Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoa Văn
Bài Viết Của
Hoa Văn
Thơ của Hoa Văn: Hư Không… (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn : Chữ Tâm/Thế Tục (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Hãy Đón Thu Như Đón Cuộc Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Mây Khói, Cuối Nẻo,….(Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Trên Tờ Lịch Nhiệm Mầu (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn Tiếc Thương Cha Trần Cao Tường (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Ngồi Đây Mà đếm Lá Vàng (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Phủi Sao Cho Hết Bụi Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Mưa Đời Cũng Nhạt Áo Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Ngọc Nắng Vàng Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: nếu phải luân hồi, nhìn về lối ấy, tụ tan
Còn nhau sao chẳng thương nhau (thơ)
Thơ Hoa Văn - tình yêu lục bát
Che Đời Mưa Bay: Cầu nắng - Nắng non - Thâm căn
Tôi yêu tôi một kiếp người
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Nghiệt ngã, Vô tình, Một chuyến đò thơ
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay - Lục đạo luân hồi - Hẹn - Đã lỡ rong chơi
Che Đời Mưa Bay (thơ): Chẳng có gì - Tận cùng - Mong manh.
Thơ Hoa Văn: Che Đời mưa Bay - Nỗi buồn lưu vong - Lạ thường - Đời hoan lạc.
Che Đời Mưa Bay: Mai ta về lại phương Đông - Gửi bạn bệnh nan y - Địa Đàng hồng
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Vớ vẩn - Nẻo về - Xẻ chia.
Thơ Hoa Văn - Che Đời Mưa Bay: Tặng Vinh Hồ: Bên Này Biển Muộn, Ngộ, Khai Ngộ
THƠ HOA VĂN - TÌNH YÊU LỤC BÁT

LÒNG ĐÁ DỰNG

Năm mươi năm nổi trôi đời

Đã vô cõi mộng lại rời cõi ru

Nắng lên còn đặc mai mù

Tôi ê ẩm cả những từ ngữ tôi

Ở đây tình vẫn than cời

Mới mong ấm nổi những lời thiết thân

Chiều nay mưa xuống lâm râm

Tôi lòng đá dựng đầy tâm sự vàng.

VẪN CÒN

Ba mươi năm mất quê rồi

Mười năm hơn với cuộc đời lưu vong

Chuyện đời rối tựa bòng bong

Ngàn trung xa cách ngàn trùng xa xăm

Vẫn còn trằn trôc băn khoăn

Dẫu hôm nay chỉ còn thân lính già

Lòng dù một cõi trăng tà

Vẫn còn câu chuyện sơn hà mai sau

Đã rồi qua những cuộc đau

Đời phù du có chi sầu nhục vinh.

BẾN MÙ

Mượn tình em chút chơi ngông

Hong cho ấm chữ đời không là gì

Giờ còn thơ tựa gốc mê

Mai bung cây ngả lại về ôm mây

Mù mưa cũng chịu nắng ngày

Đã yêu thơ lục bát đầy nét buông

Giữa trời đất cái vô thường

Thì đi cho hết đoạn trường chấm ngang

Tình em một chút muộn màng

Là thơ đủ chuyến tàu sang bến mù

Buồn vui qua những ngôn từ

Thơ lên cho đủ ý từ xẻ chia.

 

TÌNH YÊU LỤC BÁT

Tôi yêu nàng đã từ lâu

Nàng tên Lục Bát buổi đầu yêu thơ

Kể từ độ ấy đến giờ

Mưa đêm cũng lắm nắng trưa cũng nhiều

Đường đời dài ngắn bao nhiêu

Tình đời nhiều lúc cũng hiu hắt lòng

Nàng yêu chẳng ngại thu đông

Cùng tôi đi tới tận cùng bể dâu

Tận cùng cái khổ cái đau

Tận cùng cái nhớ cái cầu cái mong

Yêu tôi cả lúc mưa hồng

Theo tôi cả lúc xa rừng về sông

Nàng yêu rất mực thủy chung

Dù tôi bạc tóc nàng không bạc tình

Tôi yêu nàng bởi vô hình

Hồn thơ đủ vận khi mình vô ngôn

Khi thơ hơi thở không còn

Là tim cửa khép điệu buồn dâng cao.

 

 

 

 

 

 

Tác giả: Hoa Văn
   dunglac@gmail.com