Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Lê Quang Vinh
Bài Viết Của
Lê Quang Vinh
Vui như Tết (truyện ngắn)
Ông Táo về Trời
Công lý là gì?
Trường Công giáo theo giáo luật
Những nốt nhạc trầm (truyện ngắn)
Ngày lành tháng tốt
Để chuẩn bị cho nền giáo dục Công giáo
Mẹ chẳng vướng tội truyền
Sống điều con dạy
Chuyện phiếm thời Forum
Tin học và việc giảng dạy giáo lý
Mười năm Chúa dắt con đi (thơ)
Gươm giáo và gậy gộc
Đứa con hoang đàng láu cá
Mẹ Về Trời
Giáo hội cần được mở trường học (ở Việt Nam)
Vui lên, và đừng sợ hãi!
Đứng ngoài nhưng vẫn đứng trong
Văn hóa hay nghệ thuật (bài 2 -Tuyền giáo trong môi trường)
Truyền giáo trong mội trường: Truyền giáo cho ai?
Truyện ngắn: Tôi đi mua sách
May mắn cuộc đời
Khúc ruột ngàn... vàng
Chuyện tình
Người cha Việt Nam
MƯỜI NĂM CHÚA DẮT CON ĐI (THƠ)

Kính tặng Cha Jos.Lê Quang Uy CSsR

                                    Mười năm Chúa dắt con đi,

                             Mười năm lặng lẽ thầm thì yêu thương.

                                    Chúa ơi, những sáng mù sương,

                             Mình con với Chúa, bên đường chông chênh.

                                    Con nghe tiếng gió buồn tênh,

                             Như là tiếng nấc lênh đênh giữa đời

                                    Phận người giữa chốn trùng khơi

                             Tay con, với Chúa, mở lời mến thương.

                                    Để người giữa cảnh đoạn trường,

                             Giữ cho sự sống được ươm nên mầm.

                                    Chúa ơi, những phút âm thầm,

                             Con về giữa những lặng câm bóng người.

                                    Dù cho trần thế bỏ rơi,

                              Họ là con Chúa, là người anh em.

                                    Tay con run rẩy yếu mềm.

                              Lau nhanh giọt lệ, khơi niềm tin yêu.

                                    Chúa ơi, Thánh điện những chiều,

                              Cùng người xa xứ, liêu xiêu điệu buồn,

                                    Con dâng của lễ yêu thương

                              Nhớ ngày Chúa phải dặm trường bôn ba

                                    Lời con nhỏ bé phôi pha,

                              Cũng là đồng cảm, cũng là trao ban.

                                    Chúa ơi những nẻo phù vân,

                              Giật mình sửng sốt, bàng hoàng con kêu:

                                    “Trời ơi thập giá quá nhiều,

                              Quê hương thập giá những chiều hoang vu” (1)

                                    Phận người giữa chốn ngục tù.

                              Bên Mẹ, con khóc, như từ vực sâu.

                                    Xót xa, thắp nến nguyện cầu,

                              Hoà bình, công lý, xin vào nhân gian.

                                    Mười năm Chúa đổ hồng ân,

                              Mười năm Chúa dắt đường trần con đi.

                                    “Chúa ơi, con biết lấy gì” (2)

                              Mười năm ân sủng con ghi ngàn đời.

                                                                           Gioan Vinh

 

(1)   Một Đất Nước Có Quá Nhiều Thập Giá, Lê Quang Uy.

(2)   Thánh Vịnh 115.

                             

             

 

 

 

 

Tác giả: Lê Quang Vinh
   dunglac@gmail.com