Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Nguyễn Văn Sướng
Mời Đọc Tác Phẩm

* Tưởng Niệm & Tri Ân * *** Lm. Anrê Dũng Lạc ***

Điểm Nhấn

Tin Thời Sự

Điểm Sách

Văn Hóa - Biên Khảo

Văn Hóa & Niềm Tin

Hội Nhập Văn Hóa

Bản Tin Dũng Lạc

Bộ Kinh Tộc Việt

Chữ Quốc Ngữ

Văn Học - Nghệ Thuật

Dũng Lạc Slide Show

Gọi Nắng Vào Tim

Những Cuộc Thi Viết

Đồng Xanh Thơ

Vườn Ô-liu - Trang Văn

Góp Nhặt Thơ

Thánh Nhạc

Hội Họa

Làng Văn Hữu Dũng Lạc

Tâm Linh - Tôn Giáo

Sứ Điệp

Thần Khí - Chữa Lành

Lời Chúa Mỗi Ngày

Bẻ Bánh Lời Chúa

Tin Vui Thời Điểm

Mẹ Maria

Vị Thánh Trong Ngày

Các Thánh Việt Nam

Mục Vụ Gia Đình

Tư Tưởng Văn Hóa Việt

  Kinh Thánh Công Giáo
  Lớp Vô Nhiễm
Nối kết - Links
Bài Viết Của Nguyễn Văn Sướng

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (ĐXT 65)

Đất khô cằn mong mưa giọt họa hiếm

Cỏ úa vàng khao khát những sương mai

Hồn con đây tàn héo tháng năm dài

Đêm khắc khoải ngày bồn chồn ngóng Chúa.

Ơn Truyền Tin
Ơn truyền tin cho Bà ơn phước cả
Che con dòng cháu giống bước tha hương
Bà mẫu gương sáng láng phúc lạ dường
Và con cháu muôn đời khen tuyệt lạ.

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (ĐXT 63)
Giữa đêm tỉnh giấc dạ bồi hồi
Mộng dữ còn vương vấn đấy thôi
Thiên sứ báo tin rày chạy trốn
Thoát mau ra khỏi chốn dầu sôi .

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (Đồng Xanh Thơ 62)

Chúa thế đấy, Chúa là như vậy đấy
Gần rất gần mà xa quá vợi xa
Trong vòng tay ôm huyễn hoặc bao la
Sáng huy hoàng là đêm đen dầy đặc.

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (Đồng Xanh Thơ 61)

Khi con muốn làm thơ, Chúa gợi hứng
Soi rọi lòng con đêm tối âm u
Nắng dịu dàng man mác của trời thu
Làn gió nhẹ hiu hiu hồn thi sĩ.

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (Đồng Xanh Thơ 60)

Con muốn về thăm quê hương Thượng Đế(*)
Dào dạt sóng lòng mâu thuẫn buồn vui
Ba mươi ba năm Thượng Đế làm người
Quê hương ấy là tâm tư, máu thịt.

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (Đồng Xanh Thơ 59)

Tôi đã đọc, một lần , thời thơ ấu
Chết trên đầu gối Chúa, truyện thần tiên
Rồi vấn vương ghi khắc mãi trong lòng
Dư âm ấy biết bao năm còn nhớ

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (Đồng Xanh Thơ 58)

Khi Thần Sứ cất cao lời chúc tụng
Gian nhà tranh bừng sáng ánh huyền linh
Nhạc Thiên Cung trong vắt tiếng tơ trời
Chuyển sứ điệp Muôn Cao từ thượng giới.

Chúa Sống Lại Rồi

Ngày thứ nhất bỗng hóa thành Chúa Nhật
Trong tối tăm vụt chói lói ánh quang

Nơi khóc than thành hớn hở thiên đường

Và chết chóc thành phục sinh bất tử.

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (Đồng Xanh Thơ 57)

Người Tử Nạn rướn mình trên Cây Gỗ
Không gian chừ đặc quánh đến mênh mông
Thời gian như dừng lại với vô cùng
Và đau đớn xem chừng đà bất tận.

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (Đồng Xanh Thơ 56)

Hồng bảo hồng đẹp!
Cúc cãi cúc xinh!

Truyện ngắn vui: Mùi Vị Hạnh Phúc (Vườn Ô-liu 21)

Ông Phúc lắng nghe sự huyên náo ở nhà bên, tiếng trẻ tranh giành và tiếng ông Định láng giềng đang nạt lũ trẻ. Ông Phúc biết chúng đang tranh ăn dĩa thịt gà luộc mà vợ ông mới bưng qua.

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (Đồng Xanh Thơ 55)

Người ta nhộn nhịp đón xuân sang
Rực rỡ Mai kia cũng nở vàng
Náo nức trẻ già vui đón Tết
Rộn ràng trời đất hoá thênh thang .

Một Lần Trở Lại (Vườn Ô-liu 20)

Nghe cha mẹ giục sửa soạn đi lễ, anh lấy làm khó chịu! Đã từ lâu, anh khô khan nguội lạnh, chuyện đạo nghĩa thờ ơ! Anh miễn cưỡng thay quần áo với tâm trạng không vui mặc dù đêm nay là một đêm đặc biệt: Đêm Giáng Sinh.

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (Đồng Xanh Thơ 54)
Báo tin Thiên Sứ loa vang
Đêm nay Con Chúa hạ phàm giáng sinh
Ôi đêm mầu nhiệm oai linh
Trời cao đất thấp kết tình xe duyên

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (Đồng Xanh Thơ 53)
Hôm ấy ba mươi, mười một, ngàn tám ba lăm (1)
Năm giờ sáng, trời còn mờ sương khói
Bảy phát thần công, toà mở, xử đại hình
Đích thân Minh Mạng chủ trì phiên xử .

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (Đồng Xanh Thơ 52)

Đây là cây gỗ nhám thô
Nơi treo thân Chúa Ki-Tô tội tình
Giang tay nhận lấy khổ hình
Thay cho nhân loại một mình đau thương

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (Đồng Xanh Thơ 51)

Con đang êm ấm ở cung lòng
Đâu biết đời mình quyết định xong
Trách nhiệm không ai nhìn nhận cả
MẸ , CHA , bỏ mặc chẳng hoài mong .

Người Thợ Điêu Khắc (Vườn Ô-liu 18)

Ông sống tận cuối làng, cô đơn và khó tính… Không giao du qua lại với ai! Ngày lại ngày, có việc thì cặm cụi đục đẽo, không việc thì lúi húi chăm sóc miếng vườn nhỏ, trồng dăm bụi sắn, vài luống rau và ít bụi hoa…

Thơ Giuse Nguyễn Văn Sướng (Đồng Xanh Thơ 50)

Tác dựng đất trời Chúa tính toan
Hồng hoang từ thuở thật hoàn toàn
Địa đàng hạnh phúc cho Nguyên Tổ
Thượng giới an bình Chúa hỷ hoan .

[1] 1 2 3 [1/3]
   dunglac@gmail.com