Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Xuân Ly Băng
hoa_lx@pmail.vnn.vn
Bài Viết Của
Xuân Ly Băng
Hành trình Đức Tin và ước nguyện cho thế hệ trẻ
Những tâm tình Kinh Trong Sương
Kinh nghiệm thơ (BTDL 2)
Lời khai mạc ngày Họp Mặt Đồng Xanh Thơ (BTDL 2)
Bài Thơ Thời Sự
Bài Thơ Bằng Văn Xuôi
Thương Khóc Đức Thánh Cha Gioan Phaolo II
Thánh Kinh
Dân Ca Hòa Bình Truyền Giáo
Thơ Xuân Ly Băng - Thư Mục Vụ "Sống Đạo Hôm Nay."
Thơ Xuân Ly Băng - Xuân và Thời Gian
Bài thơ năm Dậu
THƠ XUÂN LY BĂNG - XUÂN VÀ THỜI GIAN

Lời giới thiệu 

Bút hiệu Xuân Ly Băng đã đi vào đời tôi từ khi còn tấm bé qua những vần thơ tôn giáo trên các báo Công giáo thời trước năm 1975. Trong mắt tôi lúc ấy, Xuân Ly Băng quả là ''Mùa Xuân trên núi Li Băng''. Vừa mượt mà tươi xanh, vừa nhẹ nhàng trìu mến.

Rồi tuổi trẻ đến. Khi tham gia các sinh hoạt mục vụ xứ đạo, cách riêng trong  lĩnh vực thánh ca, tôi lại gặp thấy một Xuân Ly Băng mãnh liệt và chan hoà, thường gieo cảm hứng cho những hợp xướng tuyệt vời của linh mục nhạc sĩ Kim Long. Thì ra, Xuân Ly Băng đã vào mùa xuân, nhưng ''Mùa xuân ấy một mùa xuân mầu nhiệm, rất diệu huyền và rất đổi anh hoa ''.

Một chiều Chúa nhật mùa Vọng năm 92, tự nhiên trong bài giảng, tôi để bật ra những vần thơ nằm lòng của bài ''Noel không có Chúa'', khiến sau đó ba bạn trẻ đón tôi tại cửa phòng áo để cám ơn vì đã nhắc đến thi phẩm của cha xứ họ. Tôi mới vỡ lẽ: Xuân Ly Băng là một thi sĩ - áo dòng. Cũng vẫn là mùa xuân như tự thuở nào, đầy ấp hương thơm và lắng đọng của biển trời và cát nắng. ''Thơm như hoa thiên đình, đẹp như lệ đồng trinh”.

Sau này, có nhiều dịp gặp mặt, tôi luôn nhắc đến những chữ nghĩa dáng duyên, những âm điệu êm đềm và những ý tứ mầu nhiệm tôi gặp được trong thơ ngài. Luôn tươi trẻ, luôn bất ngờ cơ hồ ngày mới: ''Ô kìa xuân đến dâng ngàn hương thơm''.

Nhắc lại những kỹ niệm cá nhân của tôi về một khuôn mặt quen thuộc trên thi đàn Công giáo nhiều chục năm qua, về một tác giả không mỏi mệt diễn tả chân lý đức tin bằng vần điệu của văn hoá, tức là cùng lúc tỏ lòng ngưỡng mộ, cảm phục và tôn vinh.

Cách riêng, với thi phẩm ''Mùa Xuân và Thời Gian'', tôi còn cảm nhận thêm một hình ảnh quyến rũ khác: Xuân Ly Băng là một cuộc đời đã làm nên Mùa Xuân cho mình và không ngừng kiến tạo Mùa Xuân cho những người mình gặp gỡ trong mục vụ cũng như trong thi ca, trong đức tin cũng như trong văn hoá, dù còn lạ hay đã quen thân, bởi tất cả đều thấm đẫm hương xuân của Trời.

Cảm nhận này đã hàm chứa  lời cầu chúc gửi đến tác giả và lời ân cần giới thiệu với mọi người.

 

                                                                        Gm. Giuse Vũ Duy Thống

                                                                       Chủ tịch UBVH/HĐGM/VN

********************

Hương xuân

(Thơ Kinh - 1956)

 

Lắng nghe lòng đất đêm nay

Rộn ràng tiếng pháo báo ngày Xuân sang.

Tàn rồi trong huyệt thời gian,

Hoa niên của một tuổi vàng, Mẹ ơi!

 

Sáng nay Xuân đã đến rồi,

Rừng muôn cây lá nẩy chồi đâm bông,

Đầy vườn thơm phức hoa hương,

Lòng con nở một bông hường đầu năm.

­

Kính chào Mẹ Chúa muôn Xuân,

Nghe con cầu nguyện trong trầm hương hoa …

ù

Con xin ơn Mẹ bao la,

Cho con mến Mẹ thiết tha ngàn trùng,

Còn trời, còn biển, còn sông,

Hồn con còn tắm trong dòng yêu đương.

 

Thuyền con đừng lạc Bến Thương

Đàn đừng lạc giọng giữa trường thiên ân.

Mùa thơ con hái được vần,

Để gieo tình Mẹ cho trần gian hay!

ù

Mẹ ơi, ăn Tết hôm nay,

Con mơ Tết Mẹ một ngày đừng xa. . . .

                      Kỷ niệm Xuân Bính Thân

 

Xuân chầu Mẹ

(Thơ Kinh )

 

Thắp nến bên toà Mẹ

Con đợi mùa Xuân về

Để ngâm bài thơ lệ

Khi thức dậy hồn quê…

 

Tiếng pháo giao thừa nổ

Lạnh lùng trong đêm khuya

Hồn con như sống vỗ

Vào bờ bến năm kia. . .

 

Xuân về nơi quê cũ

Vườn nhà nở muôn hoa

Lòng con cũng chớm nở

Một mùa Xuân đậm đà …

 

''Nhưng ngày ấy xa xôi

Phai mờ trong dĩ vãng

Nhắc chi để hồn rơi

Sầu đau dòng lệ cảm!''

 

Năm nay mùa Xuân đến

Mẹ ơi, giữa quê người

Hoa vườn nở muôn tươi

Mà lòng con hoang vắng…

 

Nên đốt hương cầu Mẹ

Sưởi ấm lòng cô đơn!

Gieo thơ như ngấn lệ

Khi xuân đến dập dồn…

 

Mẹ nghe thơ đầu năm

Của lòng con thơ dại

Mẹ thương kiếp phong trần

Nhìn con tràn lân ái. . .

 

Con xin Mẹ năm nay

Cho con mùa gặt tới

Để con hái vần say

Trong tình yêu vời vợi…

Kỷ niệm Xuân Giáp Ngọ ớ Hà Thành

 

Hương xuân

(Hương Kinh)

 

Cánh đào động thắm cười duyên,

Chim câu đã gáy bên hiên rộn ràng…

Đầy trời sáng ánh thiều quang,

Ồ kìa Xuân đến dâng ngàn hương thơm!

 

Sáng nay tiếng nhạc ca dồn,

Buồn ly hương lắng trong hồn mênh

mông!

Bâng khuâng thắp nén hương lòng,

Dâng kinh cầu nguyện, dâng dòng thơ

yêu:

 

Ma ria! Mẹ yêu kiều!

Xin cho con Mẹ bao nhiêu hạnh phúc lành,

Nến vàng đốt cháy thâu canh,

Thắt lưng chờ đón Bạn Tình đêm đêm

 

Bạch y giữ lấy vẹn tuyền,

Hương Tin thơm ngát vạn miền gần xa.

Ân tình xuống tựa sương sa,

Vườn lòng nguyện giữ muôn hoa thắm

ngời. . .

 

Chiều đời khi tiếng chuông rơi,

Mẹ đem con đến Yến Trời muôn năm.

Đây lời thơ nguyện đầu Xuân,

Bâng khuâng trong tiếng nhạc trầm trầm

ca!

Kỷ niệm Xuân Đinh Dậu  ở Sài Thành

Tác giả: Xuân Ly Băng
   dunglac@gmail.com