Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Lê Quang Vinh
Bài Viết Của
Lê Quang Vinh
Vui như Tết (truyện ngắn)
Ông Táo về Trời
Công lý là gì?
Trường Công giáo theo giáo luật
Những nốt nhạc trầm (truyện ngắn)
Ngày lành tháng tốt
Để chuẩn bị cho nền giáo dục Công giáo
Mẹ chẳng vướng tội truyền
Sống điều con dạy
Chuyện phiếm thời Forum
Tin học và việc giảng dạy giáo lý
Mười năm Chúa dắt con đi (thơ)
Gươm giáo và gậy gộc
Đứa con hoang đàng láu cá
Mẹ Về Trời
Giáo hội cần được mở trường học (ở Việt Nam)
Vui lên, và đừng sợ hãi!
Đứng ngoài nhưng vẫn đứng trong
Văn hóa hay nghệ thuật (bài 2 -Tuyền giáo trong môi trường)
Truyền giáo trong mội trường: Truyền giáo cho ai?
Truyện ngắn: Tôi đi mua sách
May mắn cuộc đời
Khúc ruột ngàn... vàng
Chuyện tình
Người cha Việt Nam
VIẾT PHÓNG SỰ GỬI…CHÚA ĐỌC !

 Gioan Lê Quang Vinh

 

Thời sinh viên tôi được nghe một bài giảng mà nhiều năm qua tôi vẫn còn nhớ từng lời của bài giảng ấy! Đó là bài giảng ngày thường cực ngắn của cha Nho, cha sở nhà thờ Ngã Sáu Chợ Lớn. Ngài nói: “Anh chị em thân mến, vợ chồng ở chung, ăn chung, làm việc chung, vậy mà đọc kinh thì lại đọc riêng. Lạ chưa?”

Vừa hỏi “Lạ chưa?” xong thì ngài rời bục giảng và bước đến bàn thờ dâng lễ vật (có lẽ gọi đó là lời nhắn nhủ sau Tin Mừng thì đúng hơn). Điều đọng lại nơi tôi là Lời Chúa Giêsu dạy: “Ở đâu có hai hoặc ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở giữa họ” (Mt 18,20). Vậy việc Chúa muốn chúng ta cầu nguyện cùng với cộng đoàn, cùng với Hội Thánh.

Cách nói của Cha chủ tế lúc bấy giờ nhiều năm sau tôi mới hiểu thật ra là diễn đạt một giáo huấn rất quan trọng của Hội Thánh: nguyên tắc liên đới.

Giáo Lý Công Giáo dạy liên đới là tình thân nghĩa, bác ái xã hội, là đòi hỏi trực tiếp của tình huynh đệ nhân bản và Kytô giáo, và là một nhân đức. [1].

Liên đới là một trong những nguyên tắc căn bản của toàn bộ giáo huấn xã hội Công giáo.[2]

Nếu hoà bình là kết quả của công lý thì “ngày nay người ta cũng có thể nói một cách chính xác và mạnh mẽ không kém với cùng sức mạnh gợi ý của Thánh Kinh (x. Is 32,17; Gc 3,18) rằng ‘Hoà bình là thành quả của liên đới’ (Opus solidaritatis pax)”. [3]

Và như thế, sống đạo là sống liên đới. Cầu nguyện cũng là hành vi của liên đới. Nhưng cầu nguyện chung không phải chỉ là ngồi lại đọc kinh mấy phút rồi chia tay ai đi làm việc nấy chẳng còn liên hệ với ai.

Có một cách cầu nguyện khác, là nhiều người, gia đình, bạn bè, cùng những thao thức ưu tư họp nhau lại trao đổi rồi dâng chính những ưu tư thao thức ấy cho Thiên Chúa là Cha, và cùng sống lời cầu nguyện của cộng đoàn mình.

Tôi nghĩ đến điều ấy khi nghe cha An Thanh nhấn mạnh một câu đáng chú ý khi ngài nói về việc viết phóng sự: “Hãy biếu cho mình một cơ hội”.

Có khi ta nghĩ nhưng không viết được, có khi ta viết nhưng không người đọc, có khi nhiều người đọc ta nhưng người ta không “đồng cảm” hay “đồng tình”. Phải rồi, ta vẫn còn một cơ hội để một số người đọc; và tuyệt vời hơn mọi cơ hội: Giêsu đọc, hiểu và đồng cảm, đồng tình với ta, mà nếu ta có gì khiến Giêsu không đồng tình thì Người lại hướng dẫn ta.

Hội Thánh dạy rằng hiệp thông, liên đới, hợp nhất là phản ánh chính sự sống thân mật của Thiên Chúa. [4] Còn gì đẹp hơn khi những con người cùng nỗi ưu tư, cùng niềm hy vọng, cố gắng quan sát cuộc sống với nhãn giới Tin Mừng rồi cùng viết ra như những phóng sự giãi bày thân phận con người và xã hội.

Chúa không cần chúng ta viết Chúa vẫn biết. Cũng như Chúa không cần hỏi Phêrô có yêu mến Người không. Nhưng Chúa muốn chúng ta liên đới với nhau và kết hiệp với Người. Đã có những diễn đàn cầu nguyện chung. Tại sao không có những trang facebook, blog yahoo, blog wordpress… làm những tờ báo viết phóng sự cho Chúa đọc?

Viết phóng sự với nhau hay viết riêng rồi tập họp lại với nhau có nhiều lợi ích. Trước hết là viết như thế giúp chúng ta tập quan sát, và khi tập quan sát ta tập gắn phận mình vào phận người, đó là liên đới. Khi quan sát, ta sẽ thấy cuộc sống đẹp nhưng vẫn đầy dẫy những điều trái với những đòi hỏi của công lý, của tình yêu, của Tin Mừng.

Viết còn là giải toả những “nỗi lòng thấu trời xanh” khi chứng kiến những bất công và thái độ im lặng khó hiều của con người. Và viết để cầu nguyện là cách viết hữu hiệu nhất.

Khó khăn nhất là tìm đề tài để viết. May mắn thay, nhân dịp Lễ Chúa Cứu Thế, Cha Giám Tỉnh DCCTVN đã một lần nữa xác định anh chị em chúng ta là những thành viên của DCCT bên ngoài tu viện và ngài chỉ cho chúng ta những đề tài như sau:

Trần thế đang ngổn ngang biết bao điều đau lòng, Giáo Hội Việt Nam đang chòng chành trước sóng gió, thiên tai dồn dập, hạn hán, dịch bệnh (dịch tả nhiều nơi), bão tố (bão Cônsơn), ...Nhân tai gây bao điều đau khổ, ngập lụt, cướp của giết người, điện giật chết người, tai nạn giao thông, tham nhũng, nợ xấu (Vinashin), làm dâu bị đầy đọa và chết ở xứ người, phụ nữ trẻ em bị bán làm nô lệ tình dục, nạo phá thai phổ biến, oan khiên, khiếu kiện khiếu tố kéo dài, ...Phần đông còn sống trong nghèo đói, bất công, bất an (thực phẩm, môi trường ô nhiễm)”[5]

Những năm qua người giáo dân Việt nam buồn y như đứa con thấy kẻ xấu đột nhập vào nhà mà cha mẹ cứ ngồi ăn uống. Đứa con bị đánh, bàn thờ bị phá, tài sản bị mất, con khóc thét lên, cha mẹ liếc nhìn rồi la con “im đi”.

Trong nỗi buồn ấy, chúng ta vẫn tin rằng Giêsu khao khát đọc tâm hồn ta, đọc những khát vọng của ta và đọc chính cuộc sống mà lâu nay dường như ta lãng quên không mời Người bước vào và chia sẻ.


[1] GLCG 1939-1942

[2] x. Bộ Giáo lý Đức tin, Huấn thị Libertatis conscientia.

[3] [4] Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, Thông điệp Sollicitudo Rei Socialis

[5] Thư Cha Giám Tỉnh DCCTVN http://www.chuacuuthe.com/?p=6080

     

Tác giả: Lê Quang Vinh
   dunglac@gmail.com