Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoàng Thị Đáo Tiệp
amjdaotiep@sbcglobal.net
Bài Viết Của
Hoàng Thị Đáo Tiệp
Hành Hương Đất Thánh
Đi lễ
Nợ Lòng
Về Thăm Quê Hương
Đức Mẹ không có đeo nữ trang
Ngôn Ngữ Của Bàn Tay
Sợ Chồng
Dâng ngày cho Chúa
Khôn Khéo Với Khôn Ngoan
Cầu nguyện
Không có nơi gối đầu
Bác Ái Đường Xa – Bác Ái Đường Gần
Cám ơn... Ticket
Trung Thành
Người Đạo Đức
Tĩnh tâm trong Chúa Thánh Thần
Truyền giáo
Nếu anh trẻ lại
Con Dại Cái Mang
Thiên Thần Bản Mệnh
Chiều Chồng
Kinh Mai
Lòng Thương Xót Chúa
Mất Điện
CHÚC THƯ CỦA NGƯỜI MẸ

  

Tham dự Thánh Lễ sáng thứ Bảy đầu tháng Ba của ngày Mùa Chay (6/3/2010) để kính Đức Mẹ xong, lòng dạt dào xúc cảm tôi gọi cho chị bạn. Chị hiện đang là bạn đọc của tôi trên Nguyệt San Trái Tim Đức Mẹ, nhưng chúng tôi vốn đã quen nhau từ lúc còn ở bên quê hương. …Quen trong một dịp cùng “khăn gói quả mướp” đi chấm thi tốt nghiệp phổ thông và hôm đó là ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau rồi chấm thi chung. Giờ ăn trưa tôi có đem theo lon guigoz cơm với mấy con tép rang. Chị thì cũng lon guigoz cơm với tép rang, nhưng còn có thêm một lon guigoz nữa đựng canh chua rau nhút nấu với tép( lon guigoz là cái lon bằng nhôm đựng sữa bột hiệu Guigoz mà các bà mẹ hay mua cho con trẻ bú. Sau 30 tháng Tư, lon guigoz được hầu hết công nhân viên chức “chiếu cố” để ngày ngày đựng thức ăn đi làm. Việc chúng tôi chẳng hẹn, lại đồng điệu” cùng ăn tép vì lúc đó đồng lương không chỉ riêng nhà giáo mà nói chung công nhân viên chức “nghèo mướp” nên được ăn với tép cũng đã là “sang”). Chị hiếm hoi chỉ có mỗi một cô con gái và đưa nhau về sống với mẹ vì chồng phải đi cải tạo! Chị giàu tình người, giàu lòng nhân ái nên mới gặp mới quen nhưng thấy tôi ăn “khô hạn” thì thương, xẻ bớt canh chua rau nhút vào lon guigoz cho tôi lại còn tế nhị nói là canh chua bà cụ thân sinh nấu ngon lắm nên muốn tôi ăn thử…..

Tôi gọi chị để đề nghị một điều và hy vọng chị sẵn lòng giúp:

-Chị ơi em kính mời chị cùng viết bài cho báo Mẹ số tháng Năm nầy! Tháng Năm: tháng hoa Đức Mẹ và cũng là tháng có lễ “Mother s Day”cho đời làm mẹ của chúng mình nên đề tài em muốn viết là “Chúc Thư Của Người Mẹ”. Vâng , thưa chị là chúc thư “của người mẹ” chớ không chỉ là “của mẹ” thôi! Vì “của mẹ” thôi thì ý riêng em ,em viết cũng được; đằng nầy “của người mẹ” nên em thiết tha được tranh thủ thêm ý cuả chị với dăm ba chị em nữa! Em ...

Quả đúng chị sẵn lòng giúp thật! Tôi chưa dứt lời đã nghe tiếng chị reo vui bên đầu dây:

-Em nói cái điều nghe được lắm đó nghen cưng! Vì đấy chính là em tạo dịp cho các bà mẹ thầm lặng như chị vốn chẳng mấy ai biết tên nghe tiếng, lại được hân hạnh nói năng trên báo! Mà nói năng dưới hình thức viết chúc thư là được một công đôi việc nên chị thích lắm! Vì vừa thân thỉ trao nhau kinh nghiệm cùng những trở trăn trong đời làm mẹ; lại vừa được nhắc bảo và nhắn nhủ cho con cái khát vọng yêu thương mình dành cho chúng để mong chúng được nên hay nên tốt mà sung sướng tấm thân! Bởi vậy, không những chị ủng hộ em hết mình, còn cám ơn em nữa! Em đúng là khôn ngoan và giàu khiêm hạ mới nghĩ ra được cái đề tài như thế để gọi mời  nhau cùng cộng tác!. Cho nên chị thấy là phải khen thêm em một lần nữa đó cưng!

Mừng được chị hoan hỉ giúp nhưng xấu hổ vì bị chị khen ,tôi khẽ nói để chị hay:

- Bà chị ơi bà chị khen oan em lắm! Em không có dám nhận đâu! Ý đó đâu phải tự em nghĩ ra mà do Đức Mẹ ban cho, vì em viết phục vụ báo Mẹ và lại là số báo tháng hoa Mẹ nữa! Nói thật chị thương: ý đó em vừa mới được Đức Mẹ ban tức thời lúc đang tham dự Thánh Lễ sáng nay là Thánh Lễ đầu tháng kính Mẹ, nên bổn phận em là sốt sắng làm theo sự soi dẫn cuả Mẹ ,mà chị là người đầu tiên em gọi.

-Ý a hấp dẫn nhen cưng! Và hẳn là có liên quan đến chị, em mới mau mắn gọi chị trước tiên?

-Vâng, đúng thế chị ạ! Vì cảm từ việc mình được soi dẫn, em nghĩ ngay lập tức đến chị!

Tôi đáp thế, chị reo lên:

-Vậy thì cưng bật mí cái rụp coi! Chị đang nóng lòng muốn biết lắm đây!

- Vâng! Em cũng sẵn sàng đây! Nhưng, với điều kiện chị không có buồn em thì em mới dám!

-Em lo cái chuyện bò trắng răng nhen! Chị mà đi buồn em thì chị đâu có xứng đáng làm chị cuả em! Hơn nữa em đã nói là do cảm từ việc được Đức Mẹ soi dẫn! Thì em cảm thế nào cứ đơn thành và thẳng thắn cho chị biết là chị mang ơn em không hết nữa là !

Được chị xác quyết vậy, tôi tình thật kể chị nghe đầu đuôi sự việc ….

…Chả vì bước sang đầu tháng Ba tôi bị ốm nên có một số điện thư được các người thân quen gửi đến,tôi chưa đọc hết. Tối hôm qua(tức thứ Sáu 5/3/2010) tôi thấy trong người được khoẻ hẳn nên ngồi đến khuya lắc bên máy để lần lượt đọc hết các điện thư. Trong đó có điện thư của thầy Phan Huy Hiếu ở Đan Viện Thiên An, Huế. Thầy gửi tấm ảnh một bé gái khoảng 3 tháng tuổi mà hai con mắt đã không mở được suốt từ lúc mới sinh và kèm theo lời viết:

Chị ơi tuần trước em có việc của Đan Viện nên có về quê, nhờ vậy mà em được tận mắt chứng kiến hoàn cảnh quá tội của gia đình anh Tình! Cả hai vợ chồng đều thất nghiệp, mà vì dỡ duyên nên phải cưới! Anh Tình không có nhà riêng nên cưới vợ về thì vẫn sống chung trong căn hộ nhỏ cuả mẹ mà anh là con cả! Mẹ anh có tới 6 con, mặc dầu đau yếu vẫn cố đi chạy chợ kiếm sống nuôi con! Cách đây gần 3 tháng vợ anh sinh được đứa con gái chưa kịp mừng, tuy khi sinh là tiền góp của xóm làng cho nữa, nhưng cái bệnh quái ác là bé không mở được mắt làm hai vợ chồng buồn vô cùng và bị lung lay đức tin nhất là vợ mới trở lại Công Giáo! Ước mong của hai vợ chồng anh Tình là con mình được nhìn thấy.Xin chị cầu nguyện cho, và cũng xin chị xem giúp được chi cho cháu bé với bố mẹ cháu thì chị giúp nhé! Tấm ảnh cuả bé là tự em đi nhờ người chụp để em gửi qua cho chị. Tiếc là họ chụp hơi bị mờ, mà vùng đó kiếm người chụp hình khó lắm vì phải đi xa 3 cây số mới có người chụp hình …..”

Ôi! Xem ảnh và đọc những lời thầy Hiếu viết, tôi chạnh lòng vô cùng!Và càng đọc càng xem tôi càng chạnh lòng khôn tả!Vì chuyện sinh ra mà không mở mắt được thì tôi có nghe nhưng chưa có thấy! Đây là lần đầu tôi thấy, lại hoàn cảnh cuả một gia đình đã quá nghèo còn thêm đủ thứ hoạn nạn…nên nếu tôi mà thế, biết đâu mình còn bị lung lay đức tin hơn cả họ nữa là! Cho nên dù đã sốt sắng cầu nguyện cho, tôi vẫn cứ bị bức xúc thế nào (nhất là việc “dỡ duyên” đã không dấm dúi phá thai như thói thường, mà dù thất nghiệp và chưa tự gầy dựng được chổ ở riêng vẫn lo tổ chức đám cưới … để chuẩn bị cho đứa bé sinh ra được đôi bên gia đình chấp nhận với luôn cả trong xứ ngoài làng cũng chấp nhận nữa… nên phải là đáng thương đáng thưởng lắm chớ! Đằng nầy bé sinh ra bị như thế, liệu rồi đây những cặp bị “dỡ duyên” khác có dám giữ cái thai và tổ chức lễ cưới chăng?!) Nỗi bức xúc theo tôi lên cả trên giường ngủ nên khi được thức giấc lúc 3 giờ sáng, tôi chỗi dậy ngay lập tức: thống thiết dâng chuỗi kinh Kính Lòng Thương Xót Chuá để cầu cho nữa! Rồi sáng ra tôi đi Lễ , nỗi bức xúc cũng lại theo đi và lúc nầy thì nó làm tôi cứ phải buồn muốn khóc thôi! Vì thấy khuôn mặt ai ai cũng đều có đôi mắt được mở ra ,lại còn trang điểm cho đôi con mắt mình thêm đẹp…. nên tôi cứ phải nghĩ đến khuôn mặt dị dạng cuả bé bị thiếu vắng đôi mắt mà càng xót cho bé, xót luôn cho mẹ của bé chắc là phải khóc suốt thôi! Tôi cũng hiểu nếu tôi là mẹ của bé thì dễ chi tôi có an bình và vui sống với cảnh ngày đêm thấy con gái mình như thế! Và vì cứ phải bị buồn muốn khóc nên lúc nghe đọc Phúc Âm thư về người cha nhân hậu, thì lời Chuá dạy “phải mở tiệc và ăn mừng” (Lc 15,32) vụt được giữ lại trong trí tôi, làm tôi cứ phải suy nghĩ vì xem như đây chính là lời Chuá dạy cho riêng mình trước sự việc. Mà suy nghĩ về lời nầy Chuá dạy là tôi chỉ có thấy mừng vui phấn chấn thôi, nên mọi bức xúc khổ lòng trong tôi cũng vụt được tan biến đi. Bởi ý trực tiếp của lời dạy là nói về sự vui: có vui mới có “mở tiêc và ăn mừng” nên tôi tin rồi đây mắt của bé sẽ được nhìn thấy. Lời dạy còn thiết tha giục giã tôi rằng “phải”: tức là tôi phải xông xáo hành động đề tạo cái niềm vui đó! Vậy thí tôi phải hành động thế nào đây, cho bé bị mù bẩm sinh nầy, vì tôi muốn bé được nhìn thấy lắm! Cho nên tôi hướng lên tượng Đức Mẹ ( vì tôi đang trong dãy băng ghế trước tượng Mẹ và hơn nữa hôm nay tôi đi Lễ sáng thứ Bảy đầu tháng kính Mẹ) xin Mẹ ban ý chỉ dạy cho mình làm.Thì chính lúc đó tôi được nhớ lập tức hai sự việc:

Việc trước tiên là việc Chuá Giêsu trong ngày sabbat tức ngày mà luật cuả người Do Thái cữ làm viêc xác, nhưng Chuá thì lại chạnh lòng thương một người mù từ lúc mới sinh nên đã chữa lành cho, và điều đó được Phúc Âm của Thánh Gioan ghi lại: “Đang khi Chúa Giêsu đi qua ,người thấy một người mù từ khi mới sinh .Các môn đệ hỏi người rằng: ‘thưa Thầy,ai đã phạm tội, hắn hay cha mẹ hắn khiến hắn mù từ khi mới sinh?” Chuá Giêsu đáp: “Không phải hắn cũng chẳng phải cha mẹ hắn đã phạm tội, nhưng để công việc cuả Thiên Chuá được tỏ ra nơi hắn. Bao lâu còn ban ngày,Thầy phải làm những việc của Đấng đã sai Thầy. Đêm đến không ai có thể làm việc được nữa. Bao lâu Thầy còn ở thế gian, Thầy là sự sáng thế gian”. Nói xong Người nhổ xuống đất,lấy nước miếng trộn thành bùn, rồi xoa bùn lên mắt người ấy và bảo: “ngươi hãy đến hồ Si-lô-e mà rửa” (chữ Si-lô-e có nghĩa là Người được sai đến). Hắn ra đi rửa, rồi trở lại thì trông thấy được(Ga 9, 1-7 )

Việc kế đến là tôi nhớ mình có đọc thấy đâu đó câu chuyện kể về những người đi hành hương (hình như đến Lộ Đức thì phải?) vào một đêm nọ cùng quây quần trước tượng Đức Mẹ trong nhà thờ để cầu nguyện. Thì họ thấy có một bà mẹ với đứa con thơ được bà trùm kín trong chăn và bà cứ quỳ trước tượng Mẹ mà khóc! Bà khóc càng lúc càng nức nở nên có mấy người tiến lên an uỉ bà và xin bà đừng làm ồn vì mọi người đang cần sự yên lặng để cầu nguyện. Bà mới mở tung cái chăn đang trùm kín con ra cho mọi người xem . Ôi! Thì ra trên khuôn mặt cuả bé không có hai con mắt như mọi trẻ bình thường khác!Thế là mọi người cùng thổn thức và chung một lòng thiết tha cầu xin Đức Mẹ chữa lành cho đôi mắt của bé …..

Hai sự việc được nhớ ra để tôi thêm xác tín điều mình tin tưởng mắt của bé sẽ được nhìn thấy là có cơ sở chắc chắn ở tình Chuá yêu thương và Chuá quyền năng .Vấn đề là phải làm sao để việc của bé được Chúa “thấy”, tức là được chạm đến đôi mắt thương xót của Chuá? ( tôi tin Chuá đã có “thấy” rồi, nên mới cho xảy việc thầy Hiếu được Đan Viện sai về nơi đấy mấy hôm để phải bức xúc mà tin qua cho tôi! Còn tôi phải lúc ốm mới chưa xem chưa đọc tin thầy, vì nếu đã xem đã đọc thì rất có thể đến hôm nay tham dự Thánh Lễ thứ Bảy đầu tháng kính Đức Mẹ, nỗi bức xúc tôi được nguôi ngoai chớ không như thế!) Muốn vậy thì phải cùng nhau chung lòng chung sức yêu thương bé và nài xin qua sự chuyển cầu của Đức Mẹ để dâng lên Chuá, xin Chuá kíp gửi ân nhân đến cứu chữa cho bé .. .Mà tôi thì sẵn đang được viết bài hàng tháng trên báo Mẹ nên tôi cũng được lập tức thấy ra việc mình phải làm. Và thấy ra việc mình phải làm thì tôi cũng được hiểu lập tức trở lại lời Chuá dạy lúc nãy là: “ phải mở tiệc và ăn mừng”! Có nghĩa rằng một khi tôi xông xáo đưa việc của bé lên báo Mẹ thì coi như là “mở ra được tiệc thương xót bé” để mời gọi quý bạn đọc cùng tham dự, nên tiếp theo sẽ là “ăn mừng sự việc của những tấm lòng hảo tâm” sẵn sàng chịu tốn hao thời giờ và tiền của để cầu nguyện và tiếp tay trong việc chữa trị cho đôi mắt bé được nhìn thấy.

Tôi kể đến đây thì được nghe chị bạn nói xen vào:

-Cho nên em mới chọn đề tài phải viết là “chúc thư của người mẹ” bởi vì nó đang sẵn có được hai người mẹ viết rồi! Mà đó lại là hai người mẹ bị lâm vào cảnh quá đau khổ do sinh ra đứa con mắt không mở được, nên khát vọng yêu thương tột bậc của mẹ dành cho còn là chỉ mong làm sao con mình được nhìn thấy! Điều đó ý nghĩa lắm, vì để cho những người con sinh ra có hai con mắt được mở bình thường hãy biết quý trọng mắt mình mà luôn phải giữ gìn bảo vệ nó. Chớ đừng chê mắt mình không đủ to đủ đẹp để đi phẩu thuật nọ kia: vừa phí phạm đồng tiền vừa có khả năng làm giảm thọ mắt hoặc làm hại đôi con mắt của mình vĩnh viễn! Cũng như có mắt để cho nhìn thấy thì phải biết chọn điều hay điều tốt để làm và biết nhìn xa trông rộng để sống sao cho đời mình được nên hay nên tốt ,nở mặt mẹ cha ,vẻ vang dòng họ và hữu ích cho đời. Và em gọi chị để rủ chị cùng tham gia viết vì chị hiểu chắc là em nhớ việc chị hay có than với em chớ gì? Than rằng cô con gái yêu quý độc nhất của chị lúc sinh ra được Chúa cho mở hai con mắt vừa to vừa đen nhánh xinh đẹp vô cùng, mà lúc lấy chồng thì quái ác thay lại nhắm hết hai con mắt để lấy và còn bỏ luôn hết ngoài tai bao lời của cha mẹ khuyên! Vì thế con mới lấy phải người chồng ăn chơi đàng điếm, đã có vợ có con vẫn cứ lăng nhăng với hết cô nọ bà kia bỏ bê gia đình…làm con nhiều lúc đang đêm chờ chồng không thấy về là cứ muốn chạy vung ra đường cho xe cán! Hiện nay thì con hết còn thương yêu chồng nên không nghĩ đến chuyện tự tử nữa, mà muốn là phải ly dị! Bởi vậy con làm khổ cho đời con đã đành ,khổ lây cho đàn trẻ và khổ không biết cơ man nào mà nói cho tuổi già của anh chị chắc là đến lúc thở hơi cuối cùng vẫn chưa được yên vì con!

Chị nói thế rồi im lặng và tôi nghe như có tiếng khóc trong giọng nói ở mấy lời chị nói sau cùng! Tôi thỏ thẻ cùng chị:

-Bởi thế em mới xin là chị đừng có buồn em thì em mới dám!

-Em an tâm! Không đời nào chị buồn em mà còn cám ơn em là khác! Chỉ tại vì phải nhắc lại chuyện con nên chị thấy thương cho đời con và tủi lây cho đời mình vậy thôi! Còn sở dĩ chị nghẹn lời không nói tiếp vì chị vụt được thấy ra cái lỗi tầy đình của chị: điều mà suốt từ bao năm qua chị không hề thấy!Chớ nếu chị đã được thấy thì không chừng chị đã giúp con tự cứu vãn cho hạnh phúc của con rồi!

Ối!Mừng được nghe chị nói vậy, mà nói với giọng rắn rỏi vui nên tôi cũng đáp lời chị với giọng vui tươi hóm hỉnh:

- Nhất cho bà chị của em nhen! Vậy thì bà chị làm ơn nói lẹ lẹ giùm kẻo cái ý sáng suốt ấy nó bay biến đâu mất thì chúc thư của mình cũng bị mất bớt điểm nữa đó!

-Thì vâng chị xin rút cái kinh nghiệm xương máu của chị mà can đảm nói ra điều nầy với quý bà mẹ để mong đừng có bà mẹ nào giẫm phải vết chân của chị! Đó là cứ mỗi lần bị thấy bị nghe con than khổ về chồng thì chị hay trách đi trách lại con rằng: “Mẹ đã chẳng có bảo trước cho con sao?! Chỉ cần con mở hai con mắt con ra mà nhìn mà xem mà dò thì con sẽ thấy nó là mẫu người không thể nào đem hạnh phúc đến cho vợ cho con! Nhưng con cứ nhắm hết hai con mắt lại để mà lấy nó cho bằng được vì quá yêu thương mù quáng mất rồi!”.Cho nên tôi chỉ có làm con thêm bất mãn, thậm chí tuyệt vọng về chồng mà không còn thiết phấn đấu để bảo vệ và vun quén cho hạnh phúc gia đình! Và đấy là tôi cũng đã làm cho con rể thêm bất mãn về thành kiến của má vợ nên thấy có phấn đấu sửa lỗi cũng vô ích! Bởi vậy, lẽ ra khi việc hôn nhân của con một khi đã thành sự rồi, thì dù cho con rể con dâu có như thế nào: nhất định là mình phải luôn chấp nhận. Mình lấy tình yêu thương tha thứ để sửa lỗi cho con và bằng mọi cách vun quén ngày một thêm cho hạnh phúc lứa đôi của con .

Nói được chỉ có bằng ấy lời thì chị lại rơi vào im lặng, tôi cũng lặng im để chờ nghe chị nói tiếp, và đây chị nói:

-Đủ rồi nhen em! Thật không ngờ chị được sáng suốt để nói cái lời “nặng ký” đến vậy nên chị mãn nguyện lắm rồi em! Và từ nay chị cũng được thấy ra việc chị phải kíp làm để giúp con giành giật lại chút hạnh phúc hãy đang còn le lói chớ chưa tắt ngủm! Chị tin đây là ơn cuả Đức Mẹ soi sáng cho chị qua trung gian của em ,của thầy Hiếu và đặc biệt là của người mẹ trẻ đáng thương sinh ra đứa con mắt không mở được. Chị hứa sẽ luôn cầu nguyện không những cho mắt bé sớm được nhìn thấy mà còn cho cả những mẹ như chị dẫu được nhìn thấy mà cứ như mù nên hại mình ,hại lây đến con!

Chào tạm biệt chị, tôi lao vào công việc của một ngày làm ăn với bao phấn chấn. Rồi tôi lo liên lạc với thầy Hiếu để xin số điện thoại cùng điạ chỉ của cha xứ nơi gia đình bé cư ngụ. Được có rồi thì tôi lo gọi về cha xứ xin ngài cho biết thêm về bé, cũng như thưa trình với ngài vài ba ao ước tôi muốn xúc tiến trong việc an uỉ bé để mong được ngài chấp nhận và thương giúp ….

Hơn một tuần sau tôi lo gọi đến một chị bạn khác để mời chị cùng viết chúc thư. Tôi gọi chị vì chị cùng cảnh hiếm hoi chỉ có một con như chị bạn tôi đã xin ý hôm nọ, nhưng con của chị là con trai và trước đây trong những lần gọi thăm nhau chị hay có nói về nỗi buồn tức con mình : “Đã được Chuá cho có hai con mắt thì lấy vợ là phải mở to hai con mắt để dò tìm đâu đó rồi hãy lấy! Đằng nầy nhè con nhỏ ăn học dở dang ,việc làm chưa có và nhất là không nên nết chưa chi đã sẵn sàng trao thân để cho có chửa, mà con thì cứ nhắm mắt đòi phải rước cho bằng được về nhà! Thành thử chiều ý con đành phải cưới cho, chớ dâu con gì cái thứ không ra chi ấy mà thương …..”!

Mừng được chị nhận phôn . Nhưng, tôi chưa kịp thốt trọn lời chào thăm thì đã nghe chị báo một loạt tin buồn :

-Anh đã được Chúa gọi về cả nửa năm nay rồi em ơi! Còn chị thì bị cao máu suýt chết, may được cứu sống, nhưng một chân đang bị liệt, muốn đi chị phải đi với cái ghế giúp cho đi! Chị đang về ở với con cùng hai cháu nội vì mẹ chúng đã bỏ đi ở với thằng khác và đang sắp có con với hắn! Mà con chị lúc vui thì thôi, còn buồn là nó đay nghiến chị, đổ lỗi tại chị không ưa vợ nó nên là đầu mối của mọi chuyện làm cho vợ chồng nó cắn cấu nhau và lục đục suốt để phải đi đến tan vỡ! Cả đến hai thằng cháu nội chị hết dạ thương yêu, đứa được bảy tuổi , đứa mới năm tuổi mà có lúc cũng nói những lời làm khổ chị lắm em! Chúng nói là “bà nội già rồi ,bà nội tính xem còn sống được bao năm nữa mà bà nội ở ác với mẹ con dữ vậy?! Mẹ con nói tại hận bà nội nên mẹ mới bỏ ba con đi lấy người khác, để rồi đây bà nội chết đi là bà nội sẽ phải trả lẽ với Chuá về cái tội làm đổ vỡ hạnh phúc hôn nhân của con cáí cho đáng đời bà nội luôn!”. Chị biết là mẹ chúng xúi chúng nói như thế với chị, để muốn chúng thù ghét chị cũng như dằn mặt chị! Nhưng em ơi cảnh chị bây giờ ra đến nông nỗi nầy và cảnh con cháu mình đã thế, chị đâu còn lòng dạ nào để buồn trách con dâu hoặc tự bào chữa cho mình! Mà đúng thật là chị đang lo sẽ phải trả lẽ với Chuá việc mình không những đã làm hỏng hạnh phúc lứa đôi của con, mà còn đẩy con dâu vào thế phản bội chồng nó nữa ,em ơi!

Tôi hối hận việc mình bẵng đi có cả năm chưa gọi thăm chị nên trước bao tin buồn dồn dập chị báo, tôi ngậm ngùi thương cảm tận đáy lòng và chỉ biết ân cần nói những lời an uỉ dù đã quá muộn màng !Tôi tuyệt đối không dám hở môi tí nào việc mời chị viết chúc thư! Nhưng, cái ý đầy trăn trở trong lòng người mẹ qua các tin buồn chị báo, tôi thấy quả đấy là một nét son đáng quý để mình đem vào chúc thư.

Và rồi giữa lúc tôi đang suy nghĩ hãy nên gọi chị em nào nữa đây để mời viết tiếp chúc thư …thì tôi nhận được điện thư môt chị bạn vong niên. Chị có gửi kèm theo mấy tấm ảnh đông vui của đại gia đình chị gồm hai vợ chồng chị, với bốn cặp vợ chồng của con trai con gái chị, cùng đàn cháu nội cháu ngoại.. đến ăn tân gia ở ngôi nhà cậu con trai út mới tậu. Thấy cảnh sum họp đông vui của đại gia đình chị trong cái ngày mà ở đất Mỹ nầy không dễ gì quy tụ được đầy đủ các con các cháu. Vì cho dù là anh chị em ruột thịt đi nữa thì ít nhiều cũng có sự tị nhau trong việc kẻ tậu nhà mới, nhà to ,người nhà cũ, nhà nhỏ ….nên khó thể cùng đến với nhau để cùng ăn mừng tân gia cho nhau), tôi mail lập tức cho chị để chúc mừng và xin chị làm ơn bật mí cho cái bí quyết…

Vừa mới mail lúc đêm ,sáng ngủ dậy tôi mở máy vi tín đã thấy chị hồi âm:

Em ơi có gì đâu mà bí mật để phải bật mí về cái bí quyết! Thì đã có lời Đức Mẹ là người mẹ tốt lành trọn hảo có một không hai trên thế gian nầy đã dạy rành rành ra đấy! Dạy rằng; “Hễ Chúa bảo gì thì hãy làm theo” ( Ga 2, 5 ).Nên cứ làm theo Chúa dạy là bí quyết để bảo vệ hạnh phúc gia đình. Bí quyết đó không khác gì hơn là luật vàng sau đây: “Tất cả những gì các con muốn người ta làm cho mình, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế” (Mt 7,12). Do đó hễ muốn được chồng, con trai, con gái, con dâu, con rể… thương yêu, kính trọng, ngọt ngào không xẵng giọng, không nặng lời lớn tiếng, cảm thông, cởi mở, thành thật thẳng thắn……với mình là mình phải thương yêu, kính trọng, ngọt ngào không xẵng giọng, không nặng lời lớn tiếng, cảm thông, cởi mở, thành thật, thẳng thắn …với chồng, con trai, con gái, con dâu, con rể….Và bí quyết đó còn là áp dụng những lời dạy khuyên cho gia đình sống đạo: “ Vì lòng kính sợ Đức Ki-tô, anh em hãy tùng phục lẩn nhau. Người làm vợ hãy tùng phục chồng như tùng phục Chuá…. Người làm chồng, hãy yêu thương vợ, như chính Đức Ki-tô yêu thương Hội Thánh và hiến mình vì Hội Thánh …. Kẻ làm con, hãy vâng lời cha mẹ theo tinh thần của Chúa vì đó là điều phải đạo. Hãy tôn kính cha mẹ. đó là điều răn thứ nhất có kèm theo lời hứa: để ngươi được hạnh phúc và hưởng thọ trên mặt đất. Những bậc làm cha mẹ, đừng làm cho con cái tức giận, nhưng hãy giáo dục chúng thay mặt Chúa bằng cách khuyên răn và sửa dạy.” (Ep 5,21-26 và 6,1-4)

Còn biết bao là lời Chuá dạy nữa em! Mà chị thấy chỉ có cần áp dụng được những điều trên thôi là đời sống hôn nhân, gia đình luôn lúc nào cũng ấm êm, hạnh phúc và dẫu có đông con nhiều cháu thế nào thì trên dưới vẫn thuận hoà, chị ngã em nâng ..”

Phải nói đây là một hồi âm quá tuyệt! Còn đợi chờ đâu nữa, tôi hân hoan rước lấy và trang trọng mời vào …yên vị trong “Chúc Thư Của Người Mẹ” hãy đang còn khuyết chỗ.

* * *

* * *

Thưa quý bạn đọc, xin kính quý bạn đọc được rõ:

Đây ảnh bé Thu với mẹ :

 

Còn đây là thư cuả vị Linh Mục chánh xứ:

“Xin mở rộng vòng tay

Linh mục Gioan Trần Minh Cần quản xứ Xuân Tình ,Giáo Phận Vinh ,tỉnh Hà tĩnh , Điện thoại: 09 86 720 139.

Xin gửi chị Đáo Tiệp một trường hợp éo le như sau ;

Tại giáo phận họ Tân Xuân (xóm Tân Xuân, xã Hỗ Độ, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh) thuộc xứ Xuân Tình có đôi vợ chồng mới cưới :

Anh Matheo Lê Khánh Tình và chị Maria Lê thị Hiền sinh đứa bé gái đầu lòng tên là Maria Lê thị Thu, bé sinh ngày 11 tháng 12 năm 2009 và sinh ra bị mù, nghĩa là không mở mắt. Sau đó cha mẹ đem đi viện Hà Nội, bác sĩ trả lời do bẩm sinh không mở mắt được. Tương lai ra sao?

Chị ôm con buồn cho tương lai cuả con .Họ chỉ hy vọng đến tuổi nào đó con họ có thể thay mắt được không? Xin quý vị ân nhân thương tình giúp đỡ .

Linh mục Gioan Cần

Xuân Tình, ngày 16 tháng 3 năm 2010

Cũng xin thưa:

Nếu quý bạn đọc liên lạc email thì đây là địa chỉ cuả cha Cần: <lmtranminhcan@yahoo.com >

Nhưng vì ngài cao tuổi nên không thường xuyên mở email. Bởi vậy nếu thấy chậm hồi âm xin quý bạn đọc liên lạc hoặc thầy Hiếu ở địa chỉ: < placidehieu@yahoo.com>

hoặc sơ Hồng Hạnh ở địa chỉ:< tuvienluumy@yahoo.com >

California 4/4/2010

 



Tác giả: Hoàng Thị Đáo Tiệp
   dunglac@gmail.com