Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Xuân Ly Băng
hoa_lx@pmail.vnn.vn
Bài Viết Của
Xuân Ly Băng
Hành trình Đức Tin và ước nguyện cho thế hệ trẻ
Những tâm tình Kinh Trong Sương
Kinh nghiệm thơ (BTDL 2)
Lời khai mạc ngày Họp Mặt Đồng Xanh Thơ (BTDL 2)
Bài Thơ Thời Sự
Bài Thơ Bằng Văn Xuôi
Thương Khóc Đức Thánh Cha Gioan Phaolo II
Thánh Kinh
Dân Ca Hòa Bình Truyền Giáo
Thơ Xuân Ly Băng - Thư Mục Vụ "Sống Đạo Hôm Nay."
Thơ Xuân Ly Băng - Xuân và Thời Gian
Bài thơ năm Dậu
THƠ XUÂN LY BĂNG: ĐÂY, BÌNH MINH LỊCH SỬ - DƯỚI GÓT GIẦY QUÂN MINH - ĐẠI THẮNG NGUYÊN MÔNG

Đây, bình minh lịch sử
Có những đêm chong đèn đọc sử nước,
Đốt hương trầm tụng chữ Việt Nam,
Ta say sưa như rượu ngấm…
Ta mơ màng
Từng dòng sử reo lên vùng tim não
Sáng huy hoàng
Vang lên như bài ca
Của núi cao biển thẳm
Ôi Việt Nam !
Ta cúi đầu lẳng lặng
Nghe tâm tư hồn nước dậy mênh mông
Ta thấy giống Tiên Rồng
Đẹp như người thục nữ
Bình minh đứng bên sông Hồng

Ta thấy mười tám đời Vua Hùng
Đất Phong Châu dựng cờ lập nước
Ngày đêm xẻ núi phá rừng
Ngăn sông đắp đập ngàn trùng công lao
Ta, con cháu vạn đời sau
Đêm đêm nhớ Tổ, cúi đầu buâng khuâng

Ta nghe tiếng ngựa sắt reo vang
của Thiên Vương Phù Đổng
Cứu sơn hà
Trong khí thế của một ngày cây tan đá lỏng
Nhằm giặc Ân mà đánh phá tan tành

Ta thấy bóng Loa Thành
Trời Phong Khê cao lên hun hút
Nhân dân ta và ngàn muôn sĩ tốt
Bao quản nắng mưa xây đắp vững vàng

Ta thấy sức kết đoàn
của dòng người Lạc Việt
Giết Đồ Thư trừ họa xâm lăng
Diệt mộng vua Tần
Người bạo chúa của trời phương Bắc

Ta thấy hiện lên Trưng Nhị và Trưng Trắc
Ai bảo trời Nam vắng bóng anh thư ?
Đuổi Tô Định chạy dài về đất bắc
Trời Lê Minh
Phất phới một ngọn cờ

Sáu mươi lăm thành thu về một mối
Thù nhà nợ nước đã đền xong
Ôi Trưng Vương ! Sử trời Nam sáng chói
Dòng Hắc Giang đâu nhận nổi anh hùng !

Ta nghe tiếng chân voi của Bà Triệu
Phá núi rừng tàn sát lũ quân Ngô
Bóng hồng quần trời nam đâu yểu điệu
« Chém cá tràng kình »… thiên hạ phải biết cho

Ta thấy lửa chập chờn miền Da Trạch
Diệt quân thù bằng chiến tranh du kích
Mưu lược thay người hùng Triệu Việt Vương
Cứu giống nòi diệt tướng sĩ nhà Lương

Ai diệt bạo tàn ? Ai chiêu nghĩa dũng ?
Mai Hắc Đế, người hùng cõi Hoan châu
Ai vì dân diệt tham tàn lãm nhũng
Sao Phùng Hưng rực rỡ sáng trên đầu

Thời gian chảy bao phù trầm vận nước
Quốc sử ta hội đủ mặt anh hùng
Khiến quân thù phải thất kinh khiếp nhược
Trước quật cường của khí thế Tiên Long

Ôi Việt Nam ! Đây bình minh lịch sử
Lớp lớp anh hùng hiện lên bất tử
Ta bao đêm ngưỡng mộ đến say sưa
Tổ quốc ơi ! ca tụng mấy cho vừa !

DƯỚI GÓT GIÀY QUÂN MINH

Cảnh mất nước, ôi thảm thê nhục nhã
Gót quân thù giày xéo khắp non sông
Giặc nhà Minh hai mươi năm ròng rã
Áp bức dân ta, tàn bạo vô cùng.

 Bọn Hoàng Phúc và thổ quan nô dịch
Nướng dân đen như nướng thịt trong lò
Lá cây rừng không ghi hết tội địch
Nước biển xanh đâu rửa hết tanh nhơ

Chúng vơ vét nào trân châu bảo ngọc
Bắt dân mình phải lặn biển trèo non
Chúng bòn mót từng đấu ngô hạt thóc
Dân điêu linh ngày tháng chết mỏi mòn

Thuế khóa nặng nề, phu phen khủng khiếp
Đẩy dân mình xuống hố thẳm vực sâu
Lớp tráng niên sức mỗi ngày cùng kiệt
Lớp nữ nhi chúng cưỡng bức về Tàu

Ruột thịt tan tành, gia đình ly tán
Tiếng khóc than như thác nước vỡ bờ
Ngập đất trời trào lên muôn sầu oán
Hết tình người… chúng vẫn đứng nhìn trơ

Bọn Trương Phụ còn vô cùng tàn ác
Bắt dân ta đồng hóa với người Tàu
Xóa tên nước, đổi thay cách ăn mặc
Bao sách vở chúng càn quét tịch thâu

Chúng muốn diệt dân mình tận góc rễ
Nên cướp phá mọi di tích, bia đài
Chúng bắt dân trọn đời làm nô lệ
Quyền sinh sát một tay chúng tác oai

Chúng hạ nhục dân mình đến tột độ
Lệnh “bái hài” chúng công bố khắp nơi
Người khí khái phải cực cùng khốn khổ
Vì quốc thể mà máu chảy đầu rơi

Tội giặc Minh muôn đời không kể xiết
Đất trời nào mà lại có dung tha
Sẽ một ngày vùng lên toàn dân Việt
Diệt xâm lăng để giải phóng sơn hà

Xuân Ly Băng
Thu 1979

ĐẠI THẮNG NGUYÊN MÔNG

“Một bài ca hùng tráng

Trời Đại Việt reo ngân

Mà thanh âm còn mãi đến muôn năm

Vòi vọi như núi cao

Dạt dào như biển rộng

Là bài ca chiến thắng

Của một dân tộc anh hùng

Sắt son đoàn kết

Diệt giặc Nguyên Mông.

 

Giặc Nguyên Mông

Bốn phương trời tung hoành mưa gió

Chúng đến đâu thì trời long đất lở

Chúng qua đâu thì máu chảy đầu rơi

Gót viễn chinh tung bụi khắp bầu trời

Đoàn chiến mã xéo cỏ cây tàn hại

Từ Thái Bình Dương đến bờ Bắc Hải

Khắp Á Âu bao dân nước tan tành

Bao thành trì, đô thị phải điêu linh

Diệt Nam Tống và xâm lăng Tây Hạ

Khi chiếm trọn cả Trung Hoa lục địa

Chúng quả tình đã hăm dọa nước ta

Một đám mây đen phủ khắp sơn hà

Vận đất nước đang cực kỳ nghiêm trọng

Cả triều đình và dân gian chấn động

Cuộc kháng chiến phải chuẩn bị sẵn sàng

Lớp vương tôn mở hội nghị Bình Than

Vứt bút nghiêng để lên đường cứu nước

Điện Diên Hồng nhiều lão ông quắc thước

Giữa đêm khuya thề quyết diệt Nguyên Mông

Hịch Tướng Sĩ như ngọn lửa cháy bừng

Đốt nóng bỏng muôn lòng người nghĩa khí

Chữ Thát đát ghi thân người chiến sĩ

Quyết ra đi đền trả non sông

Hốt Tất Liệt tên tướng giặc Nguyên Mông

Sai sứ giả bảo  triều đình hàng phục

Vua quan ta truyền bắt y tống ngục

Nòi Đại Việt đâu phải giống nhát hèn

Chí quật cường nắm vững một niềm tin

Vào chính nghĩa của tự do độc lập

Quân Mông Cổ kiêu căng và láo xược

Tràn quân vào để xâm lược nước Nam

Cả ba lần chúng đều bị phá tan

Bởi khí thế quật cường dân Đại Việt

Đoàn viễn chinh theo nhau bị tiêu diệt

Bọn sống còn tan rã chạy thoát thân

Chủ tướng Thoát Hoan, thảm bại hai lần

Rúc ống đồng theo tàn quân về nước

Bộ tướng lãnh của đoàn quân ngạo ngược

Kế tiếp nhau đền nợ máu ở đây

Tướng Toa Đô, trận Tây kết bỏ thây

Bọn Lý Quán, Lý Hằng đều bị giết

Ô Mã Nhi, Tích Lệ Cơ, Phàn Tiếp

Trận Bạch Đằng bị bắt sống cả ba

Tên Sài Thung, từng làm nhục nước ta

Bị phục kích bắn nổ tròng con mắt

Dân cả nước trong quá trình diệt giặc

Lập chiến công thủy bộ rất oai hùng

Với thiên tài chiến lược Hưng Đạo Vương

Cùng các tướng uy danh truyền vạn đại

Trần Nhật Duật cùng tướng Trần Quang Khải

Phạm Ngũ Lão, Nguyễn Khoái với Lê Tần

Trần Quốc Toản “phá địch báo hoàng ân’

Trần Khánh Dư, trận Vân Đồn diệt hạm

Khí khái thay tướng quân Trần Bình Trọng

Quát quân thù: “Thà làm quỷ nước Nam

Chứ không thà đất Bắc được làm vương”

Trần Thủ Độ, vị tướng già quắc thước

Với vua Trần phát ngôn lời đanh thép:

“Đầu tôi còn, xin bệ hạ đừng lo”

Hai vua Trần tâm địa quả nhân từ

Nhưng ý chí thảy kiên cường bất khuất

Trần Nhân Tôn chính tay người đốc suất

Thủy quân ta trong chiến thắng Bạch Đằng

Dân Việt ta đằng đẳng ba mươi năm

Đồng gian khổ nhưng một lòng đoàn kết

Kẻ thù chung, một quyết tâm tiêu diệt

Đã viết thành những trang sử vinh quang

Trận Hàm Tử: “Quân giặc bị phá tan

Trận Chương Dương: kinh thành được khôi phục

Trận Tây Kết: ba vạn thù ngã gục

Quân dân ta đã thừa thắng phá tung

Tại Vạn Kiếp, doanh trại giặc cuối cùng

Khiến Thoát Hoan phải tuyệt đường chiến đấu

Bắt thủy bộ liều thân mở đường máu

Đám tàn quân theo hai ngã rút lui

Ngã Lạng Sơn bị chận đánh tơi bời

Ngã Bạch Đằng: bao chiến thuyền tan tác

Khắp đường bộ, đường sông muôn thây giặc

Như củi rừng sau bão tố ngổn ngang

Nửa triệu quân hùng hổ của Thoát Hoan

Bị chìm xuống đáy hoàng hôn lịch sử…

Cả nước ta ca bài ca bất tử

Hùng tráng thay: vang dội đến muôn đời

 

Xuân Ly Băng

(Mùa Thu 1979)

Tác giả: Xuân Ly Băng
   dunglac@gmail.com