Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Xuân Ly Băng
hoa_lx@pmail.vnn.vn
Bài Viết Của
Xuân Ly Băng
Hành trình Đức Tin và ước nguyện cho thế hệ trẻ
Những tâm tình Kinh Trong Sương
Kinh nghiệm thơ (BTDL 2)
Lời khai mạc ngày Họp Mặt Đồng Xanh Thơ (BTDL 2)
Bài Thơ Thời Sự
Bài Thơ Bằng Văn Xuôi
Thương Khóc Đức Thánh Cha Gioan Phaolo II
Thánh Kinh
Dân Ca Hòa Bình Truyền Giáo
Thơ Xuân Ly Băng - Thư Mục Vụ "Sống Đạo Hôm Nay."
Thơ Xuân Ly Băng - Xuân và Thời Gian
Bài thơ năm Dậu
THƠ XUÂN LY BĂNG (ĐỒNG XANH THƠ 47)

THUYỀN BƠI SÔNG MẸ 

Mưa chiều gió tối, giòng sông lạnh ,

Trăng tỏa lu mờ, ánh nguyệt khơi !

Có Mẹ lòng con đâu hiu-quạnh

Đêm đêm Trăng Nước vẫn sáng ngời… 

Một lá thuyền con bơi nhè nhẹ,

Đầy thuyền óng-ánh những hào-quang…

Con hát lời Tình-yêu nhỏ-nhẻ,

Âm-thanh bay quyện đám mây vàng ! 

Mẹ gọi con từ thềm Cung Quảng,

Hai bàn tay ngọc tựa sao băng.

Lời Mẹ êm như tơ đàn thoảng,

Con chèo riết tới bến sông Hằng. 

Neo thuyền bên Mẹ không về nữa,

Vốc uống hương hoa rất ngọt ngào!

Con say, thuyền cũng ra nghiêng ngửa,

Có Mẹ thật mà ! phải chiêm bao !!! 

Chao ôi ! Nước Mẹ sang ghê quá !

Ngọc-thạch kim-cương chết cả rồi…

Đập nát mái chèo trên sông cả,

Cho Tình tung-tóe khắp nơi nơi … 

Trích “Nỗi Niềm” 1961

 

TRĂNG MẸ

Trăng Ân - tình đẹp miền Ca- Đệ-Nhất,

Trăng Khải Huyền dát ngọc sáng trời hoa,

Hôm nay mùa trăng chín rụng bao la !

Dậy ý nhớ, hồn say Trăng  Nước Mẹ… 

Mùa trăng ấy từ muôn muôn thế kỉ,

Sáng huy-hoàng trong Non- Nước Huyền Siêu,

Vẻ Cao-sang của Thế Giới Mĩ-Miều,

Lời của Chúa như Phượng -hoàng chiêm-ngưỡng.

Trăng rất trăng, ngọc ngà ai tưởng-tượng ?

Trăng khôi-nguyên thần thánh biết chi mô !

Trăng ngát thơm như Hương Lửa Thiên-Trù,

Trăng diễm-tuyệt, ôi Mùa Trăng huyền-nhiệm ! 

Trên địa cầu Trăng một chiều xuất-hiện,

Rụng phím đàn, ngơ-ngác cõi âm-thanh !

Muôn vì sao đã nứt vỡ tan-tành,

Muôn châu-báu của loài người rạo-rực !

Trăng cầu-nguyện cả Thiên-đình náo-nức,

Lời hương hoa khắp vũ-trụ xôn-xao…

Phúc An-Bình đem xuống tự trời cao,

Đêm cực thánh Trăng quỳ nghe Sự-Lạ !

Trăng ! Trăng ! Trăng ! một chiều rất cao-cả,

Non-Nước buồn lệ chảy viết Quang-Vinh !

Tiễn đưa Trăng vạn khúc hát thanh-bình

Đường Thiên-Giới bồ câu về xanh-ngát !

Rồi từ đó đêm đêm lên ngào ngạt,

Hương Trăng lan… Ân-Huệ lút ngất trời... 

Ôi Trăng Vàng ! Trăng Ngọc ! Trăng Mẹ ơi !

Trăng Lý-Tưởng suốt đời con say đắm !

Đã lâu rồi Trăng trần-ai buốt lắm :

Cô-Tô sầu, thành ngoại lẻ hàn-san,

Bến Tầm Dương trăng lạnh quá tiếng đàn,

Và rét mướt, ôi trăng miền Vĩ-giạ ! 

Mẹ ơi Mẹ, lòng con như biển cả ,

Khát Vô-Biên là Trăng Nước Thiên-Đàng !

Có bao giờ thỏa-mãn với Thời-gian… 

Trích “Nỗi Niềm” 1961

 

Tác giả: Xuân Ly Băng
   dunglac@gmail.com