Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Nguyễn Hùng Sơn
Bài Viết Của
Nguyễn Hùng Sơn
Thơ Nguyễn Hùng Sơn: Còn Ðây Một Mình - Đỉnh giao hòa - Phố Vắng (hội họa)
Cơn Say Lạ Thường - Thu xanh (hội họa)
Trong Mơ (thơ) - Nguyệt vọng lâu (hội họa)
Tạ Ơn (thơ) - Thuở ấy (hội hoạ)
Tạ Ơn Chúa . Tạ Ơn Em (thơ và hội họa)
Thơ: Bình an - Mùa thu trên cao (hội họa)
Thơ Nguyễn Hùng Sơn: Vỡ - Lạ - Thả - Đà lạt phố cũ (hội họa)
Thơ Nguyễn Hùng Sơn: thu sẽ tới... Đà lạt tóc ngắn (hội họa)
Như cõi bình yên - Đà lạt Thu (thơ - hội họa)
Như Là - Buổi Sáng Hồng (thơ - hội họa)
Lạc đàn (hội họa)
Con tàu định mệnh (hội họa)
Độc Ẩm - Tự tình - Một Thoáng Chiêm Bao
THƠ NGUYỄN HÙNG SƠN: ĐỜI SÂN KHẤU - HẠ ĐÃ TRẮNG

Đời Sân Khấu

 

 

Xong rồi tuồng hát vỗ tay cười

 

Đêm về, màn tối phủ chơi vơi

 

Hoa đèn sân khấu thôi ngừng nở

 

Hia vàng áo mão cởi ra phơi

 

Quân vương chồm hổm thèm men rượu

 

Ái hậu co ro mắt ngó trời

 

Vai trò trả lại tuồng sân khấu

 

Hiu hắt khuya buồn ánh sao rơi

 

 

nguyen hung son

 

 

 

 

 

Hạ Đã Trắng

 

 

Hạ đã trắng trên cảnh đời rồi đó

 

Thật quá xa những tuổi trẻ hôm nào

 

Mái trường xưa còn đâu đó nôn nao

 

Con dốc cũ vẳng lao xao ngày ấy!

 

Sao mình vẫn chắt chiu miền ký ức ?

 

Dẫu tháng năm đã lịm tím chúng mình

 

Dẫu quê hương là trăm nhớ ngàn thương

 

Dù mòn mỏi vết chân đời biệt xứ.

 

Trang giấy trắng năm xưa, chừ cũ kỹ

 

Chép thời gian, đầy ắp những thời gian

 

Rồi bạn đi! Bỏ ký ức bàng hoàng

 

Tôi ngồi đó, cơn mộng du dĩ vãng

 

Tôi vẫn nhớ

 

Cổng trường xưa mở ngỏ

 

Một lần quen. Mình nhớ đến bao giờ ?

 

Hạ đã trắng theo lối xe thổ mộ

 

Mắt bạn cười, tay vẫy, lệ tôi rơi!

 

 

nguyen hung son

 

Tác giả: Nguyễn Hùng Sơn
   dunglac@gmail.com