Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Đinh Quang Thịnh, Lm.
Bài Viết Của
Đinh Quang Thịnh, Lm.
TUẦN SAU CN 5 PHỤC SINH

Đinh Quang Thịnh, Lm.


o0o



o0o


THỨ BẢY SAU CHÚA NHẬT 5 PHỤC SINH

Cv 16,1-10 ; Ga 15, 18-21

BÀI ĐỌC : Cv 16,1-10

1 Hồi ấy, ông Phao-lô đến Đéc-bê, rồi đến Lýt-ra. Ở đó có một môn đệ tên là Ti-mô-thê, mẹ là người Do-thái đã tin Chúa, còn cha là người Hy-lạp.2 Ông được các anh em ở Lýt-ra và I-cô-ni-ô chứng nhận là tốt.3 Ông Phao-lô muốn ông ấy cùng lên đường với mình, nên đã đem ông đi làm phép cắt bì, vì nể các người Do-thái ở những nơi ấy; thật vậy, ai cũng biết cha ông là người Hy-lạp.

4 Khi đi qua các thành, các ông truyền lại cho các anh em những chỉ thị đã được các Tông Đồ và kỳ mục ở Giê-ru-sa-lem ban bố, để họ tuân giữ.

5 Vậy các Hội Thánh được vững mạnh trong đức tin và mỗi ngày thêm đông số.6 Các ông đi qua miền Phy-ghi-a và Ga-lát, vì Thánh Thần ngăn cản không cho các ông rao giảng lời Chúa ở A-xi-a.7 Khi tới sát ranh giới My-xi-a, các ông thử vào miền Bi-thy-ni-a, nhưng Thần Khí Đức Giê-su không cho phép.8 Các ông bèn đi qua miền My-xi-a mà xuống Trô-a.9 Ban đêm, ông Phao-lô thấy một thị kiến: một người miền Ma-kê-đô-ni-a đứng đó, mời ông rằng: "Xin ông sang Ma-kê-đô-ni-a giúp chúng tôi! "10 Sau khi ông thấy thị kiến đó, lập tức chúng tôi tìm cách đi Ma-kê-đô-ni-a, vì hiểu ra rằng Thiên Chúa kêu gọi chúng tôi loan báo Tin Mừng cho họ.

ĐÁP CA :

Đ. Hãy tung hô Chúa, hỡi toàn thể địa cầu. (c 1)

1Hãy tung hô Chúa, hỡi toàn thể địa cầu,2 phụng thờ Chúa với niềm hoan hỷ,vào trước thánh nhan Người giữa tiếng hò reo.

3 Hãy nhìn nhận Chúa là Thượng Đế, chính Người dựng nên ta, ta thuộc về Người, ta là dân Người, là đoàn chiên Người dẫn dắt.

5 Bởi vì Chúa nhân hậu, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương, qua bao thế hệ, vẫn một niềm thành tín.

TUNG HÔ TIN MỪNG : Cl 3,1

Hall-Hall : Anh em đã được chỗi dậy cùng với Đức Ki-tô, nên hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Ki-tô đang ngự bên hữu Thiên Chúa. Hall.

TIN MỪNG : Ga 15, 18-21

18 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Nếu thế gian ghét anh em, anh em hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước.19 Giả như anh em thuộc về thế gian, thì thế gian đã yêu thích cái gì là của nó. Nhưng vì anh em không thuộc về thế gian và Thầy đã chọn, đã tách anh em khỏi thế gian, nên thế gian ghét anh em.20 Hãy nhớ lời Thầy đã nói với anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ nhà. Nếu họ đã bắt bớ Thầy, họ cũng sẽ bắt bớ anh em. Nếu họ đã tuân giữ lời Thầy, họ cũng sẽ tuân giữ lời anh em.21 Nhưng họ sẽ làm tất cả những điều ấy chống lại anh em, vì anh em mang danh Thầy, bởi họ không biết Đấng đã sai Thầy”.

KHÔNG ĐỔ MÁU KHÔNG CÓ ƠN CỨU ĐỘ !

Mỗi Ki-tô hữu phải làm chứng cho Đấng Toàn Năng và yêu thương. Muốn làm chứng về Thiên Chúa,ta phải được đồng hóa với Ngài, khi ta nói được như thánh Phao-lô:

- Anh em hãy bắt chước tôi như tôi đối với Đức Ki-tô (1Cr 11,1).

    • Tôi sống, nhưng không phải là tôi mà là Đức Ki-tô sống trong tôi (Gl 2,20).
Đức Ki-tô Giê-su đến thế gian làm chứng cho thế gian biết Ngài là Thiên Chúa, Ngài với Chúa Cha là một (x Ga 10,30),vì cùng là Thiên Chúa toàn năng và yêu thương.

Để bộc lộ tình yêu cao cả nhất không có cách nào hơn là chết vì chân lý, chết vì phục vụ. Chính vì thế, Đức Giê-su trong bản tính loài người Ngài đứng trước cái chết run sợ đến toát mồ hôi máu, Ngài đã cầu nguyện cùng Chúa Cha : “Lạy Cha, nếu có thể xin cất chén đắng này khỏi Con, xong đừng theo ý Con một theo ý Cha” (Lc 22,42-44). Nhưng không thấy Cha Ngài trả lời, có nghĩa là Cha không có con đường nào khác để cho Con bày tỏ tình yêu đối với loài người tội lỗi, ngoại trừ phải chết vì chân lý vì phục vụ. Chúa Cha im lặng cũng có nghĩa là Chúa Con được tự do chọn lựa, nhưng Con lại muốn theo ý Cha.

Đức Giê-su đã tỏ cho thế gian nhận biết Ngài là Thiên Chúa toàn năng, chỉ mình Ngài biến tội ra ơn, biến chết ra sống. Do đó, Ngài không bó tay trước sức mạnh của thần chết, chỉ sau ba ngày nằm trong mồ Ngài đã tự quyền chỗi dậy để đem ơn cứu độ cho những kẻ tội lỗi biết sám hối và tin vào Ngài.

Ta cứ nhìn vào cuộc đời Đức Giê-su, Ngài hết lòng rao giảng Lời chân lý đã nhận từ nơi Cha, và Ngài hoàn toàn làm theo thánh ý Chúa Cha, thế mà thế gian lại chống đối Ngài cách quyết liệt, bởi lẽ :

    • Đức Giê-su chứng thực những kẻ thuộc về thế gian thì các việc làm của nó là xấu xa (x Ga 7,7).
    • Tư tưởng của Đức Giê-su không phải là tư tưởng của người đời, nên đường lối của người đời không phải là đường lối của Thiên Chúa (x Is 55,8).
    • Điều mà người đời cho là cao siêu, thì lại là điều nhờm tởm trước mặt Đức Giê-su (x Lc 16,15).

Chính vì Đức Giê-su tố cáo người đời không giống Thiên Chúa, nên Ngài bị nhiều kẻ thù nhất. Nhưng sự ác của người đời trút trên Ngài đặc biệt trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, không phải vì thế mà người đời thắng cuộc vì đã diệt được Ngài ! Nhưng vì Ngài là Thiên Chúa Tình Yêu, là Đấng Toàn Năng, Ngài đã biến chết ra sống, Ngài trở thành nguyên nhân cứu độ duy nhất cho loài người (x Cv 4,12).

Như thế, nhìn vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, cả rừng người về một phe chống lại Đức Giê-su, thì không phải là họ đúng. Ông Phi-la-tô đưa Đức Giê-su đã bị đánh bầm dập đứng trước mặt toàn dân đang chống Ngài, ông chỉ vào Ngài và nói : “Này là Người” (Ga 19,5). Chúa dùng miệng ông Phi-la-tô nói như thế có ý xác nhận rằng : cả rừng người trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh đó là lang sói, chỉ mình Đức Giê-su phục vụ người ta đến bầm dập thân xác mới là người.

Ta muốn là hiện thân của Đức Ki-tô Giê-su để làm chứng về Thiên Chúa, thì Đức Giê-su đã nói cho ta biết trước :

  • Vì Lời Ta ban cho anh em nên thế gian ghét anh em (Ga 17,14).

    - Nếu thế gian ghét anh em, anh em hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước.Giả như anh em thuộc về thế gian, thì thế gian đã yêu thích cái gì là của nó. Nhưng vì anh em không thuộc về thế gian và Thầy đã chọn, đã tách anh em khỏi thế gian, nên thế gian ghét anh em. Hãy nhớ lời Thầy đã nói với anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ nhà. Nếu họ đã bắt bớ Thầy, họ cũng sẽ bắt bớ anh em. Nếu họ đã tuân giữ lời Thầy, họ cũng sẽ tuân giữ lời anh em. Nhưng họ sẽ làm tất cả những điều ấy chống lại anh em, vì anh em mang danh Thầy, bởi họ không biết Đấng đã sai Thầy (Ga 15, 18-21 : Tin Mừng).

    • Môn đệ được như Thầy, tôi tớ được như chủ là đủ rồi. Nếu thế gian gọi chủ nhà là tướng quỷ, huống là người nhà của chủ (Mt 10,24b-25).
    • Anh em sẽ bị mọi người ghét vì danh Thầy, nhưng ai bền đỗ đến cùng người đó mới được cứu độ (Mt 10,22).

Bởi thế thánh Gioan Tông Đồ nói : “Đừng lấy làm lạ hỡi anh em, nếu thế gian ghét anh em. Ta biết là ta đã được ngang qua sự chết mà vào sự sống, vì hiện ta yêu mến anh em.Kẻ không yêu mến thì lưu lại trong sự chết. Phàm ai ghét anh em mình thì nó là đứa sát nhân. Và anh em biết : phàm là kẻ sát nhân thì không có sự sống đời đời lưu lại nơi mình nó” (1Ga 3,13-15).

Tâm lý người đời thường lấy mình mà đo người khác :

    • Người cao chê kẻ thấp, vì thấy họ ngắn hơn mình một cái đầu, nên nói : “Nhất lé, nhì lùn, tam hô, tứ sún”.
    • Kẻ thấp thì lấy từ chân tới đầu mình mà đo người cao và chê : “Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm”.

Khi ta bị chống đối, đừng vội tự cho mình là giống Chúa, ta phải cầu xin Chúa soi sáng cho ta biết xét mình, có thể do lỗi tại ta mà người ta phê bình, trái với lời ta vẫn hằng cầu nguyện : “Lạy Chúa là Chúa Tể càn khôn, xin cho những người trông đợi Chúa, đừng vì con mà phải thẹn thùng. Lạy Chúa Trời nhà Israel, xin đừng để những ai tìm kiếm Ngài lại vì con mà mang tủi hổ” (Tv 69/68,7) ; còn khi ta đã cầu nguyện và cân nhắc kỹ lưỡng, ta thấy mình không thể nói khác, làm khác được, thì ta hãy vui lên, vì ta làm việc để được nhận phần thưởng nơi Chúa chứ không nơi người đời, sợ người khác chê mà không trả công cho ta.

Nói tắt, ta càng tha thiết sống theo Lời Chúa dạy, ta càng gặp nhiều chống đối, xem ra ta là kẻ bất hạnh nhất trên đời. Nhưng niềm hân hoan vui sướng đến với ta, bởi lẽ ta đã nhìn thập giá Đức Giê-su mà tiến bước, Ngài là cờ trận của ta (x Xh 17,15), một khi ta cùng chịu đau khổ với Ngài, thì ta cũng được thông chia vinh quang Phục Sinh với Ngài (x Rm 8,17).

Bởi đó ta phải xác tín rằng chỉ khi ta giống Chúa Giê-su thập giá, ta mới có thể nói với thế giới : “Hãy tung hô mừng Chúa hỡi toàn thể địa cầu” (Tv 100/99, 1 : Đáp ca).

Ngày tôi mới vào Đại chủng viện, tôi không thể quên được lời dặn dò trong buổi Tĩnh Tâm của Cha giảng phòng : “Thầy nào sau khi được làm Linh mục ra phục vụ giáo xứ 5 năm, mà không thấy ai chửi mình, thì phải xin phép Đức giám mục xách va-ly về Chủng viện học lại”.

Tuy nhiên ta không nên đương đầu với những kẻ đối kháng khi không cần thiết, cụ thể như ông Phao-lô đã cắt bì cho Ti-mô-thêu, dù trái với quyết định của Công Đồng Giêrusalem, nhưng vì hoàn cảnh nơi ông Phao-lô đang phục vụ, những người Do-thái chưa tiếp nhận được giáo lý mới mẻ là bỏ cắt bì cho dân ngoại, nếu muốn đưa họ gia nhập vào dân Thiên Chúa. Ông Phao-lô phải cắt bì cho ông Ti-mô-thêu như thế, để đưa Ti-mô-thêu theo chung đường truyền giáo mà không bị những người Do-thái chống đối, và để Thánh Thần dẫn ông đi tới các vùng khác tiếp tục hoạt động cho Tin Mừng (x Cv 16,1-10 : Bài đọc).

Việc ông Phao-lô cư xử như thế, ông muốn dạy chúng ta : “Tôi đã trở nên yếu với những người yếu, để chinh phục những người yếu. Tôi đã trở nên tất cả cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một số người” (1Cr 9,22).

THUỘC LÒNG

Nếu tôi luôn luôn làm hài lòng người đời thì tôi không còn là tôi tớ của Đức Ki-tô (Gl 1,10).


o0o


THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT 5 PHỤC SINH

Cv 15, 22-31 ; Ga 15, 12-17

BÀI ĐỌC : Cv 15, 22-31

22 Bấy giờ các Tông Đồ và các kỳ mục, cùng với toàn thể Hội Thánh, quyết định chọn mấy người trong các ông, để phái đi An-ti-ô-khi-a với ông Phao-lô và ông Ba-na-ba. Đó là ông Giu-đa, biệt danh là Ba-sa-ba, và ông Xi-la, những người có uy tín trong Hội Thánh.23 Các ông trao cho phái đoàn bức thư sau:

“Anh em Tông Đồ và kỳ mục chúng tôi gởi lời chào anh em gốc dân ngoại tại An-ti-ô-khi-a, tại miền Xy-ri và Ki-li-ki-a. 24 Chúng tôi nghe biết có một số người trong chúng tôi, không được chúng tôi uỷ nhiệm, mà lại đi nói những điều gây xáo trộn nơi anh em, làm anh em hoang mang.25 Vì thế, chúng tôi đã đồng tâm nhất trí quyết định chọn một số đại biểu, và phái họ đến với anh em, cùng với những người anh em thân mến của chúng tôi là ông Ba-na-ba và ông Phao-lô,26 những người đã cống hiến cuộc đời vì danh Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.27 Vậy chúng tôi cử ông Giu-đa và ông Xi-la đến trình bày trực tiếp những điều viết sau đây:28 Thánh Thần và chúng tôi đã quyết định không đặt lên vai anh em một gánh nặng nào khác ngoài những điều cần thiết này:29 là kiêng ăn đồ đã cúng cho ngẫu tượng, kiêng ăn tiết, ăn thịt loài vật không cắt tiết, và tránh gian dâm. Anh em cẩn thận tránh những điều đó là tốt rồi. Chúc anh em an mạnh."

30 Sau khi được mọi người tiễn chân, các đại biểu xuống An-ti-ô-khi-a, triệu tập cộng đoàn lại và trao bức thư.31 Đọc thư xong, họ vui mừng vì lời khích lệ đó.

ĐÁP CA : Tv 56

Đ. Lạy Thiên Chúa, trước mặt chư dân, con dâng lời cảm tạ. (c 10a)

8 Con an lòng, lạy Thiên Chúa, con vững dạ an lòng,9 này con xin đàn hát xướng ca.Thức dậy đi, hồn tôi hỡi,thức dậy đi, hỡi đàn sắt đàn cầm, tôi còn đánh thức cả bình minh.

10 Lạy Thiên Chúa, trước mặt chư dân, con dâng lời cảm tạ, giữa lòng muôn nước, con đàn hát xướng ca.11 Vì tình thương của Ngài cao ngất trời xanh,và lòng thành tín vượt ngàn mây thẳm.

12 Lạy Thiên Chúa, xin biểu thị uy phong khắp cõi trời và chiếu toả vinh quang đầy mặt đất.


TUNG HÔ TIN MỪNG : Ga 15,15b

Hall-Hall : Chúa nói : “Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết.” Hall.

TIN MỪNG : Ga 15, 12-17

12 Khi đến giờ lìa bỏ thế gian mà về với Chúa Cha, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em.13 Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.14 Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy.15 Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết.

16 Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em.17 Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau.”

GIỚI RĂN YÊU MỚI CHÚA GIÊSU BAN

Nhìn vào cơ cấu của Tin Mừng trong Thánh Lễ hôm nay (Ga 15, 12-17), ta nhận thấy có năm hành động yêu trong giới răn mới Chúa ban.

Nhìn vào nội dung của giới răn yêu Chúa ban, ta thấy có 5 hành động diễn tả tình yêu :



Như thế, vì yêu ta, Chúa bước dần xuống (từ bước 1 xuống bước 5) từ lúc Ngài hy sinh mạng sống vì ta, tới khi Ngài về Trời cầu nguyện cho ta.

Ta muốn thực hiện giới răn yêu người Chúa dạy, ta phải bước dần lên bắt chước Chúa Giê-su (từ hành động 5 đến hành động 1), có nghĩa là ta bước lên theo thứ tự : khởi đầu là cầu nguyện cho đồng loại (5 : câu 16b); đến với đồng loại trước (4 : câu 16a) ; nói Lời Chúa cho đồng loại (3 : câu 15) ; tôn trọng đồng loại là bạn mình (2 : câu 14) ; hy sinh cho đồng loại (1 : câu 13).

Nhìn vào cơ cấu nội dung giới răn yêu, ta thấy có ba hành động yêu được gọi là cũ :

  • Hy sinh cho đồng loại : Vợ chồng hy sinh cho nhau, hoặc cha mẹ hy sinh cho con cái, bầy tôi hy sinh cho vua chúa như ông Lê Lai đành mất mạng sống để cứu vua Lê Lợi.
  • Tôn trọng đồng loại là bạn mình : Đây là lãnh vực nhân bản, người có lịch sự phải thể hiện tinh thần này đối với bằng hữu. Nhất là vợ chồng lại cần phải tôn trọng nhau, vì hai người đã trở nên một.
  • Đến với đồng loại trước : Cô cậu trước khi kết hôn, mỗi bên đều tìm đến người phối ngẫu trước, hoặc là phép lịch sự người dưới phải đến với người trên trước.

Gọi ba điều trên đây là cũ, tôn giáo nào cũng dạy vì trước khi Con Thiên Chúa xuống thế làm người, trong nhân loại, người ta đã thường dùng ba hành động trên để thể hiện lòng yêu mến nhau.

Chỉ có hai điều mới trong giới răn yêu Chúa dạy :

    • Nói Lời Chúa cho đồng loại.
    • Cầu nguyện cho đồng loại.

Mà thực, trong nhân loại chỉ Đức Giê-su dạy ta làm hai điều trên cho tha nhân, để diễn tả tính chất tình yêu mới Ngài ban cho loài người.

Nhìn vào đời sống Giáo Hội sơ khai, nhờ các Tông Đồ biết cầu nguyện, Chúa soi sáng cho các ngài phải loan báo Lời Chúa cho hết mọi loại người trên trái đất, không phân biệt Do-thái hay Hy-lạp, nô lệ hay tự do. Do đó, các Tông Đồ đã quyết định bỏ việc cắt bì cho dân ngoại miễn là họ nghe giáo lý các môn đệ mà tin vào Chúa Giê-su là Đấng cứu độ duy nhất, thì phải ban Thánh Tẩy cho họ. Vì thế mà trong bức thư của các Tông Đồ gửi cho tín hữu ở Antiokia đã viết để làm sáng tỏ vấn đề : “Thánh Thần và chúng tôi quyết định không chất thêm gánh nặng cho người nào trong anh em, trừ vài điều cần kíp này : kỵ hẳn đồ cúng, máu huyết, thịt ngột và dâm bôn” (Cv 15,22-31 : Bài đọc).

Ta thấy ở đây chỉ nhấn mạnh vấn đề bỏ cắt bì vì nó thuộc phạm vi đức tin, còn các việc kiêng đồ cúng, máu huyết, thịt ngột và dâm bôn thuộc lãnh vực phong hóa và luân lý, thì dần dần theo thời gian, khi người tín hữu đã trưởng thành trong đức tin, tất yếu sẽ được loại bỏ. Nói cách khác, việc canh tân đời sống đạo trong đời sống Giáo Hội sơ khai tiệm tiến từng bước, lần lượt sẽ được tháo gỡ những gì không hợp với giáo lý của Hội Thánh do Chúa Thánh Thần hướng dẫn theo thời gian.

Có sống niềm tin như trên, mới xứng với lời cầu nguyện của ta : “Lạy Thiên Chúa, trước mặt chư dân, con dâng lời cảm tạ” (Tv 57/56, 10a : Đáp ca).

Vậy ta giúp ai điều gì mà không cầu nguyện cho họ trước, cũng không nói Lời Chúa cho họ, thì đó chỉ là hành động nhân bản, không phải đức ái Ki-tô giáo.

THUỘC LÒNG

Đức Giê-su nói : “Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em.” (Ga 15,12)


o0o


THỨ NĂM SAU CHÚA NHẬT 5 PHỤC SINH

Cv 15, 7-21 ; Ga 15, 9-11

BÀI ĐỌC : Cv 15, 7-21

7 Sau khi đã tranh luận nhiều, ông Phê-rô đứng lên nói: "Thưa anh em, anh em biết: ngay từ những ngày đầu, Thiên Chúa đã chọn tôi giữa anh em, để các dân ngoại được nghe lời Tin Mừng từ miệng tôi và tin theo.8 Thiên Chúa là Đấng thấu suốt mọi tâm can đã chứng tỏ Người chấp nhận họ, khi ban Thánh Thần cho họ cũng như đã ban cho chúng ta.9 Người không phân biệt chút nào giữa chúng ta với họ, vì đã dùng đức tin để thanh tẩy lòng họ.10 Vậy bây giờ, sao anh em lại thử thách Thiên Chúa, mà quàng vào cổ các môn đệ một cái ách mà cả cha ông chúng ta lẫn chúng ta đã không có sức mang nổi?11 Vả lại, chính nhờ ân sủng Chúa Giê-su mà chúng ta tin mình được cứu độ, cùng một cách như họ."

12 Bấy giờ toàn thể hội nghị im lặng. Họ nghe ông Ba-na-ba và ông Phao-lô thuật lại các dấu lạ điềm thiêng Thiên Chúa đã dùng hai ông mà làm giữa các dân ngoại.

13 Khi hai ông dứt lời, ông Gia-cô-bê lên tiếng nói: "Thưa anh em, xin nghe tôi đây:14 Ông Si-môn đã thuật lại cho chúng ta rằng: ngay từ đầu, Thiên Chúa đã đoái thương chọn trong các dân ngoại một dân mang danh Người.15 Những lời các ngôn sứ cũng phù hợp với điều ấy, như đã chép:16 Sau đó, Ta sẽ trở lại, và sẽ xây dựng lại lều Đa-vít đã sụp đổ; đống hoang tàn đó, Ta sẽ xây dựng lại, và Ta sẽ dựng lại lều ấy.17 Như vậy các người còn lại và tất cả các dân ngoại được mang danh Ta sẽ tìm kiếm Chúa. Chúa phán như vậy,18 Người là Đấng cho biết những điều ấy tự ngàn xưa.

19 "Vì vậy, phần tôi, tôi xét là không được gây phiền hà cho những người gốc dân ngoại trở lại với Thiên Chúa,20 nhưng chỉ viết thư bảo họ kiêng những thức ăn ô uế vì đã cúng cho ngẫu tượng, tránh gian dâm, kiêng ăn thịt loài vật không cắt tiết và kiêng ăn tiết.21 Thật vậy, từ những thế hệ xa xưa, trong mỗi thành ông Mô-sê đều có những người rao giảng: họ đọc lời của ông trong các hội đường mỗi ngày sa-bát."

ĐÁP CA : Tv 95

Đ. Hãy kể cho muôn dân được biết những kỳ công Chúa làm. (x c 3).

1 Hát lên mừng Chúa một bài ca mới,hát lên mừng Chúa, hỡi toàn thể địa cầu!2a Hát lên mừng Chúa, chúc tụng Thánh Danh!

2b Ngày qua ngày, hãy loan báo ơn Người cứu độ,3 kể cho muôn dân biết Người thật là vinh hiển,cho mọi nước hay những kỳ công của Người.

10 Hãy nói với chư dân: Chúa là Vua hiển trị, Chúa thiết lập địa cầu, địa cầu chẳng chuyển lay,Người xét xử muôn nước theo đường ngay thẳng.

TUNG HÔ TIN MỪNG : Ga 10,27

Hall-Hall : Chúa nói : “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi ;tôi biết chúng,và chúng theo tôi”. Hall.

TIN MỪNG : Ga 15, 9-11

9 Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy. Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy.10 Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người.11 Các điều ấy, Thầy đã nói với anh em để anh em được hưởng niềm vui của Thầy, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn.

THIÊN CHÚA Ở CÙNG TA

Trong Kinh Thánh, thành ngữ “Chúa ở cùng” có một nội dung đặc thù là : ai được Chúa ở cùng người ấy được Chúa trao cho một sứ mệnh vượt khả năng, và Ngài giúp người ấy thành công mỹ mãn hơn lòng mong ước. Đan cử như

* Ông Mô-sê run sợ và trốn tránh quyền lực đế quốc Ai-cập đang truy đuổi, vì ông là người Do-thái đã giết một người Ai-cập, ông lại mang tật nói ngọng ! Nhưng khi được Chúa ở cùng, ông đã dám đương đầu với quyền lực Ai-Cập để dẫn dân Do-Thái ra khỏi cảnh nô lệ ! (x Xh 3,12t)

* Ngôn sứ Giê-rê-mi-a thưa với Thiên Chúa : “Tôi chỉ bằng đứa con nít, lại bị bao kẻ ác muốn chôn sống tôi, họ đã từng quăng tôi xuống giếng cạn ! Làm sao tôi có khả năng dạy bảo chúng phải sửa cách sống để theo ý Chúa được ?’’ Nhưng Thiên Chúa bảo : “Có Ta ở với ngươi’’. Thế là ông Giê-rê-mi-a trở thành ngôn sứ tuyệt vời của Thiên Chúa (x Gr 1,1-8) ; rồi cả đến ngôn sứ I-sai-a cũng vậy (x Is 41,10-20).

* Khi ông Mô-sê biết mình sắp qua đời, muốn trao cho ông Gio-suê sứ mệnh tiếp tục dẫn dắt dân Do-thái vào đất Hứa, mà ông Gio-suê chỉ là đồ đệ của ông Mô-sê, ngay chính bản thân ông Mô-sê khi bị dân chống đối, ông muốn chết quách cho rồi, thì làm sao Gio-suê chỉ là đồ đệ có thể thay thế sứ mệnh cao cả này được ? Nhưng ông Mô-sê nói nói với ông Gio-suê : “Có Chúa ở cùng con!’’ Thế là ông Gio-suê đã thành công trong nhiệm vụ được giao phó ! (x Gs 1,6-9)

* Đặc biệt nhất là vào thời Thiên Chúa khai mào thực hiện ơn cứu độ cho nhân loại, Ngài dùng cô Ma-ri-a, quê Na-da-rét chẳng có gì hay cả ! (x Ga 1,46) Nhưng khi thiên thần nói : “Chúa ở cùng bà” , thì cô Ma-ri-a dù chẳng liên hệ đến nam giới mà cô vẫn sinh Con Thiên Chúa, và Con Thiên Chúa cũng phải vâng phục Mẹ Ma-ri-a trong sứ mệnh cứu thế giới ! (x Lc 1.2)

* Khi Chúa Giê-su về Trời, Ngài trao quyền cho các môn đệ, họ là tập thể bất toàn, không chỉ bất toàn về số lượng (11/12), mà còn bất cập về phẩm chất đức tin : trong số họ có kẻ hồ nghi về Thầy Giêsu! Thế nhưng Chúa vẫn tín nhiệm và sai họ đi khắp thế gian để cứu đời ! Bởi vì Ngài hứa : “Ta ở với các con mọi ngày cho đến tận thế !’’ (Mt 28,16-20)

Vậy ta phải sống thế nào để được Thiên Chúa ở cùng ?

Trong Tin Mừng Gioan không có thành ngữ “Thiên Chúa ở cùng”, nhưng Đức Giê-su dạy : “Nếu anh em tuân giữ các lệnh truyền của Thầy, anh em sẽ lưu lại trong lòng yêu mến của Thầy, cũng như Thầy đã giữ các lệnh truyền của Cha Thầy, và lưu lại trong lòng yêu mến của Người” (Ga 15,10 : Tin Mừng).

Nhưng lệnh truyền của Chúa ở đâu, để tôi nghe và tuân giữ ?

Muốn biết lệnh truyền của Chúa để đón nhận, ta phải phân biệt 5 lãnh vực :

    • Lãnh vực tôn giáo.
    • Lãnh vực khoa học kỹ thuật.
    • Lãnh vực xã hội.
    • Lãnh vực lương tâm.
    • Hoàn cảnh sống.


I. LÃNH VỰC TÔN GIÁO.

Lãnh vực tôn giáo chỉ giới hạn trong đức tin và luân lý, ta muốn biết ý Chúa để thực hành, thì ta phải dựa vào quyền giáo huấn của Hội Thánh. Đây là đặc quyền Chúa ban riêng cho các chủ chăn trong Hội Thánh Công Giáo. Cụ thể

Mt 11,25 : Đức Giê-su nói : “Lạy Cha, Con ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không mạc khải cho hạng khôn ngoan thông thái mà mạc khải cho những kẻ bé mọn”. Kẻ bé mọn trong Tân Ước, đặc biệt chỉ về các chủ chăn và các tín hữu trong Hội Thánh. Như Đức Giê-su đã nói với các môn đệ

    • Nếu chúng con không trở nên bé nhỏ, chúng con không thể làm môn đệ của Thầy (Mt 18,3).
    • Đừng sợ, hỡi đoàn chiên nhỏ bé, vì Cha các con đã khấng ban Nước Trời cho các con (Lc 12,32).
    • Hỡi các con thơ bé, Ta chỉ ở với các con một ít nữa thôi (Ga 13,33).
    • Thánh Gioan viết thư cho các tín hữu, có nhiều người lớn tuổi hơn ông, nhưng ông luôn viết : “Hỡi các con thơ bé” (1Ga 2,1.12.14.18.28).

Mt 16,13-17 : Khi Đức Giê-su hỏi các môn đệ : “Người ta nói gì về Thầy?” Các ông thưa : “Có người nói Thầy là Êlya, kẻ khác nói Thầy là Giê-rê-mi-a, cũng có kẻ nói Thầy là Gioan Tẩy Giả. Nói chung, dư luận nói Thầy là một ngôn sứ”. Đức Giê-su không có ý kiến gì về những nhận xét đó. Ngài hỏi Nhóm 12 : “Còn anh em, anh em nói Thầy là ai?” Ông Phê-rô thưa : “Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Đức Giê-su xác nhận ngay : “Không phải phàm nhân nào mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Đấng ngự trên trời”. Rõ ràng có nhiều người nói tốt về Đức Giê-su, xem ra Ngài chẳng quan tâm, chỉ riêng có ông Phê-rô tuyên xưng đức tin, được Ngài khen nói chính xác nhất, bởi vì riêng mình ông đại diện Nhóm 12 được Cha trên trời mạc khải cho.

Lc 10,16 : Đức Giê-su nói : “Ai nghe lời môn đệ Ta là nghe Lời Ta, ai khước từ môn đệ Ta là khước từ Ta và là khước từ Đấng đã sai Ta”.

Lc 22,31-32 : Đức Giê-su cầu nguyện riêng cho ông Phê-rô, vị thủ lãnh Giáo Hội, vì ông có nhiệm vụ củng cố đức tin cộng đoàn.

Ga 18,19-21 : Thượng tế Caipha hỏi Đức Giê-su dạy giáo lý thế nào? Ngài trả lời : “Ai muốn nghe giáo lý của tôi, cứ vào Nhà Thờ hỏi người nghe tôi nói, hằng ngày tôi giảng dạy trong đó”. Như vậy, hỏi người nghe Đức Giê-su chính là hỏi môn đệ Ngài, và Ngài xác nhận đó là chính Ngài giảng dạy hằng ngày.

Gl 1,8 : Ông Phao-lô xác tín : “Cho dù thiên thần trên trời xuống loan báo Tin Mừng khác với Tin Mừng Hội Thánh rao giảng, thì đó là đồ chúc dữ !”

Chính vì những chứng từ trên đây nói về quyền giáo huấn của Hội Thánh, đã được thể hiện một cách cụ thể ngay đời sống Giáo Hội sơ khai, là Chúa mạc khải riêng cho ông Phê-rô, cũng như soi sáng cho các Tông Đồ quyết định bỏ việc cắt bì,mà cứ ban Thánh Tẩy cho những ai tin vào Chúa Giê-su là Đấng Cứu Độ duy nhất qua lời giảng của các Tông Đồ, dù ta biết đã có lần Đức Giê-su nói : “Tôi đến không hủy bỏ Lề Luật, dù một chấm một phết” (Mt 5,17-18 ; Cv 15,7-21 : Bài đọc).

Xưa kia bà Mariam không tin ông Mô-sê được đặc quyền Chúa cho nói Lời Chúa, bà nói : “Dễ chừng chỉ có Thiên Chúa phán dạy qua ông Mô-sê hay sao? Ngài đã không phán dạy ngang qua chúng ta nữa đó ư!” Chúa nghe được, phạt bà bị cùi tức khắc ! (x Ds 12,1-13).

Quyền giáo huấn của Hội Thánh được thể hiện qua 5 nguồn sau đây :

    • Thánh Truyền.
    • Kinh Thánh.
    • Phụng Vụ.
    • Giáo Luật.
    • Công Đồng.


1/ Thánh Truyền. Là lời giảng của Đức Giê-su cũng như của các Tông Đồ không được ghi lại thành văn bản. Như thế Thánh Truyền có trước Tân Ước và phong phú hơn.

2/ Kinh Thánh. Là một phần của Thánh Truyền được ghi lại bằng văn bản.

3/ Phụng Vụ. Các thể thức Hội Thánh dạy cầu nguyện, phụng thờ Thiên Chúa, được quy định hợp với Thánh Kinh và Thánh Truyền.

4/ Giáo Luật. Quy định những sinh hoạt trong Hội Thánh và quy tắc cử hành các Bí tích.

5/ Công Đồng. Chỉ dẫn về cách sống đạo do Đức Giáo hoàng hợp với Giám mục đoàn, được công bố trong các Công Đồng chung.

II. LÃNH VỰC KHOA HỌC KỸ THUẬT.

Dựa trên ý kiến của những người chuyên môn. Ví dụ xây nhà phải nghe kỹ sư hay kiến trúc sư hướng dẫn, chữa bệnh cần theo lời chỉ dẫn của bác sĩ. Bởi vậy thánh Tô-ma Tiến sĩ nói : “Mỗi vấn đề được giải quyết trong lãnh vực của nó”.

III. SINH HOẠT XÃ HỘI.

1/ Ta dựa trên ý kiến đa số của những người có cùng một quyền lợi, cùng một trách nhiệm, cùng bổn phận không trái pháp luật.

2/ Khi cộng đoàn không thể quyết định được, thì ta phải nghe quyết định của Bề trên, nếu Bề trên chứng minh việc làm theo cộng đoàn gây tai hại lớn (x Giáo Luật số 127).

IV. LÃNH VỰC LƯƠNG TÂM.

Khi ta không biết dựa vào đâu để xử trí, thì ta hành động theo tiếng lương tâm.

V. HOÀN CẢNH MÔI TRƯỜNG XÃ HỘI TA ĐANG SỐNG.

Ta tìm thấy ý Chúa ngay trong những biến cố xảy đến qua việc cầu nguyện xin Chúa soi sáng.

Vậy để minh chứng cho thế gian biết Chúa ở cùng ta, chỉ có cách duy nhất là ta tuân giữ Lời Chúa hay phục tùng chân lý trong lòng yêu mến. Có thế ta mới “kể cho muôn dân biết những kỳ công Chúa làm” (Tv 96/95,3 : Đáp ca).

THUỘC LÒNG

Nếu anh em tuân giữ các lệnh truyền của Thầy, anh em sẽ lưu lại trong lòng yêu mến của Thầy, cũng như Thầy đã giữ các lệnh truyền của Cha Thầy, và lưu lại trong lòng yêu mến của Người (Ga 15,10).


o0o


THỨ TƯ SAU CHÚA NHẬT 5 PHỤC SINH

Cv 15, 1-6 ; Ga 15,1-8

BÀI ĐỌC : Cv 15, 1-6

 1 Có những người từ miền Giu-đê đến dạy anh em rằng: "Nếu anh em không chịu phép cắt bì theo tục lệ Mô-sê, thì anh em không thể được cứu độ."2 Ông Phao-lô và ông Ba-na-ba chống đối và tranh luận khá gay go với họ. Người ta bèn quyết định cử ông Phao-lô, ông Ba-na-ba và một vài người khác lên Giê-ru-sa-lem gặp các Tông Đồ và các kỳ mục, để bàn về vấn đề đang tranh luận này.

  3 Các ông được Hội Thánh tiễn đưa. Khi đi qua miền Phê-ni-xi và miền Sa-ma-ri, các ông tường thuật việc các dân ngoại đã trở lại với Thiên Chúa, khiến tất cả các anh em rất đỗi vui mừng.4 Tới Giê-ru-sa-lem, các ông được Hội Thánh, các Tông Đồ và kỳ mục tiếp đón, và các ông kể lại tất cả những gì Thiên Chúa đã cùng làm với các ông.

5 Có những người thuộc phái Pha-ri-sêu đã trở thành tín hữu, bấy giờ đứng ra nói rằng: "Phải làm phép cắt bì cho người ngoại và truyền cho họ giữ luật Mô-sê."6 Các Tông Đồ và các kỳ mục bèn họp nhau để xem xét vụ này.

ĐÁP CA : Tv 121

Đ. Ta vui mừng trẩy lên đền thánh Chúa. (x c 1)

1 Vui dường nào khi thiên hạ bảo tôi:"Ta cùng trẩy lên đền thánh Chúa! " Và giờ đây, Giê-ru-sa-lem hỡi,2 cửa nội thành, ta đã dừng chân.

3 Giê-ru-sa-lem khác nào đô thị được xây nên một khối vẹn toàn. 4a Từng chi tộc, chi tộc của Chúa,trẩy hội lên đền ở nơi đây.

4b để danh Chúa, họ cùng xưng tụng,Như lệnh đã truyền cho Ít-ra-en.5 Cũng nơi đó, đặt ngai xét xử,
ngai vàng của vương triều Đa-vít.6 Hãy nguyện chúc Giê-ru-sa-lem được thái bình,rằng: "Chúc thân hữu của thành luôn thịnh đạt.

TUNG HÔ TIN MỪNG : x Ga 15,4a.5b

 Hall-Hall : Chúa nói : “Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Ai ở lại trong Thầy, thì sinh nhiều hoa trái.” Hall.

TIN MỪNG :Ga 15,1-8

 1 "Thầy là cây nho thật, và Cha Thầy là người trồng nho.2 Cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh hoa trái, thì Người chặt đi; còn cành nào sinh hoa trái, thì Người cắt tỉa cho nó sinh nhiều hoa trái hơn.3 Anh em được thanh sạch rồi nhờ lời Thầy đã nói với anh em.4 Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Cũng như cành nho không thể tự mình sinh hoa trái, nếu không gắn liền với cây nho, anh em cũng thế, nếu không ở lại trong Thầy.

  5 Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được.6 Ai không ở lại trong Thầy, thì bị quăng ra ngoài như cành nho và sẽ khô héo. Người ta nhặt lấy, quăng vào lửa cho nó cháy đi.7 Nếu anh em ở lại trong Thầy và lời Thầy ở lại trong anh em, thì muốn gì, anh em cứ xin, anh em sẽ được như ý.8 Điều làm Chúa Cha được tôn vinh là: Anh em sinh nhiều hoa trái và trở thành môn đệ của Thầy.

TRONG CHÚA GIÊSU TA TRỞ NÊN GIỐNG THIÊN CHÚA

 Ngay từ thuở đời đời, Thiên Chúa muốn “tạo dựng con người giống hình ảnh Ngài” (x  St 1,26), và Chúa muốn thực hiện ý định này khởi đi từ dòng giống Do-thái. Bởi lẽ Chúa muốn ơn cứu độ khơi nguồn từ Do-thái (x Ga 4,22), do đó Chúa đã tuyển chọn dân này đưa về định cư tại miền đất chảy sữa và mật, và hy vọng dân này làm Chúa được vinh hiển, như người làm rượu nho có được vườn nho sinh nhiều trái ngọt lịm. Nhưng hỡi ôi, vì Chúa đã ban tự do cho loài người nên Chúa tôn trọng, và người Do-thái đã lạm dụng tự do gạt bỏ giáo huấn của Chúa qua Mô-sê và các ngôn sứ. Tệ nhất, chúng chẳng thèm nghe Con Một Cha trên trời, đến ngỏ Lời với chúng, nên chúng khai trừ Ngài trên thập giá, để chúng khỏi bương đầu nhức óc về Lời giáo huấn của Ngài, nhất là họ sợ mất mối lợi trần tục, vì dân chúng theo Ngài hết thảy (x Ga 7,40-52).

 Ngôn sứ Isaia (5,1t) đã dùng dụ ngôn vườn nho để cảnh tỉnh dân Do-thái, hy vọng vào thời Thiên Chúa thực hiện ơn cứu độ, họ như nho dại được tháp với Chúa Giê-su là nho thật để sinh nhiều trái ngon ngọt cho Thiên Chúa, nhờ các việc lành họ làm trong Chúa Giê-su. Muốn được thế,

- Ta phải ý thức duy chỉ có Chúa Giê-su là cây nho thật (nho ngọt), ta là nho dại (nho chua).

- Ta phải nên một với Chúa Giê-su, đặc biệt trong Bí tích Thánh Thể.

- Mọi người chỉ làm lành trong Chúa Giê-su Phục Sinh mới có giá trị.

I. TA PHẢI Ý THỨC DUY CHỈ CÓ CHÚA GIÊ-SU LÀ CÂY NHO THẬT (NHO NGỌT), TA LÀ NHO DẠI (NHO CHUA).

 Trước khi đưa dân vào đất Hứa, ông Mô-sê đã cho dân đến thăm dò xem nơi ấy có phải là vùng đất mầu mỡ phì nhiêu hay không ? Kết quả là đất rất tốt, đến nỗi họ hái được một chùm nho nặng đến hai người khiêng đưa về cho ông Mô-sê (x Ds 13,23). Vì thế, khi dân đã được chiếm miền đất Hứa này, một người ra sức đi tìm giống nho tốt nhất trên thế giới trồng vào thửa đất ông đã dày công vun xới, rồi ông trồng nho đúng kỹ thuật : chặt bớt nhánh không trái, cắt tỉa nhánh ít trái để sai trái hơn. Ông cho rào vườn và xây tháp canh để trông coi,vì hy vọng thu hoạch được mùa nho vượt chỉ tiêu, rồi ông xây nhà máy giữa vườn để ép nho làm rượu. Thế nhưng hỡi ôi, kết quả trái ngược : vườn nho sinh toàn trái chua loét ! Ông chủ vườn quá đau khổ và thất vọng, ông kêu Trời xử cho ông, và ông xin Trời ngưng mưa cho nho khô héo hết, ông cho phá hàng rào để dã thú vào giày xéo, và ông đập tan nhà máy ép nho để vườn ra hoang tàn (x Is 5,1t).

 Vậy nay Thiên Chúa muốn đưa cả loài người vào miền đất Hứa là Hội Thánh của Ngài, để được tháp vào giống nho tốt Chúa Cha đã lựa từ trời đem trồng, chính là Chúa Giê-su, Ngài tự xưng mình là cây nho thật, ai được tháp vào Ngài họ là môn đệ của Đức Giê-su làm vinh hiển Chúa Cha (x Ga 15,8), dù họ chỉ là loại nho dại !

II. TA PHẢI NÊN MỘT VỚI CHÚA GIÊ-SU, ĐẶC BIỆT TRONG BÍ TÍCH THÁNH THỂ.

 Khi ông Mô-sê nhận lệnh về dẫn dân Do-thái ra khỏi Ai-cập, ông hỏi Chúa : “Ngài là ai để tôi nói với dân, họ mới chịu theo tôi ?” Chúa trả lời : “Ta là Gia-vê nghĩa là “Ta Là” hay “Ta Có” (x Xh 3,14). Danh xưng này chỉ gây thêm thắc mắc cho mọi người : Chúa là gì, Ngài có gì ?

 Vào thời Tân Ước, chính Đức Giê-su đã làm thỏa mãn thắc mắc mọi người về danh Chúa qua 7 lần Ngài mạc khải :

1- Ta là BÁNH hằng sống (x Ga 6,35).

2- Ta là ÁNH SÁNG ban sự sống (x Ga 8,12).

3- Ta là CỬA chuồng chiên (x Ga 10, 7-8).

4- Ta là MỤC TỬ tốt lành (x Ga 10,11-14).

5- Ta là SỰ SỐNG LẠI (x Ga 11,25).

6- Ta là ĐƯỜNG và là SỰ THẬT, SỰ SỐNG (x Ga 14,6).

7- Ta là CÂY NHO THẬT (x Ga 15,1).

Nhìn vào bảy lần Đức Giê-su mạc khải trên đây, thì mở đầu “Ta là Bánh” (1), và kết thúc “Ta là nho” (7), Bánh và nho là dấu chỉ về Bí tích Thánh Thể. Vậy

- Nhờ được kết hợp với Chúa Giê-su Thánh Thể, ta Chúa, ta Chúa trong Chúa Giêsu, như cành nho liền với thân nho (x Ga 15,1).

- Nhờ kết hợp với Chúa Giê-su Thánh Thể ta được Ngài tái tạo ta trở nên giống Thiên Chúa thật, như ý định Thiên Chúa tạo dựng thuở ban đầu, và ta được Chúa tuôn đổ muôn ơn dồi dào hết ơn này đến ơn khác (x Ga 1,16). Nhờ thế ta được trở nên cành nho sai trái (số 7 dấu chỉ cuộc tạo dựng, đồng thời chỉ những ơn dồi dào trong 7 Bí tích).

 

III. MỌI NGƯỜI CHỈ LÀM LÀNH TRONG CHÚA GIÊ-SU PHỤC SINH MỚI CÓ GIÁ TRỊ.

 Chân lý này được diễn tả qua các Bài đọc :

 - Muôn dân được Thiên Chúa cứu độ.

 - Chúa dùng Lời để thanh tẩy ta.

 - Ta chỉ làm việc có giá trị tồn tại muôn đời nhờ Chúa Giê-su.

 - Ai lìa xa Chúa Giê-su Thánh Thể là tự hủy mình.

 - Ai được kết hợp với Lời và Mình Máu Thánh Chúa, thì thành công hơn lòng mong ước.

 1/ Muôn dân được Thiên Chúa cứu độ.

 Thời Giáo Hội sơ khai, người Do-thái tin rằng chỉ những ai được cắt bì mới thuộc dân Thiên Chúa, nhưng Chúa đã mạc khải riêng cho ông Phê-rô quyết định bỏ việc cắt bì mà ban Bí tích Thánh Tẩy cho bất cứ ai tin Chúa Giê-su là Đấng cứu độ duy nhất qua lời giảng của các Tông Đồ, họ mới thực sự trở thành dân Thiên Chúa (x Cv 11,1t). Nhưng việc canh tân đức tin này chưa được nhiều người đón nhận, nên đã xảy ra xô xát tại Antiokia, lúc đó người ta cử hai ông Phao-lô và Barnaba cùng ít người khác trong họ lên gặp các Tông Đồ và niên trưởng ở Giê-ru-sa-lem về việc tranh luận này, các ông được Hội Thánh tiễn chân đến Giê-ru-sa-lem thuật lại việc dân ngoại trở lại, và đã làm cho anh em hết thảy vui mừng khôn tả (x Cv 15,1-6 : Bài đọc).

 2/ Chúa dùng Lời để thanh tẩy ta.

 Đức Giê-su nói : “Cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh hoa trái, thì Người chặt đi; còn cành nào sinh hoa trái, thì Người cắt tỉa cho nó sinh nhiều hoa trái hơn.Anh em được thanh sạch rồi nhờ lời Thầy đã nói với anh em” (Ga 15,2-3).

­

- Cành nho không liền với cây không sinh trái, bị chặt : Giáo lý Công Đồng Vat.II trong Hiến Chế Hội Thánh số 14 nói : “Người nào gia nhập Hội Thánh mà không kiên trì sống đức ái, thì xác họ thuộc về Hội Thánh,hồn họ không ở trong Hội Thánh, người ấy không được Chúa Ki-tô cứu độ mà còn lãnh án phạt nghiêm khắc hơn”.

- Cành nào sinh trái thì Người tỉa sạch để sinh nhiều trái hơn : Cụ thể như ông Stephano rất nhiệt tình trong việc Nước Thiên Chúa, như giảng Lời và nhận của cải dân dâng cúng để chia đồng đều cho mọi người, nhưng ông đã bị ném đá chết ! Ông là cành sai trái bị cắt tỉa ! Và nhờ ông cầu nguyện cho kẻ hại mình, ông đã biến “sói Saulo” bách hại Hội Thánh trở thành Tông Đồ Phao-lô rất nhiệt thành, đến nỗi kết quả việc làm của Phao-lô hơn hẳn các Tông Đồ thượng đẳng (x 2Cr 11,5), nhưng không chỉ có ông Phao-lo loan báo Tin Mừng mà sau cái chết của Stephano, các tín hữu tản đi khắp nơi để rao giảng (x Cv 7-9).

3/ Ta chỉ làm việc có giá trị tồn tại muôn đời nhờ Chúa Giê-su.

Đức Giê-su nói : “Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Cũng như cành nho không thể tự mình sinh hoa trái, nếu không gắn liền với cây nho, anh em cũng thế, nếu không ở lại trong Thầy.Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được” (Ga 15,4-5).

Lời dạy của Đức Giê-su trên đây cho ta phải xác tín rằng : ai tự ý làm việc lành mà không nhờ, với, trong Chúa Giê-su, thì việc đó trước sau cũng ra tro bụi ; trái lại, ai kết hợp với Chúa Giê-su,đặc biệt trong Bí tích Thánh Thể, thì mọi việc làm của họ trở thành việc của Thiên Chúa, có giá trị bền vững, không ai phá hủy được, kẻ nào cả gan chống đối, sẽ lâm họa (x Cv 5,38-39).

4/ Ai lìa xa Chúa Giê-su Thánh Thể là tự hủy mình.

Đức Giê-su nói : “Ai không ở trong Thầy, thì bị quăng ra ngoài như cành nho và sẽ khô héo. Người ta nhặt lấy quăng vào lửa cho nó cháy đi” (Ga 15,6).

Điển hình như Giu-đa tuy là môn đệ Đức Giê-su chọn, được Nhóm 12 tín nhiệm giao quản lý giữ túi tiền, nhưng hắn mê tiền hơn quan tâm đến Lời Thầy dạy, nhất là đã nhiều lần Thầy phản đối hắn, về ý định nộp Thầy, nhưng hắn không nghe. Trong bữa tiệc ly, hắn bỏ bàn tiệc băng mình vào trong đêm tối, nhận 30$ nơi các thượng tế, để chỉ cách cho người ta bắt Thầy, thế là hắn thắt cổ mà chết ! (x Ga 13,30 ; Cv 1,18).

5/ Ai được kết hợp với Lời và Mình Máu Thánh Chúa, thì thành công hơn lòng mong ước.

Đức Giê-su nói : “Nếu anh em ở lại trong Thầy và lời Thầy ở lại trong anh em, thì muốn gì, anh em cứ xin, anh em sẽ được như ý. Điều làm Chúa Cha được tôn vinh là: Anh em sinh nhiều hoa trái và trở thành môn đệ của Thầy” (Ga 15,7-8).

Cụ thể như ông Phao-lô trước khi được tháp vào Đức Giê-su,ông là một “loài sói”,xông đi triệt hạ những người theo đạo Chúa ở Đama (x Cv 9). Thế nhưng khi ông được tháp vào Chúa Giê-su, đặc biệt trong Bí tích Thánh Thể, ông đã trở thành Tông Đồ xuất sắc nhất trong hàng môn đệ Đức Giê-su : là Tông Đồ dân ngoại thành lập được nhiều giáo đoàn hơn các Tông Đồ thượng đẳng (x 2Cr 11,5).

Vậy chỉ khi ta đến tham dự Thánh Lễ, ta thực sự trở nên một trong Chúa Giê-su Phục Sinh, được đồng hóa với Thiên Chúa từ trong thân xác đến sự sống (x Dt 2,11.14 ; Ga 6,57). Đó là ta đã ăn “quả của Bà Maria” (x Lc 1,42), là ăn Chúa Giê-su Phục Sinh, Con của Mẹ Maria, thì ta hơn hẳn Adam, Eva thuở xưa ăn quả Chúa cấm, tử thần đột nhập cả giống nòi (x St 3). Đó là lý do “ta vui mừng trẩy lên Đền Thánh Chúa” (Tv 122/121,1 : Đáp ca).

THUỘC LÒNG

 Nếu anh em ở lại trong Thầy và lời Thầy ở lại trong anh em, thì muốn gì, anh em cứ xin, anh em sẽ được như ý (Ga 15,7).

 


o0o


THỨ BA SAU CHÚA NHẬT 5 PHỤC SINH

Cv 14, 19-28 ; Ga 14, 27-31a

BÀI ĐỌC : Cv 14, 19-28

 19 Bấy giờ có những người Do-thái từ An-ti-ô-khi-a và I-cô-ni-ô đến, thuyết phục được đám đông. Họ ném đá ông Phao-lô rồi lôi ông ra ngoài thành, vì tưởng ông đã chết.20 Nhưng khi các môn đệ xúm lại quanh ông, ông đứng dậy và vào thành. Hôm sau, ông trẩy đi Đéc-bê cùng với ông Ba-na-ba.

  21 Sau khi đã loan Tin Mừng cho thành ấy và nhận khá nhiều người làm môn đệ, hai ông trở lại Lýt-ra, I-cô-ni-ô và An-ti-ô-khi-a.22 Hai ông củng cố tinh thần các môn đệ, và khuyên nhủ họ giữ vững đức tin. Hai ông nói: "Chúng ta phải chịu nhiều gian khổ mới được vào Nước Thiên Chúa."23 Trong mỗi Hội Thánh, hai ông chỉ định cho họ những kỳ mục, và sau khi ăn chay cầu nguyện, hai ông phó thác những người đó cho Chúa, Đấng họ đã tin.

  24 Hai ông đi qua miền Pi-xi-đi-a mà đến miền Pam-phy-li-a,25 rao giảng lời Chúa tại Péc-ghê, rồi xuống Át-ta-li-a.26 Từ đó hai ông vượt biển về An-ti-ô-khi-a, là nơi trước đây các ông đã được giao phó cho ân sủng của Thiên Chúa để làm công việc vừa mới hoàn thành.

  27 Khi tới nơi, hai ông tập họp Hội Thánh và kể lại tất cả những gì Thiên Chúa đã cùng làm với hai ông, và việc Người đã mở cửa cho các dân ngoại đón nhận đức tin.28 Rồi hai ông ở lại một thời gian khá lâu với các môn đệ.

ĐÁP CA : Tv 144

Đ. Lạy Chúa, kẻ hiếu trung phải nói lên rằng :

Triều đại Ngài vinh hiển. (x c 10b.11a)

10 Lạy Chúa, muôn loài Chúa dựng nên phải dâng lời tán tạ,kẻ hiếu trung phải chúc tụng Ngài,
11 nói lên rằng: triều đại Ngài vinh hiển,xưng tụng Ngài là Đấng quyền năng,

12 để nhân loại được tường những chiến công của Chúa, và được biết triều đại Ngài rực rỡ vinh quang.13ab triều đại Ngài: thiên niên vĩnh cửu,vương quyền Ngài vạn đại trường tồn.

21 Môi miệng tôi, hãy dâng lời ca ngợi Chúa, chúng sinh hết thảy, nào chúc tụng Thánh Danh
đến muôn thuở muôn đời!

TUNG HÔ TIN MỪNG : x Lc 24,26

 Hall-Hall : Đức Ki-tô phải chịu khổ hình, và từ cõi chết sống lại, rồi mới được hưởng vinh quang dành cho Người. Hall.

TIN MỪNG : Ga 14, 27-31a

 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “27 Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi.28 Anh em đã nghe Thầy bảo: "Thầy ra đi và đến cùng anh em". Nếu anh em yêu mến Thầy, thì hẳn anh em đã vui mừng vì Thầy đi về cùng Chúa Cha, bởi vì Chúa Cha cao trọng hơn Thầy.29 Bây giờ, Thầy nói với anh em trước khi sự việc xảy ra, để khi xảy ra, anh em tin.

  30 Thầy sẽ không còn nói nhiều với anh em nữa, bởi vì Thủ lãnh thế gian đang đến. Đã hẳn, nó không làm gì được Thầy.31 Nhưng chuyện đó xảy ra là để cho thế gian biết rằng Thầy yêu mến Chúa Cha và làm đúng như Chúa Cha đã truyền cho Thầy”.


BÌNH AN CỦA CHÚA GIÊ-SU PHỤC SINH

 Ta biết sau khi Chúa dựng nên Adam,Eva nguyên tổ loài người, họ được Chúa cho định cư trong vườn Địa Đàng – Thiên Đàng tại thế - rất hạnh phúc – vì “đây là Vườn Thiên Chúa”, ai được dung thân nơi đó, thì được Chúa cho mặc y phục dát đủ mọi thứ ngọc : hồng ngọc, hoàng ngọc, lục châu, mã não, ngọc thạch, lam ngọc, xích ngọc, bích ngọc, và dệt bằng kim tuyến, bài vàng hốt ngọc” (Ed 28,13). Trong vườn Địa Đàng lại có đủ loại cây nhìn sướng mắt, trái ăn ngon lành. Mọi thú lành dữ đều phải tùng phục quyền bính loài người, cụ thể như Chúa cho chúng đi qua trước mặt Adam để ông đặt tên, mỗi loài một tên. Nhưng sau khi Adam, Eva gạt Lời Chúa đi mà hành động theo ý mình, thì gai góc mọc lên ngay trong môi trường họ sống. Họ mất bình an : Vợ chồng quy lỗi cho nhau và đổ thừa cho Thiên Chúa tạo điều kiện cho họ phạm tội, con cháu họ giết nhau và báo thù càng ngày càng gia tăng, từ 7 lần đến 70x7 lần (x St 2-4).

 Vào thời Thiên Chúa ra tay thực hiện Lời hứa cứu độ loài người khởi đi từ lúc Adam, Eva phạm tội : “Miêu duệ người nữ sẽ đạp nát đầu rắn” (St 3,15). Miêu duệ người nữ đây chính là Ngôi Hai, Con Một Cha trên trời nhập thể làm Con Đức Ma-ri-a, Ngài là Adam cuối cùng (x 1Cr 15,45). Kinh Thánh gọi Chúa Giê-su là Adam cuối cùng có nghĩa là loài người chỉ được tái sinh làm con Thiên Chúa trong Chúa Giê-su, đó mới thực là “loài người được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa” (St 1,26).

 Adam cuối cùng này khác hẳn Adam thứ nhất, vì Adam cuối cùng hoàn toàn tùng phục ý Cha trên trời : “Dù Ngài phận là phận của một Vì Thiên Chúa, nhưng đã chẳng nghĩ phải giằng cho được chức vị đồng hàng cùng Thiên Chúa, xong Ngài đã tự hủy mình ra không, là lãnh lấy thân phận tôi đòi, trở nên giống hẳn người ta, đem thân đội lốt người phàm, vâng phục đến chết đau thương trên thập giá” (Pl 2,6-8). Như thế, Đức Giê-su trong tình trạng này, Ngài nói “Cha Thầy lớn hơn Thầy” (Ga 14,28 : Tin Mừng), “vì kẻ được sai –Đức Giê-su- không lớn hơn người sai – Chúa Cha” (Ga 13,16). Dù khi Đức Giê-su còn sống trên dương thế, Ngài đã mạc khải cho chúng ta : “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha” (Ga 14,9) ; “Thầy và Cha Thầy là một” (Ga 10,30) ; Nhưng sau khi Chúa Giê-su phục sinh, Ngài về cùng Chúa Cha, “những ai tin vào Ngài là Thiên Chúa thì hãy vui mừng” (Ga 14,28a : Tin Mừng). Vì “Thiên Chúa đã siêu tôn Ngài, và ban cho Ngài Danh hiệu vượt quá mọi Danh hiệu, hầu trước Danh hiệu của Đức Giê-su, mọi gối đều phải quỳ xuống bái lạy, trên trời dưới đất và trong âm phủ, và mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng rằng : “Đức Giê-su Ki-tô là Chúa”, để tôn vinh Thiên Chúa Cha” (Pl 2,9-11).

 khi Chúa Giê-su về với Chúa Cha, lúc ấy mọi gối phải bái lạy, có nghĩa là khi ta đi dự Lễ, ta phải bái quỳ thờ lạy Ngài là Thiên Chúa, để được Ngài bình an cho, vì Ngài chỉ ban bình an cho những ai đến tham dự Phụng Vụ của Hội Thánh. Bởi lẽ Chúa Giê-su Phục Sinh gặp Maria Madalena ở cửa mộ (x Ga 20,11-18), gặp hai môn đệ về làng Emmau (x Lc 24,13-24), hoặc Chúa Giê-su gặp các môn đệ trên bờ biển khi họ đi đánh cá về (x Ga 21,1-14), Ngài không ban bình an cho ai, trừ khi Ngài chỉ ban bình an cho cộng đoàn đang hội họp với các môn đệ trong đêm Chúa nhật – lúc Hội Thánh dâng Lễ (x Ga 20,19.21.26).

 Như thế, nếu không tham dự Thánh Lễ làm sao ta được Chúa Giê-su ban bình an cho. Bình an Chúa Giê-su Phục Sinh thì khác với bình an thế gian ban (x Ga 14,27 : Tin Mừng).

  - Bình an thế gian ban do quyền bính mạnh nhất thời, dựa vào chính trị, vũ khí, kinh tế, nhằm diệt kẻ đối kháng.

 * Còn bình an Chúa Giê-su ban, thì dựa trên quyền bính mạnh vô song, không bao giờ phải lệ thuộc vào quyền lực nào, vì Ngài đã thắng cả thần chết. Đặc biệt Ngài là Đấng đầy nhân ái, vì ngay lúc dâng Lễ trên thập giá, Ngài đã ban bình an cho kẻ giết Ngài như Ngài đã xin Chúa Cha tha tội cho chúng (x Lc 23,34), và Ngài đã đưa tên trộm lành biết sám hối xin theo Ngài được vào Thiên Đàng (x Lc 23,43). Đặc biệt hơn nữa khi Ngài đã về Trời, Ngài biến “sói Saulo” đang xông vào cộng đoàn Đama để xâu xé (x Cv 9), trở thành Tông Đồ Phao-lô rất xuất sắc, đến nỗi việc làm của ông hơn các Tông Đồ thượng đẳng (x 2Cr 11,5).

 - Bình an thế gian ban chỉ là vỏ bề ngoài, thực chất không có. Điển hình sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, được coi như là Đảng cộng sản VN thống nhất đất nước đem bình an cho dân tộc, không còn ai nghe tiếng súng đạn. Thế nhưng, sau chiến thắng này, Đảng cộng sản VN lại thiết tha mời “đế quốc Mỹ” trở lại, để thỏa hiệp với họ, vì nếu không hầu hết dân Việt liều chết từ bỏ bình an trên đất nước này mà chấp nhận đến miền đất “bị kiềm kẹp”.

 * Trái lại bình an Chúa Giê-su Phục Sinh ban không do thỏa hiệp với satan, Ngài quăng tùm chúng xuống biển (x Mt 8,32 ; Kh 21,1). Ngài cũng không loại trừ gian khổ chết chóc, nhưng những người đã được lãnh nhận sự bình an của Ngài, cụ thể như các Tông Đồ lại hân hoan khi bị bách hại trên đường thi hành sứ vụ ngôn sứ. Thậm chí, ông Phao-lô bị người ta ném đá tưởng đã chết, họ lôi xác vất ngoài thành, nhưng sau đó ông đã chỗi dậy trong bình an, vui vẻ đến các miền khác tiếp tục rao giảng Tin Mừng, rồi cùng với ông Barnaba trở lại vùng đất trước đây ông bị ném đá, lại tiếp tục hoạt động cho Tin Mừng, đặt niên trưởng cho các giáo đoàn, và còn khuyên nhủ mọi người : “Chúng ta phải trải qua gian khổ mới được vào Nước Thiên Chúa” (x Cv 14,19-28 : Bài đọc).

 Để minh xác Chúa Giê-su Phục Sinh chỉ muốn ban bình an cho ai tích cực và ý thức tham dự Thánh Lễ : Văn phòng Nghiên Cứu Hiện Tượng của Hoa Kỳ về Đời Sống Hôn Nhân, kết quả được Hội Đồng Tòa Thánh Đặc Trách về Gia Đình trích dẫn trong tài liệu có tựa đề “Bí tích Hôn Phối” xuất bản năm 1989 như sau :

- Trong 100 gia đình không theo đạo Công Giáo, thì có khoảng 50 gia đình ly dị (50%).

- Trong 100 gia đình theo Công Giáo, chỉ đi dự lễ Chúa nhật thì có khoảng 10 gia đình ly dị (10%).

- Trong 100 gia đình Công Giáo, đi dự lễ và rước Chúa hằng ngày, gia đình có giờ cầu nguyện riêng, thì ly dị xuống thấp nhất, chỉ còn tối đa khoảng 1% gia đình ly dị.

Gia đình Nazareth tuy là gia đình thánh nhưng cũng có lúc mất bình an. Cụ thể lúc ông Giuse và bà Maria lạc mất Con, họ cố đi tìm kiếm nơi hàng bà con quen thuộc, nhưng không thấy, trừ phi hai ông bà cùng trở lại Đền Thờ mới tái lập được sự bình an trong gia đình, vì đã tìm thấy Con đang ngồi giữa các thầy tấn sĩ đối đáp về giáo lý (x Lc 2, 41-52).

Vậy người Ki-tô chỉ thực sự được bình an trọn vẹn cả xác hồn trong ngày cánh chung, như lời kinh vẫn đọc : “Kẻ hiếu trung phải nói lên rằng : Triều đại Ngài vinh hiển” (Tv 145/144, 10b.11a : Đáp ca).

THUỘC LÒNG

 Hãy đi loan báo Tin Mừng, nếu nhà nào xứng đáng thì sự bình an sẽ đến trên nhà ấy, nhược bằng nhà ấy không xứng đáng, thì bình an lại trở về anh em (Mt 10,11-13). Vậy loan báo Tin Mừng luôn luôn phát sinh sự bình an khởi đi từ Thánh Lễ (x Ga 20,19.21.26).

 


o0o


THỨ HAI SAU CHÚA NHẬT 5 PHỤC SINH

Cv 14, 5-18 ; Ga 14, 21-26

BÀI ĐỌC : Cv 14, 5-18

 5 Hồi ấy, tại I-cô-ni-ô, những người ngoại và những người Do-thái, cùng với các thủ lãnh của họ, mưu toan làm nhục và ném đá hai ông.6 Biết thế, hai ông lánh sang các thành miền Ly-cao-ni-a là Lýt-ra, Đéc-bê và các vùng phụ cận;7 và tại đó các ông tiếp tục loan báo Tin Mừng.

  8 Tại Lýt-ra, có một người bại hai chân ngồi đó; anh ta bị què từ khi lọt lòng mẹ, chưa hề đi được bước nào.9 Anh nghe ông Phao-lô giảng. Ông nhìn thẳng vào anh và thấy anh có lòng tin để được cứu chữa,10 thì lớn tiếng nói: "Anh trỗi dậy đi, hai chân đứng thẳng! " Anh đứng phắt dậy và đi lại được.

11 Thấy việc ông Phao-lô làm, đám đông hô lên bằng tiếng Ly-cao-ni-a: "Thần linh mặc lốt người phàm đã xuống với chúng ta! "12 Họ gọi ông Ba-na-ba là thần Dớt, ông Phao-lô là thần Héc-mê, vì ông là người phát ngôn.13 Thầy tư tế đền thờ thần Dớt ở ngoại thành đem bò và vòng hoa đến trước cổng thành, và cùng với đám đông, muốn dâng lễ tế.14 Nghe biết được, hai tông đồ Ba-na-ba và Phao-lô xé áo mình ra, xông vào đám đông mà kêu lên:15 "Hỡi các bạn, các bạn làm gì thế này? Chúng tôi đây cũng chỉ là người phàm, cùng thân phận với các bạn. Chúng tôi loan Tin Mừng cho các bạn, là hãy bỏ những cái hão huyền này đi, mà trở lại cùng Thiên Chúa hằng sống, Đấng đã tạo thành trời đất với biển khơi cùng muôn loài trong đó.16 Trong những thế hệ đã qua, Người để cho muôn dân đi theo đường lối của họ.17 Tuy vậy Người không ngừng làm chứng cho mình, khi thi ân giáng phúc, ban mưa từ trời và mùa màng sung túc cho các bạn, và cho các bạn được no lòng, được an vui."18 Nói vậy mà hai ông vẫn còn phải vất vả mới can được đám đông không dâng lễ tế cho hai ông.

ĐÁP CA : Tv 113B

Đ. Lạy Chúa, xin đừng làm rạng rỡ chúng con,

 nhưng xin cho danh ngài rạng rỡ. (x c 1)

1 Xin đừng làm rạng rỡ chúng con, vâng lạy Chúa, xin đừng,nhưng xin cho danh Ngài rạng rỡ, bởi vì Ngài thành tín yêu thương.2 Sao chư dân lại nói: "Thiên Chúa chúng ở đâu? "

3 Thiên Chúa chúng ta ở trên trời, muốn làm gì là Chúa làm nên. 4 Tượng thần chúng chỉ là vàng bạc,chỉ do tay người thế tạo thành.

15 Nguyện xin Chúa, Đấng dựng nên đất trời,xuống muôn phúc lành cho anh em. 16 Trời là trời của Chúa,còn đất thì Chúa cho con cái loài người.

TUNG HÔ TIN MỪNG : Ga 14,26

 Hall-Hall :  Thánh Thần sẽ dạy anh em mọi điều, và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em.

TIN MỪNG : Ga 14, 21-26

 21 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy."

  22 Ông Giu-đa, không phải Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, nói với Đức Giê-su: "Thưa Thầy, tại sao Thầy phải tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ mình ra cho thế gian? "23 Đức Giê-su đáp: "Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy.24 Ai không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Và lời anh em nghe đây không phải là của Thầy, nhưng là của Chúa Cha, Đấng đã sai Thầy.25 Các điều đó, Thầy đã nói với anh em, đang khi còn ở với anh em.26 Nhưng Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em.”

MẾN CHÚA NHẤT

LÀ NGHE VÀ THỰC HÀNH LỜI CHÚA

 Cha mẹ trần thế, tuy bị Chúa xếp vào hạng gian ác (x Mt 7,11), mà cha mẹ nào cũng muốn cho con nên người. Muốn được thế, cha mẹ luôn nhắc nhở con : “Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đàng con hư”.

 Thế thì Thiên Chúa thương ta còn hơn tình thương của tất cả cha mẹ trần thế cộng lại, Ngài lại càng muốn ta chẳng những nên người mà còn nên thánh, đến nỗi được đồng hóa với Ngài (x Gl 2,20). Muốn được thế, ta phải vâng nghe Lời Ngài và đem ra thực hành. Người như thế được Đức Giê-su nhắc đi nhắc lại hai lần : “Ai nghe và tuân giữ Lời Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy” (Ga 14,21a.23a : Tin Mừng). “Kẻ không yêu mến Thầy, thì không tuân giữ Lời Thầy” (Ga 14,24). Mà ai tuân giữ Lời Thầy Giê-su, cũng được Ngài nhắc đi nhắc lại hai lần : “Người ấy được Cha Thầy yêu mến” (Ga 14,21b.23b). Do đó, họ được cả “Ba Ngôi Thiên Chúa (Chúng Ta) sẽ đến và đặt chỗ ở nơi mình nó” (Ga 14,23c), và sẽ “tỏ mình ra cho nó” (Ga 14,21c).

 Vì thế Đức Giê-su báo trước “Thánh Thần là Đấng Bầu Chữa, Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, chính Ngài sẽ dạy anh em mọi sự, và sẽ nhắc cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em” (Ga 14,26). Lời hứa này Chúa đã thực hiện nơi hai ông Phao-lô và Barnaba, dù hai ông không phải là người trong Nhóm 12, không được cùng ăn cùng ở với Đức Giê-su, và không được trực tiếp nghe Ngài giáo huấn trong suốt ba năm Ngài sống trên dương thế. Các ông chỉ trở nên môn đệ của Chúa Giê-su sau khi Ngài về Trời, có thể nói là hai ông này được Chúa Thánh Thần tuyển chọn và Ngài dạy các ông mọi sự, cũng như nhắc cho các ông nhớ lại mọi điều Đức Giê-su đã nói (x Ga 14,26). Nhờ vậy, các ông giảng Lời thu hút được cả dân ngoại, do đó có nhiều đầu mục Do-thái ghen tức, họ muốn hành hung ném đá các ông, các ông phải trốn đến Lystra, ở đây các ông giảng và chữa lành cho người tàn tật, bị bại từ lòng mẹ chưa bao giờ đi được một bước. Dân chúng thấy thế, tưởng hai ông là thần giáng lâm, họ gọi Barnaba là là thần Jupiter (thần Dớt), và Phao-lô là thần Hermes, rồi họ đem bò và vòng hoa đến tế lễ hai ông ! Hai ông vội xé áo mình nhảy bổ vào đám dân ấy và giải thích cho họ : “Chúng tôi đây chỉ là người như các ông. Anh què này được lành mạnh là nhờ danh Đức Giê-su Ki-tô, Ngài đã bị các ông giết treo trên thập giá, nhưng sau ba ngày Ngài đã phục sinh, vì Ngài là Thiên Chúa, đã tạo dựng vạn vật trong vũ trụ. Các ông vất vả lắm mới thuyết phục được họ” (x Cv 14,5-18 : Bài đọc).

 Thánh Phao-lô đã xác tín cho chúng ta : “Sống trên đời ta cần bộ ba : tin,cậy, mến, thì trong bộ ba ấy, đức mến lớn hơn cả” (1Cr 13,13). Mà như Đức Giê-su đã nói : “Mến Chúa nhất là nghe và thực hành Lời Ngài” (Ga 14,21a.23a). Vì nhờ đó, ta làm gì cũng thành công (x Tv 1,2-3). Sự thành công đó tồn tại muôn đời cho ta, và ta được sống dồi dào hơn nữa trong thế giới Phục Sinh. Đúng như Đức Giê-su đã nói : “Mọi sự trong trời đất sẽ qua đi, nhưng Lời của Ta thì vĩnh cửu không bao giờ qua đi” (Mc 11,31). Cũng vì thế mà thánh Gioan Tông Đồ nói : “Thế gian đang qua đi cùng với dục vọng của nó. Còn ai thi hành Lời Chúa thì tồn tại mãi mãi” (1Ga 2,17).

 Được thế ta mới làm vinh danh Thiên Chúa như lời ta vẫn cầu nguyện : “Lạy Chúa, xin đừng làm rạng rỡ chúng con, nhưng xin cho danh Ngài rạng rỡ” (Tv 113B,1 : Đáp ca).

THUỘC LÒNG

 Chúa Giê-su nói : “Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy." (Ga 14,21) 

Tác giả: Đinh Quang Thịnh, Lm.
   dunglac@gmail.com