Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoa Văn
Bài Viết Của
Hoa Văn
Thơ của Hoa Văn: Hư Không… (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn : Chữ Tâm/Thế Tục (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Hãy Đón Thu Như Đón Cuộc Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Mây Khói, Cuối Nẻo,….(Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Trên Tờ Lịch Nhiệm Mầu (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn Tiếc Thương Cha Trần Cao Tường (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Ngồi Đây Mà đếm Lá Vàng (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Phủi Sao Cho Hết Bụi Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Mưa Đời Cũng Nhạt Áo Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Ngọc Nắng Vàng Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: nếu phải luân hồi, nhìn về lối ấy, tụ tan
Còn nhau sao chẳng thương nhau (thơ)
Thơ Hoa Văn - tình yêu lục bát
Che Đời Mưa Bay: Cầu nắng - Nắng non - Thâm căn
Tôi yêu tôi một kiếp người
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Nghiệt ngã, Vô tình, Một chuyến đò thơ
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay - Lục đạo luân hồi - Hẹn - Đã lỡ rong chơi
Che Đời Mưa Bay (thơ): Chẳng có gì - Tận cùng - Mong manh.
Thơ Hoa Văn: Che Đời mưa Bay - Nỗi buồn lưu vong - Lạ thường - Đời hoan lạc.
Che Đời Mưa Bay: Mai ta về lại phương Đông - Gửi bạn bệnh nan y - Địa Đàng hồng
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Vớ vẩn - Nẻo về - Xẻ chia.
Thơ Hoa Văn - Che Đời Mưa Bay: Tặng Vinh Hồ: Bên Này Biển Muộn, Ngộ, Khai Ngộ
CHE ĐỜI MƯA BAY: MAI TA VỀ LẠI PHƯƠNG ĐÔNG - GỬI BẠN BỆNH NAN Y - ĐỊA ĐÀNG HỒNG

MAI TA VỀ LẠI PHƯƠNG ĐÔNG

Cùng nhau mở hội hoa vàng

Để ta đi dưới những tàn nắng bay

Đất trời mấy thuở nghiêng say

Núi kia sông nọ những ngày hương hoa

Đêm mơ một khúc Tỳ Bà

Bến Tầm Dương khách đợi ta đợi người

Rượu đào mấy thuở pha phôi

Gió đêm gợi nhớ đến người Giang Châu

Tiếng ai hát vọng trăng lầu

Hay Trương Chi với giọng sầu Thiên Sơn

Đời còn chút rượu cô đơn

Cho tình ấm lại trong cơn lửa nồng

Mai ta về lại Phương Đông

Chia nhau từng trái nhãn lồng quê cha

Bây giờ ngàn dặm xa xa

Cố nhân xin nhớ bài ca khởi hành

Trầm luân một cõi u minh

Kiếp phù sinh cũng tinh anh mắt người

Mai đây dẫu có bồi hồi

Bốn phương rồi cũng đổi dời trăng sao

Nhạc đời từng nhịp thấp cao

Buồn vui từ thuở cõi nào vô chung

Cùng nhau hát khúc ca hồng

Để mầu xanh trải khắp cùng quê hương.

GỬI BẠN BỆNH NAN Y

Tim anh đầy ắp tình người

Mà môi đã rụng nụ cười nhân sinh

Mai về trên cõi an bình

Nhớ còn đây nhé những hình ảnh xưa

Cõi này cõi tạm tình hờ

Đau thương phủ kín từng bờ tâm tư

Rồi đây một thoáng mây mù

Về nơi chung cuộc nghìn thu úa vàng

Thương nhau lời có muộn màng

Nhớ nhau chờ cõi Niết Bàn mai sau

Trăm năm có nghiã gì đâu

Đường Về sau trước trước sau cũng về.

ĐỊA ĐÀNG HỒNG

Tình óng ả như chiều buồn xuống muộn

Vàng son xưa ai kết nụ mơ hồng

Trong ký ức những ân tình ăm ắp

Mốt mai rồi còn lại những thương mong

Người ở đó và bình minh ở đó

Hoa cỏ kia nắng sớm vẫn thơm đầy

Lòng trĩu nặng những ngọt lời ký thác

Dù chiều về trăm nẻo vẫn hoa bay

Những chiếc lá rơi đầy trên cỏ úa

Như đang còn nuối tiếc những ngày xanh

Ta đứng lặng nghe lòng xao xuyến quá

Cõi thiên đàng âu đó cũng mong manh

Biển xanh kia chiều vơi lời gió mặn

Mây phù du trời đất vẫn vô thường

Đứng nơi đây nhận nhìn nhau đã tỏ

Lối thơ vàng lời ngỏ gió muôn phương

Sao ta cứ quẩn quanh trời đất cũ

Tình lên ngôi nắng lụa phủ quanh mùa

Đời bâng khuâng dặm dài lên mắt đỏ

Trái tim hè lời gọi vẫn nhung tơ

Ngày chưa vơi đã tận cùng khuya khoắt

Người cho đi những oan khuất muộn màng

Hãy giữ lại vàng son ngày tháng ấy

Địa đàng hồng muôn thuở vẫn mênh mang.

 

 

 

 

 

Tác giả: Hoa Văn
   dunglac@gmail.com