Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Lê Quang Vinh
Bài Viết Của
Lê Quang Vinh
Vui như Tết (truyện ngắn)
Ông Táo về Trời
Công lý là gì?
Trường Công giáo theo giáo luật
Những nốt nhạc trầm (truyện ngắn)
Ngày lành tháng tốt
Để chuẩn bị cho nền giáo dục Công giáo
Mẹ chẳng vướng tội truyền
Sống điều con dạy
Chuyện phiếm thời Forum
Tin học và việc giảng dạy giáo lý
Mười năm Chúa dắt con đi (thơ)
Gươm giáo và gậy gộc
Đứa con hoang đàng láu cá
Mẹ Về Trời
Giáo hội cần được mở trường học (ở Việt Nam)
Vui lên, và đừng sợ hãi!
Đứng ngoài nhưng vẫn đứng trong
Văn hóa hay nghệ thuật (bài 2 -Tuyền giáo trong môi trường)
Truyền giáo trong mội trường: Truyền giáo cho ai?
Truyện ngắn: Tôi đi mua sách
May mắn cuộc đời
Khúc ruột ngàn... vàng
Chuyện tình
Người cha Việt Nam
XIN CÚI XUỐNG NHỮNG MẢNH ĐỜI

Tôi đau lòng nghe anh cất giọng rất cao to
Rằng không thế lực nào bắt ta bỏ đạo!
Lại đọc đó đây lời anh đạo mạo:
“Thời bây giờ ta giữ đạo khỏe re”

Có những người dù phải sống xa quê
Vẫn canh cánh nỗi lòng bên xứ cũ
Sao anh ở trong lòng quê lam lũ
Mà chẳng hề chia bớt những vết đinh?

Anh chưa một lần thắp nến cầu kinh
Cho anh em Thái Hà gian lao oan trái
Cho Cồn Dầu buồn đau đi tìm lẽ phải
Cho Tam Tòa, dân máu đổ nhuộm hồng?

Chung quanh anh bao sắc thắm hương nồng.
Làm sao thấy xa kia nhiều khổ lụy.
Anh có nghe Đồng Chiêm và Loan Lý.
Và có buồn ngày Đức Tổng bước đi?

Ngày lại ngày anh dâng lễ ngắm suy,
Đời bảo bọc trong chăn êm nệm ấm.
Rồi hội họp, rồi bao linh đình yến tiệc
Anh có nghe ngoài kia đói lạnh Lazarô?

Anh bảo bây giờ sắc lệnh chẳng còn đâu
Không ai bảo dân mình phải quá khóa.
Nhưng anh ơi nơi Tây nguyên rừng trút lá
Khóc chủ chăn bị đối xử hung tàn.

Sao kể hết cho anh bao đau khổ lan tràn?
Hãy ra đi, khỏi tháp ngà cùng châu báu,
Hãy quên đi những lời ru huyền ảo.
Để cúi mình trên bất hạnh của dân.

Gioan Lê Quang Vinh, VRNs

Tác giả: Lê Quang Vinh
   dunglac@gmail.com