Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Bùi Nghiệp
Bài Viết Của
Bùi Nghiệp
Xuân Phong
Tử Đạo Việt Nam
Tù Nhân Ba-By-Lon
CÙ MÈ – NGƯỜI LÀM THƠ ĐƯỜNG LUẬT

Chỉ gặp gỡ đôi lần trong các dịp hội ngộ thơ văn, chỉ biết anh tên Vũ Quang Huy với bút danh “Cù Mè” đọc lái, hay Cao Bồi Già ngộ nghĩnh. Tôi đã “tận mục sở thị” một chân dung con người khắc khổ, sự linh hoạt đôi mắt đã chìm sâu, giờ ẩn tàng vào nội tâm sâu thẳm, khép mình chịu đựng bao nỗi oan khiên, vẫn hiện diện trên cõi đời đầy dẫy tai ương, sớt chia gồng gánh để tồn tại đời thường và hơn nữa trong tôi cảm nhận: Một người làm thơ Đường Luật tốc độ, vô địch nước rút, với tất cả ý lực tiềm ẩn, với bút pháp tuyệt luân, chỉ với 56 con chữ độc âm hoa mỹ mà tung hoành trọn bài quyền thất ngôn bát cú.

Dĩ nhiên trong đời viết lách, nhiều thể loại thơ anh đã sáng tác, nhưng tôi thật khâm phục một người khiếm thị, làm thơ Đường Luật ý vị mượt mà, Cao xanh đã dủ thương bù đắp cho anh nhiều ơn mà người tinh tường không thể, đọc thơ anh mà cứ ngẩn ngơ, suýt soa từng con chữ, suối thơ róc rách tự nhiên, âm thi rì rào hòa cùng ngoại cảnh, một tiết tấu âm thanh độc đáo và trổi vượt.

Ai chả biết thơ Đường Luật thể thất ngôn bát cú, trọn bài chỉ với 56 chữ, mà bao nhiêu là ràng buộc nhiêu khê, bao nhiêu là giới luật cảnh báo, kiêng kỵ còn hơn thiếu nữ khuê phòng cung cấm, mài giũa  để cho ra kim ngôn ngọc ngữ, đôi câu thựcluận quả là tinh hoa của tinh hoa, lối viết biền ngẫu tựa cặp song mã đều đều gõ nhịp… Người làm thơ loại này nhiều lắm, nhưng để được như Quang Huy (Cù Mè), thật không dễ đã mấy tay.

Thơ anh đầy nhân bản, không cao siêu ngất ngây thượng giới, không trầm mặc sâu lắng, không mơ hồ đánh đố ngôn ngữ, mà tự nhiên hiển hiện cõi đời thường. Thơ anh đọc lên là sảng khoái, một tất nhiên dung dị, dân cầm bút không chuyên nào dã mấy người…

Tôi mời bạn đọc thường thức mấy bài anh đã viết, một mâm cỗ không thịnh soạn, nhưng công phu trau tỉa bởi tim óc, mà chủ cỗ là một người đàn ông ngoại ngũ tuần, khiếm thị nhưng nhãn giới luôn xa rộng, bày bàn tiệc bát vị  ngào ngạt hương thi.

Ưu ái nhất được mời khách không cùng tín ngưỡng thưởng thức, vì thơ đã nghiễm nhiên là tôn giáo, mà tín đồ là những vị một đời chắt lọc điều chân - thiện - mỹ  trong ngôn ngữ tinh khôi…

 

I- Thơ mười năm cũ:

 

1. HỎI ĐỜI

Đời người hay một lớp tuồng chơi

Đen trắng, gái trai cũng kiếp người

Dài ngắn cuộc đời: vui lẫn khổ

Tròn vuông kiếp sống: khóc trong cười

Hỏi lòng sướng khổ: đành nên chịu

Bấm dạ sang hèn: đã sẵn ngôi

Đời thế một lần ra nước chạy

Đành vui cười nhạt chấp luôn đời

2001

 

2. ÁO DÀI

Tha thướt dáng em chiếc áo dài

Khiến anh ngơ ngẩn dõi nhìn ai

Gió bay tà áo eo thon bé

Nắng chiếu vai tròn nón chéo quai

Chầm chậm anh theo chiều bóng xế

Thẹn thùng em liếc, mắt thu nai

Ngày qua thương lắm người em nhỏ

Xinh quá áo dài trăng trắng bay.

2001

 

3. BÚP ƠI

Nắng ghẹo làn mây trắng trắng trong

Má đào búp thẹn cũng hây hồng

Hồn nhiên mười sáu đầy xao động

Duyên dáng đôi mươi xiết đợi mong

Gió nổi hơi tình, mây viễn xứ

Người ru hạnh phúc, Búp sang sông

Sang sông bỏ bến thời xa lắm

Bên ấy, mây giờ có sắc trong?

2002

 

4. MƯA SẦU

Mưa đêm rả rích nhịp gieo đều

Thống thiết côn trùng miệng cả kêu

Buồn bã tâm hư lòng giá dại

Chập chờn mộng ảo dạ hoang liêu

Thiết tha nỗi muộn tùy phương gạ

Dai dẳng nguồn cơn mặc sức chiều

Mong dứt năm canh đêm trở mộng

Cho hồn tỉnh giấc mối sầu tiêu

2002

 

II. Mười năm sau đó - bây giờ khôn nguôi:

 

1. ĐÔI DÉP

Ai so được dép chữ chung tình

Số phận bên nhau cạn tử sinh

Thiếu một, vài gang đành tĩnh vật

Đủ đôi, muôn dặm chấp sa hình

Thảm nhung vinh phúc cùng chung hưởng

Chồi đá gian nan chẳng độc trình

Muôn chốn sang hèn hình đỡ bóng

Thủy chung như dép, chữ đâu bình

07.9.2010

 

2. GỞI HỒN BÁCH THẢO

Đồng xưa cây cỏ có còn xanh

Gió vẫn lang thang trải cánh bằng

Mây trắng đùa hoa lời bóng gió

Nắng vàng ru cỏ giấc mơ màng

Trời cao thử sức chim tung cánh

Đất rộng trêu gan khách độc hành

Tâm sự gởi nơi hồn bách thảo

Nguồn cơn vơi nhẹ, tự xin đành

22.3.2011

 

3. TỰ TU 

Đã mấy năm nay khoát bóng mù

Nhốt mình quanh quẩn ở nhà tu

Văn chương túc tắc đành thân mực

Ý tưởng lang thang chấp phận tù

Cô dạ căng tai nghe tiếng hạ

Đơn lòng nhắm mắt thưởng trăng thu

Bạn bè thăm hỏi, vờ im vắng

Câu chấm không than, tớ tự tu

04.2010

 

4. NHỚ HÀN MẶC TỬ

Nhớ mãi thơ người rao bán trăng

Tiếng lòng u uẩn xáo cung Hằng

Ngọc xanh vườn cũ đâu thôn Vỹ

Rực trắng áo ai? Phải bóng nàng!

Thân xác đớn đau oằn tiếng nấc

Linh hồn ớn lạnh tấu câu vâng

Thuyền trăng đậu bến người năm cũ

Bạc mệnh tài hoa – tuyệt thế nhân

12.11.2010

…………………….. 

          Thế đấy, chẳng màng thời khắc ngày đêm, bên bộ vi tính đặc biệt riêng anh, với bao thiết bị trợ tá tân kỳ, anh gọt – giũa – mài đến nay có dễ cả ngàn tác phẩm, nâng niu từng con chữ  cho mình và tặng đời vô điều kiện.

Tác giả: Bùi Nghiệp
   dunglac@gmail.com