Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoàng Thị Đáo Tiệp
amjdaotiep@sbcglobal.net
Bài Viết Của
Hoàng Thị Đáo Tiệp
Hành Hương Đất Thánh
Đi lễ
Nợ Lòng
Về Thăm Quê Hương
Đức Mẹ không có đeo nữ trang
Ngôn Ngữ Của Bàn Tay
Sợ Chồng
Dâng ngày cho Chúa
Khôn Khéo Với Khôn Ngoan
Cầu nguyện
Không có nơi gối đầu
Bác Ái Đường Xa – Bác Ái Đường Gần
Cám ơn... Ticket
Trung Thành
Người Đạo Đức
Tĩnh tâm trong Chúa Thánh Thần
Truyền giáo
Nếu anh trẻ lại
Con Dại Cái Mang
Thiên Thần Bản Mệnh
Chiều Chồng
Kinh Mai
Lòng Thương Xót Chúa
Mất Điện
MẤT ĐIỆN

Sáng thứ Ba 25-07-2006...

Tôi choàng thức giấc, ngó đồng hồ thấy đã 6 giờ hơn nên hốt hoảng:

- Thôi chết! Mình dậy muộn như thế nầy thì làm sao mà xong cho kịp đây?!

Vâng, tôi hốt hoảng lo không làm xong kịp vì bình thường tôi vẫn hay dậy trước 6 giờ sáng. Và dậy trước 6 giờ sáng mới là đủ thời gian cho tôi được có những phút giây tĩnh lặng với bình tâm thả lòng gạn lọc các việc của những ngày qua rút ưu khuyết điểm: để cảm tạ Chúa cũng như để nhận lỗi. Rồi tôi dâng ngày mới cho Chúa với mở Kinh Thánh xin Chúa ban cho một lời dạy trong ngày và đọc một số kinh như thói quen. Sau đó tôi lo nấu nướng với tranh thủ lên "net" để đọc "mail", gửi "mai" và sẽ đi lễ lúc 8 giờ, để 9 giờ thì ra mở cửa tiệm làm... Sáng thứ Ba 25-7-2006 tôi có hai việc đột xuất phải làm thêm nên đã định dậy sớm hơn: dậy trước 5 giờ sáng. Thế nhưng dậy đã bị trễ, lại trễ hơn cả lúc bình thường mới là... chết tôi! Và trong nỗi hốt hoảng lo bị trễ, tôi không khỏi không tự trách mình sao chẳng để đồng hồ báo thức, sao tối qua không gắng làm cho xong hãy ngủ...

Tôi ngồi bật lên và lập tức lao ra khỏi phòng.

Ngang qua bàn thờ có ảnh Trái Tim Chúa, ảnh Thánh Gia... thay vì quỳ xuống cảm tạ, dâng ngày, đọc một số kinh như thói quen... mà do thấy bị trễ nên tôi chỉ có vòng tay "Con good morning Chúa, Mẹ, Thánh Cả..." để lo lao vào công việc. Tất nhiên tôi cũng thường làm như vậy trong những buổi sáng thấy mình bị trễ, nên không có chi thắc mắc hết (!). Bởi tôi nghĩ rằng sau đó khi mình ra mở cửa tiệm rồi, thì từ lúc ấy đến tối sẽ có khối thời gian rỗi rãi, tha hồ cho mình hát ca cảm tạ Chúa, dâng ngày, đọc kinh... cũng đâu đã muộn (thật ra sáng 25-7-2006 dù lo bị trễ nhưng tôi vẫn còn nhớ vòng tay để chào buổi sáng với CÁC ĐẤNG YÊU TÔI nên đã là khá (!). Có nhiều buổi sáng tôi dậy được sớm, nhưng đa đoan công chuyện phải lo làm lo suy tính... nên quên luôn đâu có chào CÁC NGÀI!!!)

Tâm trí tôi rối lên vì giữa hai việc đột xuất, một cho nhà một cho tiệm mình định là phải làm xong trong sáng thứ Ba 25-7-2006 nầy, không biết sẽ nên làm việc nào trước? Việc cho nhà là làm thịt chà bông (làm ruốc). Tối hôm qua tôi đã đun mềm thịt, rồi giã dập với xé nhuyễn rồi. Giờ chỉ cần cho thịt đã xé nhuyễn ấy vào cái chảo không dính, xào cho nó khô và tơi ra... Còn việc cho tiệm là làm bản báo cáo để sớm gửi đi. Chả vì từ 3 năm nay khu thương mại chỗ tiệm tôi thuê mướn đã đổi chủ và luật của người quản lý mới: muốn rằng mỗi cửa tiệm trong khu phải nộp bản báo cáo thu nhập hàng tháng. Tôi quan niệm: "Nhập gia tùy tục", hơn nữa thấy việc làm báo cáo trước về thu nhập hàng tháng được sẵn sàng đâu đó thì cuối năm khai thuế sẽ đỡ vất vả: nên chấp hành (chớ ý của nhiều người bảo rằng không, vì cho là chỉ Sở Thuế mới có quyền đòi hỏi mình tường trình thu nhập). Trưa hôm qua bà quản lý của khu đã gọi và bảo cho biết: năm 2006 nầy tôi mới chỉ có gửi báo cáo thu nhập đến tháng 3 thôi. Các tháng 4, 5, 6 chưa thấy. Tôi đã xin lỗi bà về việc chậm trễ và hứa sẽ sớm gửi đến. Tối qua trước lúc đóng cửa tiệm, tôi đã lo cầm theo sổ sách về...

Sau một phút phân vân, tôi chọn: hãy lo làm báo cáo thu nhập trước cho an tâm đi hẳn vì đã được nhắc bảo và mình đã hứa. Việc làm báo cáo tôi nghĩ cũng sẽ nhanh thôi. Vì hầu như mỗi cuối ngày tôi đều có tổng kết, với có ghi sẵn con số thu nhập của ngày ấy vào cuốn sỗ "Book-Keeping" nên bây giờ chỉ việc làm con toán cộng của từng tháng là xong...

Tuy nhiên vừa cộng được con số thu nhập của tháng 4 thì tôi vụt nghĩ đến thịt chà bông (khổ cho cái sự "làm ăn" nó "quây" tôi! Vì lo việc tiệm là để "làm" kiếm tiền, còn việc nhà thì thịt chà bông là để "ăn") mình cũng phải cần làm xong sớm, mới an tâm nó đủ nguội để kịp cất vào hộp vào keo. Kẻo không thì lúc mình đi ra tiệm, nó sẽ phải "phơi" đấy, chờ đến tối đêm đóng cửa tiệm mình về, mới sẽ cất vào keo vào lọ được! Ôi tôi lo nhỡ như có con ruồi, con kiến bò vào... Thành thử tôi "ôm" sổ sách qua gian bếp, định sẽ vừa cộng sổ với vừa làm thịt chà bông luôn.

Đùng một cái bị mất điện! Mất ngay lúc tay tôi hãy đang cầm cái chảo chớ chưa kịp đặt nó lên bếp điện.

Tôi nghĩ có thể cái cầu chì bị bật ra chăng? Thảng đôi khi cầu chì nhà tôi có "dở chứng" như vậy!

Tôi lao vào phòng, đánh thức ông xã để nhờ sửa giúp. Anh sốt sắng dậy, soi đèn pin: cho biết cầu chì đâu có vấn đề chi. Rồi anh mở cửa bước ra sân. Thoáng trong tíc tắc anh "ló" mặt vào và bảo:

- Đây là do toàn khu mình bị mất điện! Xem các nhà vốn vẫn để ngọn đèn đêm trước cửa mà bây giờ đồng loạt tắt hết, là đủ rõ.

Cùng lúc ấy có tiếng của mấy ông Mỹ hàng xóm "No power", "No power" ("Mất điện", "Mất điện") vọng vô vì cửa đang mở. Tôi hiểu là mấy ông Mỹ nầy cũng đang lao ra đường và ông xã tôi đóng vội cánh cửa lại để cùng "nhập bọn".

Tưởng đâu mất điện của riêng nhà mình là phải lo sửa để sớm có mà dùng. Đằng nầy mất điện của cả toàn khu thì tôi an tâm điện đóm nhà mình chẳng có chi phải sửa chửa hết. Mình chỉ có việc chờ bao giờ được cho điện trở lại thì dùng. Mà việc chờ nầy tôi hoàn toàn thông cảm và chấp nhận: do hiểu để tiết kiệm điện... Ấy cũng nhờ cả tuần nay tôi đã được chuẩn bị tinh thần: khu mình sẽ có lúc luân phiên bị mất điện. Duy có điều tôi không ngờ khu mình bị mất điện, đúng vào lúc mình thật cần điện để giải quyết hai việc đột xuất trên. Chả vì ngót cả tuần nay, toàn tiểu bang California đang bị một cơn khí nóng bất thường bao phủ. Cái nóng làm hàng nghìn con bò sữa trong các trại chăn nuôi bò sữa bị chết. Cái nóng cướp đi mạng sống được thống kê không dưới 50 người trong toàn tiểu bang. Vùng tôi ngụ, có thể nói suốt cả tuần nay hầu như ngày nào cũng nóng trên 100 độ F. Đường ống dẫn của máy lạnh trong tiệm tôi bị nứt, nước âm ỉ rỉ suốt ra đâu trên trần nhà mà tôi không hay! Một sáng vô mở cửa tiệm: thấy trên trần bị thủng một mảng to vì nó đã đổ chụp xuống nền! Rồi máy lạnh nhà tôi cũng bị hư. Gọi được thợ đến sửa thì cũng phải chịu hai đêm nóng nực quá...

Và thôi mất điện thì tôi giải quyết theo mất điện. Ba cái thịt định chà bông ấy, tôi cất vào tủ lạnh và tự nhủ: tối về mình làm cũng chả sao cả. Hoặc có để đấy sáng ngày mai, ngày mốt mới làm cũng vẫn đâu đã sao. Mớ giấy sổ sách tôi cho trở vào cái túi và cũng tự nhủ: chốc nữa vô tiệm mình sẽ cộng tiếp với sẽ làm báo cáo. Dầu gì cũng đã trễ, có phải trễ thêm thì sẵn còn mấy ngày nữa sẽ hết tháng 7, mình làm luôn báo cáo của tháng 7 để gửi cùng đợt không chừng lại hóa ra hay... Cũng nhờ tự nhủ như vậy nên tôi biết nhìn lại mình để thấy sao lúc nãy mình tăm tối thế?! Cứ nhất nhất phải làm cho xong hai việc đột xuất nầy cơ! Chớ không xong là thấy như thể chết tới nơi! Thì đấy, cả hai việc có xong được việc nào đâu?! Nhưng đấy, tôi lại nào có thấy phải rối lên lo... chết tới nơi như lúc nãy đâu?!

Thôi thì đã có hướng giải quyết chẳng những an lòng mà còn phấn khởi thế đấy (cho hai việc đột xuất trên nhờ mất điện); lại cũng nhờ đang mất điện nên tâm trí tôi được an ( không bị chuyện "làm ăn" quấy nhiễu, bởi có đun nấu chi được mà lo "ăn" với có thấy được đâu mà lo "làm") để chỉ có trở về với việc cảm tạ và dâng ngày mới cho Chúa: việc hàng đầu của người Kito hữu ngay lúc sáng tinh mơ thức dậy...

Ôi! Cũng là Kinh Lạy Cha tôi vẫn đọc như mọi ngày để dâng ngày mới của mình cho Chúa, nhưng sáng hôm thứ Ba 25-7-2006 đọc đến câu "Xin cho con hôm nay lương thực hằng ngày", tôi nghe cảm cả một nỗi thổn thức nghẹn ngào sao! Vì tôi rối lên lo làm thịt chà bông chỉ là để cất, để trữ đấy thôi, chớ thức ăn cho ngày 25-7-2006 tôi đã có sẵn... Và ôi cũng chính lúc nầy tôi mới được hiểu ra... Hiểu rằng đấy, sự việc đùng một cái bị mất điện đó! Nếu như đùng một cái mình mất đi mạng sống... Thử hỏi việc mình đâm bổ lao vào ba cái chuyện "làm" chuyện "ăn" mà chỉ có là "làm ăn" để cất trữ đấy, nhưng đến đỗi phải "lơ" Chúa đi, phải "gác" Chúa lại, thậm chí "quên phức" Chúa luôn thì còn nỗi dại nào bằng... Cũng nhờ hiểu ra được vậy, tôi mới thấy việc trước đây đã biết bao lần mình cứ nghĩ rằng "khi ra mở cửa tiệm rồi, thì từ lúc ấy đến tối sẽ có khối thời gian rỗi rãi, tha hồ cho mình hát ca cảm tạ Chúa, dâng ngày, đọc kinh... cũng đâu đã muộn" thì thôi từ nay chớ! Đồng ý dù cho sẽ có khối thời gian rỗi rãi đấy, nhưng vẫn đã là muộn cả rồi, nếu như đùng một cái: mình mất đi mạng sống! Và cũng nhờ hiểu vậy, tôi không còn trách chi mình "sao chẳng để đồng hồ báo thức, sao tối qua không gắng làm cho xong hãy ngủ..." Vì hiểu cần phải "lắng nghe tiếng Chúa" dạy bảo mình qua các việc mình muốn một đàng nhưng làm một nẻo, hoặc làm sai, làm hỏng... Thì đấy, tôi có bị như vậy mới có được sự thấm thía về mất điện, để từ việc mất điện thấy ra việc nếu mất đi mạng sống...

* *

*

Từ đấy đến nay (mới được hơn hai tháng) cứ mỗi sáng tinh mơ thức dậy, dù dậy được sớm như mình muốn hay có phải dậy bị trễ quá đi nữa; với dù cho có bị đủ thứ việc "làm" với "ăn" giục giã, quấy nhiễu... Tôi vẫn phớt tĩnh để "ru hồn" trong việc cảm tạ Chúa với dâng ngày... phải xong đâu đấy hẳn, thì mới an tâm. Nhờ vậy tôi được sống gắn bó với Chúa hơn nên thấy đời mình cứ như được bay trong hạnh phúc...

Hôm nọ có chị bạn than với tôi sao cứ cầu xin được sống gắn bó với Chúa mà chẳng thấy Chúa cho. Tôi nghĩ hẵn là Chúa đã cho chị rồi, nhưng chị chưa có "để tâm" mà nhận ra thôi. Bởi tôi cũng hay xin Chúa điều ấy và được Chúa cho cái việc... đùng một cái mất điện để biết lo... đùng một cái mình mất đi mạng sống. Và tôi hiểu bao giờ "ba tấc đất mới thật là nhà" thì mình chỉ có cần duy nhất mỗi một Chúa thôi. Nhờ vậy mỗi sáng sáng tôi dứt khoát hãm dẹp các việc để lo cho phần xác, mà ưu tiên lo cho phần hồn. Từ hãm dẹp nầy sẽ dẫn đến bao hãm dẹp khác để có thêm giờ cho Chúa... thì cũng chính là tôi tự tập cho mình: mỗi ngày mỗi thêm được sống gắn bó với Chúa vậy...

California, 28-9-2006

Tác giả: Hoàng Thị Đáo Tiệp
   dunglac@gmail.com