Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoa Văn
Bài Viết Của
Hoa Văn
Thơ của Hoa Văn: Hư Không… (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn : Chữ Tâm/Thế Tục (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Hãy Đón Thu Như Đón Cuộc Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Mây Khói, Cuối Nẻo,….(Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Trên Tờ Lịch Nhiệm Mầu (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn Tiếc Thương Cha Trần Cao Tường (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Ngồi Đây Mà đếm Lá Vàng (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Phủi Sao Cho Hết Bụi Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Mưa Đời Cũng Nhạt Áo Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Ngọc Nắng Vàng Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: nếu phải luân hồi, nhìn về lối ấy, tụ tan
Còn nhau sao chẳng thương nhau (thơ)
Thơ Hoa Văn - tình yêu lục bát
Che Đời Mưa Bay: Cầu nắng - Nắng non - Thâm căn
Tôi yêu tôi một kiếp người
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Nghiệt ngã, Vô tình, Một chuyến đò thơ
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay - Lục đạo luân hồi - Hẹn - Đã lỡ rong chơi
Che Đời Mưa Bay (thơ): Chẳng có gì - Tận cùng - Mong manh.
Thơ Hoa Văn: Che Đời mưa Bay - Nỗi buồn lưu vong - Lạ thường - Đời hoan lạc.
Che Đời Mưa Bay: Mai ta về lại phương Đông - Gửi bạn bệnh nan y - Địa Đàng hồng
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Vớ vẩn - Nẻo về - Xẻ chia.
Thơ Hoa Văn - Che Đời Mưa Bay: Tặng Vinh Hồ: Bên Này Biển Muộn, Ngộ, Khai Ngộ
MỜI ĐỌC SÁCH: NHƯ ÁNG MÂY HỒNG (TỦ SÁCH DŨNG LẠC)

Bìa của họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi

Hoa Văn là một Phật tử, đã từng được nhiều người ái mộ với những tập thơ Tạ Ơn Đời, Che Đời Mưa Bay, rất thơ, sâu sắc trầm lắng. Như Áng Mây Hồng mới được xuất bản gồm 105 bài thơ lục bát, chỉ toàn thơ lục bát, thật đẹp, êm ả như lời ru ầu ơ của mẹ lúc ru con vào đời, đơn sơ mà ý vị như những khúc ca dao là hơi thở của Việt tộc mình qua bao thăng trầm bầm dập mà vẫn kiên trì chuyển diễn đi tới. Đức Phật ví cuộc đời đang qua đi như những cụm mây trắng. Hoa Văn thì lại thấy được “như áng mây hồng”.  Thì ra dù có nhận cuộc đời là vô thường và khúc mắc chưa có câu trả lời cho quá nhiều chuyện oái oăm, Hoa Văn vẫn thấy được màu hồng qua những nụ đời (Lm. Trần Cao Tường giới thiệu)

  

Mục Lục
Bài thơ : 1 - 5
Bài thơ : 6 -10
Bài thơ : 11 - 15
Bài thơ : 16 - 20
Bài thơ : 21 - 25
Bài thơ : 26 - 30
Bài thơ : 31 - 35
Bài thơ : 36 - 40
Bài thơ : 41 - 45
Bài thơ : 46 -50
Bài thơ : 51 - 55
Bài thơ : 56 - 60
Bài thơ : 61 - 65
Bài thơ : 66 - 70
Bài thơ : 71 - 75
Bài thơ : 76 - 80
Bài thơ : 81 - 85
Bài thơ : 86 - 90
Bài thơ : 91 -95
Bài thơ : 96 -100
Bài thơ : 100 - 105

-

GIỚI THIỆU TẬP THƠ “NHƯ ÁNG MÂY HỒNG” CỦA HOA VĂN 

Lm. Trần Cao Tường giới thiệu

Trước khi xuất bản tập thơ “Như Áng Mây Hồng”, nhà thơ Hoa Văn đã gửi cho tôi được đọc trước bản thảo đánh máy.

Thật là hân hạnh và thú vị được nhâm nhi 105 bài thơ lục bát, chỉ toàn thơ lục bát, thật đẹp, êm ả như lời ru ầu ơ của mẹ lúc ru con vào đời. Những dòng thơ này không cầu kỳ khó hiểu, không trang điểm diêm dúa, nhưng chất chứa nhiều tâm tư sâu lắng, và đơn sơ gần gũi như những vần ca dao là hơi thở của Việt tộc mình qua bao thăng trầm bầm dập mà vẫn kiên trì chuyển diễn đi tới.

Đức Phật ví cuộc đời đang qua đi như những cụm mây trắng. Hoa Văn thì lại thấy được “như áng mây hồng”.  Thì ra dù có nhận cuộc đời là vô thường và khúc mắc chưa có câu trả lời cho quá nhiều chuyện oái oăm, Hoa Văn vẫn thấy được màu hồng qua những nụ đời. Thay vì giẫy giụa la hét thì Hoa Văn chỉ biết “bỏ thù hận riêng”, “gom ân góp nghĩa” , và vui với “ngày lên hoa lá gọi chào, nghe hương đất lạ thơm ngào ngạt bay.” Băn khoăn thao thức có đó, mà vẫn gieo mầm cho dòng thơ ươm nụ như trong bài thơ mở đầu:

 

Về đâu nào biết về đâu?

Cõi trên cõi dưới vẫn mầu nhiệm chung

Mai - tôi như áng mây hồng

Tan đi như tuyết ngày đông lạnh đầy

Trăm năm ghé bến đời này

Cõi nhân gian chuyện dở hay mịt mù

Gần hay xa cũng tạ từ

Lời thơ xin được bỏ thù hận riêng

Tình nhau như đã trăm miền

Đêm thao thức nhớ vẹn nguyên nụ đời

Tôi đi giữa cõi vui người

Gom ân góp nghiã ngậm ngùi chiêm bao

Ngày lên hoa lá gọi chào

Nghe hương đất lạ thơm ngào ngọt bay

Mây hồng từng cụm hồng mây

Nương theo cánh gió vàng say bóng đời.

.

Vì Hoa Văn xác tín và cảm nhận sâu xa:

Tôi còn tôi cõi đời này

Bước đi với trái tim đầy nhân sinh.

.

Đi Giữa Đường Mây, Ảnh của Lm. Trần Cao Tường

.

Được dịp gặp Hoa Văn một vài lần ở Boston, tôi tự nhiên thấy cảm mến nhà thơ đôn hậu này, với nụ cười luôn diễn tả một tâm hồn an nhiên thanh thản trước mọi nghịch cảnh và bao dung cuộc đời, mặc dù đã trải qua những ngày tù đầy thảm khốc! Và khi đọc “Như Áng Mây Hồng”, tôi có cảm tưởng như đang tìm gặp đâu đây những lời tâm sự của một nhà hiền triết hay một thiền sư ẩn dật.

Tôi tìm một cõi bao dung

Để nghe từ ái giữa vùng khói sương

Rằng đâu mà chẳng đoạn trường

Đọc câu bác ái mở đường từ bi

Thì ra lời thơ của Hoa Văn nhiều đoạn ná ná như lời ru của người mẹ ru con trên võng, mang chất ủi an chữa lành bao nỗi oan khiên.

Ví dầu cầu ván đóng đinh

Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi

Khó đi mẹ dắt con đi

Con đi trường học mẹ đi trường đời.

(Ca Dao)

Bị xô tới đẩy lui như chiếc võng đong đưa mà con vẫn nằm ngủ an nhiên êm đềm, vì biết mình đang được ủ ấp bởi tình thương yêu vời vợi của mẹ. Người mẹ đây có thể là người mẹ thể lý của mình, mà cũng có thể là người mẹ đất cha trời.  Người Việt mình tin vào ông Trời lắm.  Cho nên dù có băn khoăn trăn trở “Về đâu nào biết về đâu? Cõi trên cõi dưới vẫn mầu nhiệm chung,” người mình cũng vẫn tin tưởng bước đi và ẩn nhẫn chấp được cuộc sống. Niềm tin này được nuôi dưỡng qua “tiếng chuông từ ái”:

Hôm nay tôi lại đến chùa

Cúi đầu lễ Phật nhân mùa Vu Lan

Tiếng chuông từ ái dịu dàng

Như tâm Đức Phật vô vàn bao dung.

Và ngay cả dù là một Phật tử, Hoa Văn cũng vượt qua phân ranh mà hướng tới Đấng ở trên cao, là Ông Trời, là Thượng Đế cùng mang trái tim cảm thông từ ái và chia xẻ thân phận làm người:

Lâu lâu tôi đến giáo đường

Nhìn lên tượng Chúa tình thương ngập lòng

Lắng nghe lời giảng Kinh Mừng

Tôi tin Chúa ngự tột cùng trên cao.     

    

Vì thế mà trong bài thơ kết, Hoa Văn đã diễn lên được nhãn quan tuyệt vời mà nhiều người đang cần ấp ủ: Cho giông bão cũng chẳng vơi chân tình.

Mai về ở đậu trên ngàn

Ôm thơ mà ngủ cho toàn phận thân

Tôi tìm trong cái phân vân

Cái vui mấy thuở cái đằm thắm qua

Từ điêu tàn giữa tuổi hoa

Chợt mơ đã mất chợt ca đã vàng

Đã trăm năm đã mơ màng

Đã bâng khuâng giữa địa đàng bước đi

Thì đi dẫu chẳng nên gì

Vẫn tôi thơ với đời nghi hoặc đời

Nghìn năm tôi vẫn là tôi

Cho giông bão cũng chẳng vơi chân tình.

Tác giả: Hoa Văn
   dunglac@gmail.com