Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoàng Thị Đáo Tiệp
amjdaotiep@sbcglobal.net
Bài Viết Của
Hoàng Thị Đáo Tiệp
Hành Hương Đất Thánh
Đi lễ
Nợ Lòng
Về Thăm Quê Hương
Đức Mẹ không có đeo nữ trang
Ngôn Ngữ Của Bàn Tay
Sợ Chồng
Dâng ngày cho Chúa
Khôn Khéo Với Khôn Ngoan
Cầu nguyện
Không có nơi gối đầu
Bác Ái Đường Xa – Bác Ái Đường Gần
Cám ơn... Ticket
Trung Thành
Người Đạo Đức
Tĩnh tâm trong Chúa Thánh Thần
Truyền giáo
Nếu anh trẻ lại
Con Dại Cái Mang
Thiên Thần Bản Mệnh
Chiều Chồng
Kinh Mai
Lòng Thương Xót Chúa
Mất Điện
CHO LÒNG MÌNH VUI

                          Hoàng Thị Đáo Tiệp 

      Chuyến về thăm quê nhà hồi tháng mười năm 2011, tôi có đi viếng Đức Mẹ La Vang gặp phải ngày mưa lụt của đất trời xứ Huế và cũng là lúc mưa bão trong lòng tôi về nhiều nỗi nên được ở bên Mẹ, tôi thấy hạnh phúc lắm! Đặc biệt, thật không ngờ tôi được anh ruột mình cùng đi viếng Mẹ La Vang nên về lại quê Mỹ tạm dung, tôi có cái ao ước mãnh liệt là Đại Hội Thánh Mẫu năm 2012 nầy ở Chi Dòng Đồng Công, Carthage Missouri cả hai vợ chồng mình sẽ cùng tham dự. Thế nhưng, cũng vẫn lại không thể được! Và vì không thể được nên lòng tôi  thảng những hôm bị rơi tỏm vào nỗi buồn ngập lút, nhất là phải bao ngày tháng mưa bão cứ ập đến đời mình! Cái buồn nó làm tôi có những sáng thức giấc mất đâu hết mọi năng động thói thường là nhanh nhẩu chổi dậy, làm dấu tạ ơn, đọc kinh dâng ngày rồi phấn khởi lao vào các việc của một ngày mới bắt đầu! Mà tôi thức giấc vẫn cứ nằm bất động, đầu óc thì lừng khừng, thờ thẩn với đủ mọi cơn mưa bão lớn nhỏ làm rủ liệt lòng mình đến đổi chẳng có bình tâm lần cho trót được xâu chuỗi cầu nguyện! Lại cầu nguyện chi chớ cầu nguyện cho Đại Hội Thánh Mẫu diễn ra tốt đẹp và người người nhận được ơn lành hồn xác Chúa Mẹ thương ban thì tôi vốn coi là bổn phận của mình, nên thường năm dù tham dự được dù không tôi vẫn cầu nguyện sốt sắng lắm! Nhưng năm nay đang cận tới ngày, đã tôi không tham dự được, thêm phải lúc lòng mình sầu buồn điêu đứng quá nên nào có sốt sắng cầu nguyện được đâu! … Trong cái tâm trạng như vậy, tình cờ đọc lại hồi ký “Sự Lạ Fatima” của chị Lucia, tôi bị thu hút mãnh liệt ở đoạn như sau, thuộc trang 49-50:

 

           “ VÀO TÙ TẠI OURÉM

Ít lâu sau, khi chúng con bị vào tù, điều làm Giaxinta đau khổ nhất là em nghĩ rằng cha mẹ các em đã bỏ các em. Với dòng nước mắt chảy trên đôi má, em hỏi:

-  Không bao giờ ba má chị hoặc ba má em tới đây thấy chúng ta nữa.

- Phanxicô nói: Đừng khóc, chúng ta có thể dâng việc này cho Chúa Giêsu để cầu cho các tội nhân.

Rồi ngước mắt và giơ tay lên trời, em đọc: Lạy Chúa Giêsu, con chịu sự khó này vì tình yêu Chúa và để cho các tôi nhân ăn năn trở lại.

Giaxinta thêm: Và cho Đức Thánh Cha nữa, và đền tạ những tội lỗi người ta xúc phạm đến Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ.

Sau khi chúng con bị tách riêng ra một lúc, họ lại cho chúng con ở chung một phòng trong nhà giam. Khi họ nói với chúng con họ sẽ trở lại sớm để đem chúng con đi chiên sống, Giaxinta ra đứng bên cạnh cửa sổ nhìn ra chỗ họp chợ bên ngoài. Thoạt tiên con nghĩ em có ý ngắm cảnh để khỏi nghĩ tới chuyện sắp xảy ra, nhưng con nhận ra rằng em đang khóc, con đến bên em và kéo em sát vào con, hỏi em vì sao khóc:

- Em trả lời: Vì chúng ta sắp chết mà không được gặp lại ba má, ngay cả má chúng em.

Nước mắt chảy dài trên má, em tiếp:

Em muốn ít ra được thấy má em.

- Thế em không muốn dâng hy sinh cho kẻ có tội ăn năn trở lại à?

- Em muốn, em muốn lắm.

Rồi với khuôn mặt đầy nước mắt, em chắp tay lại, ngước mắt lên trời và cầu nguyện hiến dâng:

“Lạy Chúa Giêsu, con chịu sự khó này vì tình yêu Chúa và để cho các tội nhân ăn năn trở lại, cho Đức Thánh Cha, và đền tạ tội lỗi đã xúc phạm đến Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ Maria

 

         Vâng, tôi bị thu hút mãnh liệt vì thấy đoạn hồi ký nầy vừa là thần dược cất đi nỗi sầu buồn cho mình, cũng vừa là “chiếc chìa khoá vàng” mở cửa trái tim mình để làm “Cho Lòng Mình Vui”….

 Ai người Kitô hữu chẳng nghe biết ít nhiều việc ba trẻ Lucia, Phancicô và Jacinta là ba em bé chăn chiên thuộc gia đình nghèo ở thôn làng Fatima, nước Bồ Đào Nha đã có diễm phúc được Đức Mẹ hiện ra để trao ban sứ điệp ( Mẹ hiện ra cả thảy 6 lần, bắt đầu từ tháng 5 năm 1917 đến tháng 10 năm 1917 vào ngày 13 mỗi tháng, ở đồi “Cova da Iria” là phần đất của gia đình- nơi mà các em chăn chiên- và cũng là nơi Đức Mẹ xin các em hãy đến đúng vào ngày 13 của mỗi tháng đó. Tuy nhiên riêng tháng 8 thì Mẹ hiện ra ngày 19 chớ không phải 13, do chính quyền địa phương quyết ngăn cản để các em không đến được đồi Mẹ hẹn đúng ngày. Và việc ngăn cản đó, chính là sự cố các em bị vào tù ở Ourém đúng hôm 13 tháng 8 ấy). Sứ điệp Đức Mẹ trao ban cho 3 trẻ là kêu gọi sám hối, lần hạt Mân Côi, dâng hiến nước Nga cho Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ để cầu cho hoà bình thế giới. Lần nào hiện ra, Đức Mẹ đều nhắc bảo các em hãy lần chuỗi mỗi ngày, hãy cầu nguyện thật nhiều và hy sinh cho tội nhân bởi có nhiều linh hồn sa hỏa ngục vì không ai cầu nguyện cho họ! Mẹ cũng dạy cho các em một lời nguyện ngắn để thường xuyên dâng lên Chúa mọi sự cố lớn nhỏ xảy đến trong cuộc sống mình, nhất là dâng các hành vi khổ chế và sự hy sinh: “ Lạy Chúa Giêsu, việc nầy xin vì lòng yêu mến Chúa, xin để cầu cho tội nhân thống hối và xin đền tạ Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Đức Mẹ”…

    Có thể nói tôi có trong tay cuốn hồi ký nầy ngót mười mấy năm nay nên tôi đã từng đọc đi đọc lại cuốn sách ít ra cũng đôi ba lần nhưng thú thật: hầu như tôi chẳng có để tâm đến đoạn trên! Chỉ lúc nầy đọc tôi mới để tâm đến và xúc động vô bờ vì các em bé bỏng quá mà phải bị vào tù, lại còn bị doạ là sẽ chôn sống nữa( tôi cho rằng “chôn”, chớ “chiên” do đánh máy sai)! Nên với trẻ em bình thường chắc chắn sẽ không tránh khỏi khiếp đảm, khóc lóc! Nhưng đây là ba trẻ có diễm phúc được Đức Mẹ từ trên Thiên Đàng hiện xuống với mình để trao ban sứ điệp yêu thương và dạy khuyên trong cuộc sống luôn phải hãm mình, hy sinh, cầu nguyện… thành thử phản ứng của các em có khác, thật đáng ngưỡng mộ vô cùng! Đó là các em đâu có sợ chết, được chết còn mừng nữa là khác vì sớm được về với Đức Mẹ ở thiên đàng. Các em chỉ có buồn thôi, do nhớ mong người thân và muốn được thấy mặt người thân mà em càng bé thì càng nhớ mẹ và cần gặp mẹ để được mẹ thương yêu! Nhưng các em thay vì để bị buồn thì biết được cách làm cho lòng mình vui bằng việc hy sinh luôn cả đến cái nhu cầu tình cảm hết sức thiêng liêng và nhân bản đó, để thực hiện theo lời Đức Mẹ day là dâng lên Chúa. Dâng rằng:“Lạy Chúa Giêsu, con chịu sự khó này vì tình yêu Chúa và để cho các tội nhân ăn năn trở lại, cho Đức Thánh Cha, và đền tạ tội lỗi đã xúc phạm đến Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ Maria”

     Ôi thật là anh hùng và bé thơ mà biết sống vâng theo như lời Đức Mẹ dạy thì đúng là sống được thanh thoát với cao đẹp vô cùng nên đã làm tôi xúc động can tràng! Nhất là tôi thấy mình cũng không sợ chết, chỉ có bị buồn thôi mà buồn thê thảm lắm vì cái nhu cầu tình cảm hết sức thiêng liêng và nhân bản đó của tình mẹ con, tình chồng vợ! Chả là tôi có 5 con nhưng hai cô con gái giữa, sau khi ly dị thì hầu như vô cảm với gia đình! Thêm cô con gái út đang hãy độc thân nhưng cũng vô cảm với gia đình! Vô cảm đến độ chẳng mấy khi gọi thăm mà tôi gọi để lời nhắn cũng chẳng mấy thuở được con gọi lại! Đồng ý sự vô cảm của con là có cái lỗi của tôi vì làm mẹ mà tôi không giúp chi được cho con như con muốn khi con hữu sự, nên bị con bắt lỗi và không tha thứ! Nhưng tấm lòng của người mẹ, tôi cứ lo lắng không yên cho con và buồn xót không nguôi cho mình!  Cả đến ông chồng tôi nữa, tưởng đâu được Chúa thông tim cho cách tự nhiên rồi thì anh sẽ sống vui vẻ, năng động lại, nhất là nhà đang chỉ còn có hai vợ chồng già thôi! Mà anh hầu như cũng vô cảm luôn vì chẳng nói chẳng rằng và như thể anh chẳng còn biết tôi là vợ nữa, để nói được một đôi lời quan tâm khi thấy tôi phải hôm ốm liệt! Còn tôi lo lắng cho anh muốn anh ăn uống cử kiêng, đi đứng vận động theo như lời bác sĩ thì anh bất chấp, đưa thuốc anh uống là anh khó chịu, gầm gừ…! Nói chung cái nhu cầu tình cảm của người vợ, người mẹ trong mái gia đình đã đến lúc không còn thấy đâu là an bình hạnh phúc nữa, nó làm tôi thèm được chết mà chưa được chết là cứ bị buồn! Buồn lất lây hôm nhiều hôm ít! Hôm ít thì đỡ chớ hôm nhiều là khốn khổ lòng tôi lắm…

          Giờ thì tôi biết ra rồi: cứ hễ bị buồn tôi sẽ học theo gương của ba trẻ để làm cho lòng mình vui. Ấy là tôi dâng lên Chúa, dâng rằng: Lạy Chúa Giêsu, con chịu sự khó này vì tình yêu Chúa và để cho các tội nhân trong đó có chồng con con và cả chính con nữa ăn năn trở lại, cho Đức Thánh Cha, cho các vị lảnh đạo tinh thần các cấp trong  giáo hội, và đền tạ tội lỗi đã xúc phạm đến Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ Maria”.

                    Thảng lúc nào bị buồn là tôi cứ dâng và dâng mãi như thế nên đến nay tôi đã làm được cho lòng mình vui khá khá lên rồi. Tôi tin tưởng chỉ ít lâu nữa, mình sẽ thanh thoát được hẳn với nỗi buồn. Và cũng nhờ vướng phải nỗi buốn nhân bản nầy, tôi mới biết nhìn ra ơn Chúa muốn mình hãy nên vượt thoát trước mọi nhu cầu tình cảm cho dù có thiêng liêng đến đâu thì cũng vẫn chỉ là dòn mỏng, tạm bợ thế trần thôi! Chết mình đâu có đem theo được, nên dẫu bị mất đi lúc đang còn sống mình cũng đừng lấy thế làm điều…

                 Xin cảm tạ Đức Mẹ đã ban dạy. Xin cám ơn ba trẻ đã nêu tấm gương thực hiện cách thật đơn sơ dễ làm, nhưng lại rất đổi cao vời thay! Cũng xin được thỏ thẻ cùng quý bạn đọc thần dược và cũng là chiếc chìa khóa vàng để tự mình làm cho lòng mình vui dù nghịch cảnh có đến thế nào. Chớ không phải đời chờ hay cầu cạnh ngay cả đến cha mẹ, chồng con hoặc ai đó mới phải là người để sẽ làm được cho lòng mình vui ….

                                       California ngày 5/8/2012  

Tác giả: Hoàng Thị Đáo Tiệp
   dunglac@gmail.com