ với những tập thơ Tạ Ơn Đời, Che Đời Mưa Bay, rất thơ, sâu sắc trầm lắng. Như Áng Mây Hồng mới được xuất bản gồm 105 bài thơ lục bát, chỉ toàn thơ lục bát, thật đẹp, êm ả như lời ru ầu ơ của mẹ, đơn sơ mà ý vị như những khúc ca dao là hơi thở của Việt tộc mình. Đức Phật ví cuộc đời đang qua đi như những cụm mây trắng. Hoa Văn thì lại thấy được “như áng mây hồng”.  Thì ra dù có nhận cuộc đời là vô thường và khúc mắc chưa có câu trả lời cho quá nhiều chuyện oái oăm, Hoa Văn vẫn thấy được màu hồng qua những nụ đời. (Lm. Trần Cao Tường giới thiệu)

Thơ Hoa Văn: Mưa Đời Cũng Nhạt Áo Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)

Đời rồi cũng nhạt mầu vui
Mầu thương đà đậm ngậm ngùi phân ly
Biết rằng cỏ lá vô tri
Trăm nghìn nào có nên gì mà mong

Thơ Hoa Văn: Ngọc Nắng Vàng Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)

Vàng chiều gọi nắng vào thơ
Bước hư vô bước cơ hồ đã như
Nói ra tâm thức đau nhừ
Bởi trong vô thức đôi bờ lá bay

Thơ Hoa Văn: Xuân
Giữa trời tự do  - Xuân với nắng hồng  - Tóc Người Bao Nỗi Sầu Vương.

Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay - Mù mưa, Lục bát em

Dẫu còn vui dẫu còn buồn

Vẫn yêu lục bát vuông tròn ca dao

Lời thơ viết giữa ba đào

Tím đêm trầm mặc hồn trào tay hoa

Thơ Hoa Văn: “Thói Đời” Còn Mãi Thói Đời, Tìm quên, sinh và diệt

Cái sinh và cái diệt

Tất cả đều như nhau

Là người ai cũng biết

Cứ vui cho bớt sầu.

Thơ Hoa Văn: Chuyến tàu tử sinh, tiền kiếp vị lai, chỉ có con tim tình vẫn đủ

Từ tôi sương khói hoàng hôn

Ngó lên trên đỉnh đời chon vót sầu

Tâm tư nay cũng nát nhàu

Nằm ngoan trên bệ chuyến tàu tử sinh.

Thơ Hoa Văn - Che Đời Mưa Bay: Hãy nhìn nhau chân thật, Thoáng thôi, Thiên đàng và địa ngục

Hôm qua người vẫn còn đây

Hôm nay thành cát bụi bay về trời

Thoáng thôi hết một kiếp người

Mầu da nào cũng ngâm ngùi thương đau.

Che Đời Mưa Bay: Cái còn cũng không - Đường ta ta đi - Mảng sầu

Cơm vay nước mượn cũng buồn

Đã không đến cả cái còn cũng không.

[1] 1 2 3 [1/3]
   dunglac@gmail.com