Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoa Văn
Bài Viết Của
Hoa Văn
Thơ của Hoa Văn: Hư Không… (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn : Chữ Tâm/Thế Tục (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Hãy Đón Thu Như Đón Cuộc Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Mây Khói, Cuối Nẻo,….(Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Trên Tờ Lịch Nhiệm Mầu (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn Tiếc Thương Cha Trần Cao Tường (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Ngồi Đây Mà đếm Lá Vàng (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Phủi Sao Cho Hết Bụi Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Mưa Đời Cũng Nhạt Áo Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Ngọc Nắng Vàng Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: nếu phải luân hồi, nhìn về lối ấy, tụ tan
Còn nhau sao chẳng thương nhau (thơ)
Thơ Hoa Văn - tình yêu lục bát
Che Đời Mưa Bay: Cầu nắng - Nắng non - Thâm căn
Tôi yêu tôi một kiếp người
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Nghiệt ngã, Vô tình, Một chuyến đò thơ
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay - Lục đạo luân hồi - Hẹn - Đã lỡ rong chơi
Che Đời Mưa Bay (thơ): Chẳng có gì - Tận cùng - Mong manh.
Thơ Hoa Văn: Che Đời mưa Bay - Nỗi buồn lưu vong - Lạ thường - Đời hoan lạc.
Che Đời Mưa Bay: Mai ta về lại phương Đông - Gửi bạn bệnh nan y - Địa Đàng hồng
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Vớ vẩn - Nẻo về - Xẻ chia.
Thơ Hoa Văn - Che Đời Mưa Bay: Tặng Vinh Hồ: Bên Này Biển Muộn, Ngộ, Khai Ngộ
THƠ HOA VĂN: XUÂN

Tho xuan

THƠ GIỮA TRỜI TỰ DO

Hình như Xuân đã về rồi

Ta làm thơ giữa đất trời Tự do

Sá gì cái được cái thua

Cái vô ưu cũng lòng chưa đủ vàng

Nhiễu nhương đời lại hỗn mang

Tình nhau chưa tỏ còn quan ngại đường

Lời thưa chưa đủ mùi hương

Đời chinh nhân thuở văn chương chiến hào

Cánh vui mở khép hồng đào

Lênh đênh bọt biển sóng trào mặc nhiên

Còn gì hơn ánh vàng lên

Kinh Hoa Nghiêm chút tịnh yên cõi mình

Biển đời thuyền có mong manh

Dòng trong dòng đục chẳng tình cũng ân

Bướm hoa một thuở sen ngần

Huệ Lan mấy đoá cũng phần mộ chung

Đường nào đường cũng vô cùng

Cõi thơ ta ở lối hồng bụi hoen

Xuân về rũ áo ưu phiền

Chào nhau phúc hạnh giữa miền phúc ân.

                           Hoa Văn

XUÂN VỚI NẮNG HỒNG

                  

Đường lên thảm trải đón xuân

Năm mươi năm chuyện phù vân, thế thường

Hoa thơ nở rộ ngàn phương

Văn chương trăm cõi trăm đường mặc nhiên

Năm mươi năm thật diệu huyền

Hương bay bát ngát vạn miền đất thơm

Năm mươi năm dáng xuân còn

Bể dâu mấy thuở tình son muôn vàn

Mặc đời bao cái hỗn mang

Vẫn trong chẳng đục lời vàng câu thưa

Vẫn thuần nét đẹp hồn xưa

Xuân hôm nay nữa đã thừa tình sau

Chào xuân-đừng nhé bể dâu

Bể dâu vẫn trọn tình đầu thủy chung

Xuân về xuân với nắng hồng

Trăm năm văn nghệ tình rong cuộc người.

                         Hoa Văn

Tóc Người Bao Nỗi Sầu Vương

Chiều về thơm nụ hồng xuân

Vàng bay chín cõi nguyệt cầm vọng xưa

Nắng lung linh ngọn gió đùa

Mây lang thang vẫn đong đưa cuối trời

Người qua thuở ấy qua rồi

Tưởng ngàn năm trước nhưng đời hôm nay

Xuân em tình chớm đã đầy

Chưa mong đã thấy những ngày lưu ly

Dáng xuân từ lúc mới vừa

Mà trong đôi mắt đã thừa thanh cao

Sơ nguyên cũng đủ hương ngào

Chẳng tơ tóc biếc lại vào thơ ngoan

Tiếc sao cái bóng thời gian

Pha phôi ngày tháng cung đàn nọ kia

Thương ngày buồn tháng sầu khuya

Tình nao nao cũng sẻ chia với người

Cõi riêng để lạnh môi cười

Từ nguyên thủy lỡ mê đời giấy hoa

Mộng xanh bên gốc cây già

Mơ vu vơ cũng nhạt nhoà mắt môi

Tình em là những mùa vui

Mai rồi tình cũng rời ngôi vị này

Bỗng dưng lại ấm niềm say

Chiêng khua trống giục cờ bay rỡ ràng

Ngẩn ngơ từng bước ngỡ ngàng

Lời cho ấm đủ đôi hàng nắng trong

Nghe xuân buồn rụng bên lòng

Hồn xuân lãng đãng giữa vùng cỏ tơ

Đường quen níu bước chân hờ

Trang thơ còn dở dang từ bướm hoa

Nghe đìu hiu với xót xa

Hỏi xuân em có đậm đà bướm bay

Tình đơn sơ cũng đủ đầy

Tháng ngày lại đợi trông ngày tháng qua

Đón xuân xuân hát xuân ca

Hỏi là để hỏi han là hỏi thôi

Từ khi buổi tiệc xuân đời

Lời nguyên thuỷ cũng là lời mai sau

Chút tơ manh chút ban đầu

Chút thôi cũng đủ nhiệm mầu trăm năm

Rồi khi tâm sự phơi trần

Giữa mênh mang giữa thăng trầm cuộc đi

Người thơ lãng mạn khôn vì

Nghe dòng máu đỏ thầm thì hư vô

Đã rằng gắn bó với thơ

Dẫu buồn vui dẫu có xơ xác lòng

Đã đi đi đến tận cùng

Đã mơ mơ cái chập chùng áo hoa

Mai rồi tình cũng bay xa

Nhớ câu thơ cổ lời ca dao buồn

Nhớ về đâu nhớ cội nguồn

Thì ngàn năm vẫn trống trơn tháng ngày

Nỗi sầu còn đọng trên tay

Cho đi lại tiếc giữ hoài ngẩn ngơ

Hỏi thôi thôi vẫn bao giờ

Môi khô nỗi nhớ buồn trơ luân hồi

Tháng năm tình vẫn xa vời

Trong vơ vẩn vẫn nụ cười vẩn vơ

Xuân đi cho kỷ niệm mờ

Buồn vui cho hết đời thơ tận cùng

Mộng trong thơ mộng trong lòng

Trong vô vàn kiếp đã mong gặp người

Thì ra trong những niềm vui

Vẫn còn theo những bùi ngùi nắng mưa

Trăm đi với xót xa thừa

Nghìn về chín đủ giấc mơ nồng nàn

Đường nào cỏ úa hồng hoang

Trong thơ tình vẫn đàng hoàng nghiã ân

Nỗi đi nỗi ở tần ngần

Tưởng như đời đã đủ phần nhớ quên

Ngọt bùi theo bước chân quen

Đêm phơi sương nguyệt ngày chuyên chở hồng

Sáng bừng giọt nắng thu đông

Bình minh pha lục xuân nồng bay cao

Xa xăm ai biết phương nào

Ý thơ lời gió vàng trao bóng mờ

Tự bao giờ đến bao giờ

Ôm tròn giấc ngủ cùng thơ với đời

Yêu thơ như thể yêu người

Tình trao ý gửi ngậm ngùi phân vân

Xuân xưa mấy thuở thăng trầm

Xuân nay tuyết phủ trắng ngần cội sương

Tóc người bao nỗi sầu vương  

Tóc tôi mấy thuở đoạn trường lao đao

Trang thơ gói kín tự hào

Bước đi lắm nỗi đau nào nhân gian

Tiếc chi cát bụi hôn hoàng

Oan khiên để lại điêu tàn ước mơ

Mơ hồ nối tiếp mơ hồ

Mà hương phấn cũ tình thơ ngọt ngào

Xa xôi chẳng nhạt hồng đào

Năm đi tháng lại hao hao tuổi về

Chuyện đời nay ủ mai ê

Rượu đời lúc tỉnh lúc mê cũng đầy

Tỉnh say say tỉnh hồn ngây

Tỉnh say ai biết đắng cay cội nguồn

Nghĩ về đâu cũng bồn chồn

Cái ưu tư mãi đời còn chẳng qua

Trăm năm một góc trăng tà

Nỗi riêng đâu để nhạt nhoà bóng gương

Áo thôi còn vướng bụi đường

Tử sinh cũng thể vô thường thế thôi

Lối xanh xanh cả một đời

Tình đi tình ở không vơi mà đầy.

                    Hoa Văn

KHÔNG HÒA GIẢI

    

Rượu hòa giải, chẳng uống đâu

Rượu không nhân tính, uống đau lòng này

Tháng Tư trăm đắng ngàn cay

Tháng Tư mất nước tù đày khắp nơi

Tháng Tư nhức nhối đổi đời

Tháng Tư nước mắt ngậm ngùi hoang mang

Tháng Tư bao nỗi kinh hoàng

Tháng Tư thù hận ngút ngàn quê xưa

Với người tạm thắng, ta thua

Tạm thua nên chịu đau nhừ tâm can

Bao người tủi nhục lầm than

Làm sao tính chuyện hoang đường ngồi chung

Người cần hòa giải - ta không

Đường ta sau trước một lòng trước sau

Cuộc đời cho dẫu bể dâu

Với ta, ta vẫn mai sau một đường

Vẫn Yêu Tổ Quốc Cờ Vàng

Vẫn thương quý với muôn vàn niềm tin

Người mời gọi, ta lặng yên

Trong ta còn đậm nỗi niềm đau thương

Đau thương của tháng tư buồn

Ta không quên được và luôn nhớ thầm

Ta không hoà giải - chẳng cần

Không chơi với kẻ vô thần bất nhân

Rượu ta tình nghiã vô ngần

Rượu trung kiên, rượu thương dân Việt mình

Ta thờ lý tưởng chính danh

Người theo tà thuyết vô thần dã man

Rồi đây tà thuyết cũng tàn

Quê hương trở lại mùa xuân hoa vàng

Rượu hòa giải - ta chẳng màng

Không cùng giống, dẫu chung giàn cũng không.

                                   

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tác giả: Hoa Văn
   dunglac@gmail.com