Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoàng Thị Đáo Tiệp
amjdaotiep@sbcglobal.net
Bài Viết Của
Hoàng Thị Đáo Tiệp
Hành Hương Đất Thánh
Đi lễ
Nợ Lòng
Về Thăm Quê Hương
Đức Mẹ không có đeo nữ trang
Ngôn Ngữ Của Bàn Tay
Sợ Chồng
Dâng ngày cho Chúa
Khôn Khéo Với Khôn Ngoan
Cầu nguyện
Không có nơi gối đầu
Bác Ái Đường Xa – Bác Ái Đường Gần
Cám ơn... Ticket
Trung Thành
Người Đạo Đức
Tĩnh tâm trong Chúa Thánh Thần
Truyền giáo
Nếu anh trẻ lại
Con Dại Cái Mang
Thiên Thần Bản Mệnh
Chiều Chồng
Kinh Mai
Lòng Thương Xót Chúa
Mất Điện
LỘC THÁNH ĐẦU XUÂN

Hoàng Thị Đáo Tiệp

Sống ở phần đất Mỹ thuộc thủ phủ Sacramento tiểu bang California nầy, tôi may mắn có tới hai xứ đạo thân thương để mình được hoàn toàn tự do chạy đến khi mình muốn. Đó là xứ đạo Mỹ với nhà thờ Saint John Vianney và xứ đạo Việt Nam với nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam.

Nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam thì ở cách xa nhà tôi cũng phải xấp xỉ tám, chín lần hơn so với nhà thờ Saint John Vianney. Tuy nhiên vấn đề không phải là xa hay gần, mà vì dẫu cũng là nhà thờ Công Giáo nhưng do hoàn cảnh Mỹ - Việt nên mỗi nhà thờ có những nét khác nhau trong sinh hoạt phụng vụ để đem lợi ích phần xác, phần hồn cho giáo dân. Tôi lại tha thiết muốn hưởng những sự khác nhau ấy để bồi dưỡng thêm cho việc giữ đạo sống đạo của mình nên xem mình như thể được phúc phận "một ch?n dơi  quê”: khi đến nhà thờ Mỹ, lúc đi nhà thờ Việt.

Những sự khác nhau ấy, tôi thích nhất là về Thánh Lễ: nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam luôn có Thánh Lễ vào mỗi buổi sáng thứ Bảy (chớ nhà thờ Saint John Vianney thì không). Nhờ vậy nếu tôi muốn tham dự Thánh Lễ mỗi sáng trong tuần để được nghe lời Chúa mỗi sáng sớm trong ngày làm lương thực nuôi dưỡng linh hồn mình thì cứ mỗi sáng thứ Bảy tôi chạy đến với nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam (còn các buổi sáng khác trong tuần nhà thờ Mỹ vẫn có Thánh Lễ). Nhất là việc nếu tôi muốn giữ 5 ngày thứ Bảy đầu tháng liên tiếp (phải có xưng tội, rước lễ và ở cùng Đức Mẹ 15 phút suy ngẫm về 15 mầu nhiệm của Kinh Mân Côi với ý đền tạ trái tim Mẹ) để được Mẹ hứa sẽ ban ơn cứu rỗi thì đấy: chỉ cần mỗi sáng thứ Bảy tôi chạy đến nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam được sớm hơn một tí so với những sáng thứ Bảy khác. Thêm nữa, nhờ tham dự Thánh Lễ sáng thứ Bảy ở nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam mà tôi học được một bài học khiêm nhường vô giá! Vì thấy quý bác, quý chị, quý em đơn sơ rất mực nhưng lại thuộc Kinh đến nễ và hát thật quá hay! Còn tôi có quá nhiều Kinh tôi lớ ngớ chẳng biết, nói chi là thuộc; hát thì quá dỡ!

Thêm một sự khác nhau nữa cũng về Thánh Lễ mà tôi vô cùng yêu thích là ở nhà thờ Saint John Vianney cứ mỗi Thánh Lễ ngày Chúa Nhật và các dịp lễ trọng: giáo dân lên rước lễ thì được rước không chỉ Mình Thánh mà cả Máu Thánh luôn. Trong khi nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam hiếm khi lễ trọng như Đại Lễ Giáng Sinh, Đại Lễ Phục Sinh... mà giáo dân được rước Máu Thánh, huống chi các Thánh Lễ Chúa Nhật quanh năm (tôi chẳng hiểu tại sao? Vì nếu như ở bên Việt Nam thì có thể do rượu nho nhập về để làm lễ hiếm quý, khó thể mua cho dù có tiền. Còn ở Mỹ, tôi nghĩ rượu ấy dễ mua. Gì chớ các dịp lễ trọng chỉ cần Cha Xứ bảo một tiếng thôi, tôi tin sẽ có bao người tình nguyện ủng hộ cho số rượu và làm thừa tác viên giúp lễ để giáo dân lên rước lễ sẽ được rước luôn Máu Thánh). Cho nên tôi thỉnh thoảng lại "chọn" không tham dự một Thánh Lễ Chúa Nhật nào đó ở nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam dù mình rất muốn đi, để đi nhà thờ Saint John Vianney cho mình được rước Máu Thánh Chúa. Còn các dịp lễ trọng thì hầu như tôi đi nhà thờ Saint John Vianney để mình được rước Máu Thánh Chúa. Vì tôi tin khi mình tham dự Bàn Tiệc Thánh Chúa ban, ngoài việc nghe lời Chúa với rước Mình Thánh vinh hiển của Chúa làm lương thực nuôi dưỡng xác thể tro bụi nặng nề, trì trệ của mình ngày một thanh thoát hơn, thì việc nếu mình được rước thêm Máu Thánh châu báu tinh truyền của Chúa nữa là mình: được giải trừ mọi độc tố đang ẩn nấp với chực chờ để giết hại linh hồn mình...

Còn có một sự khác nhau nữa tôi yêu thích rất mực là trong việc loan báo tin mừng, trao ban lời Chúa thì hằng năm cứ đến Thánh Lễ ngày Chúa Nhật trước dịp đầu năm Âm lịch: ở nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam có đặt một cây (phía dưới Bàn Thánh và ngay bên lối đi lên rước lễ) sum sê Lộc Thánh để những ai muốn giữ tập tục cổ truyền là hái lộc đầu năm thì đã có sẵn Lộc Thánh đấy cho mà hái. Nhà thờ Saint John Vianney dĩ nhiên là chẳng có cây Lộc Thánh (vì Tết của mình, tập tục của mình chớ đâu phải của Mỹ)! Tôi thì thích hái Lộc Thánh để trong dịp trang trọng đầu năm mình có được lời Chúa dạy và xem đấy là kim chỉ nam cho mình suy ngẫm, chỉnh đốn cũng như hành động trong suốt cả năm: nên "sống chết" gì tôi cũng phải có mặt trong Thánh Lễ ngày hôm ấy ở nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam.

Và thường thì tôi hái Lộc Thánh không chỉ cho mình, mà hái luôn cho ông xã (vì anh tuy có lên rước lễ nhưng chẳng hái Lộc Thánh bao giờ) với cho các con (vì các con không có mặt). Mấy năm gần đây tôi chỉ có hái Lộc Thánh cho hai vợ chồng thôi, không hái cho các con nữa (vì thấy phí đi, bởi mình tha thiết mà con thì không! Nên thay vì mình "xí phần" những Lộc Thánh ấy cho con mà hái về, thôi thì cứ để đấy cho những ai tha thiết nhưng trót lỡ đến muộn, may ra cũng vẫn có phần. Còn ông xã tuy chẳng tha thiết, tôi vẫn hái cho anh để kết hợp với Lộc Thánh của mình mà "Thuận vợ thuận chồng" và nếu cần thì "rỉ tai" với anh rằng "Năm nay Chúa đã có bảo trước cho hai vợ chồng già mình là vậy vậy đó..."

Với thường thì tôi hái Lộc Thánh chớ không có lượm Lộc Thánh. Chỉ duy nhất Lộc Thánh năm 2009 là tôi lượm cho mình nhưng vẫn hái cho ông xã. Tôi lượm Lộc Thánh cho mình bởi lý do như thế nầy...

Chả vì sáng hôm đó (Chúa Nhật 25/1/2009) tức 30 tháng Chạp, Âm lịch) trời lạnh lẽo mù mù ngậm sương! Tôi đến cũng sát giờ cử hành Thánh Lễ mà thấy mấy anh em lo việc trật tự vẫn còn đứng ở tại cổng nhà thờ: để chỉ lối cho xe lái vào phía còn bãi đậu. Tôi cảm phục quý anh em đã hy sinh thời giờ đến sớm, lại còn đứng ngoài sân chịu lạnh để hướng dẫn xe cộ vào ra phục vụ cho giáo dân tham dự Thánh Lễ được an tâm. Đồng thời tôi cũng thấy xấu hổ cho vợ chồng mình như thể là đến nhà thờ để được hưởng nầy hưởng nọ (vì quả thật hôm ấy tôi đến để được hái Lộc Thánh) chớ... "vô tích sự" chẳng có đóng góp công sức chi cho việc Chúa ở nơi đây! Do đó lúc theo đoàn người lên hái Lộc Thánh, thấy có nhiều Lộc Thánh bị rớt nằm hiu quạnh dưới gốc cây, có Lộc Thánh lăn lóc ra lối đi bị giẵm đạp... tôi nghe lòng nhói đau và tiếc xót cho cái tình, cái công của bao người góp phần tham gia trong việc làm Lộc Thánh để trao ban mà mình lại chẳng có đóng góp chi hết! Thế là tôi chọn cái Lộc Thánh lăn ra lối đi bị người người giẵm đạp nhầu nát và dơ bẩn để lượm cho mình. Tôi cũng muốn lượm cho ông xả một Lộc Thánh khác chưa bị giẵm đạp, nhưng nghĩ tới nghĩ lui sợ nói thật có thể anh không chấp nhận... nên không dám) mới hái một Lộc Thánh cho anh...

Mở cái Lộc Thánh lượm cho mình, tôi được lời Chúa dạy:

"Trong các ân huệ của Thiên Chúa, anh em cứ tha thiết tìm những ơn cao trọng nhất" (1Cr 12, 31).

Ôi! Phải nói là câu nầy lạ lẫm quá đi! Gần như tôi chưa từng được nghe, được biết bao giờ! Thế mới hay việc tôi cảm thấy cái vốn hiểu biết của mình về Kinh Thánh đến lúc ấy tạm coi như cũng "đủ xài", mà hóa ra chưa!!! "Ơn cao trọng nhất" là ơn nào? Phải chăng là ơn sự sống? Và tôi nghĩ có thể là ơn sự sống, nhưng tôi không dám chắc! Lại "những ơn cao trọng nhất" thì những ơn nào đây? Tôi nghĩ lập tức đến 3 ơn: tin, cậy, mến nhưng rồi cũng dám chắc! Và nói chung là tôi có nghĩ đến những ơn nào nữa thì cũng vẫn không dám chắc mình hiểu được đúng lời Chúa dạy trong Lộc Thánh nầy! Mà không dám chắc mình hiểu đúng thì làm sao mình có thể hành cho đúng được đây?! Tôi hỏi ông xã, anh cũng không giải đáp được thỏa đáng cho tôi hiểu!

Còn Lộc Thánh tôi hái cho anh, mở ra thì ý nghĩa đã chín rõ mười:

"Anh em hãy nhất trí với nhau trong lời ăn tiếng nói và đừng để có sự chia rẽ giữa anh em" (1Cr1, 10). Phải nói không chỉ câu Lộc Thánh nầy dễ hiểu mà còn quá đúng cho thực trạng "khắc khẩu" của vợ chồng chúng tôi đã cứ làm buồn lòng nhau suốt, còn thêm khó dạy con cái! Và nói chung suốt bao năm qua tôi hái Lộc Thánh thảy đều được những câu mà ý nghĩa thấy đã rõ và dễ hiểu, thêm cảm nhận là đúng với thực trạng của mình để mình phải kíp lo chấn chỉnh lại. Chỉ có duy nhất một lần nầy thôi: Lộc Thánh tôi không hái mà lượm cho mình đã bị giẵm đạp nhầu nát và dơ bẩn lại còn thêm chẳng hiểu thế nào cho đúng được cái ý?! Tôi tự an ủi mình: thư thả sẽ hỏi người nầy người nọ là được hiểu thôi!

Sau Thánh Lễ, chúng tôi đi thẳng ra tiệm làm, chiều về lại thẳng đến nhà anh chị bạn để cả hai gia đình cùng ăn Tết với nhau. Tôi vốn xem anh là bậc thầy Kinh Thánh cho mình học hỏi nên nhờ anh giải thích giùm Lộc Thánh của mình. Anh nói ngay rằng đấy là "ơn chết lành chết lẹ". Nhưng anh lại bảo không chắc đúng, nên hứa sẽ tìm hiểu rồi trả lời sau.

Tiệc xong tôi về nhà, lúc mở máy vi tính mừng thay được điện thư của anh. Anh bảo để hiểu đúng và hiểu trọn câu ấy thì tốt nhất là phải tìm đọc trong đoạn Kinh Thánh có câu ấy. Rồi anh ghi ra đoạn Kinh Thánh đó như sau:

"THỨ BẬC CÁC ĐẶC SỦNG. BÀI CA ĐỨC MẾN"

Trong các ân huệ của Thiên Chúa, anh em cứ tha thiết tìm những ơn cao trọng nhất. Nhưng đây tôi xin chỉ cho anh em con đường trổi vượt hơn cả.

Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng, chủm chọe xoang xoảng. Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được hiểu hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì. Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi. Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. Đức mến không bao giờ mất được... Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến" (1Cr 2 12, 31 và 1 Cr 13, 1-13):

Ôi! Tôi vỡ lẽ: thì ra cả các đoạn tiếp theo ở sau câu Lộc Thánh là tôi đã được biết rồi, với cũng được nhớ nhớ thuộc thuộc nữa! Duy chỉ có chính cái câu Lộc Thánh thì chắc tôi cũng đã có đọc qua rồi, nhưng lại chẳng có để tâm chi hết!

Và ôi! Đức mến thì quan trọng hàng đầu mà tôi chẳng có để tâm là cuộc đời theo Chúa của mình coi như... hỏng! Nhưng Chúa đâu có muốn mình phải hỏng nên mới khiến xui sự việc... Bởi vậy ôi là tạ ơn Chúa! Tôi tự dặn lòng phải kíp mà lo tu chỉnh lại đức mến cho mình thôi! Vì càng có suy ngẫm thế nào mới là đức mến tinh tuyền theo những tiêu chuẩn được dạy trong đoạn Thánh Kinh trên, tôi thấy từ trước đến giờ mình sống đức mến đã chẳng có ra làm sao hết, còn bị vấp vô số lỗi nữa kìa!

Và ôi tôi mừng! Gì chớ với các tiêu chuẩn "không", nhất là việc phải "Không nóng giận" mới là không bị lỗi đức mến thì thấy nhẹ nhàng vậy, nên sẽ dễ thực hiện mà từ trước đến giờ tôi cứ tập cứ gắng mãi vẫn lúc được lúc không... nhưng nay tôi vụt thấy ra lối giải tuyệt vời thay nhờ bởi Lộc Thánh nầy! Vì chỉ khi nào tôi biết tự hủy cái tôi của mình (như Lộc Thánh tự rớt xuống nền nhà và lăn lóc ra lối đi cho người người giẵm đạp) là tôi mới sẽ "không nóng giận" với bất kỳ ai làm mình trái ý buồn lòng thì mình mới sẽ không còn bị lỗi đức mến với ai nữa cả nhất là với chồng con mình "bởi tôi phải cái tật "nóng giận" với chồng con mình về để các việc không tên trong đời sống gia đình! Cũng do gia đình tôi muốn được ông xã cùng đi lễ sáng Chúa Nhật, sáng thứ Bảy – chớ lễ các ngày thường là khó thể – thì phải gọi, gọi một lần anh không dận phải nhớ lo gọi nữa! Còn các con thì ba cô gái đã lập gia đình mà mấy năm gần đây mong được con chiều mình đến lễ trọng là Đại Lễ Giáng Sinh cùng vô nhà thờ tham dự Thánh Lễ mà thấy khó hơn nắng hạn mong mưa nói chi là các Thánh Lễ ngày khác! Bởi vậy cho nên nếu như gặp lúc trong lòng tôi được an bình vui vẻ thì tôi chỉ có muốn làm sao cho chồng con mình được vui thôi. Nhưng phải những lúc trong tôi bất an, buồn bực là tôi không thể "không nóng giận" với chồng con mình"... Với một khi tôi biết tự hủy cái tôi của mình để "không nóng giận" thì tất cả các tiêu chuẩn "không" còn lại kia nào là "không tìm tư lợi", "không vênh vang", "không tự đắc"... sẽ không còn lý do tồn tại để làm cho mình sống bị lỗi đức mến với bất kỳ ai và đặc biệt với Thiên Chúa là Đấng Tạo Dựng mình!

*****

Đại Lễ Đêm Mừng Chúa Giáng Sinh năm nay (thứ năm 24-12-2009) tôi đi lễ ở nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam (nhà thờ Saint John Vianney không có cho rước Máu Thánh Chúa vì đang dịch cảm cúm nên Đức Giám Mục không cho phép). Tôi cùng chồng và con trai đến sớm để được xem trình diễn Vọng Giáng Sinh lúc 7 giờ ở bên hội trường với chủ đề: ĐÊM GIAO HÒA v?i d? các tiết mục đặc sắc.Di?n nguy?n   thật cảm động, nhất là cảnh Đức Mẹ Maria và Thánh Cả Giuse không tìm được chỗ trọ, phải đưa nhau ra ngụ ở hang bò lừa cho Chúa Hài Nhi có nơi Giáng Sinh... Xem xong, lòng đầy thổn thức, chúng tôi bước qua bên nhà thờ để sẵn sàng cho 9 giờ đêm sẽ là Đại Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh.

 Ôi! Thật không ngờ giữa lòng nhà thờ rộng lớn (bây giờ đã được công nhận là Giáo Xứ chớ không còn là Cộng Đoàn nhỏ bé nữa) mà chúng tôi rảo bước đến bao dãy băng ghế hãy còn trống chỗ, nhưng đều được bảo là có người rồi!

 Nhớ lại màn trình diễn mình vừa mới xem và hãy còn thổn thức: tôi đau khổ nghĩ là giá như Chúa Hài Nhi cùng Mẹ Thánh Ngài với Thánh Cả Giuse có hiện diện thật trong một gia đình vào dự Đại Lễ mừng Ngài thì cũng không dễ được nhường cho cái chỗ đâu!

Và tôi vụt nhớ lại việc mình được Lộc Thánh tuyệt vời, tuyệt ích lợi cho mình ấy, là chỉ có do mình tự biết thân biết phận chẳng đóng góp chút công sức nào nên mới không dám hái, chỉ cần lượm cũng thỏa lòng... mà Chúa còn ban ơn đến vậy thay! Cho nên tôi ước ao giá như những ai tự biết mình có đóng góp quá nhiều công sức cho nhà Chúa, việc chung nên mới tự cho mình có cái quyền xí phần, giành chỗ... thì cứ thanh thản cho, thanh thản góp luôn đến cả cái chỗ dù chỗ đó có được dành riêng cho mình nữa đi... ắt là Chúa sẽ còn ban cho ơn đến phải biết: để "tha hồ" mà hưởng. Còn những ai tự biết mình chẳng có đóng góp chút công sức nào mà nếu cũng tự biết thân biết phận như tôi không dám xí phần dành chỗ chắc chắn vẫn được Chúa ban ơn cho hưởng vậy. Chớ thế nầy thì... đã làm buồn lòng Chúa lại để gương mù gương xấu thay.

Cũng xin thưa tấm ảnh chụp là Lộc Thánh của ông xã, chớ của tôi vì bị nhầu nát và dơ bẩn nên tôi không có giữ mà đã "nuốt" từng chữ từng lời vào trí vào tim...

California 30/12/2009

Tác giả: Hoàng Thị Đáo Tiệp
   dunglac@gmail.com