Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Trần Hữu Thuần
Bài Viết Của
Trần Hữu Thuần
Mời đọc sách: Tiến Đến Cách Xử Lý Mục Vụ về Văn Hóa (do Hội Đồng Giáo Hoàng về Văn Hóa của Tòa Thánh)
Giáo hoàng và báo chí (bài của Fr. Raymond J. de Souza)
Đổi mới trong tiếp diễn: Diễn dịch của Giáo hoàng Benedict về Vatican II
Khoa học, kỹ thuật và tương lai con người - Một hướng dẫn mới về đạo đức sinh học từ Vatican
Ý nguyện tự do, tiền định và chủ thuyết định đoạt - chương 3: Tự Do
Giọng nói tiếng Việt Nam từ Bắc vô Nam
Ý nguyện tự do, tiền định và chủ thuyết định đoạt (Sách): chương 1
Điểm sách (205): Sinh vật cao cấp: Vẻ đẹp, trang nhã, và sự kỳ lạ của xã hội côn trùng (của Bert Hölldobler và Edward O. Wilson)
Điểm sách (204): Chẳng ai nhìn thấy Thiên Chúa (của Michael Novak)
Điểm sách (200): Tiếp nhận quà tặng của tình bạn: Khuyết tật trầm trọng, Nhân chủng thần học, và đạo đức (của Hans S. Reinders)
Chuyện ngắn ngủn
Điểm sách (199): Ayatollah[1] xin không đồng ý: Nghịch lý của Iran hiện đại (của Hooman Majd)
Điểm sách (198): Chết với gián đoạn (của José Saramago, Margaret Jull Costa dịch)
Điểm sách (197): Vatican: Bí mật và kho tàng của thành thánh (của Michael Collins)
Điểm sách (196): Phát súng bạn bè: Song tấu (của A. B. Yehoshua, Stuart Schoffman dich từ tiếng Hebrew)
Điểm sách (195) : Ngoại giao bí mật của Vatican (của Charles R. Gallagher, S.J.)
Điểm sách (193): Lòng thương xót: Một cuốn tiểu thuyết (của Toni Morrison)
Điểm sách (192): Chị Teresa (của Barbara Mujica)
Điểm sách (191): Chân lý được tranh cãi: Hồi ức II (của Hans Küng)
Điểm sách (190): Vùng đất ngọt ngào của tự do: cuộc đấu tranh bị lãng quên cho nhân quyền ở miền Bắc (của Thomas J. Sugrue)
Điểm sách (189): Đức Kitô trong Phúc âm của năm phụng vụ (của Raymond E. Brown)
Điểm sách (188): Ân sủng tổ tiên (của Diarmuid O.Murchu)
Điểm sách (187): Lincoln: Tiểu sử một nhà văn (của Fred Kaplan)
Điểm sách (186): Bỏ lại đàng sau hay để bị mụ mẫm: Nguy hiểm khôn khéo của việc phổ cập thời tận cùng (của Gordon L. Isaac)
Điểm sách (185): Theo dòng đời: Dõi theo niềm tin tôn giáo, thực hành, và thay đổi (của Michelle Dillon và Paul Wink)
CHUYỆN NGẮN NGỦN

Của Trần Hữu Thuần

 

Ly lớn ly nhỏ

Có một người đãi một bữa tiệc với nhiều thức ăn và nhiều loại rượu khác nhau. Trước mỗi người khách là một hàng gồm nhiều chiếc ly cao thấp lớn nhỏ. Ly lớn nhất đựng nước đá lạnh, ly vừa đựng rượu vang đỏ vang trắng, ly nhỏ hơn đựng rượu khai vị, rượu tiêu hóa, rồi có ly đựng rượu sâm banh. Duy cái nhỏ nhất chỉ lớn hơn ngón tay cái được dùng để đựng rượu mạnh gọi là licơ.

            Một trong các ly nhỏ nhất đó than phiền, cho là người chủ coi thường nó nên nhất định không chịu nhận rượu rót vào. Người chủ buồn bả nói:

            “Con ơi, than phiền làm gì. Thứ nhất, con tuy nhỏ nhưng cũng được rót đầy hết khả năng chứa đựng của con, có lẽ còn đầy hơn các ly khác. Thứ hai, con không biết đấy thôi, chất lượng rượu con và các ly như con chứa đựng là loại mạnh nhất hôm nay; các ly to lớn kia không thể nào sánh với con được.”

 

Ngưu lang, Chức nữ

            Một ông lão kể cho các cháu chuyện Ngưu lang, Chức nữ. Ngày xưa Ngưu lang chăn trâu, Chức nữ dệt lụa. Cả hai làm việc cho Trời, và đem lòng yêu nhau. Vì mãi yêu nhau, hai nguời bỏ bê công việc Trời giao cho nên bị đày ra hai bên bờ sông Ngân, mỗi người một bên “nhìn nhau mà chẳng nói” vì xa quá có nói cũng chẳng nghe nhau được. Thấy hai người thương nhớ khóc lóc, Trời chạnh lòng sai quạ bắc cầu Ô thước mỗi năm một lần vào rằm tháng bảy mưa Ngâu để Ngưu lang chạy vội qua cầu hàn huyên với Chức nữ, đến cuối ngày lại vội chạy về sống những tháng ngày khóc lóc thương nhớ cho đến năm sau.

            Một đứa cháu gái bảy tám tuổi hỏi, “Ông ơi, sao Ngưu lang không dẫn Chức nữ chạy trốn cho rồi?”

            Ông trả lời, “Ử nhỉ!”

            Rồi ngẫm nghĩ, “Lạ thật, giải pháp dễ dàng đến một bé gái cũng tìm ra ngay mà sao Ngưu lang Chức nữ đã cả bao nhiêu triệu năm rồi vẫn chưa tìm thấy được?”

 

Chiếc lá cuối cùng

            Mùa thu Bắc Mỹ đến rồi đi thật nhanh. Mới hôm qua lá còn muôn màu xanh, vàng, hồng tía, tím nhung ngợp cả bầu trời. Thế mà, qua một đêm mưa gió, cây cối chỉ còn đứng trơ vơ vươn cành trơ trụi.

            Cây đào trước nhà cũng vậy, qua một đêm, chỉ còn thấy một màu những trái chín đỏ nhỏ như đầu ngón tay đeo tòn ten vào những chiếc cuống mong manh tưởng chừng không đủ sức nâng đỡ trái.

            Không, vẫn còn một chiếc lá, chiếc lá duy nhất, chiếc lá còn xanh con gái, chiếc lá không chịu vàng không chịu rụng.

            Người con trai nói, “Chiếc lá kỳ thật, trước sau gì cũng vàng cũng rụng mà vẫn cố bám víu ngày xanh. Để làm gì? Đâu có cưỡng lại được!”

            Người mẹ nhỏ nhẹ trả lời, “Con ơi! Phải cố bám lấy dù chỉ còn một hy vọng mong manh cuối cùng, con ạ!”

 

Tranh nhau sắc đẹp

            Hai bé gái hai tuổi và bốn tuổi cãi nhau, đánh nhau, và chạy vào mét mẹ vì không đứa nào chịu xấu hơn đứa nào. Nghĩ rằng đó là chuyện thường tình của con nít.

Bà ngoại đang nói chuyện với một bà bạn. Một đứa cháu gái khác đã đến tuổi cập kê ngồi góp chuyện. Vô tình, bà khen một đứa cháu gái khác vắng mặt, em của đứa đang hiện diện, “Ừ, con bé đó bây giờ lớn lên thấy đẹp ra phết, e chừng còn đẹp hơn cả chị nó.”

            Cô chị nghe thấy bừng bừng nổi giận, “Sao, ngoại thấy nó đẹp hơn con sao?”

            Thấy không ổn, bà ngoại xoa dịu làm lành, “Dĩ nhiên con đẹp hơn nó. Ngoại nói là nói thế thôi, mỗi đứa đẹp một cách!”

            Bà bạn nghĩ, “Thế là thế nào? Nếu người nào cũng cho mình là đẹp cả thì thế giới này ai xấu cho?”

Tác giả: Trần Hữu Thuần
   dunglac@gmail.com