Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Ngô Phúc Hậu, Lm.
Bài Viết Của
Ngô Phúc Hậu, Lm.
GIÊRUSALEM, NGÀY …(NHẬT KÝ ĐỨC GIÊSU)

Cha kính mến,

Con đang ở đây, ngồi trên chính cái giường đá mà con đã được an táng. Ngồi ở đây, con vẫn theo dõi mọi tâm tư, mọi sinh hoạt của nhóm 11, những người Cha đã trao vào tay con và được con yêu thương và bao bọc như bầy con thơ.

Họ đang ăn bữa cơm chia tay tại nhà chị Maria. Họ ồn ào như không biết sợ là gì. Ánh sáng chan hòa trong khuôn viên của ngôi biệt thự sang trọng này, y như có đại hội. Tô rượu lúc nào cũng đầy sánh và chuyển vòng không ngớt. Rượu mừng. Rượu hòa giải. Rượu thề… Có hằng chục lý do để uống. Họ mừng vì nỗi sợ đã tan dần đi. Không còn ai hăm dọa truy nã. Họ hòa giải vì trong suốt thời gian quá căng thẳng, họ đổ lỗi cho nhau, họ cắng đắng và xâu xé nhau. Họ thề sẽ cùng nhau làm chứng cho Con. Thế đấy, trong lúc đói quá, gà mẹ cũng mổ gà con để giành lấy một hạt thóc hiếm hoi. Khi đã no diều, thì gà mẹ ủ con dưới cánh, rỉa lông cho con, bắt bọ mạt cho con… Các đệ tử của con có khác gì bầy gà ấy - xâu xé nhau nhiều chừng nào thì thương nhau nhiều chừng nấy.

Tất cả đều chuẩn bị hành trang để cùng về Caphácnaum, kể cả Tôma, con người cô đơn trong cuộc sống và trong suy tư; kể cả Nathanaen, một người chẳng hề biết sông nước là gì. Tất cả đều nói lao xao :

- Anh Simon ạ, tôi sẽ về Caphácnaum với anh.

- Anh dạy tôi chèo xuồng và thả lưới nhá.

- Cậu với mình kết nghĩa sui gia nghen !

Con cảm tạ Cha, vì họ đã yêu thương nhau, đùm bọc nhau và trở nên một lòng một dạ với Simon, một thủ trưởng chưa bao giờ chỉ huy.                                  

Giêsu,

Con yêu của Cha


 

Tác giả: Ngô Phúc Hậu, Lm.
   dunglac@gmail.com