Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoa Văn
Bài Viết Của
Hoa Văn
Thơ của Hoa Văn: Hư Không… (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn : Chữ Tâm/Thế Tục (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Hãy Đón Thu Như Đón Cuộc Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Mây Khói, Cuối Nẻo,….(Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Trên Tờ Lịch Nhiệm Mầu (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn Tiếc Thương Cha Trần Cao Tường (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Ngồi Đây Mà đếm Lá Vàng (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Phủi Sao Cho Hết Bụi Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Mưa Đời Cũng Nhạt Áo Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Ngọc Nắng Vàng Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: nếu phải luân hồi, nhìn về lối ấy, tụ tan
Còn nhau sao chẳng thương nhau (thơ)
Thơ Hoa Văn - tình yêu lục bát
Che Đời Mưa Bay: Cầu nắng - Nắng non - Thâm căn
Tôi yêu tôi một kiếp người
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Nghiệt ngã, Vô tình, Một chuyến đò thơ
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay - Lục đạo luân hồi - Hẹn - Đã lỡ rong chơi
Che Đời Mưa Bay (thơ): Chẳng có gì - Tận cùng - Mong manh.
Thơ Hoa Văn: Che Đời mưa Bay - Nỗi buồn lưu vong - Lạ thường - Đời hoan lạc.
Che Đời Mưa Bay: Mai ta về lại phương Đông - Gửi bạn bệnh nan y - Địa Đàng hồng
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Vớ vẩn - Nẻo về - Xẻ chia.
Thơ Hoa Văn - Che Đời Mưa Bay: Tặng Vinh Hồ: Bên Này Biển Muộn, Ngộ, Khai Ngộ
THƠ HOA VĂN - CHE ĐỜI MƯA BAY: TẶNG VINH HỒ: BÊN NÀY BIỂN MUỘN, NGỘ, KHAI NGỘ

Đọc Vinh Hồ, BÊN NÀY BIỂN MUỘN

                   tặng Vinh Hồ                            

BÊN NÀY BIỂN MUỘN nhớ thương

Bên kia biển muộn còn vương vấn tình

Đi - Về một cõi nhân sinh

Cái xa cái lạ bóng hình một thân

Mấy mươi mỏi cuộc xoay vần

Trên vai còn một gánh trầm luân thơ

Bút nghiên một thuở nghi hồ

Cuộc đời lúc đón khi đưa một thời

Lên cao cũng tới đỉnh trời

Một mai sương khói qua đời lá bay

Thơ vàng tiếng tỉnh lời say

Thả tình theo gió những ngày thu đông

Rồi đây còn mộng mơ hồng

BÊN NÀY BIỂN MUỘN cõi lòng thi nhân.

NGỘ

Đời buồn nên thích làm thơ

Lựa vần đếm chữ yêu mùa lá rơi

Thích ôm một chút ngậm ngùi

Tiếc thương những lúc vui cười sinh ly

Tôi tìm chữ Ngộ mà đi

Chữ tham, sân bỏ, chữ si trả người

Bao giờ huệ nhãn cõi tôi

Nhìn lên chữ Ngộ bời bời huệ tâm

Muốn tìm đôi chút hồng ân

Từ trăm năm trước từ gần gũi nay

Về thôi nắng biếc mộ ngày

Cỏ thơm huyệt lạnh sương đầy buổi mai

Ở đâu sắc ngũ hoa đài

Qua thân cửa ấy tình phai cửa nào

Thiền nào môn dáng mơ cao

Bước chân mùa hẹn tình lao xao đời

Thực hư hư thực luân hồi

Trăm nghìn trước mặt cũng lơi phận mình

Vẫn là câu chuyên tồn sinh.

Viết lên chữ Ngộ may thành nghiệp duyên.

KHAI NGỘ

Về đây nhìn bóng khuya bay

Hồn như tự tại bên này bên kia

Về đây sương quạnh phố bìa

Có hoa muôn thuở gió chia mặt phiền

Về đây gì cũng chẳng nên

Trăm năm rồi cũng hồn nhiên lá vàng

Hỏi tình tình cũng quan san

Hỏi tâm tâm cũng vô vàn nắng mưa

Hỏi đời đời chỉ dạ thưa

Mắt mơ Di lạc tay vừa kệ kinh

Đã không lỡ nhạt màu tình

Vẫn còn mưa nắng tử sinh cõi ngoài

Từ tâm lối mở cho mai

Những là cát bụi hỏi ai chẳng từng

Nhủ lòng trải cái ước mong

Tâm khai ngộ mở về cùng khói sương.

 

 

 

 

 

 

Tác giả: Hoa Văn
   dunglac@gmail.com