Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Lê Quang Vinh
Bài Viết Của
Lê Quang Vinh
Vui như Tết (truyện ngắn)
Ông Táo về Trời
Công lý là gì?
Trường Công giáo theo giáo luật
Những nốt nhạc trầm (truyện ngắn)
Ngày lành tháng tốt
Để chuẩn bị cho nền giáo dục Công giáo
Mẹ chẳng vướng tội truyền
Sống điều con dạy
Chuyện phiếm thời Forum
Tin học và việc giảng dạy giáo lý
Mười năm Chúa dắt con đi (thơ)
Gươm giáo và gậy gộc
Đứa con hoang đàng láu cá
Mẹ Về Trời
Giáo hội cần được mở trường học (ở Việt Nam)
Vui lên, và đừng sợ hãi!
Đứng ngoài nhưng vẫn đứng trong
Văn hóa hay nghệ thuật (bài 2 -Tuyền giáo trong môi trường)
Truyền giáo trong mội trường: Truyền giáo cho ai?
Truyện ngắn: Tôi đi mua sách
May mắn cuộc đời
Khúc ruột ngàn... vàng
Chuyện tình
Người cha Việt Nam
GÁNH CHÚA TRAO CÓ NẶNG QUÁ KHÔNG?

Gioan Lê Quang Vinh

Thỉnh thoảng có người Công giáo quen biết tìm tôi và hỏi thủ tục… ly hôn, vì họ biết tôi có cộng tác với văn phòng luật và cũng biết đôi chút về giáo luật. Tôi đã tự nhủ là sẽ không giúp ai ly hôn bao giờ vì điều ấy trái luật Chúa. Điều họ hỏi thì mình phải trả lời, nhưng luôn cố thuyết phục họ đừng ly hôn. Thậm chí có người cũng hiểu biết, còn hỏi: “Trường hợp chúng tôi có được hưởng đặc ân thánh Phaolô không?”. Nghe mà đau lòng. Người ta dùng đặc ân của Hội Thánh để chối từ lề luật Chúa và Hội Thánh.

Mới đây có một cô sinh viên cũ của tôi gọi điện thoại vừa khóc vừa bảo rằng hãy giúp cô ly hôn ngay đi. Thật đáng buồn vì chỉ mới cách đây hơn nửa năm, chính cô đã báo tin cho tôi là cô vừa có thai và xin tôi đỡ đầu cho cháu bé chuẩn bị chào đời, không cần biết cháu là con trai hay con gái.

Tôi khuyên cô bỏ ý định ly hôn nhưng không được, cô chỉ một mực nói: “Em phải ly hôn, không có cách gì khác nữa đâu”, dù rằng cô sắp sinh em bé. Cô là người lương, theo đạo, lấy chồng và hai vợ chồng sống với gia đình cha mẹ ruột của cô. Nhưng cách sống của người chồng đạo dòng ấy thế nào mà đã làm cho cô đòi ly hôn ngay khi sắp sinh con đầu lòng. Đau buồn thật. Nhưng liệu giải pháp ly dị có thể làm cho cô khá hơn về mặt nào không? Và cháu bé sẽ ra sao?

Sáng nay cô nhắn tin cho tôi: “Em nộp đơn ly hôn rồi. Nhưng em có cần trình cho cha xứ không? Bạn em đứa nói có đứa nói không.” Tôi buồn buồn nghĩ rằng chẳng lẽ bây giờ lại đến cha xin ban phép ly dị? Lời thề bên bàn thờ Chúa và trước cộng đoàn mới một hai năm trước chẳng lẽ em chẳng còn nhớ chút nào sao?

Nhiều người trách Hội Thánh sao vẫn cứ khăng khăng với luật cấm ly dị, mặc dù thời đại đã thay đổi, con người tự do hơn và người phụ nữ đã được “giải phóng”. Tôi vốn không hiểu nổi từ “giải phóng phụ nữ”, bởi vì từ ngày có phong trào này, dường như xã hội lộn xộn hơn, ly hôn nhiều hơn, phá thai tàn bạo hơn v.v… Hoá ra phong trào này cũng chỉ đụng chạm đến cái tuỳ phụ mà phải hy sinh những điều lớn lao và căn bản khác.

Không người Công giáo nào không nhớ đến Lời Chúa Giêsu: “Điều gì Thiên Chúa đã liên kết thì con người không được phân ly” (Mc. 10,9). Mới nghe tưởng Lời Chúa là sự ràng buộc nặng nề, hoá ra đây mới chính là lời giải phóng phụ nữ một cách toàn diện nhất. Chúa Giêsu đã bảo “Ách Ta thì êm ái, gánh Ta thì nhẹ nhàng”.

Gánh của hôn nhân khi được Thiên Chúa trao với tình yêu và khi con người đón nhận vì tình yêu thì cuộc đời bỗng đẹp và đáng yêu biết bao! Vậy người phụ nữ được giải phóng thật là khi họ được luật Chúa bảo vệ, được yêu thương chăm sóc, chứ không phải khi họ “được” đem đơn đến toà xin ly hôn trong nước mắt!

Cách đây ít lâu một tạp chí ở Sàigòn đăng truyện ngắn thật cảm động “Hạnh Phúc Ở Đâu?” của Tiểu Nhật. Chuyện kể về ba cô nữ sinh trung học trốn học ra ngồi tâm sự ngoài công viên. Một cô nói: “Ôi, sáng nào mẹ mình cũng bắt uống ly sữa đầy, ngán quá. Ước chi mình được tự do!”. Cô thứ hai than: “Trời có lạnh đâu mà mẹ bắt mặc thêm áo gió bên ngoài thế này, chẳng đẹp gì cả. Phải chi mình sống một mình cho khoẻ”. Cô thứ ba bảo: “Còn mình thì chán cái lớp học quá, giờ này lang thang ngoài phố phải khoẻ hơn không?”. Lúc đó, một con bé rách rưới nép mình ngoài hàng rào nghe được, nó vừa bước đi vừa lẩm bẩm: “Vậy là mình hạnh phúc vì mình không có ai ép uống sữa, không có ai ép mặc áo gió, mình mặc áo rách cũng được, và mình có thể lang thang mà không ai ép đến lớp”. Nghĩ thế, con bé thấy mình khóc tự lúc nào!

Hạnh phúc là ở đâu? Có phải ở chỗ được lang thang vô định, không ai quan tâm đến, hay hạnh phúc lại nằm ở nơi khác, ấy là được chăm sóc bảo bọc và được tuân giữ những lề luật được đặt ra bởi lòng nhân hậu yêu thương. Thánh Vịnh diễn tả hạnh phúc của con người là vâng giữ lề luật cách vẹn toàn. Tự mình tách ra khỏi thánh luật cũng đồng nghĩa với tách mình ra khỏi hạnh phúc.

Lề luật Thiên Chúa cấm con người ly hôn là bởi vì Thiên Chúa là tình yêu, và mọi tình yêu chân chính đều bắt nguồn từ Thiên Chúa. Khi tình yêu con người được Thiên Chúa tác thành, thì họ trở nên một, không những nên một cho nhau mà còn cùng kết hợp thân tình với chính Thiên Chúa. Tách rời tình yêu mà Chúa đã kết hợp nghĩa là phản bội lại chính Đấng Yêu Thương.

Những điều tra xã hội học trong nhiều năm qua cho thấy nguyên nhân ly hôn thì rất nhiều, từ chuyện cá tính xung khắc, chuyện riêng tư, các mối quan hệ gia đình cho đến chuyện ngoại tình, phản bội v.v… Nhưng tựu trung, chúng ta có thể đưa ra một nguyên nhân chung, ấy là con người chưa coi trọng tình yêu và do đó cũng coi thường hôn nhân. Và lý do sâu xa đằng sau đó chính là vì con người chối từ sự can thiệp đầy yêu thương và lề luật nhân hậu của Thiên Chúa là Đấng tác thành mọi sự.

Tháng Sáu, tháng Thánh Tâm vừa qua đi, nhưng hôm nay tôi nhìn lên lịch: ngày thứ Sáu, ngày kính Thánh Tâm yêu thương.

Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu, xin đốt lên trong con lửa yêu mến Thánh Tâm Chúa, để con nhận thấy ách Chúa trao là êm ái và gánh Chúa gửi thì nhẹ nhàng, như Lời Chúa đã nói với chúng con. Và con cũng sẽ hiểu rõ hơn câu châm ngôn Latin “Qui regulae vivit, Deo vivit”, ai sống theo lề luật là sống cho Chúa.


 

Tác giả: Lê Quang Vinh
   dunglac@gmail.com