Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Lê Quang Vinh
Bài Viết Của
Lê Quang Vinh
Vui như Tết (truyện ngắn)
Ông Táo về Trời
Công lý là gì?
Trường Công giáo theo giáo luật
Những nốt nhạc trầm (truyện ngắn)
Ngày lành tháng tốt
Để chuẩn bị cho nền giáo dục Công giáo
Mẹ chẳng vướng tội truyền
Sống điều con dạy
Chuyện phiếm thời Forum
Tin học và việc giảng dạy giáo lý
Mười năm Chúa dắt con đi (thơ)
Gươm giáo và gậy gộc
Đứa con hoang đàng láu cá
Mẹ Về Trời
Giáo hội cần được mở trường học (ở Việt Nam)
Vui lên, và đừng sợ hãi!
Đứng ngoài nhưng vẫn đứng trong
Văn hóa hay nghệ thuật (bài 2 -Tuyền giáo trong môi trường)
Truyền giáo trong mội trường: Truyền giáo cho ai?
Truyện ngắn: Tôi đi mua sách
May mắn cuộc đời
Khúc ruột ngàn... vàng
Chuyện tình
Người cha Việt Nam
THƠ GIOAN LÊ QUANG VINH (ĐỒNG XANH THƠ 45)

CHUYỆN TÌNH 

Người về đồi cao

Trên vai Thập giá

Đòn roi xối xả

Người bước cô liêu 

Rúng động trời chiều

Vang rền cõi đất

Người buông tiếng nấc

Chết Đấng Cứu đời 

Rồi ngày tháng trôi

Từ ngày sống lại

Lời Người vọng mãi

Khúc nhạc yêu thương 

Có một con đường

Khởi từ dạo ấy

Bàn tay Người vẫy

Từng khách lữ hành. 

Thuyền lướt tròng trành

Đường đời muôn ngả

Đầu xuân cuối hạ

Lữ khách bâng khuâng. 

Chiều vọng tiếng ngân

Hồi chuông thánh thót

Lời kinh nhật một

Tự ngàn xưa vang 

Lữ khách dừng chân

Ngước nhìn Thập tự

Nhớ thiên tình sử

Muôn thuở còn ghi 

Từng bước chân đi.

Với Người khắp chốn,

Dù đời dậy sóng,

Thuyền về bình an. 

 

           MỨT ĐẮNG 

Này này anh ăn Tết có vui không?

Câu hỏi lạ, đã là vui như Tết

Sao còn hỏi Tết đến vui hay buồn

Ừ thì Tết, nhưng ngày vui ngày buồn, thấm mệt. 

Ngước nhìn lên, Thánh Giá Người còn đổ sập,

Mở e-mail, đọc tin muốn khóc đất lành.

Có những người đi dáng người như cúi rạp

(Lợi mà chi, danh mà chi rồi cũng vút qua nhanh). 

Tết dân nghèo chìa tay nơi phố chợ

Tết quyền uy chớp nháy những ánh đèn

Tết suy tư mắt buồn người mục tử

Tết hả hê kẻ được mướn chăn chiên. 

Miếng mứt đường bỗng thành chua và rất đắng.

Như những lời “đối thoại” được bọc nhung.

Hạt dưa nhạt màu không ai buồn cắn.

Bánh chưng dày biết có phải “nhân trung”? 

Mồng bốn Tết ăn chay dọn lòng mùa cứu độ.

Màn nhà thờ như được xé làm đôi.

Chia nỗi đau cùng dân thánh của Người.

Mùa chay đến trước rồi, từ những ngày thống khổ. 

Rồi cũng qua những ngày xuân mai nở

Hoa mai vàng rụng xuống khóc ven đường.

Nếu ngày mai Giuđa hiên ngang vào hôn chủ

Biết ai còn vội tuốt những thanh gươm? 

Chúa dạy con “Hãy tra gươm vào vỏ”,

Nhưng cũng rằng “Hãy đứng dậy ngẩng lên”.

Đường bình an đi lên từ gian khổ,

Khắc ghi Lời “Ai vì Ta mà thân ấy dám quên”.

 

Tác giả: Lê Quang Vinh
   dunglac@gmail.com