Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Đinh Quang Thịnh, Lm.
Bài Viết Của
Đinh Quang Thịnh, Lm.
HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN

LỄ HIỂN LINH

(Năm ABC)

Is 60,1-6 ; Ep 3,2-3a.5-6 ; Mt 2,1-12

BÀI ĐỌC 1 : Is 60,1-6

1 Đứng lên, bừng sáng lên! Vì ánh sáng của ngươi đến rồi.Vinh quang của Đức Chúa như bình minh chiếu toả trên ngươi. 2 Kìa bóng tối bao trùm mặt đất, và mây mù phủ lấp chư dân; còn trên ngươi Đức Chúa như bình minh chiếu toả, vinh quang Người xuất hiện trên ngươi. 3 Chư dân sẽ đi về phía ánh sáng của ngươi, vua chúa hướng về ánh bình minh của ngươi mà tiến bước. 4 Đưa mắt nhìn tứ phía mà xem, tất cả đều tập hợp, kéo đến với ngươi: con trai ngươi từ phương xa tới, con gái ngươi được ẵm bên hông. 5 Trước cảnh đó, mặt mày ngươi rạng rỡ, lòng ngươi rạo rực, vui như mở cờ, vì nguồn giàu sang sẽ đổ về từ biển cả, của cải muôn dân nước sẽ tràn đến với ngươi. 6 Lạc đà từng đàn che rợp đất, lạc đà Ma-đi-an và Ê-pha: tất cả những người từ Sơ-va kéo đến, đều mang theo vàng với trầm hương, và loan truyền lời ca tụng Đức Chúa .

ĐÁP CA : Tv 71

Đ. Lạy Chúa,

muôn dân nước sẽ thờ lạy Ngài. (x c 11)

1 Tâu Thượng Đế, xin ban quyền bính Ngài cho vị Tân Vương, trao công lý Ngài vào tay Thái Tử, 2 để Tân Vương xét xử dân Ngài theo công lý, và bênh vực quyền lợi kẻ nghèo hèn.

7 Triều đại Người, đua nở hoa công lý và thái bình thịnh trị tới ngày nao tuế nguyệt chẳng còn.8 Người làm bá chủ từ biển này qua biển nọ, từ Sông Cả đến tận cùng cõi đất.

10 Từ Tác-sít và hải đảo xa xăm, hàng vương giả sẽ về triều cống. Cả những vua Ả-rập, Xơ-va, cũng đều tới tiến dâng lễ vật. 11 Mọi quân vương phủ phục trước bệ rồng, muôn dân nước thảy đều phụng sự.

12 Người giải thoát bần dân kêu khổ và kẻ khốn cùng không chỗ tựa nương, 13 chạnh lòng thương ai bé nhỏ khó nghèo. Mạng sống dân nghèo, Người ra tay tế độ.

BÀI ĐỌC I I : Ep 3,2-3a.5-6

2 Thưa anh em, hẳn anh em đã được nghe biết về kế hoạch ân sủng mà Thiên Chúa đã uỷ thác cho tôi, liên quan đến anh em.3a Người đã mạc khải để tôi được biết mầu nhiệm Đức Ki-tô.5 Mầu nhiệm này, Thiên Chúa đã không cho những người thuộc các thế hệ trước được biết, nhưng nay Người đã dùng Thần Khí mà mặc khải cho các thánh Tông Đồ và ngôn sứ của Người.6 Mầu nhiệm đó là: trong Đức Ki-tô Giê-su và nhờ Tin Mừng, các dân ngoại được cùng thừa kế gia nghiệp với người Do-Thái, cùng làm thành một thân thể và cùng chia sẻ điều Thiên Chúa hứa.

TUNG HÔ TIN MỪNG : Mt 2,2

Hall-Hall : Chúng tôi đã thấy ngôi sao của Người xuất hiện ở phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người. Hall.

TIN MỪNG : Mt 2,1-12

1 Khi Đức Giê-su ra đời tại Bê-lem, miền Giu-đê, thời vua Hê-rô-đê trị vì, có mấy nhà chiêm tinh từ phương Đông đến Giê-ru-sa-lem,2 và hỏi: "Đức Vua dân Do-thái mới sinh, hiện ở đâu? Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người."3 Nghe tin ấy, vua Hê-rô-đê bối rối, và cả thành Giê-ru-sa-lem cũng xôn xao.4 Nhà vua liền triệu tập tất cả các thượng tế và kinh sư trong dân lại, rồi hỏi cho biết Đấng Ki-tô phải sinh ra ở đâu.5 Họ trả lời: "Tại Bê-lem, miền Giu-đê, vì trong sách ngôn sứ, có chép rằng:6 "Phần ngươi, hỡi Bê-lem, miền đất Giu-đa, ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất của Giu-đa, vì ngươi là nơi vị lãnh tụ chăn dắt Ít-ra-en dân Ta sẽ ra đời."

 7 Bấy giờ vua Hê-rô-đê bí mật vời các nhà chiêm tinh đến, hỏi cặn kẽ về ngày giờ ngôi sao đã xuất hiện.8 Rồi vua phái các vị ấy đi Bê-lem và dặn rằng: "Xin quý ngài đi dò hỏi tường tận về Hài Nhi, và khi đã tìm thấy, xin báo lại cho tôi, để tôi cũng đến bái lạy Người."9 Nghe nhà vua nói thế, họ ra đi. Bấy giờ ngôi sao họ đã thấy ở phương Đông, lại dẫn đường cho họ đến tận nơi Hài Nhi ở, mới dừng lại.10 Trông thấy ngôi sao, họ mừng rỡ vô cùng.11 Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Ma-ri-a, liền sấp mình thờ lạy Người. Rồi họ mở bảo tráp, lấy vàng, nhũ hương và mộc dược mà dâng tiến.12 Sau đó, họ được báo mộng là đừng trở lại gặp vua Hê-rô-đê nữa, nên đã đi lối khác mà về xứ mình.

HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN

Lễ Giáng Sinh được xem như ơn cứu độ của Thiên Chúa chỉ ban riêng cho dân Do Thái, nhưng qua biến cố Hiển Linh, mới thấy Thiên Chúa không chỉ thương riêng dân Ngài chọn, mà còn hướng dẫn muôn dân đến với Ngài, nói lên tính phổ quát của ơn cứu độ. Vì thế Hội Thánh Đông Phương mừng lễ Hiển Linh lớn hơn lễ Giáng Sinh.

Tuy ngày lễ này nói lên ý nghĩa Thiên Chúa kêu gọi cả loài người : “Các dân ngoại được cùng thừa kế gia nghiệp với người Do Thái, cùng làm thành một thân thể và cùng chia sẻ điều Thiên Chúa hứa’’ (x Bài đọc II : Ep 3,6), vì ba đạo sĩ, có người hiểu là đó là tượng trưng cho ba người con của ông Noe : Sem, Kham, Giaphet, thủy tổ của loài người sau trận lụt Hồng thủy (x St 5,32), nhưng không phải ai cũng đi tìm Chúa như ba đạo sĩ. Do đó muốn có Đức Tin sống động như ba vị ấy, ta phải thực hiện cuộc hành trình Đức Tin mà Tin Mừng gợi ý :

1/ PHẢI TỪ BỎ.

Hình ảnh ba người : Họ là vua ? (Tv 72/71,10) ; hay họ là đạo sĩ ? (Mt 2,1) đã lên đường đi tìm Vua người Do Thái. Điều ấy khó ai xác định, nhưng chúng ta biết chắc chắn họ thuộc giai cấp qúy tộc, giàu sang, vì họ dâng cho Hài Nhi những báu vật : vàng, mộc dược, nhũ hương (x Mt 2,11 : Tin Mừng), khác với các chú mục đồng nghèo nàn, chúng đến gặp Chúa với hai bàn tay trắng (x Lc 2,16). Ba vị này đã ra đi khỏi xứ sở là chấp nhận gác bỏ công việc thường ngày, bỏ nhà cửa, bỏ cha mẹ, vợ con. Nói tắt là bung ra khỏi pháo đài tiện nghi ấm cúng của cuộc sống, để băng mình theo tiếng gọi lương tri của lòng khao khát chân lý. Đúng với giáo lý Đức Giê-su đòi hỏi : "Ai muốn theo Thầy, không được yêu cha mẹ, vợ con, cả mạng sống mình hơn Thầy, và phải từ bỏ của cải, vác thập gía hằng ngày mà theo Thầy!" (Lc 14,25t).

Vậy mỗi ngày ta nhớ từ bỏ một vài việc xem ra không cần thiết. Ví dụ : Đừng sống kiểu “no bụng đói con mắt’’ ; dồn tâm lực vào công việc chính, nên phải bỏ bớt những việc phụ v.v...

2/ TIẾN VỀ GIÊRUSALEM.

Tiến về Giê-ru-sa-lem đồng nghĩa là tiến về Nhà Thờ (Hội Thánh). Đó là một chủ đích thần học của Tin Mừng Nhất Lãm, đến nỗi ba tác gỉa này cho thấy cả Vị sùng đạo như Đức Giê-su, suốt ba năm hoạt động cũng chỉ có một lộ trình tiến thẳng về Giê-ru-sa-lem, và hiến tế đời mình ở đó, để rồi từ Giê-ru-sa-lem ánh sáng cứu độ lan tỏa, bao trùm khắp địa cầu, làm cho muôn dân tộc nhìn thấy ơn cứu độ. Cụ thể như ba đạo sĩ dõi theo ánh sao của Ngôi Lời, đã tìm đến nguồn sự sống và bình an phát xuất từ Giê-ru-sa-lem, từ Hội Thánh, như lời ngôn sứ Isaia đã nói : “Chư dân sẽ đi về phía ánh sáng của ngươi, vua chúa hướng về ánh sáng bình minh của ngươi mà tiến bước’’ (x Bài đọc I : Is 60,3).

Người Ki-tô hữu hôm nay, dù đã được đưa vào Hội Thánh, họ vẫn còn trên đường tiến tới Giê-ru-sa-lem tuyệt hảo ở trên trời, là Nhà đích thực của Thiên Chúa, của những người công chính, được Chiên Con tập họp về (x Kh 21). Thánh Luca ghi nhận : “Chúa Giê-su Phục Sinh chỉ hiện ra cho những người đã từ Galilê lên Giêrusalem với Ngài, đây là những người trở nên chứng nhân của Ngài trước mặt toàn dân’’ (Cv 13,31).

Vậy tôi muốn gặp Chúa Giê-su Phục Sinh ban sự sống dồi dào, tôi phải đi chung tuyến đường truyền giáo với Hội Thánh, khởi sự mỗi ngày tiến vào Nhà Thờ hiệp dâng Thánh Lễ, để được Chúa ở cùng, thì Ngài giúp cho làm được những việc hơn lòng mơ ước (x Ga 14,12).

3/ ĐI THEO SAO CỦA NGÀI.

"Sao của Ngài" theo truyền thống của Kinh Thánh, của văn hóa Hy-La, ám chỉ đến bậc vĩ nhân, như ngôi sao sinh nhật của ông Ab-ra-ham, ngôi sao hộ mệnh của hoàng đế Alexandre, của hoàng đế Augusto. Nhưng ngôi sao của Hài Nhi còn trổi vượt hơn nữa, vì là dấu của Đấng Mê-si-a (x Ds 24,17), dấu chỉ Thiên Chúa (x Is 14,13). Ngôi sao của Ngài xuất hiện bên trời Đông. Ngôi sao ấy lại chẳng phải là Mặt Trời Công Chính sao ? Thật đầy ý nghĩa khi người Ki-tô hữu mỗi sáng bắt đầu đi vào ngày mới, trong gìơ Kinh Sáng, họ cất lời cầu : "Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Israel, đã viếng thăm cứu chuộc dân Người. Từ dòng dõi trung thần Đavid, Người đã cho xuất hiện, Vị Cứu Tinh quyền thế để giúp ta. Ngài sẽ cứu ta thoát khỏi địch thù, thoát tay mọi kẻ hằng ghen ghét, và cho ta chẳng còn sợ hãi, để ta sống thánh thiện công chính trước nhan Người, mà phụng thờ Người suốt cả đời ta.Thiên Chúa ta đầy lòng trắc ẩn, cho Vầng Đông từ chốn cao vời viếng thăm. " (Lc 1, 68-69.71.74-75.78).

4/ KIÊN NHẪN TRONG THỬ THÁCH.

Đi trong Đức Tin là hành trình thử thách! Ba vị đạo sĩ đang hứng khởi tiến về Giê-ru-sa-lem theo ánh sao, thình lình ngôi sao vụt tắt, họ bối rối…, nhưng không chùn bước quay về, họ kiên nhẫn đi dò hỏi, họ không dò la ngoài đường, giữa chợ, trong quán, mà họ đi thẳng vào đền vua, là vị đại diện cho mẫu người khôn ngoan (x Tb 4,18), cho dù khôn ngoan như vua, thì lãnh vực Đức Tin, lãnh vực tôn giáo phải tìm đến hỏi người chuyên môn về tôn giáo. Đó là lý do vua triệu tập các thượng tế và ký lục, để có câu trả lời : “Vua người Do-Thái mới sinh ở đâu ?” Nhưng các vị này cũng bó tay, trừ khi họ mở Sách Thánh cho biết rằng : “Tại Bê-lem, miền Giu-đê, vì có lời chép : phần ngươi hỡi Bê-lem, miền đất Giu-đa, ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất của Giu-đa, vì ngươi là nơi Vị Lãnh Tụ chăn dắt Israel dân Ta sẽ ra đời” ! (Mk 5,1 = Mt 2,5-6 : Tin Mừng)

Đời người Ki-tô hữu nào mà chẳng có lúc gặp thử thách về Đức Tin ! Hãy bắt chước các đạo sĩ, tìm đến người khôn ngoan mà bàn hỏi. Nhưng chẳng ai cho ta lời khôn ngoan, chẳng ai soi sáng hướng dẫn ta đi đúng đường, nếu lời ấy không bắt nguồn từ Kinh Thánh.

5/ MUỐN GẶP CHÚA, HÃY TIẾP ĐÓN KẺ BÉ MỌN.

Ba đạo sĩ hỏi : "Vua Do-Thái mới sinh ở đâu ?" (x Mt 2,2 : Tin Mừng) Nhưng họ đâu có đi tìm vua Do-Thái như nhiều người lầm tưởng, bằng chứng là Hê-rô-đê, vua Do-Thái đang hiện diện trước mặt họ, mà họ không tỏ một cử chỉ thần phục và chẳng dâng gì cho vua. Thế nhưng, khi gặp Hài Nhi khó nghèo, họ đã phục mình triều bái Ngài và dâng cho Ngài những báu vật (x Mt 2,11 : Tin Mừng).

Vậy đi tìm vua Do-Thái chính là tìm Chúa của muôn dân (cử chỉ bái phục chỉ dành riêng cho Thiên Chúa), nhưng Chúa lại cho ta gặp người bé mọn nghèo hèn!

Vì thế, trong ngày cánh chung, Chúa xét xử nghiêm khắc kẻ khước từ nhu cầu của kẻ bé mọn là chối từ chính Chúa Giê-su (x Mt 25,31-46).

Vậy ta phải dốc hết khả năng mình có : Thời giờ, của cải, và cả mạng sống, để giúp đồng loại thuộc về Chúa trong Hội Thánh, mới thực là giúp kẻ bé nhỏ, vì thuật ngữ "Kẻ bé nhỏ" ám chỉ người Công Giáo (x 1 Ga 2,1.12.14.18.28).

6/ THIÊN CHÚA CẦN GÌ NƠI TA ?

Xưa người ngoại không biết ý Chúa, nên họ dâng cho Ngài vàng, nhũ hương và mộc dược ; còn ta đã hiểu ý Chúa nói : "Dương gian muôn vật hết thảy đều là của Ta " (Tv 51/50,8). Vậy, Ngài cần gì nơi ta ? Vì "Chúa Giê-su vừa là Tư Tế, vưà là Ngôn Sứ, vừa là Vương Đế", nên thánh Giám mục Chrysologo nói :

a-Tư tế cầu nguyện cần có hương : Ngài muốn ta lòng cậy vững vàng được thể hiện bằng việc cầu nguyện không ngừng (x Lc 18,1). Đó mới chính là hương thơm dâng lên trước nhan Chúa : Tư tế nào mà lại không cần có hương để dâng ; còn Tư Tế Giê-su lại cần hương lòng cậy trông của ta.

b- Ngôn sứ nào cũng bị giết, cần mộc dược để ướp xác : Ngài thèm ta lòng mến tha nhân, như Ngài đã hiến cả mạng sống vì yêu ta (x Ga 15,13). Đó mới chính là mộc dược " ướp " tha nhân khỏi hư thối, cũng chính là ướp thân xác Đức Giê-su khi bị trù dập : Vì ngôn sứ Giê-su đâu có an toàn hơn số mệnh các ngôn sứ khác đã bị sát hại ! Đúng như lời Đức Giê-su đã nói trong dụ ngôn vườn nho : Chủ vườn nho sai các đầy tớ đến, nhưng các tá điền đánh người này, giết người kia, cuối cùng chủ vườn nho sai con một đến, chúng cũng giết và lôi ra khỏi thành ! (x Mt 21,34-39)

c- Vua nào cũng muốn được giàu có : Cần vàng bạc châu báu : Ngài cần ta lòng tin vào Ngài, thể hiện qua việc lành (x Gc 2,14), vì nó cao qúy hơn vàng : vua trần gian cần vàng bạc châu báu ; còn Vua Giê-su cần tấm lòng vàng.

7/ CHỨNG NHÂN CỦA THIÊN CHÚA.

a- Lễ Hiển Linh cho ta viên thuốc tăng lực.

Ba đạo sĩ khi đã được gặp Chúa, họ được mộng báo : “Đừng trở lại với Hê-rô-đê, nhưng hãy qua đường khác mà về quê mình” (x Mt 2,12).

  • Đừng trở lại với Hê-rô-đê” : Vua Hê-rô-đê rất qủy quyệt, gian ác, đời ông luôn luôn bị ám ảnh mất vương quyền do đế quốc Ro-ma trao. Vì nghi ngờ cả những người trong gia đình âm mưu tiếm ngôi vua, nên ông đã không ngần ngại giết luôn ba người con trai, mẹ vợ và cả vợ ông !? Vậy đừng trở lại với Hê-rô-đê, nghĩa là khi ta đã được biết Chúa, thì đừng trở lại con đường gian ác, mưu mô, quỷ quyệt để tìm danh lợi cho mình. Nhưng
  • Đi đường khác mà về quê” : Quê thật của người Ki-tô hữu là Nước Trời. Do đó, kẻ sau khi đã được gặp Chúa, hãy đi đường khác, là đường tìm ý Thiên Chúa để thông hiệp với Ngài, đường công bình, bác ái để hiệp thông với tha nhân, như vậy ta mới về tới Quê thật là Nước Trời, và ta còn trở nên dấu chỉ cho lương dân đi tìm chân lý, như lời thánh Phao-lô nhắc nhở : "Anh em sẽ trở nên trong sạch, không ai chê trách được điều gì, và sẽ trở nên những người con vẹn toàn của Thiên Chúa, giữa một thế hệ gian tà, sa đoạ. Giữa thế hệ đó, ANH EM PHẢI CHIẾU SÁNG NHƯ NHỮNG VÌ SAO TRÊN VÒM TRỜI,LÀ LÀM SÁNG TỎ LỜI BAN SỰ SỐNG ! " (Pl 2, 15-16a) .

Thế thì mỗi năm dự lễ Hiển Linh, ta phải xin Chúa giúp ta tấn công chừa một thói xấu làm ray rức lòng ta nhất.

b- Ta không được thua ba đạo sĩ ngoại giáo

Qua biến cố Hiển Linh, ta thấy một thảm kịch : Trong số những kẻ tự hào là dân Chúa chọn, tự hào là người thông suốt Lời Chúa, như tư tế và ký lục, lại tỏ ra thờ ơ lãnh đạm trước lời dân ngoại (ba đạo sĩ) đến loan báo Tin Mừng : "Vua Do-Thái mới sinh hiện ở đâu?" (Mt 2,2 : Tin Mừng). Người Do-Thái có đạo mở Thánh Kinh lại chỉ cho cáo già Hê-rô-đê tìm giết Hài Nhi ! Còn dân ngoại (ba đạo sĩ) đến "Bê-lem" thờ lạy Hài Nhi. Chính những kẻ ôm Sách Thánh lại không ai tung cửa chạy đến cùng Ngài ! Điều quan trọng không phải biết Thánh Kinh để chỉ cho người khác, mà còn phải liều mạng lên đường theo điều đã biết, đã tin, để tìm đến nguồn sống, vượt qua kiến thức bên ngoài, ngõ hầu nhìn thấy gía trị bên trong. Nếu không ta làm thầy dạy cho người khác, mà cuối cùng chính ta lại bị Chúa thải loại (x 1 Cr 9,27). Dĩ nhiên, đi tìm Chúa vẫn chỉ là tìm thấy Ngài qua dấu chỉ ! Thực vậy, ba đạo sĩ đi tìm vua lại gặp Hài Nhi nghèo khó nằm trong máng cỏ (x Lc 2,7), đó là dấu chỉ Vua trời đất vốn dĩ là Đấng giàu sang, nhưng vì chúng ta Ngài đã trở nên nghèo, cho chúng ta được giàu có (2Cr 8,9). Bởi đó "con người được Thiên Chúa chúc phúc, không phải chỉ khi nào họ gặp thấy Ngài, mà được phúc ngay khi họ đi tìm Ngài" (Kierkegaad).

Con đường Đức Tin bao gìơ cũng nhiều trắc trở, nên ta phải nắm chắc ba điều sau đây :

  • Tìm dấu chỉ ngay trong sinh hoạt cuộc sống : mục đồng qua tiếng hát, đạo sĩ qua dấu ánh sao, tư tế qua Kinh Thánh.
  • Xem dấu chỉ ấy liên hệ với Thánh Kinh như thế nào ? Ví dụ : Ta là học sinh, học văn hóa vất vả, thì phải học Lời Chúa cũng không kém vất vả ; ta là tài xế, qua việc đón đưa khách, ta còn nhiệm vụ đưa họ gặp Thiên Chúa qua cách sống của ta ; ta là công nhân vệ sinh, ta còn phải thanh tẩy tâm hồn ta nhờ Bí tích lãnh nhận.
  • Và thể hiện lời Thánh Kinh trong cách sống là ta phục vụ tha nhân, tiến tới liên kết mọi người nhờ, với, trong Đức Giê-su mới làm vinh hiển Thiên Chúa (x Rm 11,36).

Truyện kể.

Vị đạo sĩ thứ tư rất giàu có, thấy ba vị đạo sĩ lên đường đi tìm Chúa, ông cũng bỏ vào túi hành trang của mình nhiều báu vật. Khi ông đang đi chung đường với ba đạo sĩ kia, ông gặp một bệnh nhân nghèo, ông đưa người ấy vào nhà thương chăm sóc, ông trả tiền cho người chăm sóc người bệnh, rồi ông lại tiếp tục lên đường. Nhưng ông đã bị lạc mất ba đạo sĩ bạn, có lẽ vì họ không thể chờ ông lâu như thế. Vậy là vị đạo sĩ này phải đi lang thang một mình, trên đường đi, ông đến một cộng đoàn, không ai dạy giáo lý, nên dừng lại ở đó lâu ngày để dạy đạo, cả lương dân cũng tuốn đến học.

Cứ bận rộn như thế, mãi 33 năm sau ông mới tới được Giê-ru-sa-lem, nhưng chẳng biết Vua Do-Thái, Vua vũ trụ ở đâu, ông chỉ thấy đám đông đang nghe một người đang thuyết giảng ở quảng trường Giê-ru-sa-lem. Người ta động viên ông đến gặp người giảng (ông Phê-rô). Thế là vị đạo sĩ được ông Phê-rô dẫn vào Nhà Thờ, ông nhận biết tấm bánh tuy nhỏ bé tầm thường, nhưng đó chính là Vị Vua mà ông đang tìm kiếm suốt mấy chục năm qua, ông liền quỳ xuống sụp lạy tin nhận Ngài.

Đang lúc ấy, những người đã thụ ơn ông trong 33 năm qua, họ tìm gặp ông để tỏ lòng biết ơn. Nhưng ông bảo họ : “Hãy quỳ xuống tạ ơn Chúa của các bạn, qua tấm bánh tầm thường này, chính Ngài đã đưa tôi đến để giúp các bạn !” Và mọi người đều quỳ thờ lạy Chúa. Đó là 3.000 người được ông Phê-rô ban Bí tích Thánh Tẩy cho (x Cv 2,41).

Vậy :

  • Ông Phê-rô nhờ Lời Chúa đã trở thành ngôi sao dẫn đường cho đạo sĩ thứ tư.
  • Còn ông đạo sĩ thứ tư tận tình giúp đỡ đồng loại, ông đã trở thành ánh sáng dẫn đường cho “muôn dân nước sẽ thờ lạy Ngài” (Tv 72/71,11 : Đáp ca). Vì chính ông đã nói : “Chúng tôi đã thấy ngôi sao của Người xuất hiện ở phương Đông, nên chúng tôi đến triều bái Ngài” (Mt 2,2 : Tung Hô Tin Mừng).

Đức Cố Giáo Hoàng Gioan 23 nói : “Chẳng cần lý thuyết nhiều, nếu đời sống các Ki-tô hữu đủ sắc nét cư xử như người Công Giáo chính danh, thì sẽ không còn dân ngoại nữa”.

THUỘC LÒNG.

Khi đã gặp được Chúa, đừng trở lại với Hê-rô-đê (lối sống gian ác) nhưng hãy qua đường khác mà về Quê (Nước Trời) [x Mt 2,12]

Tác giả: Đinh Quang Thịnh, Lm.
   dunglac@gmail.com