Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Ngô Phúc Hậu, Lm.
Bài Viết Của
Ngô Phúc Hậu, Lm.
GIÊRUSALEM, NGÀY …(NHẬT KÝ ĐỨC GIÊSU)

Cha kính mến,

Con tạm biệt ngôi mộ thân thương, ghi khắc đầy kỷ niệm, để đi vào nội thành. Phố xá tối om. Nhà chị Maria : cổng đóng kín mít, cửa đóng im ỉm – Cô Rôđê đang ngồi bên thềm, nhai kẹo nhóp nhép. Các đệ tử của con ngồi phệt trên nền nhà ! Bơ phờ, chán chường, uống rượu giải sầu. Rượu vào thì lời ra.

- Tớ theo Thầy suốt ba năm, trước các cậu hết thảy. Cứ tưởng bở, ai ngờ xôi hỏng bỏng không. Không một đồng lương dính túi- Không một cái kẹo cho con. Hôm Thầy cỡi lừa vào thủ đô, tớ cứ tưởng là Thầy phất cờ chiến thắng. Tớ thề với đồng hương Bétxaiđa và Caphácnaum rằng tớ sẽ kéo quân về, san bằng cái đồn Caphácnaum, làm cỏ bọn không cắt bì… Bây giờ tớ không dám vác mặt về đó nữa. Độn thổ còn hơn…

- Cậu nói nhiều quá. Đúng là cái vạ mồm, nhưng tớ biết là thế nào cậu cũng lại về Caphácnaum và lại đi khơi. Cậu xấu hổ ba bữa là cùng. Cậu giống hệt cái chong chóng. Thề theo Thầy, rồi bỏ trốn. Vung gươm chém người ta, rồi vứt gươm bỏ chạy. Làm gan vào dinh Thượng tế, rồi đi ra, khóc hù hụ như đàn bà…

- Thôi đừng chế giễu nhau nữa. Tất cả chúng ta đều lỡ trớn, tiến thoái lưỡng nan. Bây giờ về sống với Hội đường, thì sẽ bị các Luật sĩ loại trừ, các đồng đạo sẽ nhìn mình bằng một nửa con mắt. Cơm ăn áo mặc thì mình gầy dựng lại được, còn uy tín thì… coi như tiêu tùng. Nhục suốt đời !

- Em cho rằng chúng ta đi đúng đường, nhưng chúng ta lại suy nghĩ sai. Chúng ta theo Thầy là đúng. Chúng ta nghĩ Thầy sẽ làm vua là sai. Em tin chắc là Thầy đã sống lại. Còn gì nữa thì em chưa hiểu. Sáng nay em thấy ngôi mộ trống không, nhưng cách xếp đặt cái khăn liệm là của Thầy…

Con hiện hình, vén áo ngồi xếp bằng trước mặt họ. Mọi người hốt hoảng ôm choàng lấy nhau.

- Ma, mày ơi !

- Thầy đây, đừng sợ ! Chúc bình an… Ma không có xương thịt như vậy đâu. Này, lại đây rờ xem. Đưa bánh đây Thầy ăn cho mà coi…

Gioan vụt chạy xuống nhà bếp. Các bà phụ nữ ùa lên, phá tan bầu khí ảm đạm. Tíu tít. Lăng xăng. .

- Thầy !

- Thầy ! . . .

Con kéo Mẹ ngồi xuống bên cạnh. Các bà giành hết chỗ trước, đẩy lùi các ông về phía sau. Các bà giành nhau nói. Còn các ông chỉ im lặng. Các bà tố cáo các ông là cứng lòng tin. Các ông chỉ mỉm cười độ lượng. Bầu khí cởi mở và yêu thương tràn ngập căn phòng lớn. Chưa bao giờ Thầy trò cảm thấy thân thương đến thế.

- Thầy chúc anh chị em có một tâm hồn bình an. Bình an của Thầy là niềm vui bất khuất trước mọi nghịch cảnh. Anh chị em sẽ cảm nghiệm lần lần thứ bình an này của Thầy. Thầy sẽ còn gặp anh chị em và sẽ nói với anh chị em về Thần Khí… Chào Mẹ, chào anh chị em, hẹn gặp lại. . .

Con biến đi và trở về ngôi mộ lịch sử. Mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Tiếc hùi hụi… Tất cả mọi người tràn ngập niềm vui, cùng hướng về Mẹ. Chìm lắng và ngây ngất… Ôi thương mẹ vô vàn !

Giêsu,

Con yêu của Cha.

Tác giả: Ngô Phúc Hậu, Lm.
   dunglac@gmail.com