Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Lê Quang Vinh
Bài Viết Của
Lê Quang Vinh
Vui như Tết (truyện ngắn)
Ông Táo về Trời
Công lý là gì?
Trường Công giáo theo giáo luật
Những nốt nhạc trầm (truyện ngắn)
Ngày lành tháng tốt
Để chuẩn bị cho nền giáo dục Công giáo
Mẹ chẳng vướng tội truyền
Sống điều con dạy
Chuyện phiếm thời Forum
Tin học và việc giảng dạy giáo lý
Mười năm Chúa dắt con đi (thơ)
Gươm giáo và gậy gộc
Đứa con hoang đàng láu cá
Mẹ Về Trời
Giáo hội cần được mở trường học (ở Việt Nam)
Vui lên, và đừng sợ hãi!
Đứng ngoài nhưng vẫn đứng trong
Văn hóa hay nghệ thuật (bài 2 -Tuyền giáo trong môi trường)
Truyền giáo trong mội trường: Truyền giáo cho ai?
Truyện ngắn: Tôi đi mua sách
May mắn cuộc đời
Khúc ruột ngàn... vàng
Chuyện tình
Người cha Việt Nam
SỐNG ĐIỀU CON DẠY

 

                                      Nhân dịp 20/11, nghĩ lan man về những người Thầy.

 

Chúng tôi lắng nghe Cha Quang Uy kể một câu chuyện về Bố Vũ Khởi Phụng. Chuyện là một ngày nọ sau Thánh Lễ, có một anh giáo dân đến gặp Bố và thưa: “Thưa Cha, Cha giảng về đức bác ái hay lắm. Bây giờ con cần ba trăm ngàn, Cha cho con được không?”. Bố Phụng thì nghèo, nhưng trong túi Bố có ba trăm ngàn do ai mới cho để ngài làm việc gì đó. Bố vui vẻ lấy số tiền trao cho anh giáo dân đang cần tiền ấy. Khoảng nửa năm sau, có người mang đến cho Bố Phụng một phong bì, trong đó có số tiền ba trăm ngàn và mấy dòng chữ thú thật là hôm ấy anh muốn thử Bố chứ cũng không cần tiền lắm. Anh cám ơn Bố vì nhờ cử chỉ bác ái của Bố mà anh đã sáng ra và đã thay đổi cách sống.

            Chuyện hay lắm, tôi rất cảm động, nhưng tôi hoàn toàn không ngạc nhiên vì tôi đã biết rõ Bố Phụng từ những ngày còn sinh viên, có Bố là linh hướng và là người thầy dạy cho chúng tôi không biết bao nhiêu điều quí giá. Mới đây, đọc lại bài giảng lễ của Đức Tổng Giám Mục Hà nội: “Để sống đúng lương tâm công giáo, ta phải chối từ những mối lợi bất chính. Để chu toàn luật Chúa, ta phải từ chối những hưởng thụ ngọt ngào. Để thực hành luật yêu thương tha thứ, ta phải cắn răng chịu nhịn nhục.” Lời đơn sơ nhưng đã đánh động thật mạnh mẽ, nhưng tôi cũng không ngạc nhiên, vì hình ảnh vị chủ chăn và là thầy dạy muôn dân, đã là minh chứng hùng hồn cho lời rao giảng của ngài. Ngài đã chối từ những mối lợi bất chính, chối từ sự êm ái trong chức vụ cao cả của ngài, chối từ sự yên ổn trong những ngày Hà nội mưa bão. Và ngài đã cắn răng nhịn nhục khi chung quanh là những vu cáo và đe doạ. Hai vị chủ chăn đã làm cho tôi ngước nhìn, và hiểu rằng Giáo Hội Chúa vẫn sẽ mãi  đứng vững như Lời Chúa hứa, vì môn đệ trung tín của Chúa vẫn còn hoạt động mạnh mẽ. Các ngài đang sống lời các ngài dạy.

            Tôi đi Lễ tối. Lễ các Thánh Tử Đạo Việt Nam rực rỡ với đèn hoa và những lời ca vang thánh thót. Nhưng thật tiếc, thật tiếc khi một cha phó của một xứ lớn ở quận Ba đến dâng lễ, đã giảng rằng “ngày hôm nay Giáo Hội xem ra không còn bị bách hại nữa, nên chúng ta tử đạo trong việc không ganh ghét, không tham nhũng”. Chúng tôi nhìn nhau sững sờ. Có làm đến chức gì đâu mà tham nhũng! Vậy cả nhà thờ tử đạo hết rồi. Tối hôm trước, chúng tôi ngồi bên máy tính, theo dõi diễn biến Thái Hà đến gần sáng. Sáng sớm, một bác sĩ đàn anh gọi điện hỏi đã biết về Thái hà chưa, rồi hai anh em gần như nghẹn ngào. Vậy mà cha giảng như thế đó. Sau lễ, tôi xin gặp cha một chút. Cha vừa rồ máy xe vừa nghe. Tôi nói chưa hết câu, cha bảo: “Thế thì ông lên mà giảng”. Tôi lại sững sờ. Thỉnh thoảng cũng có những thầy cả như thế.

            Nhưng nỗi buồn ấy tan nhanh lắm, bởi vì tôi nghĩ chắc cha ít đọc, cũng không có giờ nghe tin. Có lẽ vì vậy mà một số bạn bè tôi hễ nghe đến linh mục là nói nặng lời. Nói kiểu vơ đũa cả nắm thì chỉ tỏ ra mình không hiểu biết và hằn học. Những chủ chăn, những người thầy dạy muôn dân mà Giáo Hội thừa lệnh Chúa mời vào sứ vụ linh mục chắc chắn còn nhiều vị tốt lành, nếu không thì Giáo Hội Chúa đã tan theo các cơn bách hại tàn độc của quỉ dữ rồi. Nỗi buồn ấy còn tan nhanh khi một bạn giáo lý viên, còn là sinh viên, trẻ cả tuổi đời lẫn tuổi giáo lý viên, gặp tôi nói lên thao thức của mình về việc học hỏi, rao giảng và sống giáo lý. Bạn ấy bảo: “Em phải nhờ các anh chị một tay vì một mình em chẳng làm được gì”. Tôi thầm nghĩ, sao một mình em được. Giêsu đang đứng bên em. Những vị chủ chăn chân thật đang đứng bên em. Bạn ấy đang sống điều bạn ấy dạy.

            Tự dưng muốn so sánh những điều ấy với các thầy giáo và những môn học ở trường đại học của tôi. Có những người thầy đúng nghĩa, chỉ dạy cái đúng và cái hay. Nhưng phải đau lòng mà thừa nhận rằng có những người thầy nói những điều họ không tin, nói vì đồng tiền hoặc nói vì nỗi sợ hãi mơ hồ nào đó. Trong bài viết “Giáo Hội cần được mở trường học”, tôi có kể chuyện một vị tiến sĩ Sử học nọ than với tôi rằng ai cũng hỏi ông nói dối suốt ngày chịu sao nổi. Ông trả lời nếu ông không nói dối sao ông có cơm ăn!

            Ngày 20/11, những bó hoa, những gói quà xênh xang cùng phố phường. Có những món quà nặng tình nặng nghĩa. Nhưng cũng có những món quà bị “buộc phải tặng”. Một lần nọ cũng đã lâu, có lần tôi đang giảng bài trong lớp thì một anh chàng sinh viên lén chạy ra ngoài. Tôi đi theo gọi cậu ta lại và hỏi sao em bỏ chạy. Vì cậu ta thân thiết với tôi nên cậu ta nói thật: “Dạ vì các bạn chuẩn bị thu tiền mua quá cho các thầy cô, mà hôm qua đến giờ em đã đóng mấy lần, em hết tiền rồi, chẳng còn đồng nào thầy ơi”. Tôi nghe mà lòng thật đau buồn. Từ đó về sau cứ gần đến ngày nhà giáo, tôi hay nhắc các em rằng không nên mua quà cho thầy cô, mà món quà đẹp nhất là học cho giỏi. Sau đó tôi có viết một bài báo, trong đó có câu tôi thích nhất thì người ta cắt bỏ. Câu ấy tôi nhại lời một bài thơ phổ nhạc “Những chiếc xe chở đầy quà cáp, thầy chở bữa cơm chiều của em đi đâu”. Câu này dĩ nhiên là có thể làm những người nhận quà thật tâm, cảm thấy khó xử. Nhưng tôi tin là tất cả những nhà giáo chân chính đều không muốn thấy học trò của mình phải gặp khó khăn khi tặng quà thầy cô.

            Ngày Nhà giáo, xin cho con được dâng lời ca ngợi Chúa Kytô, vị Thầy vĩ đại nhất của mọi thời, Mẹ Lavang, Thầy dạy chúng con con đường theo Chúa Kytô, những vị ân sư dẫn đường chúng con đến với ánh sáng của Lời Chúa, và tất cả những thầy cô đã dạy chúng con nên người.

            Và món quà của chúng con là lời cầu nguyện chân thành từ đáy lòng mình. Xin cho mọi nhà giáo ở trần gian thực hiện được lời của vị chủ phong trong Thánh Lễ phong chức linh mục: “Con hãy tin điều con đọc, hãy dạy điều con tin và hãy sống điều con dạy”.

 

Gioan Lê Quang Vinh

Tác giả: Lê Quang Vinh
   dunglac@gmail.com