Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Ngô Phúc Hậu, Lm.
Bài Viết Của
Ngô Phúc Hậu, Lm.
BÊTANIA, NGÀY…(NHẬT KÝ TRUYỀN GIÁO)

Cha kính mến,

Hôm nay con tung 72 cán bộ truyền giáo vào vùng Pêrê. Thời điểm này rất thuận lợi, vì nông dân vừa mới thu hoạch lúa hè thu xong. Nông thôn rảnh rỗi. Lòng người nhẹ phơi phới. Làng Bêtania nhộn nhịp hẳn lên. Giếng làng không lúc nào ngớt người. Gia đinh của Mátta, kẻ ra người vào như cái chợ. Tiếng dao thớt kêu kếch kếch giòn giã.

Nhìn vào đoàn truyền giáo ngồi la liệt, con vừa phấn khởi,  vừa băn khoăn, mà băn khoăn thì nhiều hơn phấn khởi.

1-  Hành trang của họ lép kẹp. Tác phong đạo đức thì chưa bằng ai. Kiến thức về Kinh Thánh thì không đáng làm học trò của luật sĩ và biệt phái. Đẩy họ lên đường, con có mặc cảm là đem con bỏ chợ, là đút đầu chiên vào mõm chó sói…

2- Miền Pêrê có rất nhiều người ngoại, mà đệ tử của con chưa có một chút kinh nghiệm để tiếp cận với người ngoại. Cái khó khăn lớn nhất khi tiếp xúc với người ngoại là LUẬT, đặc biệt là luật về đồ ăn thanh và uế. Con đã hủy bỏ luật này khi nói rằng : "Những gì từ bên ngoài mà vào trong bụng thì không thể làm cho người ta ra ô uế.. .". Nhưng họ ngơ ngác không hiểu gì. Nóng lòng quá, con cứ phải nặng lời với họ : "Các anh mà cũng tối dạ như vậy sao ?". Lòng dạ họ vẫn tối mịt ! Ôi, hậu quả của linh đạo sai lầm !

3- Là những người xuất thân từ giai cấp thấp hèn. Nay được quyền trừ quỷ và trị bệnh, họ dễ bị cám dỗ về tính tự cao tự đại. Đúng thế, họ không tự cao tự đại sao được khi thấy ma quỷ phải vâng lời họ mà xuất ra, và khi thấy người ta quỳ dưới chân họ mà cảm tạ tri ân…?! Người lớn được kính trọng quá mức cũng sẽ hư hỏng như con nít được nuông chiều quá lẽ.

Nhưng, Cha ơi, Tin mừng thì khẩn trương, biết sao bây giờ. Con đánh liều ra lệnh cho họ lên đường. Con xin gửi gắm số phận của họ cho lòng nhân ái của Cha. Và con tin rằng Cha hằng ở với họ.

Giêsu,

Con yêu của Cha.

 

Tác giả: Ngô Phúc Hậu, Lm.
   dunglac@gmail.com