Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoa Văn
Bài Viết Của
Hoa Văn
Thơ của Hoa Văn: Hư Không… (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn : Chữ Tâm/Thế Tục (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Hãy Đón Thu Như Đón Cuộc Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Mây Khói, Cuối Nẻo,….(Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Trên Tờ Lịch Nhiệm Mầu (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn Tiếc Thương Cha Trần Cao Tường (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Ngồi Đây Mà đếm Lá Vàng (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Phủi Sao Cho Hết Bụi Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Mưa Đời Cũng Nhạt Áo Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Ngọc Nắng Vàng Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: nếu phải luân hồi, nhìn về lối ấy, tụ tan
Còn nhau sao chẳng thương nhau (thơ)
Thơ Hoa Văn - tình yêu lục bát
Che Đời Mưa Bay: Cầu nắng - Nắng non - Thâm căn
Tôi yêu tôi một kiếp người
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Nghiệt ngã, Vô tình, Một chuyến đò thơ
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay - Lục đạo luân hồi - Hẹn - Đã lỡ rong chơi
Che Đời Mưa Bay (thơ): Chẳng có gì - Tận cùng - Mong manh.
Thơ Hoa Văn: Che Đời mưa Bay - Nỗi buồn lưu vong - Lạ thường - Đời hoan lạc.
Che Đời Mưa Bay: Mai ta về lại phương Đông - Gửi bạn bệnh nan y - Địa Đàng hồng
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Vớ vẩn - Nẻo về - Xẻ chia.
Thơ Hoa Văn - Che Đời Mưa Bay: Tặng Vinh Hồ: Bên Này Biển Muộn, Ngộ, Khai Ngộ
THƠ HOA VĂN: CHE ĐỜI MƯA BAY: VỚ VẨN - NẺO VỀ - XẺ CHIA.

VỚ VẨN

Tôi là một gã phàm phu

Tôi đau vì cuộc đời ru đã nhiều

Tôi buồn nên cứ đăm chiêu

Con tim khối óc những điều cuồng ngông

Máu tôi mật ngọt vô cùng

Nên đi từng bước côn trùng vây quanh

Có gì mà phải giành tranh

Chiếu trên chiếu dưới áo xanh áo vàng

Chỉ là một giấc mơ hoang

Chỉ là sương khói cái sang cái hèn

Và tôi một gã khùng điên

Thích vơ cho lắm quàng xiên vào mình.

NẺO VỀ

Ngày suy tưởng tháng suy tư

Trăm năm một thoáng mạy mù mắt khuya

Tự bao giờ đến bây giờ

Ngữ ngôn ngần ấy hững hờ tuệ tâm

Vàng son đời đã buông trầm

Quẩn quanh là lụa trắng phần chân như

Lối nào thực lối nào hư

Đời như cỏ rối gió lùa tâm hoang

Tình đau một tiếng cười khàn

Từ tâm nhân loại lià tan máu hồng

Trái tim nhân ái vô chừng

Tấm lòng nhân hậu gần cùng cực vơi

Khư khư cái ngã nửa vời

Mà sao không ngộ để rời bến mê

Chắt chiu vần điệu từ bi

Luân hồi chưa dứt nẻo về bóng ta.

XẺ CHIA

Hoa nào hơn được hoa tâm

Chưa trao gửi đã thấy bâng khuâng rồi

Cho nhau một chút ngậm ngùi

Tình ân nặng đủ vai đời xẻ chia.

 

 

 

 

 

Tác giả: Hoa Văn
   dunglac@gmail.com