Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoa Văn
Bài Viết Của
Hoa Văn
Thơ của Hoa Văn: Hư Không… (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn : Chữ Tâm/Thế Tục (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Hãy Đón Thu Như Đón Cuộc Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Mây Khói, Cuối Nẻo,….(Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Trên Tờ Lịch Nhiệm Mầu (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn Tiếc Thương Cha Trần Cao Tường (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Ngồi Đây Mà đếm Lá Vàng (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Phủi Sao Cho Hết Bụi Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Mưa Đời Cũng Nhạt Áo Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Ngọc Nắng Vàng Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: nếu phải luân hồi, nhìn về lối ấy, tụ tan
Còn nhau sao chẳng thương nhau (thơ)
Thơ Hoa Văn - tình yêu lục bát
Che Đời Mưa Bay: Cầu nắng - Nắng non - Thâm căn
Tôi yêu tôi một kiếp người
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Nghiệt ngã, Vô tình, Một chuyến đò thơ
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay - Lục đạo luân hồi - Hẹn - Đã lỡ rong chơi
Che Đời Mưa Bay (thơ): Chẳng có gì - Tận cùng - Mong manh.
Thơ Hoa Văn: Che Đời mưa Bay - Nỗi buồn lưu vong - Lạ thường - Đời hoan lạc.
Che Đời Mưa Bay: Mai ta về lại phương Đông - Gửi bạn bệnh nan y - Địa Đàng hồng
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Vớ vẩn - Nẻo về - Xẻ chia.
Thơ Hoa Văn - Che Đời Mưa Bay: Tặng Vinh Hồ: Bên Này Biển Muộn, Ngộ, Khai Ngộ
THƠ HOA VĂN - CHE ĐỜI MƯA BAY: HÃY NHÌN NHAU CHÂN THẬT, THOÁNG THÔI, THIÊN ĐÀNG VÀ ĐỊA NGỤC

HÃY NHÌN NHAU CHÂN THẬT

 

Đừng giận hờn mà vội vàng quay mặt

Quá khứ kia còn in dấu thân quen

Cuộc sống tránh sao khỏi những buồn phiền

Tình chiến hữu bỏ nhau làm sao được

 

Ngày tháng rong rêu tình đời ẩm đục

Nỗi đau kia mãi mãi vẫn âm thầm

Lợi danh gì bao nữa cũng phù vân

Thân cát bụi lại trở về cát bụi

 

Đời có vui tất có khi buồn tủi

Nắng đang lên đôi lúc chịu mưa vùi

Cuộc vui nào rồi cũng phải tàn thôi

Khi phẫn nộ hãy nhìn về Thượng Đế

 

Đã là người tất mang lòng vị kỷ

Nhưng xin người tâm phúc hãy vị tha

Gương có trong đôi lúc cũng nhạt nhoà

Ai dám bảo không khi nào lầm lỡ

 

Mặc đời tỵ ghen mặc đời cuồng nộ

Danh có cao cũng chỉ là hư danh

Hãy cầu xin cho được những an lành

Và gìn giữ cho lòng mình thanh thản

 

Tiền bạc đâu làm nên tình bè bạn

Chữ yêu thương sao để rụng bên đời

Hãy cho nhau một chút nghiã tình thôi

Là một chút của thân tình xa xứ

 

Bạn ta ơi hãy thôi đừng giận nữa

Thương tích kia lở lói cả tâm hồn

Nước mất nhà tan đau xót nào hơn

Tình thuở trước vẫn là tình thuở trước

 

Đừng vì lợi danh làm ta lạc bước

Và đừng quên Tổ quốc: Lá cờ vàng

Có nghiã gì đâu những chuyện hèn sang

Rồi mai mốt sẽ kẻ về người ở

 

Lối nào đóng vẫn có đường rộng mở

Thượng Đế sinh ta chẳng bỏ bao giờ

Xiềng xích nào khoá được nghiã tự do

Hãy đập nát nhưng bớt gây thù hận

 

Ai cũng biết thương biết buồn biết giận

Tình anh em sao nỡ giận nhau hoài

Xin cùng nhau nghĩ đến chuyện tương lai

Vì Tổ quốc hãy nhìn nhau chân thật.

 

THOÁNG THÔI

 

Hôm qua người vẫn còn đây

Hôm nay thành cát bụi bay về trời

Thoáng thôi hết một kiếp người

Mầu da nào cũng ngâm ngùi thương đau.

               New York 9/11/2001

 

 

THIÊN ĐÀNG VÀ ĐỊA NGỤC

 

Mai mốt thiên đàng hay điạ ngục

Thiên đàng chắc hẳn có nhiều vui

Nơi đây ta biết nơi đây vậy

Nay có mai không cũng ngậm ngùi

 

Ta với em mai rồi cũng đi

Đời buồn biết mấy lúc chia ly

Mấy mươi năm tuổi trời cho nhỉ

Trăm ngả sầu quanh một lối về

 

Một chút buồn vương trên ý thơ

Mà nghe nhật nguyệt lạnh đôi bờ

Bóng ai lặng lẽ sầu đêm vắng

Hay chính bóng mình hiu hắt khuya

 

Rồi đây ta sẽ thành tro bụi

Chốn thấp vùng cao cũng lạnh tràn

Cho dẫu nơi nào ta chẳng biết

Bận chi điạ ngục với thiên đàng.

Tác giả: Hoa Văn
   dunglac@gmail.com