Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Đinh Quang Thịnh, Lm.
Bài Viết Của
Đinh Quang Thịnh, Lm.
CHÚA NHẬT 13 NĂM B

Kn 1,13-15 ; 2,23-24 ; 2Cr 8,7.9.13-15 ;

BÀI ĐỌC I :  Kn 1,13-15 ; 2,23-24

            1 13 Thiên Chúa không làm ra cái chết, chẳng vui gì khi sinh mạng tiêu vong. 14 Vì Người đã sáng tạo muôn loài cho chúng hiện hữu, mọi loài thọ tạo trên thế giới đều hữu ích cho sinh linh, chẳng loài nào mang độc chất huỷ hoại.m phủ không thống trị địa cầu. 15 Quả vậy, đức công chính thì trường sinh bất tử.

            2 23 Phải, Thiên Chúa đã sáng tạo con người cho họ được trường tồn bất diệt. Họ được Người dựng nên làm hình ảnh của bản tính Người. 24 Nhưng chính vì quỷ dữ ganh tị mà cái chết đã xâm nhập thế gian. Những ai về phe nó đều phải nếm mùi cái chết.

ĐÁP CA :  : Tv 29

Đ. 2a  Lạy Chúa, con xin tán dương Ngài,

         vì đã thương cứu vớt.

2 Lạy Chúa, con xin tán dương Ngài, vì đã thương cứu vớt,không để quân thù đắc chí nhạo cười con. 4 Lạy Chúa, từ âm phủ Ngài đã kéo con lên, tưởng đã xuống mồ mà Ngài thương cứu sống.

5 Hỡi những kẻ tín trung, hãy đàn ca mừng Chúa, cảm tạ thánh danh Người. 6 Người nổi giận, giận trong giây lát, nhưng yêu thương, thương suốt cả đời. Lệ có rơi khi màn đêm buông xuống, hừng đông về đã vọng tiếng hò reo.

11 Lạy Chúa, xin lắng nghe và xót thương con, lạy Chúa, xin phù trì nâng đỡ. 12a Khúc ai ca, Chúa đổi thành vũ điệu, 13b  Lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ, xin tạ ơn Ngài mãi mãi ngàn thu.

BÀI ĐỌC II :  2Cr 8,7.9.13-15

            Thưa anh em, 7 cũng như anh em từng trổi vượt về mọi mặt: về đức tin, lời giảng, sự hiểu biết, lòng nhiệt thành trong mọi lãnh vực, và về lòng bác ái mà anh em đã học được nơi chúng tôi, thì anh em cũng phải trổi vượt về lòng quảng đại trong dịp lạc quyên này nữa.9 Quả thật, anh em biết Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, đã có lòng quảng đại như thế nào: Người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giàu có. 13 Vấn đề không phải là bắt anh em sống eo hẹp để cho người khác bớt nghèo khổ. Điều cần thiết là phải có sự đồng đều.14 Trong hoàn cảnh hiện tại, anh em có được dư giả, là để giúp đỡ những người đang lâm cảnh túng thiếu, để rồi khi được dư giả, họ cũng sẽ giúp đỡ anh em, lúc anh em lâm cảnh túng thiếu. Như thế, sẽ có sự đồng đều,15 hợp với lời đã chép: Kẻ được nhiều thì không dư, mà người được ít thì không thiếu.

TUNG HÔ TIN MỪNG :  x 2Tx 1,10

            Hall-Hall : Đấng Cứu Độ chúng ta là Đức Giê-su Ki-tô đã tiêu diệt thần chết, và đã dùng dùng Tin Mừng mà làm sáng tỏ phúc trường sinh.Hall.

TIN MỪNG : Mc 5,21-43

            Hôm ấy, 21 Đức Giê-su xuống thuyền, lại trở sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ.22 Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người,23 và khẩn khoản nài xin: “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu thoát và được sống.”24 Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.

                25 Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm,26 bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác. 27 Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người.28 Vì bà tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu.”29 Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh.30 Ngay lúc đó, Đức Giê-su thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi? “31 Các môn đệ thưa: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: Ai đã sờ vào tôi?  32 Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó.33 Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người.34 Người nói với bà ta: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”

            35 Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo: “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa? “36 Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.”37 Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an.38 Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ.39 Người bước vào nhà và bảo họ: “Sao lại náo động và khóc lóc như vậy? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy! “40 Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi với Người, vào nơi nó đang nằm.41 Người cầm lấy tay nó và nói: “Ta-li-tha-kum”, nghĩa là: “Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi! “42 Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta kinh ngạc sững sờ.    43 Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

CÓ CHÚA GIÊ-SU THÌ SỐNG

KHÔNG CÓ NGÀI LÀ CHẾT!

            Thiên Chúa không làm ra cái chết, chẳng vui gì khi sinh mạng tiêu vong  (x Kn 1,13 : Bài đọc I). Nhưng cái chết đã đột nhập vào thế gian khởi đi từ tội Adam, Eva : hành động theo ý sa-tan xúi giục mình mà không sống đúng theo Lời Chúa dạy ; cũng như tin tưởng rằng hễ có đủ mọi của cải vật chất trong tay mình là sẽ được hạnh phúc giống Chúa ! (x St 3) Thế là loài người tự bịt miệng, bịt mũi không để cho Chúa hà hơi sống vào (x St 2,7). Loài người muốn được tái sinh, phải được Chúa Giê-su Phục Sinh thổi hơi vào để lãnh nhận Chúa Thánh Thần (x  Ga 20,22), chính Thánh Thần giúp :

-          Ta được sống nhờ tin tưởng nghe và hành động theo Lời Chúa dạy.

-          Ta được sống nhờ kết hợp với Chúa Giê-su Phục Sinh.

-          Ta được sống nhờ biết dùng của cải chia sẻ để biểu lộ đức ái.

I. TA ĐƯỢC SỐNG NHỜ TIN TƯỞNG NGHE VÀ HÀNH ĐỘNG THEO LỜI CHÚA.

            Tổ phụ loài người đã nghe sa-tan xúi gạt : cứ làm theo ý mình thì tốt hơn là vâng lời Thiên Chúa ! (x St 3,1-6) Ý nghĩ ngông cuồng này đã di căn đến cả giống nòi Adam, Eva vượt qua các thời đại ! Nếu không được Chúa Thánh Thần soi dẫn, thì mỗi người mỗi ý như thế, mà ai cũng bênh vực “lẽ phải” của riêng mình, đó là nguyên nhân gây bất hòa, đưa đến đố kỵ và chém giết lẫn nhau, sự chết bởi đó mà ra! Vậy ai tin tưởng vào giá trị Lời Chúa phát xuất từ Đức Giê-su – Ngài là Lời Thiên Chúa có từ nguyên thủy (x Ga 1,1-18) – và đón nhận lấy Ngài thì được sống, cụ thể “một bà bị băng huyết đã 12 năm, bao phen khổ sở vì tìm thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác. Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người. Vì bà tự nhủ : Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu. Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh” (Mc 5,25-29 : Tin Mừng).

            Bà sờ vào áo Đức Giê-su chính là sờ vào chùm lông đính vào góc áo choàng của Ngài, chùm lông này biểu tượng cho Lời Chúa mà người nam Do-thái nào cũng mang, để tỏ lòng yêu mến kính trọng tin tưởng vào Lời Chúa (x Ds 15, 38-39). Như vậy, người đàn bà bị băng huyết được lành mạnh tức khắc, là do đức tin của bà ăn trộm Lời Chúa nơi Đức Giê-su!

II. TA ĐƯỢC SỐNG NHỜ KẾT HỢP VỚI CHÚA GIÊ-SU PHỤC SINH.

            Sự sai lầm của Adam, Evà là nghe lời quỷ dữ xúi giục (x Kn 2,24a : Bài đọc I) : Phải vơ trọn vào tay mọi của cải vật chất trên thế gian này, kể cả trái cây ăn chết người, mà Chúa đã cấm, thì mới hạnh phúc như Thiên Chúa ! (x St 3,1-5)

            Nhìn vào lịch sử loài người, kẻ nào chủ trương vơ vét mọi sự trên trần gian này vào tay mình, mà không nắm lấy Thiên Chúa, thì trở thành kẻ độc ác nhất! Cụ thể như vua Nê-rô, như Hít-le… Chúng muốn bá chủ thế giới, dù phải diệt chủng mà không cắn rứt lương tâm (người ta nói lương tâm không có răng) ; hoặc xã hội nào chủ trương duy vật mà gạt thần thánh ra khỏi cuộc sống, thì xã hội đó nghèo đói nhất, nhân quyền không được tôn trọng ! Thế mà lại có nhiều kẻ chủ trương rằng : “Có thực mới vực được đạo”, đáng lẽ ra phải nói ngược lại! Bởi vì Đức Giê-su đã khẳng định : “Ta là thân nho, các ngươi là cành, cành nào lìa khỏi cây tự khô héo, vì ngoài Ta ra, các ngươi không thể làm gì!” (x Ga 15,1-8) Do đó thánh Phao-lô nói : “Trong Đức Ki-tô, Người đã chọn ta, trước khi tạo thành vũ trụ, để trước thánh nhan Người, ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Người… Người đã tiền định cho ta làm nghĩa tử, nhờ Đức Giê-su Ki-tô …nhờ máu Ngài đổ ra, chúng ta được cứu chuộc…” (Ep 1,3-14), và “tất cả mọi sự trong trời đất đều tồn tại trong Người…Thiên Chúa đã muốn cho tất cả sự viên mãn hiện diện ở nơi Người                   (Cl 1,15-20).     

            Vậy “ai có Chúa Giê-su thì sống, kẻ không có Chúa Giê-su là chết!” (1Ga 5,12) Cụ thể con gái ông Giai-rô, trưởng hội đường, vừa mới chết, mà ông vẫn đi mời Đức Giê-su đến nhà, dù có nhiều người ngăn cản ông làm việc vô ích. Nhưng ông vẫn tin vào Đức Giê-su có quyền cứu con ông thoát tay tử thần. Quả thật, khi cha mẹ con bé cùng theo Đức Giê-su đến bên xác em, Ngài cầm lấy tay em và nói : “Ta-li-tha-kum” nghĩa là “này bé, Thầy truyền cho con trỗi dậy”, lập tức con bé đứng dậy và đi được, vì nó đã 12 tuổi, và Ngài bảo họ cho con bé ăn ! (x Mc 5,21-24 ; 35-43 : Tin Mừng)

            Hôm nay dù ta có chết vì tội đã phạm, nhưng khi ta được kết hợp với Chúa Giê-su, đặc biệt qua Bí tích Thánh Tẩy và Thánh Thể, thì ta được cùng một sự sống với Thiên Chúa (x Ga 6,57) hơn hẳn con gái của ông Giai-rô.

            Qua hai phép lạ Chúa chữa lành bệnh : bà bị bệnh loạn huyết đã 12 năm, và phục sinh con bé đã 12 tuổi, cả ba Tin Mừng đầu đều ghi như vậy (x Mt 9,18-26 ; Mc 5,21-43 ; Lc 8,40-56) là tác giả Tin Mừng Nhất lãm có ý cho chúng ta tin rằng từ lúc Đức Giê-su lên 12 tuổi, bắt đầu Ngài vào Đền Thờ công bố Lời Chúa (x Lc 2,41-52), để từ đấy, ai đến Nhà Thờ - vào Hội Thánh – để nghe Lời Chúa, để đón nhận Chúa Giê-su Thánh Thể, thì được thoát tử thần, được sống hạnh phúc giống Thiên Chúa, xưa kia nguyên tổ Adam, Eva mơ được như thế mà không đạt (x St 3,5). Nếu chúng ta xác tín như thế thì phải vượt qua mọi rào cản để đến Nhà Thờ gặp Chúa như bà bị băng huyết phải bí mật lẻn qua đám đông để sờ được tua áo của Đức Giê-su. Vì thời bấy giờ người mắc bệnh là kẻ ô uế không tới gần người lành mạnh (x Lv 15,19), hoặc bắt chước đức tin của ông Giai-rô, không nghe theo lời nhiều người khuyên đừng đi mời ông Giê-su đến nhà, vì con bé đã chết! (x Mc 5,35 :Tin Mừng).

III. TA ĐƯỢC SỐNG NHỜ BIẾT DÙNG CỦA CẢI CHIA SẺ ĐỂ BIỂU LỘ ĐỨC ÁI.

            Tác giả sách Khôn Ngoan nói : “Thiên Chúa sáng tạo muôn loài cho chúng hiện hữu, mọi loài thọ tạo trên thế giới đều hữu ích cho sinh linh, và chẳng loài nào mang độc chất hủy hoại. Âm phủ không thống trị địa cầu” (Kn 1,14 : Bài I).

            Như thế tác giả sách Khôn Ngoan muốn xác định rằng : chẳng phải vì trái cây Adam, Eva mà nó làm cho cả giống dòng họ phải chết, mà tử thần đột nhập vào thế gian này vì hai lý do :

            1/ Người ta cướp quyền Thiên Chúa tự xác định lấy tốt xấu để hành động, chứ không dựa vào Lời Chúa dạy, thế nào là xấu phải tránh, thế nào là tốt phải làm.

             2/ Người ta chủ trương có tiền mua tiên cũng được, nghĩa là cứ tìm mọi cách vơ hết của đời vào tay, tin là đạt hạnh phúc, mà không cần phải kết hợp với Chúa Giê-su Phục Sinh, để Ngài thổi hơi sống cho (x St 2,7 = Ga 20,22).

            Thiên Chúa đã trao cho con người quyền làm chủ muôn loài Ngài đã dựng nên, tất cả để nuôi sống con người, chẳng có vật gì làm hại ai (x St 1,29-30 ; Kn 1,14). Muốn sống nhờ của của cải Chúa ban cho, mỗi người phải ý thức sống Giáo huấn thánh Công Đồng Vat.II trong Hiến Chế Vui Mừng và Hy Vọng số 69 dạy : “Của cải trần gian là để cho mọi người hưởng dùng. Thiên Chúa đã đặt định trái đất và mọi vật trên đó thuộc quyền sử dụng của mọi người và mọi dân tộc. Chính vì thế, của cải được tạo dựng phải được phân phối cho tất cả mọi người một cách hợp lý theo luật công bằng là luật đi đôi với bác ái… Khi sử dụng của cải, con người phải coi của cải vật chất mà mình làm chủ một cách chính đáng không phải như của riêng mình nhưng còn là  của chung nữa : nghĩa là của cải đó có thể sinh ích không những cho riêng mình mà còn cho cả người khác. Vả lại mọi người đều có quyền có một phần của cải đầy đủ cho mình và cho gia đình mình.”

            Bởi vì việc chia sẻ cứu cho khỏi chết và không để rơi vào cõi âm ty. Vì trước nhan Đấng Tối Cao, của chia sẻ là một lễ vật quý giá” (Tb 4,10-11).

            Vậy giáo lý Chúa nhật 13 năm B này, muốn nhấn mạnh cho chúng ta : Ai muốn thoát tử thần thì phải đi ba bước :

a-      Tin vào giá trị Lời Chúa để lắng nghe và đem ra thực hành.

b-      Kết hợp với Chúa Giê-su Thánh Thể.

c-      Biết dùng của cải để chia sẻ, vì ý thức của trong tay mình là để nuôi sống bản thân và để chia sẻ đúng lúc và phải thời (x Lc 12,42). Cụ thể :

+ Làm phát triển Tin Mừng và xây dựng Hội Thánh (x GLHT số 2041-2043 : Điều răn thứ V).

+ Tạo ra phương tiện để phục vụ (x Lc 19,15t).

+ Chia sẻ cho những người không có khả năng tự kiếm sống (x 1Ga 3,17 ; Cv 2,44-45).

Chính vì vậy mà thánh Tông Đồ đã khuyên chúng ta : “Anh em phải giàu có như Đức Ki-tô, mà vì chúng ta Ngài đã trở nên nghèo khó, để nhờ sự nghèo khó của Ngài mà chúng ta nên giàu có” (2Cr 8,9 : Bài đọc II),  nghĩa là phải nỗ lực làm việc để có nhiều của cải, rồi tự sống nghèo vì chia sẻ cho ba nhu cầu trên đây. Ai sống được ba điều giáo lý trong Chúa nhật này, thì “đức công chính của họ làm cho họ được trường sinh bất tử” (x Kn 1,15 : Bài đọc I).

Lạy Chúa, xin tán dương Ngài, vì đã thương cứu vớt con từ âm phủ Ngài đã kéo con lên, mà Ngài không giận ghét con vì con đắc tội ! (Tv 29 : Đáp ca)

THUỘC LÒNG.

            Ai có Chúa Giê-su thì sống, kẻ không có Chúa Giê-su là chết ! (1Ga 5,12).

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tác giả: Đinh Quang Thịnh, Lm.
   dunglac@gmail.com