Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Hoa Văn
Bài Viết Của
Hoa Văn
Thơ của Hoa Văn: Hư Không… (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn : Chữ Tâm/Thế Tục (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Hãy Đón Thu Như Đón Cuộc Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Mây Khói, Cuối Nẻo,….(Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Về Trên Áo Phù Vân (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Xuân Trên Tờ Lịch Nhiệm Mầu (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn Tiếc Thương Cha Trần Cao Tường (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ của Hoa Văn: Ngồi Đây Mà đếm Lá Vàng (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Phủi Sao Cho Hết Bụi Đời (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Mưa Đời Cũng Nhạt Áo Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: Ngọc Nắng Vàng Thơ (Làng Văn Hữu Dũng Lạc)
Thơ Hoa Văn: nếu phải luân hồi, nhìn về lối ấy, tụ tan
Còn nhau sao chẳng thương nhau (thơ)
Thơ Hoa Văn - tình yêu lục bát
Che Đời Mưa Bay: Cầu nắng - Nắng non - Thâm căn
Tôi yêu tôi một kiếp người
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Nghiệt ngã, Vô tình, Một chuyến đò thơ
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay - Lục đạo luân hồi - Hẹn - Đã lỡ rong chơi
Che Đời Mưa Bay (thơ): Chẳng có gì - Tận cùng - Mong manh.
Thơ Hoa Văn: Che Đời mưa Bay - Nỗi buồn lưu vong - Lạ thường - Đời hoan lạc.
Che Đời Mưa Bay: Mai ta về lại phương Đông - Gửi bạn bệnh nan y - Địa Đàng hồng
Thơ Hoa Văn: Che Đời Mưa Bay: Vớ vẩn - Nẻo về - Xẻ chia.
Thơ Hoa Văn - Che Đời Mưa Bay: Tặng Vinh Hồ: Bên Này Biển Muộn, Ngộ, Khai Ngộ
THƠ HOA VĂN: CHUYẾN TÀU TỬ SINH, TIỀN KIẾP VỊ LAI, CHỈ CÓ CON TIM TÌNH VẪN ĐỦ

CHUYẾN TÀU TỬ SINH

 

Từ tôi sương khói hoàng hôn

Ngó lên trên đỉnh đời chon vót sầu

Tâm tư nay cũng nát nhàu

Nằm ngoan trên bệ chuyến tàu tử sinh

Cuộc đời mặn chát hư danh

Mùa xuân xuân nở trên cành hư vô

Tháng năm những chuyện mơ hồ

Mà nghe tám hướng thâm thù thiệt hơn

Núi sông chưa trọn vuông tròn

Bể dâu quần quật chẳng mòn dấu xưa

Nẻo xa có ngụ ý chờ

Thời gian sau cũng xoá mờ tịch liêu

Còn đây đôi chút nắng chiều

Trái tim nhân ái vốn nhiều cùm gông

Trăm năm mùi vị cay nồng

Tôi còn đội những mùa đông lưu đày

Dù cho đã tạnh mưa bầy

Cuộc vui thế sự cũng gầy guộc thêm.

 

TIỀN KIẾP VỊ LAI

 

Biết đâu tiền kiếp vị lai

Mà đem nói chuyện lỗ lời hiện thân

Đường đời bao đoạn trầm luân

Trong đam mê có mấy phần ngu ngơ

Tôi - em ngày ấy bây giờ

Trăm năm câu chuyện nắng mùa mưa ngâu

Soi gương bóng đã nghiêng sầu

Nghĩ trong vinh nhục trăm đầu gió sương

Đã thôi phấn lại từ hương

Tử sinh trong cái vô thương bụi bay

Chỉ là đất đá cỏ cây

Kiếp nào cũng một kiếp đầy bể dâu

Và ta mang đủ cái sầu

Nên tình chảy miết dòng đau sông buồn.

 

CHỈ CÓ CON TIM TÌNH VẪN ĐỦ

 

Giờ chỉ còn vài ly rượu nhạt

Tình nào còn đáng để mà say

Ta đem đốt cả tình ngày trước

Để lửa ngày sau được toả đầy

 

Tình xưa đã ngự trên tình nhớ

Lá biếc chiều say nghiêng ngả sầu

Nghe có hương trong tuồng chữ lạ

Thơ này còn lại chút tình sâu

 

Một cõi đời riêng đầy nắng hạn

Hạn mười năm hạn cả trăm năm

Máu khô từng hạt trong dòng máu

Nếp nghĩ suy tàn óc đã câm

 

Chỉ có con tim tình vẫn đủ

Đủ cho em đủ cả cho đời

Dù cho mãi mãi đời không thật

Và cả ân tình cũng thế thôi

 

Dù cho đời thật hay không thật

Cõi đến cõi đi chỉ một lần

Hãy ngẩng cao đầu ta bước thẳng

Thôi em tất cả chỉ phù vân.

Tác giả: Hoa Văn
   dunglac@gmail.com