Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Đinh Quang Thịnh, Lm.
Bài Viết Của
Đinh Quang Thịnh, Lm.
TUẦN BÁT NHẬT

Đinh Quang Thịnh, Lm.


o0o



o0o


THỨ BẢY

TRONG TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

Cv 4,13-21 ; Mc 16,9-15

BÀI ĐỌC : Cv 4,13-21

13 Bấy giờ, các thủ lãnh Do-thái, các kỳ mục và kinh sư ngạc nhiên khi thấy ông Phê-rô và ông Gio-an mạnh dạn, và biết rằng hai ông là những người không có chữ nghĩa, lại thuộc giới bình dân. Họ nhận ra hai ông là những người đã từng theo Đức Giê-su;14 đồng thời họ lại thấy người đã được chữa lành đứng đó với hai ông, nên họ không biết đối đáp thế nào.15 Họ mới truyền cho hai ông ra khỏi Thượng Hội Đồng, và bàn tính với nhau.16 Họ nói: "Ta phải xử làm sao với những người này? Họ đã làm một dấu lạ rành rành: điều đó hiển nhiên đối với mọi người cư ngụ tại Giê-ru-sa-lem, và ta không thể chối được.17 Nhưng để cho việc đó khỏi lan rộng thêm trong dân, ta hãy ngăm đe, nghiêm cấm họ từ nay không được nói đến danh ấy với ai nữa."

18 Họ cho gọi hai ông vào và tuyệt đối cấm hai ông không được lên tiếng hay giảng dạy về danh Đức Giê-su nữa.19 Hai ông Phê-rô và Gio-an đáp lại: "Nghe lời các ông hơn là nghe lời Thiên Chúa, xin hỏi: trước mặt Thiên Chúa, điều ấy có phải lẽ không? Các ông thử xét xem!20 Phần chúng tôi, những gì tai đã nghe, mắt đã thấy, chúng tôi không thể không nói ra."21 Sau khi ngăm đe lần nữa, họ thả hai ông về, vì không tìm được cách trừng trị hai ông. Lý do là vì họ sợ dân: ai nấy đều tôn vinh Thiên Chúa vì việc đã xảy ra.

ĐÁP CA : Tv 117

Đ. Lạy Chúa, con xin tạ ơn Ngài, vì đã đáp lời con. (c 21a)

1 Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. 14 Chúa là sức mạnh tôi, là Đấng tôi ca ngợi, chính Người cứu độ tôi. 15 Kìa nghe tiếng reo mừng chiến thắng trong doanh trại chính nhân:

16ab "Tay hữu Chúa đã ra oai thần lực, tay hữu Chúa giơ cao, ."17 Tôi không phải chết, nhưng tôi sẽ sống, để loan báo những công việc Chúa làm. 18 Sửa phạt tôi, vâng Chúa sửa phạt tôi,nhưng không nỡ để tôi phải chết.

19 Xin mở cửa công chính cho tôi để tôi vào tạ ơn Đức Chúa .20 Đây là cửa dẫn vào nơi Chúa ngự,
chỉ những người công chính mới được qua. 21 Lạy Chúa, con xin tạ ơn Ngài vì đã đáp lời con và thương cứu độ.

TUNG HÔ TIN MỪNG : Tv 117,24

Hall-Hall : Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ. Hall.

TIN MỪNG : Mc 16, 9-15

9 Sau khi sống lại vào lúc tảng sáng ngày thứ nhất trong tuần, Đức Giê-su hiện ra trước tiên với bà Ma-ri-a Mác-đa-la, là kẻ đã được Người trừ cho khỏi bảy quỷ.10 Bà đi báo tin cho những kẻ đã từng sống với Người mà nay đang buồn bã khóc lóc.11 Nghe bà nói Người đang sống và bà đã thấy Người, các ông vẫn không tin.

12 Sau đó, Người tỏ mình ra dưới một hình dạng khác cho hai người trong nhóm các ông, khi họ đang trên đường đi về quê.13 Họ trở về báo tin cho các ông khác, nhưng các ông ấy cũng không tin hai người này.

14 Sau cùng, Người tỏ mình ra cho chính Nhóm Mười Một đang khi các ông dùng bữa. Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người sau khi Người trỗi dậy.15 Người nói với các ông: "Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.

NGƯỜI CHỈ HOÀN HẢO TRONG CHÚA GIÊSU

Hôm nay trước khi kết thúc tuần Bát nhật mừng Chúa Phục Sinh, Hội Thánh rất khéo léo giúp ta nhớ lại những điểm giáo lý qua các đoạn Kinh Thánh mà chúng ta đã được nghe trong suốt tuần, vừa có ý tổng kết những điểm giáo lý trong tuần, vừa cho chúng ta xác tín về tầm quan trọng mầu nhiệm Phục Sinh, để thúc bách chúng ta phải lên đường làm cho muôn dân được Chúa cứu độ, khi mọi người nhận biết và sống những điểm giáo lý quan trọng này :

    • Chúa Giê-su Phục Sinh muốn đến với hết mọi loại người.
    • Con người phải được tái sinh trong Chúa Giê-su mới thực là người giống Chúa cách hoàn hảo.
    • Những người được Chúa cứu độ phải làm cho muôn vật cùng ca tụng tôn vinh Thiên Chúa.
    • Ai đã thuộc về Chúa Giê-su Phục Sinh – được Chúa cứu độ - phải mau mắn lên đường loan báo Tin Mừng.

I/ CHÚA GIÊ-SU PHỤC SINH MUỐN ĐẾN VỚI HẾT MỌI LOẠI NGƯỜI.

Thực vậy,

1- Trước nhất Chúa Giê-su Phục Sinh đến với người tội lỗi là những kẻ tầm thường nhất trong xã hội, như bà Maria Madalena một phụ nữ tội lỗi khét tiếng đã được Đức Giê-su trừ khỏi bảy quỷ (x Mc 16,9 : Tin Mừng).

2- Tiếp sau Chúa Giê-su Phục Sinh đến với hai môn đệ về làng Emmau, đây là hình ảnh dân ngoại đã tin vào Chúa, vì hai môn đệ này không thuộc Nhóm Mười Hai (x Mc 16,12 : Tin Mừng).

3- Sau cùng Chúa Giê-su Phục Sinh tỏ mình ra cho Nhóm Mười Một, cũng chính là Hội Thánh của Ngài, họ đang tụ tập trong một căn nhà đóng kín vì sợ hãi tại Giê-ru-sa-lem (x Mc 16,14 : Tin Mừng).

Vậy mầu nhiệm Phục Sinh có sức quy tụ mọi loại người về Hội Thánh, khởi đi từ người tội lỗi đến lương dân.

II/ CON NGƯỜI PHẢI ĐƯỢC TÁI SINH TRONG CHÚA GIÊ-SU MỚI THỰC LÀ NGƯỜI GIỐNG CHÚA CÁCH HOÀN HẢO.

Chúa Giê-su truyền cho các môn đệ : “Hãy đi loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo” (Mc 16,15).

Tại Chúa Giê-su không nói đi loan báo Tin Mừng cho mọi người, mà Ngài lại dạy loan báo cho mọi loài thụ tạo ?

Qua mạc khải cho chúng ta biết ý định của Thiên Chúa ngay từ thuở sáng tạo vũ trụ là muốn loài người giống hình ảnh Ngài (x St 1,26). Mà loài người chỉ thực sự giống Thiên Chúa khi được tái sinh bởi Chúa Giê-su Phục Sinh. Chính vì vậy mà Lời Kinh Thánh nói :

    • Mọi sự đã nhờ Ngôi Lời (Chúa Giê-su) mà thành sự, và không có Ngài thì không có gì đã thành sự. Vì chỉ nhờ Ngài mà chúng ta hết thảy được lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác (Ga 1,3.16).
    • Bởi chưng Thiên Chúa đã chọn ta trong Ngài Chúa Giê-su từ trước tạo thiên lập địa, để ta được nên thánh vô tỳ tích. Vì sự an bài của Ngài cho muôn thời được viên mãn là thâu họp vạn vật dưới một đầu một mối trong Đức Ki-tô Giê-su, vật ở trời cao, vật nơi dương thế (Ep 1,4.10).

    Bởi thế :

    • Con người đầu tiên là Adam được dựng nên chỉ là một sinh vật ; còn Adam cuối cùng (Chúa Giê-su) là Thần Khí ban sự sống (x 1Cr 15,45 : Bản dịch CGKPV).
    • Thiên Chúa muốn thử thách con cái loài người, và cho họ thấy chính họ chỉ là thú vật mà thôi. Quả thế, con người và thú vật đều chung một số phận, bên này chết bên kia cũng chết (Gv 3,18-19 : Bản dịch CGKPV).

Vậy loài người phải được thanh tẩy nhân danh Chúa Giê-su Ki-tô để được tha tội (x Cv 2, 38). Ai đón nhận Ngài, thì Ngài ban cho họ quyền làm con Thiên Chúa, họ không do máu huyết mà sinh ra,cũng không phải do ý của xác thịt, càng không phải do ý của nam nhân, nhưng do bởi Thiên Chúa mà được sinh ra (Ga 1,12-13). Nhưng điều ấy nay chưa được tỏ hiện, ta biết rằng một khi điều ấy tỏ hiện, thì ta sẽ được giống như Người, vì Người thế nào, ta sẽ được thấy như vậy (1Ga 3,2).

III/ NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC CHÚA CỨU ĐỘ PHẢI LÀM CHO MUÔN VẬT CÙNG CA TỤNG TÔN VINH THIÊN CHÚA.

Lệnh Chúa Giê-su truyền : “Hãy đi rao giảng Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo” (Mc 16,15 : Tin Mừng), còn có nghĩa là : Những người đã được Chúa Giê-su cứu độ phải có trách nhiệm làm cho muôn vật được cùng với con người mà ca tụng Thiên Chúa. Đây là trách nhiệm Chúa đã trao phó cho loài người khởi đi từ Adam : “Hãy thống trị mặt đất, hãy làm bá chủ cá biển, chim trời và mọi giống vật bò trên mặt đất” (St 1,28). Vì thế mà thánh Tông Đồ nói : “Muôn loài thọ tạo những ngong ngóng đợi chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người. Quả thế, muôn loài đã lâm vào cảnh hư ảo, không phải vì chúng muốn, nhưng là vì Thiên Chúa bắt chịu vậy; tuy nhiên, vẫn còn niềm trông cậy là có ngày cũng sẽ được giải thoát, không phải lệ thuộc vào cảnh hư nát, mà được cùng với con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang” (Rm 8,19-21). Ví dụ : tôi nhìn thấy đống phân giữa đường, tôi nghĩ ngay cái này thuộc về tôi, tôi phải có trách nhiệm làm cho nó phục vụ con người để mọi người tôn vinh Thiên Chúa, nên tôi phải cho nó vào gốc cây, làm cây tươi tốt phục vụ con người theo ý Chúa, chứ không phải để nó nằm đây gây phiền cho nhiều người !

Làm thế là ta đã cộng tác vào chương trình cứu độ của Thiên Chúa làm hoàn hảo muôn loài, như lời thánh Phao-lô nói : “Mọi sự thuộc về anh em, anh em thuộc về Chúa Ki-tô, Chúa Ki-tô thuộc về Chúa Cha” (1Cr 3,22-23).

Vì vậy Đức Giê-su kết án : “Ai không đi với tôi là chống lại tôi, ai cùng tôi thu họp là phá hoại” (Mt 12,30).

IV/ AI ĐÃ THUỘC VỀ CHÚA GIÊ-SU PHỤC SINH – ĐƯỢC CHÚA CỨU ĐỘ - PHẢI MAU MẮN LÊN ĐƯỜNG LOAN BÁO TIN MỪNG.

1- Khi gặp thất bại, ta hãy nhớ : Sứ giả loan báo Tin Mừng phải khiêm tốn tin tưởng, trông cậy, phó thác việc mình làm nơi Thiên Chúa. Bởi vì có lúc việc mình làm không thấy kết quả, thì cũng cứ làm. Đan cử :


Bà Maria Madalena báo Tin Mừng cho các Tông Đồ nhưng họ không tin, lại rên cùng khóc (x Mc 16,10-11 : Tin Mừng).

Hai môn đệ về làng Emmau, sau khi được gặp Chúa Giê-su Phục Sinh, họ trở lại Giê-ru-sa-lem để loan báo cho Nhóm Mười Một, Nhóm này cũng xác nhận rằng Thầy cũng hiện ra với ông Phê-rô, thế mà khi Chúa Giê-su xuất hiện, tất cả đều hoảng hốt la lên : “Ma kìa !” (x Mc 16,12-13 : Tin Mừng).

Sau cùng Chúa Giê-su tỏ mình ra cho Nhóm Mười Một đang khi họ dùng bữa, họ cũng đã đưa cho Ngài miếng cá nướng và Ngài ăn trước mặt họ, nhưng Ngài vẫn quở mắng sự cứng tin lòng chai dạ đá của họ, bởi họ không tin những kẻ đã được thấy Ngài sống lại (x Lc 24,42 ; Mc 16,14 : Tin Mừng).

Bởi vậy, mỗi khi việc Tông Đồ của ta xem ra thất bại, ta hãy nhớ lời Đức Giê-su đã dạy : “Khi hoàn tất những gì theo lệnh phải làm, hãy nói : chúng tôi là đầy tớ vô dụng không biết làm gì hơn là việc bổn phận phải làm” (Lc 17,10). Nên hãy an ủi lòng mình : “Tôi đã vất vả luống công phí sức mà chẳng được gì, chính Chúa minh xét cho tôi và phần thưởng của tôi nơi tay Ngài” (Is 49,4).

2- Khi bị bách hại, ta phải xác tín : Các phép lạ Chúa Giê-su Phục Sinh bày tỏ cho các Tông Đồ thấy xem ra chẳng có sức thuyết phục ai tin vào Ngài, ngoại trừ phép Chúa Giê-su Phục Sinh làm cho các Tông Đồ vốn dĩ là những kẻ ngu dốt thuộc hạng lê dân (x Cv 4,13 : Bài đọc). Ngu dốt đến nỗi chính họ đã chứng kiến Chúa Giê-su Phục Sinh, thế mà họ vẫn bị Chúa mắng là cứng tin, lòng chai dạ đá (x Mc 16,14 : Tin Mừng). Nhưng sau Chúa Giê-su về Trời, Ngài gởi Thánh Thần đến với họ qua hình ảnh lưỡi lửa, họ liền được biến đổi thành người thông thái, giảng một thứ tiếng mà 16 sắc tộc có mặt ai nghe cũng hiểu vì tưởng họ nói tiếng mẹ đẻ của mỗi người (x Cv 2) ; họ còn can đảm, quảng đại đến nỗi dù bị trù dập đến mất mạng, họ vẫn hiên ngang nói với đối phương : “Trước mặt Thiên Chúa, điều ngay lẽ chính phải chăng là vâng lời các ngài hơn là vâng lời Thiên Chúa ? Xin các ngài xét cho. Phần chúng tôi, điều chúng tôi đã thấy và đã nghe, chúng tôi không thể không nói” (Cv 4,19-20 : Bài đọc). Đây mới thực là phép lạ vĩ đại, vì dân nhìn thấy những chứng nhân của Chúa Giê-su như thế làm cho họ kinh ngạc hơn, khiến mọi người đều tôn vinh Thiên Chúa về các việc đã xảy ra (x Cv 4,21 : Bài đọc).

Ta không thể quên ba chú bé Do-thái can đảm tuyên xưng đức tin trước mặt vua Nabukodonosor ngoại giáo : Vua dọa các chú nếu không thờ thần của vua thì các chú sẽ bị trói và quăng vào lò lửa đốt nóng gấp bảy lần. Nhưng Chúa đã đến gìn giữ các chú và cùng với các chú nhảy múa ca tụng tôn vinh Thiên Chúa giữa lò lửa. Nhà vua thấy thế, cho kéo các chú ra, lạ thay một sợi tóc trên đầu các chú không bị lửa tèm. Thế là thay vì vua bắt mọi người thờ thần của vua, thì vua lại ra sắc chỉ : “Ta truyền rằng bất cứ người nào thuộc bất cứ dân tộc, giống nòi, ngôn ngữ nào, dám nói điều gì sai quấy, phạm đến Thiên Chúa của Sát-rắc, Mê-sắc, A-vết-nơ-gô, sẽ bị chém đầu và nhà chúng sẽ trở thành đống bùn, bởi vì không có thần nào khác có thể cứu được như thế” (Dn 3,29).

Vậy ta có sẵn lòng mất mạng vì Tin Mừng, vì Chúa, ta mới thực là người yêu Chúa và đồng loại nhất. Bởi vì như Đức Giê-su đã nói : “Không có tình yêu nào cao quý hơn tình yêu của người đã hy sinh mạng sống vì bạn hữu” (Ga 15,13). Mà “thế giới sẽ thuộc về tay ai biết yêu mến” (th. Gioan Maria Vianey).

Ta hãy tạ ơn Chúa, vì Chúa nhân từ, vì muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. Chúa là sức mạnh tôi, là Đấng tôi ca ngợi, chính Người cứu độ tôi. Kìa nghe tiếng reo mừng chiến thắng, trong doanh trại chính nhân. Tay hữu Chúa đã ra oai thần lực, tay hữu Chúa giơ cao. Tôi không phải chết, nhưng tôi sẽ sống, để loan báo những công việc Chúa làm” (Tv 118/117, 1.14-15.16ab-17 : Đáp ca).

THUỘC LÒNG

Ai không đi với tôi là chống lại tôi, ai không cùng tôi thu họp là phá hoại (Mt 12,30).


o0o


THỨ SÁU

TRONG TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

Cv 4,1-12 ; Ga 21, 1-14

BÀI ĐỌC : Cv 4,1-12

1 Khi ông Phê-rô và ông Gio-an còn đang nói với dân, thì có các tư tế, viên lãnh binh Đền Thờ, và các người thuộc nhóm Xa-đốc kéo đến.2 Họ bực tức vì các ông giảng dạy cho dân và dựa vào trường hợp Đức Giê-su mà loan báo kẻ chết sẽ sống lại.3 Họ bắt hai ông và tống ngục cho đến ngày hôm sau, vì trời đã về chiều.4 Nhưng trong đám người nghe lời giảng, có nhiều kẻ đã tin theo, chỉ riêng số đàn ông đã lên đến chừng năm ngàn.

5 Hôm sau, các thủ lãnh Do-thái, các kỳ mục và kinh sư họp nhau tại Giê-ru-sa-lem.6 Có cả thượng tế Kha-nan, các ông Cai-pha, Gio-an, A-lê-xan-đê và mọi người trong dòng họ thượng tế.7 Họ cho điệu hai Tông Đồ ra giữa hội đồng và tra hỏi: "Nhờ quyền năng nào hay nhân danh ai mà các ông làm điều ấy? "8 Bấy giờ, ông Phê-rô được đầy Thánh Thần, liền nói với họ: "Thưa quý vị thủ lãnh trong dân và quý vị kỳ mục,9 hôm nay chúng tôi bị thẩm vấn về việc lành chúng tôi đã làm cho một người tàn tật, về cách thức người ấy đã được cứu chữa.10 Vậy xin tất cả quý vị và toàn dân Ít-ra-en biết cho rằng: nhân danh chính Đức Giê-su Ki-tô, người Na-da-rét, Đấng mà quý vị đã đóng đinh vào thập giá, và Thiên Chúa đã làm cho trỗi dậy từ cõi chết, chính nhờ Đấng ấy mà người này được lành mạnh ra đứng trước mặt quý vị.11 Đấng ấy là tảng đá mà quý vị là thợ xây loại bỏ, chính tảng đá ấy lại trở nên đá tảng góc tường.12 Ngoài Người ra, không ai đem lại ơn cứu độ; vì dưới gầm trời này, không có một danh nào khác đã được ban cho nhân loại, để chúng ta phải nhờ vào danh đó mà được cứu độ."

ĐÁP CA : Tv 117

Đ. Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. (c 22)

1 Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. 2 Ít-ra-en hãy nói lên rằng: muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. 4 Ai kính sợ Chúa hãy nói lên rằng:muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.

22 Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. 23 Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta. 24 Đây là ngày Chúa đã làm ra,nào ta hãy vui mừng hoan hỷ.

25 Lạy Chúa, xin ban ơn cứu độ, lạy Chúa, xin thương giúp thành công.26 Nguyện xin Chúa tuôn đổ phúc lành cho người tiến vào đây nhân danh Chúa. Từ nhà Chúa, chúng tôi chúc lành cho anh em. 27a Đức Chúa là Thượng Đế, Người giãi sáng trên ta.

TUNG HÔ TIN MỪNG : Tv 117,24

Hall-Hall : Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ. Hall.

TIN MỪNG : Ga 21, 1-14

1 Bấy giờ, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Người tỏ mình ra như thế này.2 Ông Si-môn Phê-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau.3 Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông: "Tôi đi đánh cá đây." Các ông đáp: "Chúng tôi cùng đi với anh." Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.

4 Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su.5 Người nói với các ông: "Này các chú, không có gì ăn ư? " Các ông trả lời: "Thưa không."6 Người bảo các ông: "Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá." Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá.7 Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô: "Chúa đó! " Vừa nghe nói "Chúa đó! ", ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển.8 Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.

9 Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa.10 Đức Giê-su bảo các ông: "Đem ít cá mới bắt được tới đây! "11 Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách.12 Đức Giê-su nói: "Anh em đến mà ăn! " Không ai trong các môn đệ dám hỏi "Ông là ai? ", vì các ông biết rằng đó là Chúa.13 Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy.14 Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.

BA BÍ QUYẾT THÀNH CÔNG

Dựa vào các bài Kinh Thánh đọc trong Thánh Lễ hôm nay, cho ta xác tín : Muốn thành công phải dựa vào ba lãnh vực này :

    • Mãnh lực Lời Chúa.
    • Mãnh lực Chúa Giê-su Phục Sinh.
    • Mãnh lực máu người tin theo Chúa đổ ra vì Tin Mừng.

1/ NHỜ MÃNH LỰC LỜI CHÚA.

    1. Dựa vào Bài đọc.

Các thủ lãnh Do-thái thấy hai ông Phê-rô và Gio-an chữa lành cho anh què được toàn dân ca tụng, làm cho các ông uất ức. Họ tra tay bắt hai ông tống ngục, chờ hôm sau đưa ra xét xử. Trước tòa án họ hỏi các ông : “Bởi quyền phép nào các ông đã làm điều đó ?” (Cv 4,7a) Các Tông Đồ đọc lại cho họ nghe lời Thánh vịnh 118/117,22 : “Viên đá thợ xây đã loại thải, thì lại trở thành đá đỉnh góc”. Rồi các ông chỉ họ biết : “Viên đá ấy chính là Đức Giê-su người Nazareth mà các ông đã cho đóng đinh thập giá. Nhưng Thiên Chúa đã cho Ngài sống lại từ cõi chết, chính nhờ danh ấy mà anh què này được đứng trước mặt các ông an lành mạnh khỏe” (Cv 4,7-10 : Bài đọc).

    1. Dựa vào Tin Mừng.

Các Tông Đồ cả đêm quăng chài khắp nơi trên biển, mà chẳng bắt được con cá nào ! Vì đói họ phải chèo thuyền trở về, gần tới bờ Chúa Giê-su đang đứng sẵn đó bảo họ : “Hãy thả lưới bên phải thuyền”, họ ngoan ngoãn mau mắn làm theo (x Ga 21,6 : Tin Mừng), vì “vâng Lời Thầy con thả lưới” (Lc 5,5). Họ kéo được mẻ cá nhiều chưa từng thấy trong nghề (x Ga 21,11 : Tin Mừng).

Vậy rõ ràng các Tông Đồ nhờ biết vận dụng Lời Chúa trong công việc làm của mình mà các ông đã đạt được thành quả hơn lòng mong ước, đúng với lời Thánh vịnh đã nói : “Phúc cho ai vui thú với Lề Luật Chúa, nhẩm đi nhẩm lại suốt đêm ngày, người ấy tựa cây trồng bên dòng nước cứ đúng mùa là hoa trái trổ sinh, cành lá chẳng khi nào tàn tạ, người như thế làm chi cũng thành công” (Tv 1.2-3).

2/ NHỜ MÃNH LỰC CHÚA GIÊ-SU PHỤC SINH.

Các thủ lãnh Do-thái lại vặn hỏi hai ông Phê-rô và Gio-an : “Nhờ danh ai các ông làm điều đó” (Cv 4,7b : Bài đọc). Các Tông Đồ trả lời : “Nhờ danh Chúa Giê-su, dưới gầm trời này ngoài danh này không có danh nào khác được ban tặng cho con người, hầu nhờ đó mà người ta được cứu độ” (Cv 4,12 : Bài đọc).

Nhờ danh Chúa Giê-su” đối với người Công Giáo phải hiểu cụ thể là qua Bí tích Chúa Giê-su thiết lập, đặc biệt là Bí tích Khai tâm (Thánh Tẩy, Thêm Sức, Thánh Thể). Đây là các Bí tích phát xuất từ cạnh sườn Đức Giê-su bị đâm, nước và máu đổ xuống (x Ga 19,34), ai tin mà đón nhận thì được thông hiệp cùng một sự sống với Thiên Chúa (x Ga 6,57), trở nên cùng một xương thịt với Chúa Giê-su (x Dt 2,14), đến nỗi ta có quyền nói được như thánh Phao-lô : “Tôi sống, nhưng không phải là tôi sống, mà là Chúa Ki-tô sống trong tôi” (Gl 2,20). Đấy chính là nguồn suối tuôn trào sự sống phát xuất từ bên phải Đền Thờ mà ngôn sứ Êzekiel đã tiên báo : “Suối chảy đến đâu thì mọi sinh vật lúc nhúc ở đó sẽ được sống. Sẽ có rất nhiều cá vì nước này chảy tới đâu thì nó chữa lành ; suối này chảy đến đâu thì ở đó có sự sống. Cá ở đây cũng nhiều và đủ loại như cá ở biển lớn. Trên hai bờ suối sẽ mọc lên mọi giống cây ăn trái, lá không bao giờ tàn, trái không bao giờ hết : mỗi tháng các cây đó sẽ sinh trái mới, nhờ có nước chảy ra từ Thánh Điện. Trái dùng làm lương thực, còn lá dùng làm thuốc” (x Ed 47,1-12). Chính vì để làm ứng nghiệm nguồn suối phát sinh sự sống từ bên phải Đền Thờ chảy ra theo ngôn sứ Êzekiel đã tiên báo như thế, mà Chúa Giê-su bảo các môn đệ : “Hãy thả lưới bên phải thuyền” (Ga 21,6 : Tin Mừng).

3/ NHỜ MÃNH LỰC MÁU NGƯỜI TIN THEO CHÚA ĐỔ RA VÌ TIN MỪNG.

Nhìn lại kết quả hai lần ông Phê-rô đạt được qua việc mục vụ ông làm :

Lần I : Ông Phê-rô làm cho 3.000 người tin vào Chúa Giê-su Phục Sinh, và ông đã ban Thánh Tẩy cho họ (x Cv 2,41).

Lần II : Ông Phê-rô ban Thánh Tẩy cho 5.000 người để họ thuộc về Chúa Giê-su Phục Sinh (x Cv 4,4 : Bài đọc).

Tại sao lần II ông Phê-rô thành công hơn lần I ?

Thưa chỉ vì lần I ông Phê-rô giảng Lời mà ông chưa bị ai đe giết, còn lần II vì Lời Chúa mà ông bị tù, bị xét xử, người ta đòi lấy mạng ông ! (x Cv 4,3.5-6 : Bài đọc)

Vậy việc Tông Đồ của ta đạt thành công nhiều hay ít không chỉ nhờ ta loan báo Lời Chúa và dẫn dắt đồng loại đến kết hợp với Chúa Giê-su Phục Sinh, mà còn lệ thuộc vào sự khó nhọc nhiều hay ít của ta trong công việc Tông Đồ. Bởi thế, Chúa Giê-su đã nói : “Nơi điều này Cha Ta được vinh hiển là hệ tại chúng con sai hoa kết trái và trở nên môn đệ của Ta” (Ga 15,8). Và vì thế mà thánh Phao-lô nói : “Tôi vui sướng trong các nỗi thống khổ chịu vì anh em, và trong thân xác tôi, tôi bù đắp những gì còn thiếu nơi các nỗi quẫn bách Đức Ki-tô phải chịu vì thân mình Ngài tức là Hội Thánh” (Cl 1,24).

Trong ba mãnh lực trên, thì mãnh lực sức con người cộng tác với Chúa, chỉ là “thêm mắm thêm muối”, hoặc “cho thêm phần long trọng”. Bởi lẽ nếu chỉ dựa vào sức con người mà không nhờ,với, trong Chúa Giê-su (x Rm 11,36), thì việc con người làm có đạt được kết quả mỹ mãn đến đâu trước sau cũng ra tro bụi, chẳng có giá trị làm cho con người được cứu độ. Còn nếu hoạt động của con người được Chúa Giê-su làm Chủ, thì có giá trị vĩnh cửu không có sức mạnh nào cướp mất, nhờ thế con người mới làm vinh hiển Chúa vì đã được cứu độ (x Cv 5,38-39). Chính vì thế mà hai mãnh lực Lời Chúa và Chúa Giê-su Phục Sinh đi trước, sức con người phụ họa sau. Vậy ta hãy “tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. Nguyện xin Chúa tuôn đổ phúc lành, cho người tiến vào đây nhân danh Chúa. Từ nhà Chúa chúng tôi chúc lành cho anh em” (Tv 118/117,1.26 : Đáp ca). Bởi vì Chúa thương ta mà Ngài kêu mời ta cộng tác với Ngài cho thắm tình cha con.

Họa sĩ lừng danh thế giới Leonado Da Vinci khi về già, khả năng cũng đi theo với tuổi tác, ông không còn linh hoạt như lúc còn trẻ, vẽ một bức tranh cả ngày cũng chưa đi tới đâu. Vì mệt mỏi, ông thiếp ngủ lúc nào không biết. Sáng hôm sau, khi thức dậy, ông thấy bức tranh đã hoàn tất tuyệt vời ! Ông hỏi ra thì mới biết chính con trai ông đã vẽ nó trong lúc ông ngủ. Ông sung sướng ôm lấy con và hôn lấy hôn để !

Hình ảnh trên thua xa người tín hữu có thể làm được những việc lớn lao hơn cả Chúa Giê-su như lời Ngài hứa : “Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc như Thầy. Người đó còn làm những việc lớn hơn thế nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha.” (Ga 14,12) Nghĩa là nhờ Ngài về cùng Cha, hằng chuyển cầu cho ta mỗi khi ta tham dự Phụng Vụ Hội Thánh cử hành, đặc biệt là Thánh Lễ, để nhờ ta được nghe Lời Chúa và được rước lễ, kết hợp nên một với Chúa Giê-su Phục Sinh, mà ta có khả năng làm cho nhiều người được vào Thiên Đàng trước ta, hơn Đức Giê-su suốt đời phục vụ mọi người, mãi đến cuối đời Ngài mới đưa một anh trộm lành vào Thiên Đàng với Ngài.

THUỘC LÒNG.

Nơi điều này Cha Ta được vinh hiển là hệ tại chúng con sai hoa kết trái và trở nên môn đệ của Ta (Ga 15,8).

Tôi vui sướng trong các nỗi thống khổ chịu vì anh em, và trong thân xác tôi, tôi bù đắp những gì còn thiếu nơi các nỗi quẫn bách Đức Ki-tô phải chịu vì thân mình Ngài tức là Hội Thánh (Cl 1,24).



o0o


THỨ NĂM

TRONG TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

Cv 3,11-26 ; Lc 24,35-48

BÀI ĐỌC : Cv 3,11-26

11 Khi ấy, vì anh què vừa được chữa lành cứ níu lấy ông Phê-rô và ông Gio-an, nên toàn dân rất kinh ngạc, chạy ùa tới các ông tại hành lang gọi là hành lang Sa-lô-môn.12 Thấy vậy, ông Phê-rô lên tiếng nói với dân: "Thưa đồng bào Ít-ra-en, sao lại ngạc nhiên về điều đó, sao lại nhìn chúng tôi chằm chằm, như thể chúng tôi đã làm cho người này đi lại được, nhờ quyền năng riêng hay lòng đạo đức của chúng tôi?13 Thiên Chúa của các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp, Thiên Chúa của cha ông chúng ta, đã tôn vinh Tôi Trung của Người là Đức Giê-su, Đấng mà chính anh em đã nộp và chối bỏ trước mặt quan Phi-la-tô, dù quan ấy xét là phải tha.14 Anh em đã chối bỏ Đấng Thánh và Đấng Công Chính, mà lại xin ân xá cho một tên sát nhân.15 Anh em đã giết Đấng khơi nguồn sự sống, nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy từ cõi chết: về điều này, chúng tôi xin làm chứng.16 Chính nhờ lòng tin vào danh Người, mà danh Người đã làm cho kẻ anh em nhìn và biết đây trở nên cứng cáp; chính lòng tin Người ban đã cho anh này được khỏi hẳn như thế, ngay trước mắt tất cả anh em.

17 "Thưa anh em, giờ đây tôi biết anh em đã hành động vì không hiểu biết, cũng như các thủ lãnh của anh em.18 Nhưng, như vậy là Thiên Chúa đã thực hiện những điều Người dùng miệng tất cả các ngôn sứ mà báo trước, đó là: Đấng Ki-tô của Người phải chịu khổ hình.19 Vậy anh em hãy sám hối và trở lại cùng Thiên Chúa, để Người xoá bỏ tội lỗi cho anh em.20 Như vậy thời kỳ an lạc mà Đức Chúa ban cho anh em sẽ đến, khi Người sai Đấng Ki-tô Người đã dành cho anh em, là Đức Giê-su.21 Đức Giê-su còn phải được giữ lại trên trời, cho đến thời phục hồi vạn vật, thời mà Thiên Chúa đã dùng miệng các vị thánh ngôn sứ của Người mà loan báo tự ngàn xưa.22 Thật vậy, ông Mô-sê đã nói: Từ giữa đồng bào của anh em, Đức Chúa là Thiên Chúa của anh em sẽ cho trỗi dậy một ngôn sứ như tôi để giúp anh em; tất cả những gì vị ấy nói với anh em, anh em hãy nghe.23 Kẻ nào mà không nghe ngôn sứ ấy, thì sẽ bị diệt trừ khỏi dân.24 Sau đó, mọi ngôn sứ, kể từ ông Sa-mu-en đến các vị kế tiếp, khi lên tiếng thì cũng đã loan báo những ngày chúng ta đang sống.

25 "Phần anh em, anh em là con cháu của các ngôn sứ và của giao ước mà Thiên Chúa đã lập với cha ông anh em, khi Người phán với ông Áp-ra-ham: Nhờ dòng dõi ngươi, mọi gia tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc.26 Thiên Chúa đã cho Tôi Trung của Người trỗi dậy để giúp anh em trước tiên, và sai đi chúc phúc cho anh em, bằng cách làm cho mỗi người trong anh em lìa bỏ những tội ác của mình."

ĐÁP CA : Tv 8

Đ. Lạy Đức Chúa là Chúa chúng con,

lẫy lừng thay danh Chúa trên khắp cả địa cầu. (c 2a)

2a Lạy Đức Chúa là Chúa chúng con,lẫy lừng thay danh Chúa trên khắp cả địa cầu! 5 thì con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến, phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?

6 Chúa cho con người chẳng thua kém thần linh là mấy, ban vinh quang danh dự làm mũ triều thiên, 7 cho làm chủ công trình tay Chúa sáng tạo, đặt muôn loài muôn sự dưới chân:

8 Nào chiên bò đủ loại, nào thú vật ngoài đồng, 9 nào chim trời cá biển, mọi loài ngang dọc khắp trùng dương.

TUNG HÔ TIN MỪNG : Tv 117,24

Hall-Hall : Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ. Hall.

TIN MỪNG : Lc 24,35-48

35 Bấy giờ, hai môn đệ từ Em-mau trở về, thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

36 Các ông còn đang nói, thì chính Đức Giê-su đứng giữa các ông và bảo: "Bình an cho anh em! "37 Các ông kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma.38 Nhưng Người nói: "Sao lại hoảng hốt? Sao lòng anh em còn ngờ vực?39 Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây? "40 Nói xong, Người đưa tay chân ra cho các ông xem.41 Các ông còn chưa tin vì mừng quá, và còn đang ngỡ ngàng, thì Người hỏi: "Ở đây anh em có gì ăn không? "42 Các ông đưa cho Người một khúc cá nướng.43 Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông.

44 Rồi Người bảo: "Khi còn ở với anh em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì sách Luật Mô-sê, các Sách Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm."45 Bấy giờ Người mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh46 và Người nói: "Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại;47 phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-ru-sa-lem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội.48 Chính anh em là chứng nhân về những điều này.

BÌNH AN CỦA CHÚA GIÊ SU PHỤC SINH BAN

Bình an là gì ? Bình an đích thực là một trật tự do Lời Chúa xếp đặt. Đan cử như ông Phê rô nhân danh Chúa Giê-su , ông ra lệnh cho anh què bẩm sinh được lành mạnh tức khắc . Luca cho biết các xương mắt cá của anh què được xếp lại trật tự giống như người bình thường Chúa cho sinh ra ( x. Cv 3,7 : Bài đọc). Bởi vì chỉ duy có Chúa là Đấng tối cao toàn năng , đầy sức mạnh không có sức mạnh nào dám đương đầu, Ngài lại là Đấng đầy nhân ái giàu lòng xót thương ( x.Ep 2,4 ; 3,20 ).Vì thế chỉ có Chúa Giê-su có quyền nói: “ Thầy để lại bình an cho anh em; Thầy ban cho anh em bình an của Thầy.Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi” (x ga 14,27).

Bình an Chúa Giê-su ban không giống như bình an thế gian ban, vì bình an của thế gian ban dựa trên 3 thế lực:

  • Thế lực chính trị, mà chính trị thì phải có lật lừa !
  • Thế lực vũ khí, sở hữu được vũ khí giết người dã man nhất
  • Thế lực tiền “tệ”, tiền “bạc”.

Rõ ràng bình an thế gian ban thua xa và khác hẳn bình an Chúa ban. Đan cử : nước Việt Nam hôm nay được Đảng Cộng Sản cho dân được bình an, vì lịch sử dân tộc Việt Nam đã trải qua liên tiếp mấy ngàn năm chiến tranh, chỉ có từ 30 tháng 4 năm 1975 đến nay gần 40 năm không có chiến tranh tàn phá, dân Việt không còn ai phải chạy giặc tránh né bom đạn, vì đảng cộng sản Việt Nam đã dựa vào 3 thế lực trên. Thế mà sau năm 1975 rất nhiều người Việt không muốn ở lại trên mảnh đất quê hương để hưởng bình an này, họ chạy trốn bỏ của bỏ nhà lại, có khi đành chấp nhận mất mạng! Bình an như thế có phải thực là bình an giống Chúa Giê-su ban hay không !

Trái lại bình an của Chúa Giê-su Phục sinh ban cho những ai tin vào Ngài qua việc lắng nghe lời Giáo Huấn và lãnh nhận Bí tích Khai tâm Hội Thánh ban, thì người ấy được “ bác ái , hoan lạc bình an , nhẫn nhục, nhân hậu , từ tâm, trung tín, hiền hòa, tiết độ “ (x Gl 5, 22-23a). Để dù họ có bị bách hại vì chân lí vì hạnh phúc đồng loại, vì vinh quang Thiên Chúa như ông Phao-lô bị người ta ném đá tưởng đã chết, họ lôi xác ông vứt bỏ ngoài thành! Nhưng một lát sau, ông chỗi dậy trong hân hoan, can đảm hơn, hăng hái hơn , tiếp tục lên đường đi giảng Lời Chúa cho nhiều cộng đoàn khác, rồi ông vòng trở lại nơi ông đã bị ném đá để sinh hoạt tiếp (x Cv 14).

Sự bình an của Chúa Giê-su ban cho những ai thuộc về Ngài như thế là hiệu quả mầu nhiệm tử nạn và Phục Sinh của ngài. Mầu nhiệm này Chúa Giê-su truyền cho Hội Thánh làm hiện tại hóa trong phụng vụ, cụ thể là lúc Hôi Thánh cử hành bí tích Thánh Thể.

Đọc kỹ trong bốn Tin Mừng, khi Chúa Giê-su Phục Sinh gặp các bà ra mộ viếng xác Ngài( x Ga 20,11t); hoặc Ngài cùng đi bên 2 môn đệ về làng Emmau ( x Lc 24, 13-35 ); cả lúc Ngài đứng trên bờ biển đón các môn đệ đi đánh cá về (x Ga 21,1-14) Chúa Giê-su Phục Sinh không chúc bình an cho ai, trừ khi họ cùng hội họp với nhau trong ngày Chúa Nhật- cử hành Thánh Thể - Ngài mới đến ban bình an cho cộng đoàn phụng vụ (x Lc 24, 36t ; Ga 20,19.21.26).

 

Theo Luca, lần Chúa Giê-su Phục Sinh chúc bình an này là cuộc gặp gỡ cuối cùng của Ngài với các môn đệ, sau đó Ngài lìa các ông mà về trời ( Lc 24, 36-48: Tin Mừng).Ta phải hiểu cuộc gặp gỡ này chính là Chúa Giê-su Phục Sinh cùng dâng lễ với các môn đệ vì lúc ấy các ông dâng cho Ngài miếng cá nướng: “chỉ vật được sát tế” và Ngài ăn trước các ông. Sau đó Ngài cắt nghĩa những đoạn Kinh Thánh chỉ về Ngài khởi đi từ sách luật Mô-sê và các ngôn sứ, như lúc Ngài đi đường với các môn đề trên đường Emmau ( x Lc 24,25-32). Nhưng đặc biệt trong bữa tiệc này, Ngài cắt nghĩa thêm Thánh vịnh cho các ông hiểu, mà Thánh vịnh chỉ được đọc trong khi Hội Thánh cử hành Phụng Vụ (x Lc 24,42-48 : Tin Mừng).

Cũng thế, hai môn đệ Phê-rô và Gioan sau khi chữa lành cho anh què ngồi ăn xin ở cửa Đẹp Đền Thờ, rồi anh theo hai ngài vào Đền Thờ tạ ơn Chúa. Khi ông Phê-rô vào trong Đền Thờ ông giảng cho mọi người về Đức Giê-su mà dân đã nộp Ngài cho Roma để treo Ngài trên thập giá. Nhưng Ngài đã phục sinh, đánh gục tử thần. Đó là Hy Lễ mới của Chúa Giê-su thiết lập thay thế cho lễ tế của dân Do-thái vẫn dâng theo Luật Mô-sê, và ông Phê-rô kêu gọi : “Anh em hãy sám hối và trở lại cùng Thiên Chúa để Ngài xóa bỏ tội lỗi cho anh em. Như vậy thời kỳ an lạc – bình an – mà Đức Chúa đã ban cho anh em sẽ đến, khi Ngài sai Đấng Ki-tô, Ngài đã dành cho anh em là Đức Giê-su. Đức Giê-su còn phải được giữ lại trên trời, cho đến thời phục hồi vạn vật, thời mà Thiên Chúa đã dùng miệng các vị thánh ngôn sứ của Ngài mà loan báo tự ngàn xưa” (Cv 3,17-21 : Bài đọc). Hầu trong Phụng Vụ dân Chúa được cất lời ngợi khen : “Lạy Đức Chúa là Chúa chúng con, lẫy lừng thay danh Chúa trên khắp địa cầu” (Tv 8,2 : Đáp ca).

Vì Chúa Giê-su Phục Sinh chính thức chỉ ban bình an ba lần trong cộng đoàn dân Chúa đang cử hành Phụng Vụ vào ngày Chúa nhật (x Ga 20,19. 21.26). Bởi thế ngày nay khi Hội Thánh cử hành Bí tích Thánh Thể, cũng chỉ có ba lần chủ tế chúc bình an cho cộng đoàn : Lần I bắt đầu Thánh Lễ, lần II trước khi rước lễ, và lần III trước khi cộng đoàn ra về.

Để minh xác Chúa Giê-su Phục Sinh chỉ muốn ban bình an cho ai tích cực và ý thức tham dự Thánh Lễ : Văn phòng Nghiên Cứu Hiện Tượng của Hoa Kỳ về Đời Sống Hôn Nhân, kết quả được Hội Đồng Tòa Thánh Đặc Trách về Gia Đình trích dẫn trong tài liệu có tựa đề “Bí tích Hôn Phối” xuất bản năm 1989 như sau :

    • Trong 100 gia đình không theo đạo Công Giáo, thì có khoảng 50 gia đình ly dị (50%).
    • Trong 100 gia đình theo Công Giáo, chỉ đi dự lễ Chúa nhật thì có khoảng 10 gia đình ly dị (10%).
    • Trong 100 gia đình Công Giáo, đi dự lễ và rước Chúa hằng ngày, gia đình có giờ cầu nguyện riêng, thì ly dị xuống thấp nhất, chỉ còn tối đa khoảng 1% gia đình ly dị.

Vậy gia đình nên năng dự lễ và có giờ cầu nguyện chung với nhau. Vì nơi đó được Chúa Giê-su ban bình an cho.

Quả thật bình an Chúa ban chính là trật tự Chúa đã thiết định ngay từ thuở sáng tạo vũ trụ, nên sự gì Chúa sáng tạo cũng tốt đẹp. Chỉ khi thủy tổ loài người là Adam, Eva bất tùng phục Lời Chúa, thì nơi địa đàng họ đang dung thân trở thành địa ngục ! Kinh Thánh đã diễn tả thảm trạng này bằng hình ảnh “gai góc mọc lên cho họ !” Cụ thể như Adam, Eva không muốn giáp mặt Thiên Chúa nữa, họ nghe tiếng chân Chúa bước đi tìm họ để nâng đỡ, họ lại trốn tránh ! Chúa bắt gặp được họ thì Adam đổ lỗi cho Thiên Chúa đã dựng nên người vợ ; còn bà Eva lại quy trách nhiệm cho Thiên Chúa đã dựng nên con rắn ; Cain con trai trưởng của họ giết Abel em nó ; cháu họ là Lamek thì đòi báo thù 70x7, và dòng giống họ mất đức tin : “con cái Thiên Chúa lấy con cái loài người” ! Như thế tội ác của dòng giống Adam, Eva làm mất trật tự chính là mất bình an thuở ban đầu Chúa đã thiết định, Chúa không để cho tội lỗi loài người cứ gia tăng, nên Chúa cho mưa ngập tràn trái đất, mọi người cũng như mọi sinh vật đều chết hết, trừ có gia đình ông Noe, và từng cặp trống mái của mỗi loài động vật được ông Noe đưa vào tầu mới được sống bình an (x 11 chương đầu của sách Sáng thế). Tầu Noe đó, thánh Phê-rô xác nhận là Hội Thánh Chúa Ki-tô (x 1Pr 3, 20-21).

Vậy chỉ những ai kiên trì sống đức ái trong Hội Thánh Chúa Ki-tô lập, thể hiện bằng việc tham dự Thánh Lễ mỗi ngày, thì họ mới được Chúa ban bình an, sống hòa thuận thương yêu nhau.

THUỘC LÒNG

Chúa Giêsu Phục Sinh chỉ ban bình an cho những ai hiệp thông cùng Hội Thánh trong cộng đoàn Phụng Vụ, đặc biệt vào ngày Chúa nhật (x Ga 20,19.21.26)


o0o


THỨ TƯ

TRONG TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

Cv 3,1-10 ; Lc 24,13-35

BÀI ĐỌC : Cv 3,1-10

1 Một hôm, ông Phê-rô và ông Gio-an lên Đền Thờ, vào buổi cầu nguyện giờ thứ chín.2 Khi ấy, người ta khiêng đến một người què từ khi lọt lòng mẹ. Ngày ngày họ đặt anh ta bên cửa Đền Thờ gọi là Cửa Đẹp, để xin kẻ ra vào Đền Thờ bố thí.3 Vừa thấy ông Phê-rô và ông Gio-an sắp vào Đền Thờ, anh liền xin bố thí.4 Hai ông nhìn thẳng vào anh, và ông Phê-rô nói: "Anh nhìn chúng tôi đây! "5 Anh ta chăm chú nhìn hai ông, tưởng rằng sẽ được cái gì.6 Bấy giờ ông Phê-rô nói: "Vàng bạc thì tôi không có; nhưng cái tôi có, tôi cho anh đây: nhân danh Đức Giê-su Ki-tô người Na-da-rét, anh đứng dậy mà đi! "7 Rồi ông nắm chặt lấy tay mặt anh, kéo anh chỗi dậy. Lập tức bàn chân và xương mắt cá của anh trở nên cứng cáp.8 Anh đứng phắt dậy, đi lại được; rồi cùng với hai ông, anh vào Đền Thờ, vừa đi vừa nhảy nhót và ca tụng Thiên Chúa.9 Toàn dân thấy anh đi lại và ca tụng Thiên Chúa.10 Và khi nhận ra anh chính là người vẫn ngồi ăn xin tại Cửa Đẹp Đền Thờ, họ kinh ngạc sững sờ về sự việc mới xảy đến cho anh.

ĐÁP CA : Tv 104

Đ. Tâm hồn những ai tìm kiếm Chúa, nào hoan hỷ. (c 3b)

1 Hãy tạ ơn Chúa, cầu khẩn danh Người, vĩ nghiệp của Người, loan báo giữa muôn dân. 2 Hát lên đi, đàn ca mừng Chúa, và suy gẫm mọi kỳ công của Người.

3 Hãy tự hào vì danh thánh Chúa, tâm hồn những ai tìm kiếm Chúa, nào hoan hỷ. 4 Hãy tìm Chúa và sức mạnh của Người, chẳng khi ngừng tìm kiếm Thánh Nhan.

6 Hỡi anh em, dòng dõi Áp-ra-ham tôi tớ Chúa, con cháu Gia-cóp được Người tuyển chọn! 7 Chính Đức Chúa là Thiên Chúa chúng ta, những điều Người quyết định là luật chung cho cả địa cầu.

8 Giao ước lập ra, muôn đời Người nhớ mãi, nhớ lời đã cam kết đến ngàn thế hệ! 9 Đó là điều đã giao ước cùng Áp-ra-ham, đã đoan thề cùng I-xa-ác.

TUNG HÔ TIN MỪNG : Tv 117,24

Hall-Hall : Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ. Hall.

TIN MỪNG : Lc 24,13-35

13 Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số.14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra.15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ.16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người.17 Người hỏi họ: "Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy? " Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: "Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay."19 Đức Giê-su hỏi: "Chuyện gì vậy? " Họ thưa: "Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân.20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá.21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi.22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm,23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống.24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy."

25 Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng: "Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ!26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa.29 Họ nài ép Người rằng: "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn." Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ.30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ.31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.32 Họ mới bảo nhau: "Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao? "

33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó.34 Những người này bảo hai ông: "Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn."35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

TIN MỪNG CHO MUÔN DÂN

Thánh sử Luca viết Tin Mừng cho người Hy-lạp, cũng là có ý cho muôn dân khắp mọi nơi, ở mọi thời đại, trong mọi lãnh vực. Đặc biệt là trong chương 24 Tin Mừng thứ ba, dưới ngòi bút của Luca :

    • Luca không nói rõ ai là nhân chứng Chúa Giê-su Phục Sinh.
    • Luca ghi Chúa Giê-su lên Trời, lại không nói rõ ở nơi nào.
    • Luca không nói dứt khoát vào thời điểm nào Chúa Giê-su lên Trời ?
    • Luca không ghi rõ Chúa Giê-su Phục Sinh đến sinh hoạt với các Tông Đồ về việc đời hay việc đạo ?

I. LUCA KHÔNG NÓI RÕ AI LÀ NHÂN CHỨNG CHÚA GIÊ-SU PHỤC SINH.

Ông ghi : “Hai người trong Nhóm họ, một người tên là Khêôpha” (x Lc 24,13.18 : Tin Mừng). Trong Tân Ước, 12 môn đệ Đức Giê-su chọn, thường được gọi là “Nhóm Mười Hai” (x Mt 26,47). Nhóm này có bốn danh sách nói rõ tên từng người trong Tin Mừng Nhất Lãm và sách Tông Đồ Công Vụ (x Mt 10,2-4 ; Mc 3,16-19 ; Lc 6,13-16 ; Cv 1,13). Nhưng “hai người trong Nhóm họ” không nói rõ là Nhóm nào ? Chỉ biết một trong hai người của Nhóm này tên là Khêôpha. Tên này không có trong danh sách Nhóm Mười Hai, họ cùng sánh bước đi từ Giê-ru-sa-lem về Emmau, trong tâm trạng buồn bã thất vọng ! Họ vừa đi vừa trao đổi với nhau về cuộc Tử Nạn của Đức Giê-su người Nazareth, đã xuất hiện như một ngôn sứ, quyền năng trong việc làm và lời nói, trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thượng tế và hàng đầu mục trong dân Do-thái đã nộp Ngài cho đế quốc Roma, để Ngài bị án tử hình, và người ta đóng đinh Ngài trên thập giá. Những người trong Nhóm này vẫn hy vọng Ngài sẽ giải thoát Israel, nhưng cơ sự đã xảy ra nay là ngày thứ ba, việc các phụ nữ trong Nhóm làm họ hoảng hồn, tảng sáng họ đã đến mộ mà không gặp thấy xác Đức Giê-su, họ về phân phô là đã gặp Thiên thần hiện ra và nói rằng Ngài đang sống. Vài người trong Nhóm đã đi tới mộ, và đã gặp thấy y như lời các phụ nữ nói, còn xác Đức Giê-su thì họ không thấy” (Lc 24,15-24 : Tin Mừng). Cứ dựa vào các chi tiết ông Khêôpha kể như trên, thì ta phải hiểu đó là Nhóm Mười Hai (x Lc 24,1-12).

Vậy rõ ràng Tin Mừng về Chúa Giê-su Phục Sinh, thánh sử Luca không viết rõ ai là chứng nhân, là ông muốn mọi người đã tin theo Chúa Giê-su phải trở nên chứng nhân cho Ngài.

II. LUCA GHI CHÚA GIÊ-SU LÊN TRỜI, LẠI KHÔNG NÓI RÕ Ở NƠI NÀO.

Cụ thể như

1/ Ông Luca không xác định dứt khoát Chúa Giê-su lên Trời ở đâu, vì

    • Trong Tin Mừng ông thuật lại : Chúa Giê-su lên Trời ở Bêthania (x Lc 24,50).
    • Trong khi đó sách Tông Đồ Công Vụ, ông lại ghi : Chúa Giê-su lên Trời ở núi Cây Dầu (x Cv 1,9-12).

Vậy bất cứ nơi nào, người Ki-tô hữu cũng phải trở nên chứng nhân của Chúa Giêsu Phục Sinh như mẫu gương nghe Lời Chúa của bà Maria ở Bêthania (x Lc 10,38-42), và sẵn sàng liều mạng vì Tin Mừng như Đức Giêsu cầu nguyện ở núi Cây Dầu (x Lc 22,39-46).

2/ Hai người Nhóm họ về làng Emmau, thì Emmau ở đâu ? Và cách Giê-ru-sa-lem bao xa? Bởi vì

    • Có bản viết cách Giê-ru-sa-lem 60 dặm, tương đương 12 km. Nếu thế thì họ tới địa danh gọi là El Qoubeibeh (x Lc 24,13 : Tin Mừng).
    • Có bản viết cách Giê-ru-sa-lem 160 dặm, tương đương với 30 km. Nếu thế thì họ tới địa danh Amwas Nicopolis.

Vậy chẳng ai xác định rõ Emmau nằm ở đâu. Điều này ông Luca hậu ý muốn nói : Tin Mừng Chúa Phục Sinh phải đem đến cho mọi người ở khắp mọi nơi.

III. LUCA KHÔNG NÓI DỨT KHOÁT VÀO THỜI ĐIỂM NÀO CHÚA GIÊ-SU LÊN TRỜI ?

Cụ thể như

    • Trong Tin Mừng, ông Luca gói gọn biến cố Chúa Giê-su Phục Sinh, Ngài đến gặp các môn đệ cắt nghĩa Lời Chúa cho họ, và Ngài cùng ăn uống với các ông, rồi Ngài lên Trời nội trong đêm Chúa nhật I Phục Sinh (x Lc 24).

    • Trong khi đó sách Tông Đồ Công Vụ, ông Luca lại nói : Chúa Giê-su sống lại còn ở với các Tông Đồ 40 ngày để giáo dục các ông, rồi vào ngày thứ năm Ngài lên Trời rời xa các ông (x Cv 1,1-12).

Vậy ông Luca muốn nói rằng : Ai tham dự Phụng Vụ của Hội Thánh, đặc biệt vào ngày Chúa nhật, để cử hành Bí tích Thánh Thể mà Đức Giê-su đã thiết lập vào ngày thứ năm Tuần Thánh và truyền cho Hội Thánh tiếp tục công việc này, thì đó là Tin Mừng cho họ được thông dự vào sự sống Chúa Giê-su Phục Sinh.

IV. LUCA KHÔNG GHI RÕ CHÚA GIÊ-SU PHỤC SINH ĐẾN SINH HOẠT VỚI CÁC TÔNG ĐỒ VỀ VIỆC ĐỜI HAY VIỆC ĐẠO ?

Cụ thể việc Chúa Giê-su vào nhà hai môn đệ về Emmau, “họ đưa cho Ngài bánh, Ngài đọc lời chúc tụng, bẻ ra rồi trao cho các ông” (x Lc 24, 30 : Tin Mừng). Đây là có phải là Ngài cử hành Thánh Thể hay không ? Có hai ý kiến khác nhau :

Đây là Bí tích Thánh Thể, vì có chia sẻ Lời Chúa suốt quãng đường đi, và hình ảnh “bẻ bánh” vào thời Giáo Hội sơ khai để chỉ riêng về việc cử hành Thánh Thể (x Cv 2,42). Đó là ý kiến của thánh Augustin và của ông Dupon.

Đây không phải là cử hành Thánh Thể, vì bữa tiệc này không nói đến rượu, cũng không nói đến ăn ; hai môn đệ này lại không thuộc Nhóm Mười Hai. Đây là ý kiến của các nhà chú giải Kinh Thánh như Prat, Lagrange, Schmid, Huby.

Vậy ông Luca hữu ý viết như thế để minh xác rằng : Mọi sinh hoạt của người Ki-tô hữu trong lãnh vực xã hội hay lãnh vực tôn giáo, hoặc mọi việc làm vì nhu cầu thân xác hay vì nhu cầu linh hồn, phải đan kết với nhau. Nói như thánh Phao-lô : “Dù ăn, dù uống, dù làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa” (1Cr 10,31). Nói cách khác, việc đời phải hướng về việc đạo, hoặc việc đạo phải chi phối việc đời. Có thế mọi sinh hoạt của người Ki-tô giáo mới góp nên một của lễ với Chúa Giê-su Phục Sinh. Có thế ta mới nhận ra Chúa Giê-su Phục Sinh trong cuộc sống.

NGOÀI RA, NHÌN VÀO CƠ CẤU TRONG TIN MỪNG LC 24, CÒN CHO TA NHỮNG XÁC TÍN SỐNG NHỮNG ĐIỂM GIÁO LÝ SAU ĐÂY

1- Trước nhất ta phải biết dùng Lời Chúa chia sẻ cho đồng loại, giống Chúa Giê-su giải thích Kinh Thánh cho các môn đệ hiểu (x Lc 24,27). Để nhờ được nghe Lời Chúa, tác động lòng người mở rộng vòng tay yêu thương, đáp cứu nhu cầu đồng loại. Thực vậy, hai môn đệ mời vị khách lạ vào nhà nghỉ chân, và đưa bánh mời khách (x Lc 24,28-29 : Tin Mừng). Nhờ đó các ông nhận biết Chúa (x Lc 24, 31 : Tin Mừng). Và một khi ta nhận biết Chúa Giê-su Phục Sinh, ta phải mau mắn đi loan báo Tin Mừng cho những người đang sống trong cảnh u sấu thất vọng. Thực vậy, hai môn đệ vừa đi một đoạn đường xa xôi, mệt nhọc, thế mà sau khi các ông nhận ra Thầy Giêsu, hai ông vội vàng trở về Giê-ru-sa-lem, thì trong đêm hôm đó các ông phải chạy mới kịp trở về báo tin cho Nhóm Mười Hai, đang ngồi run rẩy trong một căn nhà đóng kín cửa. Chính lúc ấy, Chúa Giê-su Phục Sinh lại đến với các ông, và Ngài ban bình an cho họ trong khung cảnh Thánh Lễ (x Lc 24, 33t).

2- Để chia sẻ nỗi u sầu thất vọng đau khổ của đồng loại, không việc làm nào có giá trị hơn là chia sẻ Lời Chúa. Thực vậy,Chúa Giê-su Phục Sinh đi chung đường với hai môn đệ, tâm hồn họ bấn loạn u sầu chán nản vì Thầy của họ đã mất và đường xá xa xôi. Vậy mà Chúa Giê-su đến bên họ, Ngài không chia sẻ của cải vật chất, Ngài chỉ cắt nghĩa Kinh Thánh cho họ, thế mà họ quên hết nỗi mệt mỏi chán chường, như họ nói với nhau : “Lòng chúng ta đã không cháy bừng bừng lúc dọc đường Ngài ngỏ lời với ta và giải thích Kinh Thánh cho ta đó sao ?” (x Lc 24,25-32 : Tin Mừng).

Hai ông Phê-rô và Gioan đã theo gương phục vụ của Thầy Giêsu, cụ thể khi hai ông vào Đền Thờ gặp anh què nghèo khó ngửa tay xin bố thí, vào thời điểm ấy các ông rất giàu có, vì được dân tín nhiệm, nhiều người đã bán cả tài sản để đưa các ông chia sẻ đồng đều cho mọi người (x Cv 2,45 ; 4,36-37). Thế mà hai ông lại nói với anh què : “Vàng bạc chúng tôi không có, xong có cái gì thì tôi cho anh : Nhân danh Đức Giê-su Ki-tô người Nazareth anh hãy bước đi”, rồi cầm lấy tay phải nó, ông cho nó chỗi dậy, lập tức bàn chân và xương mắt cá nó được chắc lại, nó nhảy vùng lên và đứng dậy đi lại được, rồi nó vào Đền Thờ với các ông vừa đi vừa nhảy mà ngợi khen Thiên Chúa” (Cv 3,1-10 : Bài đọc).

Vậy nhìn vào việc phục vụ của Chúa Giê-su và của các Tông Đồ, ông Luca muốn xác quyết cho chúng ta : Người Công Giáo có một món quà cao quý nhất mà thế gian không ai có, đó là Lời Chúa và Chúa Giê-su Phục Sinh tặng ban cho đồng loại. Đây là cách giải quyết tận căn những đau khổ của con người, chứ không phải là chỉ lo cho kẻ nghèo đói có cơm ăn áo mặc.

3- Chỉ có Lời Chúa làm cho ta thêm đức tin và giáo dục ta sống xứng đáng là một Ki-tô hữu. Thực vậy, Chúa Giê-su nghe hai môn đệ nói về các phụ nữ đã ra mộ chứng kiến xác Thầy Giêsu không còn và họ về báo lại cho các Tông Đồ. Thế mà Chúa Giê-su không trách họ tại sao không tin vào lời các chứng nhân ấy, mà Ngài trách họ : “Ôi những kẻ ngu đần và lòng trí chậm tin vào mọi điều các ngôn sứ đã nói”. Thế thì Đức Ki-tô lại không phải chịu khổ nạn như thế đã rồi mới vào vinh quang của Ngài hay sao ? Và khởi từ ông Mô-sê và hết thảy các ngôn sứ Ngài giải thích cho họ các điều đã viết về Ngài trong toàn bộ Kinh Thánh” (Lc 24,24-27 : Tin Mừng).

Cho nên dù lời chứng của người chết sống lại mà ông phú hộ xin tổ phụ Abraham về báo cho năm anh em ông đang sống để biết cách dùng của cải, nhưng đã bị khước từ. Ông Abraham nói : “Chúng đã có Mô-sê và các ngôn sứ, chúng phải nghe các ngài” (x Lc 16,27-29). Có nghĩa là Lời Thánh Kinh đủ giáo dục đức tin mọi người, chứ không cần dựa vào lời chứng của bất cứ phàm nhân nào. Bởi vậy, “chỉ ai có tâm hồn biết tìm kiếm Thiên Chúa họ mới được hoan hỷ” (Tv 105/104,3b : Đáp ca).

Ông Archimedes đã từng tuyên bố : “Hãy cho tôi một đòn bẩy và một điểm tựa tôi sẽ bẩy trái đất này”. Nhiều người nghĩ rằng không thể có một đòn bẩy, không thể có một điểm tựa, và càng không thể có cánh tay nào đủ mạnh để bẩy trái đất ! Nhưng trong đời sống đức tin của người Ki-tô hữu lại có quyền nói : Tôi có đòn bẩy là Lời Chúa, điểm tựa là Chúa Giê-su Phục Sinh và sức mạnh cánh tay là đức tin của tôi, tôi có thể bẩy mọi người trên trái đất này bật lên Trời.

Đặc biệt trong mùa Phục Sinh này, ta hãy thực hiện những điểm giáo lý trên đây mà ta đã xác tín.

THUỘC LÒNG

Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước là ánh sáng chỉ đường con đi (Tv 119/118,105).


o0o


THỨ BA

TRONG TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

Cv 2, 36-41 ; Ga 20,11-18

BÀI ĐỌC : Cv 2, 36-41

36 Trong ngày lễ Ngũ Tuần, ông Phê-rô nói với người Do-thái rằng : “Toàn thể nhà Ít-ra-en phải biết chắc điều này: Đức Giê-su mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và làm Đấng Ki-tô."

37 Nghe thế, họ đau đớn trong lòng, và hỏi ông Phê-rô cùng các Tông Đồ khác: "Thưa các anh, vậy chúng tôi phải làm gì? "38 Ông Phê-rô đáp: "Anh em hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giê-su Ki-tô, để được ơn tha tội; và anh em sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần.39 Thật vậy, đó là điều Thiên Chúa đã hứa cho anh em, cũng như cho con cháu anh em và tất cả những người ở xa, tất cả những người mà Chúa là Thiên Chúa chúng ta sẽ kêu gọi."40 Ông Phê-rô còn dùng nhiều lời khác để long trọng làm chứng và khuyên nhủ họ. Ông nói: "Anh em hãy tránh xa thế hệ gian tà này để được cứu độ."41 Vậy những ai đã đón nhận lời ông, đều chịu phép rửa. Và hôm ấy đã có thêm khoảng ba ngàn người theo đạo.

ĐÁP CA : Tv 32

Đ. Tình thương Chúa chan hòa mặt đất. (c 5b)

4 Lời Chúa phán quả là ngay thẳng, mọi việc Chúa làm đều đáng cậy tin. 5 Chúa yêu thích điều công minh chính trực, tình thương Chúa chan hoà mặt đất.

18 Chúa để mắt trông nom người kính sợ Chúa, kẻ trông cậy vào lòng Chúa yêu thương, 19 hầu cứu họ khỏi tay thần chết và nuôi sống trong buổi cơ hàn.

20 Tâm hồn chúng tôi đợi trông Chúa, bởi Người luôn che chở phù trì. 22 Xin đổ tình thương xuống chúng con, lạy Chúa, như chúng con hằng trông cậy nơi Ngài.

TUNG HÔ TIN MỪNG : Tv 117

Hall-Hall : Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ. Hall.

TIN MỪNG : Ga 20,11-18

11 Khi ấy, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ,12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân.13 Thiên thần hỏi bà: "Này bà, sao bà khóc? " Bà thưa: "Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu! "14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su.15 Đức Giê-su nói với bà: "Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai? " Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói: "Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về."16 Đức Giê-su gọi bà: "Ma-ri-a! " Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: "Ráp-bu-ni! " (nghĩa là "Lạy Thầy").17 Đức Giê-su bảo: "Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: "Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em"."18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: "Tôi đã thấy Chúa", và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.

CHỘP ĐƯỢC CHÚA GIÊSU PHỤC SINH

TRONG LAO ĐỘNG

Thánh Công Đồng Va-ti-ca-nô II trong Hiến Chế Vui Mừng Và Hy Vọng số 35 dạy : “Hoạt động của con người phát xuất từ con người, nên quy hướng về con người. Thật vậy, khi làm việc, con người không những biến đổi sự vật và xã hội, mà còn cải thiện chính mình. Bởi vì khi làm việc, con người học biết được nhiều điều, phát triển tài năng, cũng như thoát ra (kiếp sinh vật) và vượt khỏi chính mình. Nếu được hiểu cho đúng thì, sự tăng triển này đáng giá hơn mọi của cải thu tích được. Giá trị của con người hệ tại ở cái “TA LÀ” hơn là ở cái “TA CÓ”.

Ta lưu ý giáo lý về lao động theo Ki-tô giáo mà Hội Thánh đã dạy như trên và từ các Bài đọc trong Phụng Vụ hôm nay cho 8 điều “ta là” :

1/ TA LÀ ADAM MỚI VÔ TỘI NHỜ LAO ĐỘNG TRONG CHÚA GIÊSU PHỤC SINH.

Thực vậy, Chúa Giê-su Phục Sinh tỏ mình ra cho bà Maria Madalena, Ngài không vinh quang như đã tỏ mình trên núi Hiển Dung cho ba môn đệ Phê-rô, Gio-an, Gia-cô-bê (x Mt 17,1-8), mà Ngài tỏ mình ra qua dáng người lao động làm vườn (x Ga 20,15 : Tin Mừng). Đây là dấu chỉ Chúa Giê-su Phục Sinh muốn giúp loài người chu toàn sứ mệnh làm chủ vũ trụ mà Chúa đã trao cho Adam, khi Ngài mới tạo dựng nên ông trong tình trạng vô tội (x St 2,15), dù ta còn phải đổ máu như Chúa Giê-su Phục Sinh, vì thế mà trên thân thể Ngài còn mang vết tử thương! (x Ga 20,27)

2/ TA LÀ DÒNG GIỐNG ĐẤNG CÔNG CHÍNH

Thực vậy, Con Thiên Chúa làm người không sinh bởi một gia đình quý phái như vua chúa, mà Ngài làm con của bác thợ mộc Giuse (x Mt 13,55), ông Giuse được Kinh Thánh ban tặng danh hiệu Công Chính (x Mt 1,19). Bởi thế, khi ta ý thức chu toàn việc bổn phận của mình, là ta được cộng tác với Thiên Chúa để làm hoàn hảo công trình Thiên Chúa sáng tạo, đặc biệt là đem lại ơn cứu độ cho nhân loại, thì ta thực là người công chính như thánh Cả Giuse, Cha của Đấng Cứu Thế.

3/ TA LÀ MÔN ĐỆ ĐỨC GIÊSU TUYỂN CHỌN.

Thực vậy, Tin Mừng không ghi chi tiết trường hợp nào Đức Giê-su đã chọn các môn đệ, trừ một số ông đang lao động. Cụ thể như

    1. Lao động tay chân, như bốn ông Phê-rô, An-rê, Gia-cô-bê, Gio-an đang quăng chài bắt cá hoặc vá lưới (x Mt 4,18-22).
    2. Lao động trong cơ cấu chính quyền như ông Lêvi đang thu thuế (x Lc 5,27-32).
    3. Lao động trí tuệ như ông Nathanael đang ngồi dưới gốc cây vả say sưa đọc Kinh Thánh (x Ga 1,45).
    4. Lao động tôn giáo như ông Phao-lô đang nhiệt tình bảo vệ Luật Mô-sê, cũng chính là bảo vệ quyền của Thiên Chúa, dù là sai lầm trong mục đích làm vinh danh Chúa (x Cv 9).

4/ TA LÀ NGƯỜI CÓ LÒNG SÁM HỐI CHÂN THÀNH ĐỂ SỐNG ĐỨC ÁI.

Thánh Gioan Tiền Hô kêu gọi những người tội lỗi phải thể hiện lòng sám hối bằng các việc lành họ làm (x Mt 3,8). Thế thì bà Maria Madalena thuộc loại người tội lỗi nhất, vì “bảy quỷ” điều khiển bà, bởi đó Chúa Giê-su Phục Sinh muốn con người tội lỗi như bà Maria phải thể hiện lòng sám hối bằng làm các việc lành, nên dù Ngài đã Phục Sinh vinh hiển, Ngài vẫn tỏ mình ra cho bà thấy Ngài là người làm vườn (x Ga 20, 15 : Tin Mừng).

5/ TA LÀ NGƯỜI TRỜI ĐƯỢC ĐỒNG HÓA VỚI CON THIÊN CHÚA LÀM NGƯỜI.

Sứ mệnh chính Ngôi II làm người được Chúa Cha trao phó hoàn toàn nằm trong lãnh vực tôn giáo. Thế mà trong 33 năm tại thế, Đức Giê-su đã dành 30 năm lao động tay chân như những người vô đạo, chỉ có 3 năm Ngài chuyên lo việc Nước Thiên Chúa. Như vậy Đức Giê-su không chỉ lao động bằng bản tính nhân loại của Ngài, mà còn lao động bằng cả thần tính của Ngài. Tỷ lệ lao động công việc Nước Thiên Chúa chỉ bằng 1/10 công việc trần thế ( 3 năm / 33 năm). Thế thì ta được dựng nên giống Con Thiên Chúa, ta muốn giống Chúa Giê-su Phục Sinh, ta cũng phải dành 1/10 thời gian để lo việc Nước Thiên Chúa (2 giờ / 24 giờ trong ngày). Cứ tỷ lệ này, chúng ta tìm thấy được bao nhiêu người Công Giáo giống Chúa Giê-su ! Trong đó có ta không ?

6/ TA LÀ NGƯỜI ĐƯỢC CỘNG TÁC VỚI CON THIÊN CHÚA THỰC HIỆN CHƯƠNG TRÌNH CỨU ĐỘ.

Đức Giê-su đã cho chúng ta mẫu thời khóa biểu lao động mỗi ngày : Sáng sớm Ngài vào nơi vắng vẻ cầu nguyện (x Mc 1,35), sau giờ cầu nguyện Ngài vào hội đường giảng Lời (x Mc 1,21), tiếp đó Ngài mới chăm lo đến nhu cầu thân xác mọi người (x Mc 1,29).

Nhìn vào cơ cấu Tin Mừng Marco chương 1,21-35, ta thấy Đức Giê-su đặt việc phục vụ nhu cầu những kẻ khốn cùng chạy đến với Ngài ở giữa hai việc cầu nguyện và giảng Lời :

    • Giảng Lời cho mọi người (x Mc 1,21).
    • Phục vụ nhu cầu thân xác của những người đang đau khổ (x Mc 1,29).
    • Cầu nguyện với Chúa Cha (x Mc 1,35).

Đức Giê-su là Thiên Chúa toàn năng mà Ngài còn đặt việc cầu nguyện đứng hàng đầu trong sinh hoạt mỗi ngày như thế, còn ta sao không lệ thuộc vào Đấng Toàn Năng qua việc cầu nguyện để Ngài giúp ta làm hoàn hảo mọi việc trong ngày như Ngài ?

7/ TA LÀ NGƯỜI CHIẾN THẮNG.

Bà Maria Madalena gặp Chúa Giê-su Phục Sinh, mừng quá bà ôm chầm lấy chân Ngài, nhưng Ngài bảo bà : “Đừng cầm Ta lại vì Ta chưa về cùng Cha Ta” (Ga 20,17 : Tin Mừng).

Tại sao thế ?

Thưa : Để thực hiện chương trình cứu độ loài người, Đức Giê-su đi ba bước :

    • Bước I : Ngài tự hủy mình ra không, từ lúc nhập thể và cao điểm là ngày Thứ Sáu Tuần Thánh tại đồi Golgotha.
    • Bước II : Ngài phục sinh, Ngài chiến thắng mọi sự dữ, cả thần chết.
    • Bước III : Ngài về Trời để nhận vương quyền từ tay Chúa Cha (x Mt 28,18). Chính là Ngài thiết lập Phụng Vụ mới hoàn hảo thay thế cho Phụng Vụ Do-thái giáo, và Ngài truyền cho Hội Thánh làm hiện tại hóa trong Thánh Lễ mỗi ngày, để ai tham dự thì được Chúa Giê-su Phục Sinh thông phần chiến thắng vinh hiển với Ngài.

Như vậy, bà Maria Madalena lúc ôm chân Chúa Giê-su Phục Sinh, Ngài mới đi bước thứ II, chưa hoàn tất ơn cứu độ cho loài người. Bởi vì lúc ấy Ngài sống lại nhưng chưa về với Cha, thì cũng như con gái ông Giairo (x Mc 5,21-43) ; như con trai bà góa thành Naim (x Lc 7,11-17) ; và như ông Ladaro, cả ba đều đã được Đức Giê-su cho sống lại, nhưng họ vẫn chưa được thông phần vào sự sống Phục Sinh của Chúa Giê-su.

Vậy Chúa Giê-su Phục Sinh chỉ ban ơn cứu độ cho những ai cầm lấy Ngài khi Ngài đã về cùng Chúa Cha, đó chính là lúc họ rước lễ, vì vậy mà khi Đức Giê-su lập Bí tích Thánh Thể, Ngài không nói với các môn đệ hãy há miệng ra Thầy đút cho ăn, mà Ngài nói : “Hãy cầm lấy Ta mà ăn” (x Mc 14,22). Nhờ cầm lấy Chúa Giê-su Phục Sinh mà ta có một sức mạnh trổi vượt hơn ông Samson, dù bị kẻ thù khoét mất hai mắt, nhưng nhờ ông cầu nguyện, ông có sức mạnh bứt tung xích sắt đang cùm trói ông, rồi ông cầm lấy hàm lừa quại chết hàng ngàn kẻ thù, giải phóng cho dân tộc (x Thẩm Phán /Quan án 15,15).

8/ TA LÀ NGƯỜI ĐƯỢC CHÚA GIÊSU PHỤC SINH CỨU ĐỘ.

Khi Chúa Giê-su Phục Sinh đón gặp bà Maria Madala ngay cửa mộ đã an táng Ngài, bà vẫn chưa nhận ra Thầy, bà tưởng đó là người làm vườn, nên bà nói : “Thưa ông, nếu chính ông đã đem Ngài đi, xin cho tôi biết : ông đã đặt Ngài ở đâu, tôi sẽ đến cất lấy Ngài”, lúc ấy Đức Giê-su gọi chính tên bà : “Maria !” Quay lại bà thưa Ngài : “Rabbuni” (Sư Phụ), tiếng Do-thái là “lạy Thầy” (x Ga 20,15-16).

Tại sao lúc Chúa Giê-su Phục Sinh gọi chính tên bà, bà mới nhận ra Ngài ? Thưa ngôn sứ Isaia đã nói về thời Thiên Chúa thực hiện ơn cứu độ : “Đừng sợ, vì Ta đã chuộc ngươi về, Ta đã gọi bằng chính tên ngươi, ngươi đã trở thành dân riêng của Ta” (Is 43,1b).

Vậy qua Kinh Thánh ,bà Maria Madalena mới nhận biết Đấng Cứu Độ : Đức Giê-su Ki-tô, bà đã hết lòng tin theo và dùng tiền của cộng tác với Ngài trong công việc truyền giáo, từ khi bà được Ngài trừ cho “bảy quỷ” (x Lc 8,2-3).

Thực vậy, nhờ ông Phê-rô giảng Lời Chúa sau lễ Hiện Xuống, đã có 3.000 người được Chúa gọi tên - được cứu độ - qua việc họ xin lãnh Bí tích Thánh Tẩy trong Chúa Giê-su (x Cv 2,38-41 : Bài đọc). Như vậy, khi ông Phê-rô còn làm nghề đánh cá, ông vâng Lời Đức Giê-su thả lưới, hôm đó ông bắt được mẻ cá lạ, nhưng cũng chỉ đếm được 153 con. Nay nhờ Chúa Giê-su Phục Sinh,ông vâng lệnh rao giảng Lời, thì ông thâu họp được 3.000 người (3.000 con cá mập). Rõ ràng lao động việc Nước Thiên Chúa thì thành quả lớn lao và cao quý hơn lao động việc trần thế (x Ga 21, 1-8).

Ôi “tình thương của Chúa chan hòa mặt đất” (Tv 33/32,5b : Đáp ca).

Cha giáo khảo bài thày Gioan Vianey, thấy thày dốt quá, thốt lên lời than :

- Đần thế này mà làm linh mục thì làm được gì cho Chúa ?!

Gioan Vianey cúi đầu khiêm tốn đáp :

  • Thưa cha, xưa ông Samson đã dùng hàm lừa giết cả ngàn quân thù, giải phóng cho dân Chúa (x Tp 15,9t). Vậy khi Chúa dùng cả con lừa Vianey này mà Ngài lại bất lực sao ?!

Chính nhờ sự khiêm tốn chân thành ấy, cùng với lòng bác ái sâu xa, nên khi làm linh mục, ngài cầm lấy Chúa Giê-su Phục Sinh mà trao cho những kẻ yếu đuối, để họ có sức mạnh hơn ông Samson hầu chiến thắng tội lỗi, đánh gục thần chết, giải phóng cho bản thân được tự do làm con cái Thiên Chúa, đồng thời tỏa ra hương thơm của Đức Ki-tô để tập họp thêm nhiều người về cho Chúa.

THUỘC LÒNG

Cha Ta hằng làm việc,Ta cũng thế (Ga 5,17).




o0o


THỨ HAI

TRONG TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

Cv 2,14.22b-33 ; Mt 28, 8-15

BÀI ĐỌC : Cv 2,14.22b-33

14 Trong ngày lễ Ngũ tuần, ông Phê-rô đứng chung với Nhóm Mười Một lớn tiếng nói với dân chúng rằng: "Thưa anh em miền Giu-đê và tất cả những người đang cư ngụ tại Giê-ru-sa-lem, xin biết cho điều này, và lắng nghe những lời tôi nói đây.

22b " Đức Giê-su Na-da-rét, là người đã được Thiên Chúa phái đến với anh em. Và để chứng thực sứ mệnh của Người, Thiên Chúa đã cho Người làm những phép mầu, điềm thiêng và dấu lạ giữa anh em. Chính anh em biết điều đó.23 Theo kế hoạch Thiên Chúa đã định và biết trước, Đức Giê-su ấy đã bị nộp, và anh em đã dùng bàn tay kẻ dữ đóng đinh Người vào thập giá mà giết đi.24 Nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại, giải thoát Người khỏi những đau khổ của cái chết. Vì lẽ cái chết không tài nào khống chế được Người mãi.25 Quả vậy, vua Đa-vít đã nói về Người rằng: Tôi luôn nhìn thấy Đức Chúa trước mặt tôi, vì Người ở bên hữu, để tôi chẳng nao lòng.26 Bởi thế tâm hồn con mừng rỡ, và miệng lưỡi hân hoan, cả thân xác con cũng nghỉ ngơi trong niềm hy vọng.27 Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc linh hồn con trong cõi âm ty, cũng không để Vị Thánh của Ngài phải hư nát.28 Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống, và cho con được vui sướng tràn trề khi ở trước Thánh Nhan.

29 "Thưa anh em, xin được phép mạnh dạn nói với anh em về tổ phụ Đa-vít rằng: người đã chết và được mai táng, và mộ của người còn ở giữa chúng ta cho đến ngày nay.30 Nhưng vì là ngôn sứ và biết rằng Thiên Chúa đã thề với người là sẽ đặt một người trong dòng dõi trên ngai vàng của người,31 nên người đã thấy trước và loan báo sự phục sinh của Đức Ki-tô khi nói: Người đã không bị bỏ mặc trong cõi âm ty và thân xác Người không phải hư nát.32 Chính Đức Giê-su đó, Thiên Chúa đã làm cho sống lại; về điều này, tất cả chúng tôi xin làm chứng.33 Thiên Chúa Cha đã ra tay uy quyền nâng Người lên, trao cho Người Thánh Thần đã hứa, để Người đổ xuống: đó là điều anh em đang thấy đang nghe.”

ĐÁP CA : Tv 15

Đ. Lạy Chúa Trời, xin giữ gìn con, vì bên Ngài con đang ẩn náu. (c 1)

1 Lạy Chúa Trời, xin giữ gìn con, vì bên Ngài, con đang ẩn náu. 2a Con thưa cùng Chúa: "Ngài là Chúa con thờ,ngoài Chúa ra, đâu là hạnh phúc? " 5 Lạy Chúa, Chúa là phần sản nghiệp con được hưởng,là chén phúc lộc dành cho con;số mạng con, chính Ngài nắm giữ.

7 Con chúc tụng Chúa hằng thương chỉ dạy,ngay cả đêm trường, lòng dạ nhắn nhủ con.8 Con luôn nhớ có Ngài trước mặt, được Ngài ở bên, chẳng nao núng bao giờ.

9 Vì thế, tâm hồn con mừng rỡ, và lòng dạ hân hoan, thân xác con cũng nghỉ ngơi an toàn. 10 Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc con trong cõi âm ty, không để kẻ hiếu trung này hư nát trong phần mộ.

11 Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống: trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề, ở bên Ngài, hoan lạc chẳng hề vơi!

TUNG HÔ TIN MỪNG : Tv 117,24

Hall-Hall : Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ. Hall.

TIN MỪNG : Mt 28,8-15

8 Khi ấy, các người phụ nữ vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo tin cho môn đệ Đức Giê-su hay.

9 Bỗng Đức Giê-su đón gặp các bà và nói: "Chào chị em! " Các bà tiến lại gần Người, ôm lấy chân, và bái lạy Người.10 Bấy giờ, Đức Giê-su nói với các bà: "Chị em đừng sợ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó."

11 Các bà đang đi, thì có mấy người trong đội lính canh mồ vào thành báo cho các thượng tế biết mọi việc đã xảy ra.12 Các thượng tế liền họp với các kỳ mục; sau khi bàn bạc, họ cho lính một số tiền lớn,13 và bảo: "Các anh hãy nói như thế này: Ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác.14 Nếu sự việc này đến tai quan tổng trấn, chính chúng tôi sẽ dàn xếp với quan và lo cho các anh được vô sự."15 Lính đã nhận tiền và làm theo lời họ dạy. Câu chuyện này được phổ biến giữa người Do-thái cho đến ngày nay.

ĐỪNG SỢ VÌ CHÚA GIÊSU ĐÃ PHỤC SINH

Hôm nay ngày đầu tuần Bát Nhật mừng Chúa Phục Sinh, Hội Thánh dẫn ta đứng nhìn giữa hai ranh giới : Ranh giới sự ác của ngày Thứ Sáu Tuần Thánh và ranh giới ngày Chúa nhật Phục Sinh chiến thắng.

I. NHÌN VỀ QUÁ KHỨ NHẤT LÀ TRONG NGÀY THỨ SÁU TUẦN THÁNH CHO ĐẾN SÁNG CHÚA NHẬT PHỤC SINH. Có nhiều điều chúng ta phải sợ :

1/ Sợ tính tham quyền cố vị.

Thực vậy, sau khi những đầu mục Do-thái chứng kiến phép lạ lẫy lừng chưa từng bao giờ thấy, đó là Đức Giê-su làm cho anh Ladaro đã chết thối 4 ngày được sống lại, nhiều người tin theo Ngài. Vì thế những đầu mục Do-thái quyết định phải giết Đức Giê-su, giết luôn cả Ladaro. Nếu không triệt hạ những kẻ này, thì dân chúng theo họ hết thảy (x Ga 11,45t).

Cả đến tổng trấn Philato đã ba lần minh xác Đức Giê-su vô tội trước mặt toàn dân, ông muốn tha bổng Ngài, nhưng dân chúng đe dọa sẽ trình vấn đề này với hoàng đế Roma, ông Philato sợ mất ghế, thế là ông trao Đấng vô tội cho bọn ác đem giết ! (x Ga 19,12-19)

2/ Sợ không xác tín về đức tin, nên bất trung trong lòng mến.

Thực vậy, mới mấy ngày hôm trước, khi Đức Giê-su cưỡi lừa tiến vào thành Giê-ru-sa-lem, toàn dân từ lớn đến nhỏ, ai cũng hớn hở vui mừng, họ trải áo lót đường cho Đức Giê-su đi, tay cầm cành lá chiến thắng và lớn tiếng tung hô : “Vạn tuế Con Vua Đavid, Đấng nhân danh Chúa mà đến” (Mt 21,9). Thế nhưng vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, chính những người này lại giơ tay múa cánh, lòng căm phẫn thét lên trước tòa án xử Đức Giê-su : “Lôi nó đi, đóng đinh nó vào thập gia, chúng tôi chấp nhận máu nó đổ trên đầu chúng tôi và con cháu chúng tôi” (Ga 19,14t).

3/ Sợ tính a-dua nên cáo gian.

Thực vậy, những người Do-thái bắt đầu tố cáo Đức Giê-su phạm những Luật lệ tôn giáo của họ, như không tôn trọng ngày sabat, muốn phá Đền Thờ Giê-ru-sa-lem, tự xưng mình là Chúa ; khi ông Philato nghe những lời tố cáo Đức Giê-su như thế, ông nói : “Các ngươi có Luật thì cứ xử theo Luật của các ngươi”, vì đây thuộc lãnh vực tôn giáo, không liên quan gì với quyền bính đế quốc Roma. Dân Do-thái lại chuyển đổi sang lãnh vực chính trị nên cáo gian Đức Giê-su : “ông này xúi dân làm loạn, động viên dân không nộp thuế cho hoàng đế, lại muốn làm vua thay thế César” (x Lc 23,2t).

4/ Sợ chọn sự ác mà bỏ điều thiện.

Thực vậy, trước tòa án Roma dân Do-thái đã xin tha tên trộm khét tiếng là Baraba, và đòi phải đóng đinh Đức Giê-su, Đấng mà họ không thể tìm ra tội trạng nào ! (x Mt 27,17).

5/ Sợ lối sống giả hình.

Thực vậy, môn đệ Giuđa dùng cái hôn Thầy là dấu yêu thương để chỉ điểm cho kẻ ác bắt Thầy (x Mt 26,50).

6/ Sợ tính tham tiền.

Thực vậy,

    • Môn đệ Giu-đa chỉ vì tham 30 đồng bạc, giá mua một tên nô lệ, mà nhẫn tâm bán Thầy cho kẻ ác (x Ga 13,30).

    • Các chú lính canh mộ đã chứng kiến Đức Giê-su từ trong mồ bước ra vinh hiển, làm các chú khiếp đảm, sợ hãi thất điên bát đảo! Các chú vội chạy về thành báo tin cho các thượng tế biết phép lạ vĩ đại này. Nhưng những đầu mục Do-thái vẫn còn sợ mất uy tín với dân, nên đã bịt đầu mối : cho tiền các chú lính và dạy nói dối rằng : “Chúng tôi đang ngủ thì môn đệ ông Giêsu đến trộm xác ông ấy” (x Mt 28,11-15 : Tin Mừng).Đúng là “tham tiền là nguốn gốc mọi tội ác” (1Tm 6,10a)

Tất cả những tội lỗi trên, thì “lương bổng của nó là sự chết” ban cho những kẻ cố tình vi phạm (x Rm 6,23).

II. NHÌN VỀ TƯƠNG LAI TỪ CHÚA NHẬT PHỤC SINH TỚI NGÀY CÁNH CHUNG, AI THUỘC VỀ CHÚA GIÊU PHỤC SINH, THÌ CHẲNG CÒN GÌ PHẢI SỢ HÃI.

Thực vậy,

1- Chúa Giê-su đã phục sinh, toàn thắng sự dữ.

Nhờ chiến thắng này, Chúa đem bình an cho hết mọi người thuộc về Ngài, chẳng còn gì phải sợ hãi, vì Ngài đã nói : “Ta đã thắng thế gian” (Ga 16,33).

2- Chúa Giê-su Phục Sinh biến dữ ra lành.

Sự dữ sợ nhất là tội lỗi, vì nó làm cho chúng ta nghẹt thở, thế mà kẻ tội lỗi đã thuộc về Chúa Giê-su Phục Sinh, thì “ở đâu tội lỗi gia tăng, ở đó ân sủng siêu bội” (Rm 5,20).

Ơn siêu bội này được chứng minh :

    • Ông Phê-rô có lòng khiêm tốn xưng thú tội mình trước mặt Đức Giêsu (x Lc 5,8), thì Ngài lại tín nhiệm đặt ông làm đá tảng xây dựng Hội Thánh và trao cho ông chìa khóa Nước Trời, mở hay đóng là tùy ý ông (x Mt 16,13-20) ; Mà thực, sau khi Đức Giê-su từ cõi chết sống lại, Ngài mới chính thức trao quyền lãnh đạo Hội Thánh cho ông Phê-rô, lúc ấy Chúa Giê-su lại muốn ông Phê-rô nhớ lại sự bất xứng của mình : đã ba lần chối Thầy (x Ga 21,15t).

    • Mặc dù ông Phao-lô là tên sát nhân khét tiếng xông về Đama giết những người Công Giáo vô tội (x Cv 9), nhưng Chúa Giê-su Phục Sinh đã thương gọi ông làm Tông Đồ cho Ngài. Thế mà ông vẫn còn là kẻ yếu đuối, như lời ông thú nhận : “Chẳng có gì lành cư ngụ trong tôi, sự lành tôi muốn, tôi không làm, còn sự dữ tôi không muốn tôi lại cứ làm” (Rm 7,18-19), đã lần ông nài xin Chúa đừng để satan vả mặt ông. Nhưng Chúa nói : “Ơn Ta đủ cho ngươi, vì sức mạnh của Ta được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối” (2Cr 12,7-10). Chính người Tông Đồ này xem ra nhiều tội hơn các Tông Đồ khác, nhưng nhờ ông biết sám hối và bám chặt vào tình thương của Chúa, Chúa đã chúc lành cho hoạt động Tông Đồ của ông có hiệu quả hơn các Tông Đồ thượng đẳng (x 2Cr 11,5).

3- Chỉ có Chúa Giê-su Phục Sinh mới làm cho những ai kết hợp với Ngài thoát khỏi tay tử thần.

Thánh Phê-rô quả quyết với mọi người : “Chúa chẳng đành bỏ mặc linh hồn con trong cõi âm ty, cũng không để vị thánh của Ngài phải hư nát”. Vì ông Phê-rô nhắc lại Lời Chúa đã hứa cho dòng họ Đavid rằng : “Người đã thấy trước và loan báo sự Phục Sinh của Đức Ki-tô, khi nói : Người đã không bị bỏ mặc trong cõi âm ty, và thân xác Người không phải hư nát”.(Cv 2,14.22b-33 : Bài đọc).

Bởi vậy, “Căn cứ vào điều này mà tình yêu đã nên hoàn hảo với chúng ta: đó là chúng ta được mạnh dạn trong ngày phán xét, vì Đức Giê-su thế nào thì chúng ta cũng như vậy ở thế gian này. Tình yêu không biết đến sợ hãi; trái lại, tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi, vì sợ hãi gắn liền với hình phạt và ai sợ hãi thì không đạt tới tình yêu hoàn hảo.” (1Ga 4,17-18) Cũng chính vì thế mà thánh Phao-lô nói : “Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Ki-tô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo? Nhưng trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta”. (Rm 8,35.37)

Để cụ thể những ai tin vào Chúa Giê-su Phục Sinh không còn phải sợ hãi, Ngài đòi các môn đệ phải về Galilê để gặp Ngài (x Mt 28,10 : Tin Mừng). Lý do các môn đệ phải về Galilê để chứng tỏ các ông không còn sợ hãi, vì Thầy đã toàn thắng sự dữ, sự dữ cuối cùng là thần chết đã bị đánh gục, và Ngài đã thông chia sự chiến thắng cho các ông, để các ông tiếp nối sứ mệnh của Ngài đã khởi sự từ Galilê, rồi tiến dần tới Giê-ru-sa-lem, kết thúc chương trình truyền giáo của Ngài bằng Hy Lễ thập giá, hầu cứu độ muôn dân. Cũng vì vậy mà Chúa Giê-su Phục Sinh chỉ đến với những người đã từng theo Ngài từ Galilê lên Giê-ru-sa-lem (x Cv 13,31), đồng nghĩa đi chung con đường cứu độ của Ngài, để cộng tác với Ngài làm hoàn hảo những gì còn thiếu trong cuộc Tử Nạn, vì Thân Mình Ngài là Hội Thánh (x Cl 1,24). Mà ai “cùng chịu đau khổ với Ngài, thì cũng được chia phần vinh hiển với Ngài” (Rm 8,17).

Đây mới là vinh quang đích thực tồn tại muôn đời, khác với những thành quả nhờ tự sức con người khắc phục gian nan mà đạt được. Bởi vì những thành công do con người đạt được chưa chắc đó là vinh, có khi lại là mối nhục. Đan cử : có nhiều đảng viên Cộng sản tưởng thắng được Mỹ là vinh, nhưng rồi lại hối hận vì sự chiến thắng ấy ; cũng như có nhiều người đành mất mạng, miễn là thoát ra khỏi nước VN, sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 để sống tự do trong nước tư bản, nhưng đã có nhiều người hối hận vì cuộc ra đi này…! Chỉ có những ai liều mạng vì Tin Mừng, vì Chúa Ki-tô, có khi chưa vinh đời này nhưng chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn lòng mong ước khi ra khỏi thế gian này !

Vì “chỉ có Chúa là phần sản nghiệp con được hưởng,là chén phúc lộc dành cho con;số mạng con, chính Ngài nắm giữ” (Tv 16/15,5 : Đáp ca).

Đôi vợ chồng kia, sau ngày mới cưới, rủ nhau vào Vườn Bách Thú dạo chơi. Cô cậu tới một gốc cây ngồi nghỉ chân, chàng nói với nàng :

    • Có anh đây đời em không còn gì phải sợ.
    • Anh đã hứa nhớ đừng bỏ em nhé, em chỉ sợ một ngày nào mất anh.
    • Không đời nào.

Anh vừa dứt lời thì nghe tiếng từ máy phóng thanh trong Sở Thú : “Alo, Alo, bà con nghe cho rõ : có con cọp mới đưa vào vườn thú, vì nó quá mạnh, nên nó vượt chuồng chạy ra ngoài. Bà con phải liệu mà tìm chỗ tránh an toàn. Thế là anh chàng vọt lên cây cao để cô nàng dưới gốc cây run rẩy xanh tái mét, và kêu lên :

    • Anh ơi kéo em lên với.
    • Cọp đến gần rồi kìa, anh mà xuống nó chộp mất !!!

THUỘC LÒNG

Tình yêu trọn hảo thì xua đuổi sợ hãi ra ngoài, vì sợ hãi có liên quan đến hình phạt (1Ga 4,18)


Tác giả: Đinh Quang Thịnh, Lm.
   dunglac@gmail.com