Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoa Văn
Bài Viết Của
Hoa Văn
Thơ của Hoa Văn: Hư Không… (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn : Chữ Tâm/Thế Tục (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Hãy Đón Thu Như Đón Cuộc Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Mây Khói, Cuối Nẻo,….(Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Trên Tờ Lịch Nhiệm Mầu (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn Tiếc Thương Cha Trần Cao Tường (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Ngồi Đây Mà đếm Lá Vàng (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Phủi Sao Cho Hết Bụi Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Mưa Đời Cũng Nhạt Áo Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Ngọc Nắng Vàng Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: nếu phải luân hồi, nhìn về lối ấy, tụ tan
Còn nhau sao chẳng thương nhau (thơ)
Thơ Hoa Văn - tình yêu lục bát
Che Đời Mưa Bay: Cầu nắng - Nắng non - Thâm căn
Tôi yêu tôi một kiếp người
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Nghiệt ngã, Vô tình, Một chuyến đò thơ
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay - Lục đạo luân hồi - Hẹn - Đã lỡ rong chơi
Che Đời Mưa Bay (thơ): Chẳng có gì - Tận cùng - Mong manh.
Thơ Hoa Văn: Che Đời mưa Bay - Nỗi buồn lưu vong - Lạ thường - Đời hoan lạc.
Che Đời Mưa Bay: Mai ta về lại phương Đông - Gửi bạn bệnh nan y - Địa Đàng hồng
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Vớ vẩn - Nẻo về - Xẻ chia.
Thơ Hoa Văn - Che Đời Mưa Bay: Tặng Vinh Hồ: Bên Này Biển Muộn, Ngộ, Khai Ngộ
CHE ĐỜI MƯA BAY: CÁI CÒN CŨNG KHÔNG - ĐƯỜNG TA TA ĐI - MẢNG SẦU

Cái còn cũng không 

Ba năm lưu lạc xứ người

Xuân về chất ngất cho đời phấn bay

Võ vàng từng buổi vàng mây

Nghe đời mộng mị mà ngây mắt cười

Trăm năm hưng phế đổi dời

Ta ngây ngô trước một thời suy vong

Quê mình chín đợi mười trông

Quê người sáng hạ chiều đông hững hờ

Cung thương để lịm hồn thơ

Bao giờ cung hỷ bấy giờ hoa bay

Buồn về năm tháng đầy tay

Đợi cung lưu thủy những ngày hoàng hôn

Cơm vay nước mượn cũng buồn

Đã không đến cả cái còn cũng không.

ĐƯỜNG TA TA ĐI

Người về lòng có hoang vu

Thấy chăng sương khói mịt mù đầu non

Người về tìm lại cội nguồn

Còn chăng cái có chỉ còn cái không

Người về lặn lội đục trong

Từ nơi chủ nghiã cờ hồng qủy vương

Chao ôi! đau xót khôn lường

Người xưa áo mão quan trường như ai

Lời thề nay đã nhạt phai

Sắt son đâu nữa ngày dài phong ba

Người về mơ chuyện nguyệt hoa

Lợi danh chi nhỉ mưa sa lội lầy

Người về giả tỉnh giả say

Giả quên giả nhớ những ngày lưu vong

Nhố nhăng cờ đỏ cờ hồng

Truy trong cải cách não lòng ông cha

Người về nương náu qủy ma

Còn ta thẳng bước đường ta vàng cờ.

      

MẢNG SẦU

Từ tâm bỏ tháng bỏ ngày

Dấu xưa vết nhỏ vương đầy lối hoa

Trời buồn mưa bụi tháng ba

Boston đêm nhạt tình và dáng xuân

Gió đời nhè nhẹ phù vân

Nắng đời nhè nhẹ hồn trầm lá thu

Chiều nghiêng ngả tím hạ mù

Cho mai còn nặng và tư tưởng đầy

Duyên thơ nào để hồn ngây

Nghiệp duyên nào để xót cay từng lời

Tình nào còn ngại cho ngôi

Nghiã nào còn ngại cho bồi hồi thân

Thu Đông than thở trụi trần

Lòng ai băng giá ngại ngần tuyết sương

Sầu lên cuối phố đầu đường

Nỗi niềm xa xứ từng phương lạc loài

Quê hương đâu nhạt mà phai

Lối về còn nặng đông đoài xưa sau

Ngó quanh tâm sự nát nhàu

Ta và Em một mảng sầu cố hương.

 

 

Tác giả: Hoa Văn
   dunglac@gmail.com