Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Bùi Nghiệp
Bài Viết Của
Bùi Nghiệp
Xuân Phong
Tử Đạo Việt Nam
Tù Nhân Ba-By-Lon
TÙ NHÂN BA-BY-LON

Lưu đày phát vãng,

Con cái Si-on!

Đứng ngồi than thở,

Khóc lóc nỉ non.

 

Trường giang lớp lớp lấp xô, bến nước bồi hồi sóng vỗ.

Dương liễu rì rào ngọn lả, thông reo than vãn nguồn cơn.

Khúc tỳ bà chẳng rung dây dìu dặt,

Câu sáo địch nào bật  tiếng véo von.

 

Nhớ tổ tông:

Sách Các Vua ghi - Thái bình thạnh trị,

Sử Biên Niên chép - Ấm áo no cơm.

Vua trung tín cậy Gia-vê phù trợ,

Dân an lành nhờ Thiên Chúa gia ơn.

 

Rộn rã tám hướng cửa ô, điện Giê-ru-sa-lem mở hội!

Tưng bừng mười hai chi họ, thành Si-on nao nức dập dồn.

Cờ tung gió lộng, kèn trống rền vang, nhịp nhàng cung thương sênh phách.

Đèn nến lung linh, khói hương nghi ngút, phơi phới đỏ tía xanh hồng .

 

Rộn ràng nam thanh nữ tú,

Nao nức phụ tử vợ chồng.

Thầy thượng tế lễ tòan thiêu dâng Thượng Đế,

Đức minh quân vui nhảy múa rước Bia Hòm.

 

Thần khí Chúa phủ tràn chở che xã tắc,

Đấng Mê-si ngự giữa bảo vệ giang sơn.

Trang thánh vịnh bồi hồi ấp ngực,

Chữ huấn ca canh cánh nằm lòng.

Một giải sơn hà - mưa hòa nam bắc,

Hai miền đất nước - gió thuận tây đông.

 

Mà hôm nay:

Vong ân nghĩa quên lời giao kết,

Bội thệ minh phụ chữ keo sơn.

No cơm ấm cật , thờ phụng ngẫu thần, gây nhà tan cửa nát,

Ngạo mạn kiêu căng, dể duôi Thiên Chúa, tạo quốc phá gia vong.

 

Cơn thịnh nộ trời cao giáng họa,

Nỗi chán chê đất thấp trỗi hờn.

Lời ngôn sứ giả ngây giả điếc,

Tiếng tiên tri nước đổ lá môn.

 

Tới lúc quân địch công thành, hung hăng đạp phăng tàn sát,

Đến khi kẻ thù đốt điện, bừng bừng lửa cháy tiêu vong.

Chốn núi kiếm lạc đao: thây chồng thành núi,

Nơi rừng gươm lọan giáo: máu chảy thành sông.

 

Con cái Ê-đôm, biệt xứ lưu đày khổ sai phu dịch,

Quan quyền vua chúa, tru di dòng tộc tận diệt sinh tồn.

Bởi chưng phản nghịch, bởi lỗi ngập tràn, đấng  Ya-vê đổ cơn án phạt,

Do tội khinh nhờn, do tâm tự đắc, nên Thượng Đế trút giận thanh trừng.

 

Thương ôi:

Nơi quê người xứ lạ,

Bến nước Ba-by-lon!

Hờ hững huyền cầm treo cành dương liễu,

Nhọc nhằn ôm gối tựa gốc cổ thông.

 

Mặc quan ngục van nài hát xướng,

Mặc lính canh cổ xúy nao lòng.

Đàn chi nữa khi sa cơ lỡ vận?

Hát gì đây thân cá chậu chim lồng?

 

Trước quân thù môi chúc tụng thề khâu nơi miệng!

Trong đất khách lưỡi xướng ca nguyện dính với hàm.

Giê-ru-sa-lem ơi, nếu lòng này hờ hững,

Ya-vê Thiên Chúa hỡi, tay tôi sẽ tê mòn.

 

Thân lạy Chúa vì giao ước cũ , xin đổ sương mai ban người cứu độ,

Tấu lạy Trời nhớ tổ tiên xưa, xin tràn mưa móc hiện đấng chí công.

 

Chờ mong héo hắt!

Trông đợi mõi mòn!...

 

(Mùa Vọng 2006)

Tác giả: Bùi Nghiệp
   dunglac@gmail.com