Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Nguyễn Hùng Sơn
Bài Viết Của
Nguyễn Hùng Sơn
Thơ Nguyễn Hùng Sơn: Còn Ðây Một Mình - Đỉnh giao hòa - Phố Vắng (hội họa)
Cơn Say Lạ Thường - Thu xanh (hội họa)
Trong Mơ (thơ) - Nguyệt vọng lâu (hội họa)
Tạ Ơn (thơ) - Thuở ấy (hội hoạ)
Tạ Ơn Chúa . Tạ Ơn Em (thơ và hội họa)
Thơ: Bình an - Mùa thu trên cao (hội họa)
Thơ Nguyễn Hùng Sơn: Vỡ - Lạ - Thả - Đà lạt phố cũ (hội họa)
Thơ Nguyễn Hùng Sơn: thu sẽ tới... Đà lạt tóc ngắn (hội họa)
Như cõi bình yên - Đà lạt Thu (thơ - hội họa)
Như Là - Buổi Sáng Hồng (thơ - hội họa)
Lạc đàn (hội họa)
Con tàu định mệnh (hội họa)
Độc Ẩm - Tự tình - Một Thoáng Chiêm Bao
TRONG MƠ (THƠ) - NGUYỆT VỌNG LÂU (HỘI HỌA)

Nguyệt vọng lâu  tranh của Nguyễn Hùng Sơn

Trong Mơ

Trong cơn mơ, trở về bên ấy

Những tên đường sao thấy không quen

Bóng dáng xưa đổ vỡ bên thềm

Tim thổn thức nghe mềm mi mắt

Con chim sẻ gục đầu dấu mặt

Mái nhà xưa bàng bạc rong rêu

Hàng me khô trụi lá tiêu điều

Nắng đổ xuống buổi chiều tan tác

Chân bước đi lòng buồn man mác

Người bây giờ sao khác hôm nao

Cũng líu lo, cười nói đón chào

Nhưng không phải lời chân tình cũ

Trời tàn thu tím màu mây phủ

Cuối đường buồn lá rũ phôi phai

Tìm đâu dáng dấp ngày xưa ấy

Tận đáy hồn dâng một nỗi sầu

Nguyễn Hùng Sơn

Ðêm Lạc

Ta đê’n đây từ chô’n rong rêu

Ðời hoang dã ẩn thân vùi bo’ng

Tha’ng ngày qua vòm trời trô’ng rỗng

Không mặt trời không cả trăng sao

Mặt đâ’t khô hằn nư’t hôm nào

Từng cơn gio’ kêu gào hun hu’t...

Sa mạc đêm, đêm dài không dư’t

A’nh dương rơi từ lu’c bình minh

Ta ngủ say quên cả chi’nh mình

Chợt tỉnh giâ’c miên man lạnh gi’a

Co’ tiê’ng kêu nghe sao là lạ ?

Lũ côn trùng ra rả đêm đen ?

Cơn tô’i tăm tìm kiê’m a’nh đèn

Ai co’ thâ’y vừng đông chỉ hộ!

Nguyễn Hùng Sơn

Cơn Mê

Tìm em gần trọn một đời

Nâng niu dĩ vãng một thời xa bay

Cuô’i trời bo’ng ngả chân mây

Dâ’u chân ngày â’y lay hoay chô’n này

Tình ai sao bỏ lại đây ?

Cho tôi câ’t giữ, để say trong lòng

Ðể mơ,để nhơ’ mênh mông

Ðan tay khă‘c khoải vỗ buồn hư hao

Ngồi trên cuộc sô’ng phai màu

Tựa lưng nỗi nhơ’ hôm nào qua đây

Nụ hồng rơi xuô’ng vai gầy

Em vui không thâ’y tôi đầy nhơ’ thương

Chơi vơi vạt nă‘ng trong sương

Bâng khuâng bươ’c nhỏ vâ’n vương lô’i vễ

Trợt chân ngả xuô’ng cơn mê

Gặp em ngơ ngẩn co’ về được đâu 

Tác giả: Nguyễn Hùng Sơn
   dunglac@gmail.com