Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Đinh Quang Thịnh, Lm.
Bài Viết Của
Đinh Quang Thịnh, Lm.
CHÚA NHẬT 16 THƯỜNG NIÊN NĂM B

Gr 23,1-6 ; Ep 2,13-18 ; Mc 6,30-34

BÀI ĐỌC I: Gr 23,1-6

            1 Khốn thay những mục tử làm cho đoàn chiên Ta chăn dắt phải thất lạc và tan tác - sấm ngôn của Đức Chúa -2 Vì thế, Đức Chúa, Thiên Chúa Ít-ra-en, phán như sau để lên án các mục tử, những người chăn dắt dân Ta: chính các ngươi đã làm cho đoàn chiên của Ta phải tan tác; các ngươi đã xua đuổi và chẳng lưu tâm gì đến chúng. Này Ta sẽ để ý đến các hành vi gian ác của các ngươi mà trừng phạt các ngươi - sấm ngôn của Ñöùc Chuùa.3 Chính Ta sẽ quy tụ đoàn chiên Ta còn sót lại từ khắp mọi miền Ta đã xua chúng đến. Ta sẽ đưa chúng về đồng cỏ của chúng; chúng sẽ sinh sôi nảy nở thật nhiều.4 Ta sẽ cho xuất hiện các mục tử để lãnh đạo chúng; họ sẽ chăn dắt chúng. Chúng sẽ không còn phải hãi hùng, kinh khiếp và bị bỏ rơi nữa. Sấm ngôn của Đức Chúa 5 Này, sẽ tới những ngày - sấm ngôn của Đức Chúa -Ta sẽ làm nẩy sinh cho nhà Đa-vít một chồi non chính trực.Vị vua lên ngôi trị vì sẽ là người khôn ngoan tài giỏi trong xứ sở, vua sẽ thi hành điều chính trực công minh.6 Thời bấy giờ, Giu-đa sẽ được cứu thoát, Ít-ra-en được sống yên hàn. Danh hiệu người ta tặng vua ấy sẽ là: " Đức Chúa, sự công chính của chúng ta."

ĐÁP CA : Tv 22

Đ.         1 Chúa là Mục Tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.

 Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. 2 Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành 3a và bổ sức cho tôi.

3b Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người. 4 Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.

5 Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù. Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm, ly rượu con đầy tràn chan chứa. 6 Lòng nhân hậu và tình thương Chúa ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời, và tôi được ở đền Người những ngày tháng, những năm dài triền miên.

BÀI ĐỌC 2 : Ep 2,13-18

            Thưa anh em, 13 trước kia anh em là những người ở xa, nhưng nay, trong Đức Ki-tô Giê-su, nhờ máu Đức Ki-tô đổ ra, anh em đã trở nên những người ở gần.

            14 Thật vậy, chính Người là bình an của chúng ta: Người đã liên kết đôi bên, dân Do-thái và dân ngoại, thành một; Người đã hy sinh thân mình để phá đổ bức tường ngăn cách là sự thù ghét;               15 Người đã huỷ bỏ Luật cũ gồm các điều răn và giới luật. Như vậy, khi thiết lập hoà bình, Người đã tác tạo đôi bên thành một người mới duy nhất nơi chính bản thân Người.16 Nhờ thập giá, Người đã làm cho đôi bên được hoà giải với Thiên Chúa trong một thân thể duy nhất; trên thập giá, Người đã tiêu diệt sự thù ghét.17 Người đã đến loan Tin Mừng bình an: bình an cho anh em là những kẻ ở xa, và bình an cho những kẻ ở gần.18 Thật vậy, nhờ Người, cả đôi bên, chúng ta được liên kết trong một Thần Khí duy nhất mà đến cùng Chúa Cha.

TUNG HÔ TIN MỪNG : Ga 10,27

            Hall-Hall : Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Hall.

TIN MỪNG : Mc 6,30-34

                        Khi ấy, 30 các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy.31 Người bảo các ông: "Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút." Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa.32 Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng.33 Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài.34 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.

MẪU MỤC TỬ DUY NHẤT

            Giáo huấn Chúa nhật 15 B nhằm mô tả dung mạo người mục tử (Tông Đồ) của Chúa Giê-su ; thì giáo huấn Chúa nhật 16 B này nhắm đến bản chất của người mục tử, đã trở thành mẫu người mục tử hoàn hảo như Mục Tử Giê-su. Chính vì duy chỉ có  Chúa Giê-su là Mục Tử hoàn hảo, ngoài Ngài trong loài người không ai xứng đáng là mục tử. Để xác quyết điều này thánh sử Gio-an không ghi lại danh sách Mười Hai Tông Đồ của Chúa Giê-su, trừ tác giả Nhất lãm có ghi bốn lần (x                    Mt 10,2-4 ; Mc 3,16-19 ; Lc 6,13-16 ; Cv 1,13). Thực vậy, người mục tử chính danh dựa vào các Bài đọc trong Thánh lễ hôm nay, họ phải hội đủ bảy điều sau đây :

-          Kết hợp nên một với Chúa Giê-su qua Bí tích.

-          Làm trước dạy sau.

-          Nâng đỡ người cộng tác với mình.

-          Chỉ dạy Lời Chúa.

-          Làm hoàn hảo Luật.

-          Chết vì say sưa giảng Lời.

-          Giảng đúng và đủ.

1- Kết hợp nên một với Chúa Giê-su qua Bí tích.

         Người mục tử của Chúa Giê-su phải là người đã lãnh nhận Bí tích Khai tâm (Thánh Tẩy, Thêm Sức, Thánh Thể) và đặc thù là còn phải lãnh Bí tích Truyền Chức Thánh. Người như thế, thánh Phao-lô nói : “Họ ở trong Đức Giê-su Ki-tô, nhờ máu Đức Ki-tô đổ ra, họ không còn là người ở xa, mà là người ở gần” (Ep 2,13 : Bài đọc II). Bởi vì, “ai không kết hợp với Chúa Giê-su, họ như cành nho tách lìa thân nho, cành nho ấy tự khô héo, không thể sinh quả. Và kẻ nào như thế thì không thể làm được việc gì!” (x Ga 15,4-6) Còn ai lưu lại trong Chúa Giê-su, dù họ còn gặp đau khổ, họ giống như cành nho bị tỉa, có thế mới sinh nhiều hoa trái, trở nên môn đệ của Chúa Giê-su làm vinh hiển Chúa Cha (x Ga 15,1-3.7-8).

         Người mục tử sống niềm tin như trên, họ đã làm ứng nghiệm lời ngôn sứ Giê-rê-mi-a : “Đức Chúa phán : Ta sẽ làm nảy sinh cho nhà Đa-vít, một chồi non chính trực. Vị vua lên ngôi trị vì sẽ là người khôn ngoan tài giỏi trong xứ sở, vua sẽ thi hành điều chính trực công minh. Thời bấy giờ, Giu-đa sẽ được cứu thoát, Ít-ra-en được sống yên hàn. Danh hiệu người ta tặng vua ấy sẽ là : “Đức Chúa, sự công chính của chúng ta  (Gr 23,5-6 : Bài đọc I). Ta lại biết “chồi non chính trực Vị Vua nhà Đa-vít” chính là Chúa Giê-su (x Mc 12,35-37).

2- Làm trước dạy sau.

         Chúa Giê-su là mẫu mực, là tiêu chuẩn, để đánh giá những hoạt động của các Ki-tô hữu thời Giáo Hội sơ khai, họ muốn được hành động rập theo khuôn mẫu với Chúa Giê-su, họ phải sống giống như Thầy Giê-su : “Làm rồi mới dạy” (Cv 1,1). Đấy là lý do thánh sử Lu-ca khéo léo đặt lời ấy ngay đầu sách Công Vụ Tông Đồ (lịch sử Hội Thánh), để mọi Ki-tô hữu lấy đó làm mẫu cho cuộc sống mình, tiếp tục viết trang sử của Hội Thánh, diễn tả dung nhan rạng ngời của Chúa Giê-su Phục Sinh cho đến ngày cánh chung, và đấy cũng là lý do khi thánh Gio-an viết về cuộc đời hoạt động của Mục Tử Giê-su, và hoạt động của Hội Thánh, ông đều dùng một câu : “Đức Giê-su đã làm trước mặt các môn đệ của Ngài, nhiều dấu lạ khác nữa không viết lại trong sách này, bởi vì nếu viết lại từng điều, thì thiết tưởng thế gian không đủ nơi mà chứa sách viết ra” (Ga 20,30 ; 21,25).

         Chính vì phải làm trước rồi dạy sau mới xứng danh là “Tông Đồ” của Chúa Giê-su. Thế nên trong toàn bộ Tin Mừng của Mác-cô, ông chỉ gọi các môn đệ là Tông Đồ, khi họ làm rồi mới về trình lại cho Chúa Giê-su (x Mc 6,30 : Tin Mừng).

3- Nâng đỡ người cộng tác với mình.

         Các Tông Đồ của Chúa sau thời gian vất vả phục vụ mọi người theo lệnh của Thầy Giê-su, đến nỗi họ không còn thời giờ nghỉ ngơi ăn uống, thế nên Chúa Giê-su rất cảm thương họ, Ngài bảo họ : “Anh em hãy lánh riêng ra, đến nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”, thế là Thầy trò xuống thuyền trốn đến một nơi hoang vắng… nhưng dân chúng biết được, họ kéo nhau chạy bộ đến trước để đón. Chúa Giê-su thấy đoàn lũ dân chúng kéo đến phá vỡ kế hoạch nghỉ ngơi của Thầy trò, lúc ấy Ngài cứ để các môn đệ nghỉ ngơi ăn uống, còn chỉ mình Ngài ra đón dân với đầy lòng trắc ẩn …” ( x Mc 6,30-34 : Tin Mừng).

         Rất tiếc nhiều chủ chăn lợi dụng tòa giảng để mạt sát giáo dân ! Hãy nhớ lời thánh Phê-rô dạy : “Anh em hãy chăn dắt đàn chiên của Thiên Chúa nơi anh em, không phải như thể miễn cưỡng, nhưng là sẵn lòng, thể theo ý Thiên Chúa, không hám trọc lợi, nhưng cách nhiệt thành. Đừng như thể làm chúa trên phần cơ nghiệp đã lĩnh, nhưng là làm gương mẫu cho đàn chiên” (1Pr 5,2-3).

         Theo Giáo luật số 756-757 đã xác định việc loan báo Lời Chúa (hay dạy giáo lý) là bổn phận chính yếu của các Giám mục, Linh mục và Phó tế. Trong thực tế, không biết được bao nhiêu Linh mục nâng đỡ Phó tế, bao nhiêu cha Sở  nâng đỡ cha Phụ tá, bao nhiêu Giám mục nâng đỡ cha Sở, và cụ thể việc nâng đỡ đó là thế nào ? Có lẽ phần lớn chỉ dùng quyền trên mà trao phó việc nặng nhọc cho người dưới, thế là xong bổn phận!

4- Chỉ giảng dạy Lời Chúa.

         Cả đoàn lũ dân tuốn đến cùng Chúa Giê-su, chắc chắn là họ đi tìm Ngài chỉ vì miếng ăn no bụng, hoặc xin được chữa lành mọi bệnh tật (x Ga 6,22-27 ; Mc 1,29-39) thế mà Chúa Giê-su lại giảng dạy cho họ nhiều điều, như Ngài làm lơ trước những khát vọng của họ! (x Mc 6,33-34 : Tin Mừng), bởi vì Ngài muốn xác định với mọi người :

-          Hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước … (Mt 6,33).

-          Hãy ra công làm việc, đừng vì lương thực hư nát, nhưng vì lương thực sẽ lưu lại mãi đến sự sống đời đời (Ga 6,27).

Mà việc tiên quyết tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước hay ra công làm việc để có của ăn sinh sự sống đời đời, cụ thể nhất là tìm kiếm, đón nhận Lời Chúa như chính Chúa Giê-su đã nói : “Người ta sống không nguyên bởi bánh nhưng bởi mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra” (Mt 4,4). Vì vậy :

v  Người của Thiên Chúa sai thì nói Lời Thiên Chúa, vì Thiên Chúa ban Thần Khí cho vô lường vô hạn (Ga 3,34). Thế nên :

v  Ai có nói thì nói Lời Thiên Chúa, ai phục vụ thì phục vụ bằng sức lực Chúa ban, có thế trong mọi việc chúng ta làm mới tôn vinh Thiên Chúa, nhờ Đức Giê-su (1Pr 4,11).

Nói tóm lại, Chúa Giê-su cũng như các môn đệ của Ngài đều đặt sứ mệnh chính đứng hàng đầu mọi sinh hoạt là “loan báo Tin Mừng bình an, bình an cho anh em là những kẻ ở xa, và bình an cho những người ở gần, hầu liên kết mọi người trong một Thần Khí duy nhất, mà đến cùng Chúa Cha” (Ep 2,17-18 : Bài đọc II).

5- Làm hoàn hảo Luật.

            Nhờ Mục Tử Giê-su, Luật trở nên hiện thực và hoàn hảo. Chính Chúa Giê-su đã xác nhận : “Đừng tưởng tôi đến để bãi bỏ Lề Luật hay các tiên tri, tôi đến không phải để bãi bỏ, mà là để làm trọn” (Mt 5,17).

            a- Nhờ Chúa Giê-su, giá trị Cựu Ước trở nên hiện thực. Đan cử :

            - Xưa Chúa tạo dựng loài người giống hình ảnh Thiên Chúa vào ngày thứ sáu (x St 1,27-31). Nay nhờ Chúa Giê-su chết vào ngày thứ sáu, Ngài lập các Bí tích phát xuất tự cạnh sườn Ngài bị đâm thâu, để loài người được tái tạo nên giống Con Thiên Chúa, đến nỗi cùng một sự sống với Thiên Chúa (x Ga 6,57), và được đồng hóa với Chúa Giê-su (x Gl 2,20).

            - Xưa loài người được Chúa tạo dựng từ đất (x St 2,7t), vào thời Tân Ước, ai kết hợp với Chúa Giê-su Phục Sinh, đặc biệt là qua Bí tích Thánh Thể, dù họ có chết trở về bụi đất, Chúa cũng cho họ được sống lại vinh hiển như Ngài (x Ga 6,54).

            b- Chỉ Chúa Giê-su mới làm hoàn hảo Luật dạy. Đan cử :

            - Luật xưa cho phép Ca-in báo thù bảy lần (x St 4,15), hoặc cho phép La-méc báo thù 70x7 ! (x St 4,24) Nhưng Chúa Giê-su cấm báo thù, lại còn phải tha thứ 70x7 cho kẻ xúc phạm đến mình nội trong một ngày (x Mt 18,22t).

            - Luật xưa chỉ nhằm những người đã cắt bì mới cho theo đạo Chúa ; nhưng Chúa Giê-su lại dạy các Tông Đồ : phải rửa tội và dạy Lời cho cả những kẻ không cắt bì (x Cv 11,5t ; 15,28-29).

            - Xưa dùng chiên cừu bò lừa sát tế làm của lễ dâng cho Thiên Chúa ; nay Chúa chỉ nhận của lễ những người đã được kết hợp với Chúa Giê-su Phục Sinh, để cùng trở nên một hiến tế nhờ Chúa Giê-su mới đem lại ơn cứu độ cho kẻ hiệp dâng (x Dt 10).

            Nói tắt, mọi lời sấm ngôn đã được ứng nghiệm cách hoàn hảo nhờ, với, trong Chúa Giê-su mà thôi (x Lc 4,14-22 ; Rm 11,36), để Ngài trở nên Đấng duy nhất cứu độ loài người   (x Cv 4,12).

Vì vậy thánh Phao-lô nói : “Người đã hủy bỏ Luật cũ gồm các điều răn và giới Luật. Khi thiết lập hòa bình, Người đã tác tạo đôi bên thành một người mới duy nhất nơi chính bản thân Người. Nhờ thập giá, Người đã làm cho đôi bên được hòa giải với Thiên Chúa trong một thân thể duy nhất, trên thập giá, Người đã tiêu diệt sự thù ghét” (Ep 2,15-16 : Bài đọc II).

6- Chết vì say sưa giảng Lời chân lý cứu độ.

            Trong Bài đọc II, thánh Phao-lô đã nhấn mạnh : Nhờ Chúa Giê-su hết lòng rao giảng Tin Mừng, đến nỗi phải mang án tử, nhằm biểu lộ tình thương tuyệt đỉnh cứu độ loài người, để tập họp kẻ ở xa, người ở gần, dân ngoại, dân Do-thái ; Ngài phá đổ mọi bức tường ngăn cách vì sự thù ghét nhau, để tất cả được hòa giải trong một Thân mình Chúa Giê-su Phục Sinh, nhằm bình an cho hết thảy mọi người (x Ep 2,13-18).

            Thực vậy, những người đòi mạng Chúa Giê-su họ đã nói : “Không phải vì một việc trọn hảo mà chúng tôi ném đá ông, nhưng vì một lời phạm thượng! Ông là một người phàm mà dám cho mình là Thiên Chúa” (Ga 10,33). Bởi thế, trước tòa công nghị, những người Do-thái la hét : “Nó đã nói phạm thượng, nó phải mang án tử!” (Mt 26,65-66)

            Bởi đó, khi Chúa Giê-su trao quyền cho ông Phê-rô chăm sóc Hội Thánh, Ngài đã cho ông biết trước : “Khi con còn trẻ, con tự thắt lưng mình, mà đi đâu tùy ý ; nhưng khi đã về già, con sẽ giăng tay ra và người khác sẽ thắt lưng cho con, lôi con đến nơi con không muốn. Ngài nói vậy để ám chỉ Phê-rô phải chết cách nào mà tôn vinh Thiên Chúa. Nói thế rồi, Ngài bảo ông : Hãy theo Ta!” (Ga 21,18-19).

            Thánh Phao-lô đón nhận đau khổ trong đời sống phục vụ Tin Mừng như một ơn cao trọng đặc biệt Chúa ban, nên ông nói : “Ngoài Chúa Ki-tô chịu đóng đinh,tôi không muốn biết điều gì khác nữa!” (1Cr 2,2) Vì thế, “tôi vui thỏa trong nỗi yếu đuối, trong lăng nhục, trong quẫn bách, trong bách bớ, và cùng khốn, vì Đức Ki-tô. Bởi khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh!”  (2Cr 12,10).

7- Giảng đủ và giảng đúng.

            Chắc chắn Chúa Giê-su biết các môn đệ Ngài đã vất vả giảng Lời, đến nỗi không còn giờ nghỉ ngơi ăn uống, thế là Ngài bảo họ : Tìm nơi hoang vắng để có điều kiện bồi dưỡng sức khỏe làm việc tiếp, và Ngài biết các môn đệ giảng chưa đủ điều phải nói, nên Ngài lên tiếng giảng dạy dân chúng nhiều điều ! (x Tin Mừng Mc 6,30-34).

            Ngài giảng nhiều điều, nên kéo dài tới ba ngày mà vẫn chưa nói hết điều phải nói, dù dân đã nhịn đói đến ba ngày, thế mà Ngài cứ thao thao giảng, đến nỗi nếu các môn đệ không lên tiếng xin Ngài ngưng giảng, để dân vào làng mua bánh ăn, thì Ngài cứ mặc họ nhịn đói mà nghe giảng! (x       Mt 15,32-33)

            Noi gương Thầy Giê-su, ông Phao-lô đến Trô-a phục vụ suốt cả tuần lễ, mà ngày cuối cùng, ông biết ngày mai phải lên đường, nên buổi giảng cuối ông kéo dài đến nửa đêm, khiến anh Êu-ty-khô, ngồi ở ban công lầu ba - đang cách mặt đất khoảng 10 mét, anh quá buồn ngủ, “gật gù nhất trí nghe Phao-lô giảng”, thế là anh lộn đầu xuống đất, anh đã chết, cả cộng đoàn nhớn nhác đứng lên, nhưng ông Phao-lô ra hiệu cho mọi người ngồi yên, vì ông chưa giảng xong, đoạn Phao-lô tới bế xác Êu-ty-khô đưa đặt nơi chân ông và tiếp tục giảng cho đến sáng. Rất may sau bài giảng, Êu-ty-khô được sống lại, ra về vui vẻ với mọi người! (x  Cv 20)

            Nhìn lại lịch sử Hội Thánh thời sơ khai, người giảng xem ra không quan tâm đến nhu cầu của người nghe, nên cứ phải giảng cho hết ý, mặc ai nghe hay không ; thế mà giáo dân lại rất quảng đại dành nhiều giờ để nghe giảng! Nhưng ngày nay trong các Thánh lễ Trọng hay lễ Chúa nhật, dù Hội Thánh buộc vị có chức Thánh phải giảng, thì hầu hết các Thánh lễ, nếu có giảng cũng chỉ khoảng 10 phút đã cho là tốt, là đủ, là dài rồi! Thì làm sao có thể trình bày cho giáo dân nhận ra một sợi dây giáo lý xuyên suốt qua các Bài đọc trong Phụng vụ, để mọi người xác tín rằng giáo lý của Chúa thống nhất qua các thời đại, và càng tới ngày cánh chung càng hoàn hảo hơn nhờ Chúa Thánh Thần hướng dẫn (x Ga 16,12-13).

            Là người Công giáo, ai cũng phải xác tín rằng : Chúa chỉ mạc khải và trao quyền công bố Lời Chúa cho Hội Thánh Công giáo Ngài lập mà thôi ! (x Mt 11,25-26 ; 13,11 ; 16,13-19 ; Lc 10,16 ; 22,31-32 ; Ga 18,19-21 ; Gl 1,8 ; Cv 10,10t). Mà Hội Thánh đã thể hiện quyền giáo huấn Chúa đã trao, cụ thể Hội Thánh đã chọn các Bài đọc một cách chủ ý có liên quan để hiểu rõ cùng với Tin Mừng. Nhưng hầu hết giáo dân chỉ được nghe cắt nghĩa một câu trong Tin Mừng là may mắn lắm, còn các Bài đọc kia không hề cho biết tại sao Hội Thánh chọn để đọc? Nhiều khi bài giảng rất đạo đức, nhưng chẳng liên quan gì đến các Bài đọc đã công bố, thì đó chỉ là lời khuyên răn, không phải là Lời Chúa do Hội Thánh công bố ngày hôm đó!

            Tôi đưa một thí dụ : Chủ nhà mời tôi đến ăn tái nhúng, chắc chắn trên bàn bày ra bốn món chính :

-          Thịt.

-          Rau.

-          Bánh tráng.

-          Nước mắm.

Thế mà người phục vụ bàn ăn chỉ cho tôi dùng một trong bốn món trên. Hỏi chủ tiệc và người dự tiệc có bằng lòng không?

Vậy trong bàn tiệc Lời Chúa của Phụng vụ, lễ Trọng hoặc lễ Chúa nhật, Hội Thánh cũng dọn ra “bốn món” để dân Chúa dùng :

-          Bài đọc I.

-          Bài Đáp ca.

-          Bài đọc II.

-          Bài Tin Mừng.

Người phục vụ bàn tiệc chỉ cho dân dùng một trong bốn Bài đọc của Thánh lễ, nhưng chẳng ai bực tức cả! Mà còn cho đó là tốt, thì thật là không thể hiểu nổi!? Trong khi đó giáo huấn của Công Đồng Vat.II về Việc Giáo Dục Nuôi Dưỡng Dân bằng Lời Chúa rất ư là quan trọng, như Hội Thánh đã dạy.

Ø  “Trong việc cử hành Phụng vụ, Thánh Kinh giữ vai trò tối quan trọng, Hội Thánh đã trích từ Thánh Kinh những Bài đọc, những Bài để dẫn giải trong Bài giảng, cũng như những Thánh Vịnh để hát… Vì vậy, để xúc tiến việc canh tân, và phát triển thích ứng Phụng vụ, cần phải phát huy lòng mộ mến Thánh Kinh đậm đà và sống động” (Hiến Chế Phụng Vụ số 24).

Ø “Phải cổ võ việc suy tôn Lời Chúa vào những ngày áp lễ Trọng, nhất là trong các mùa Vọng, mùa Chay, những Chúa nhật” (Hiến Chế Phụng vụ số 35).

Ø Bài giảng phải căn cứ vào Thánh Kinh để trình bày các mầu  nhiệm đức tin, và các quy tắc cho đời sống Ki-tô giáo trong suốt chu kỳ năm Phụng vụ, và rất đáng được coi như một phần chính của Phụng vụ… nên không được bỏ giảng, nếu không có lý do hệ trọng” (Hiến Chế Phụng Vụ số 52).

Ø “Phải luôn tôn kính Thánh Kinh như chính Thân Thể Chúa Ki-tô, nhất là trong Phụng vụ Thánh” (Hiến Chế Mạc Khải số 21).

Ø “Phải mở rộng lối vào Thánh Kinh cho các Ki-tô hữu hơn nữa” (Hiến Chế Mạc Khải số 22).

Ø “Các giáo sĩ, cả giáo lý viên phải gắn bó với Thánh Kinh nhờ việc chăm đọc và ân cần học hỏi… để học biết Thánh Kinh “khoa học siêu việt của Đức Giê-su Ki-tô”. Vì ai không biết Thánh Kinh là không biết Chúa Ki-tô” (Hiến Chế Mạc Khải số 25).

Ø Dân Chúa được đoàn tụ trước hết là nhờ Lời Thiên Chúa hằng sống, Lời này phải đặc biệt tìm thấy nơi miệng lưỡi các Linh mục … nhờ rao giảng Lời Chúa làm cho dân Chúa ngày càng đông thêm… Do đó, các Linh mục mắc nợ mọi người về việc thông truyền cho họ chân lý Phúc Âm. Phận sự của các ngài không phải là giảng sự thông thái của chính mình, mà phải xác tín như thánh Phao-lô : “Tôi giảng chẳng cần dựa vào lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Lời Chúa” (1Cr 2,4). Vì giảng Lời Chúa là khẩn thiết mời gọi mọi người cải thiện và nên thánh” (x Chức Vụ và Đời Sống Linh Mục số 4 của Công Đồng Vat.II).

Thánh Tông Đồ sau khi đã tận lực rao giảng Lời, ông hân hoan nói với giáo đoàn : “Tôi hoàn toàn trong sạch về máu mọi người, vì tôi đã không e ngại mà giấu diếm đi, để không loan báo cho anh em tất cả ý định của Thiên Chúa” (Cv 20, 26-27 – Bản dịch NTT).

Thánh Phao-lô quyết : “Tôi không nhúng tay vào việc đổ máu ai, tôi hoàn toàn trong sạch về máu mọi người”, không phải ông chối tội trước khi trở lại Công giáo, ông đã ôm áo động viên mọi người ném đá ông Stê-pha-nô cho chết sớm ! (x Cv 7,58), rồi sau đó ông còn xông vào các nhà Công giáo bắt được ai theo đạo Giê-su là ông xiềng xích, trói chặt họ vào ngục! (x Cv 8,1-3) Vì lúc đó ông là kẻ mù quáng ngu xuẩn, ông có giết thân xác người ta, thì hồn người ấy lại bay ngay về Trời làm thánh ; còn bây giờ ông đã được Chúa Giê-su chộp lấy (x Pl 3,12), Ngài đã mở mắt cho ông nhận ra chân lý (x Cv 9,7-18). Mà ông lại giấu Lời Chúa không giảng cho dân, như ông bắt chước nhiều giáo sĩ hôm nay chỉ giảng một phần tư Bài trong Phụng vụ, giấu đi ba Bài, thì ông đã giết cả hồn lẫn xác giáo dân mà quăng người ta xuống hỏa ngục !

            Bởi vậy, thánh Phao-lô nói : “Vô phúc cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng, tự ý làm điều đó thì tôi có công, còn nếu ngoài ý tôi, thì đó là trách nhiệm Chúa đã ký thác cho tôi!                 (1Cr 9,16) Và “nếu tôi luôn luôn làm hài lòng người đời, tôi không còn là tôi tớ của Chúa nữa!” (Gl 1,10) Làm hài lòng người đời, cụ thể nhất là giảng càng vắn càng tốt, không giảng thì tốt nhất, lễ càng mau dân càng đông!

            Khi Chúa Giê-su hóa bánh cá nhiều nuôi dân, là dấu Ngài lập  Bí tích Thánh Thể, Ngài không dùng quyền toàn năng của Ngài để nuôi dân, mà Ngài lại muốn các Tông Đồ cộng tác, Ngài nói : “Anh em hãy cho dân ăn” (Mt 14,16b). Như thế, mầu nhiệm Thánh Thể không phải chỉ duy Chúa Giê-su nuôi dân, mà Chúa còn mời kẻ tin Ngài cùng cộng tác với Ngài cho dân ăn. Hỏi trong Thánh lễ, chủ tế lấy gì cho dân ăn nếu không phải là đã vất vả dọn bài giảng để trình bày đúng nhiệm vụ Giáo Hội giao (x Hiến Chế Phụng Vụ số 52) ? Nếu chủ tế chỉ cho dân rước lễ, thì đã cho dân “Chúa Giê-su cà thọt”, vì thiếu “bánh” (bài giảng) phải cộng tác với Chúa để nuôi dân, như thế Chúa Giê-su đã cụt mất một phần Thân Thể của Ngài!

Năm nay 19/06/2009 – 19/06/2010 Hội Thánh mời gọi mọi người cầu nguyện riêng cho hàng giáo sĩ. Chúng ta hãy cùng hiệp nhất cầu nguyện cho các ngài khởi đi từ chức Giám mục, hãy có tâm hồn giảng Lời như thánh Phao-lô, để xây thành công tháp Ba-ben mới, vì nay tỷ lệ giáo dân trên thế giới suy giảm cách trầm trọng, tưởng đó là do dân Chúa trên thế giới không nói chung một ngôn ngữ mà Hội Thánh đã chọn! Chỉ ngày nào dân Chúa khắp nơi trên thế giới hiểu và nói như các Bài đọc Phụng vụ Hội Thánh đã chọn (lễ Trọng, Chúa nhật : bốn Bài ; ngày thường : ba Bài) . Tháp Ba-ben mới lại được tiếp tục xây chạm tới Trời : mọi người lên Thiên đàng ! (x St 11)

Mục tử nào không giống Thầy Giê-su, hay không giống Tông Đồ Phao-lô, thì Chúa đã dùng miệng ngôn sứ Giê-rê-mi-a nguyền rủa họ : “Khốn thay những mục tử làm cho đoàn chiên Ta chăn dắt phải thất lạc và tan tác ! Các ngươi đã xua đuổi chiên và chẳng lưu tâm đến chúng. Này Ta sẽ để ý đến các hành vi gian ác của các ngươi mà trừng phạt các ngươi!” (Gr 23,1-2 : Bài đọc I).

Ngôn sứ Ma-la-ki còn lên án gắt gao hơn : “Ta sẽ chúc dữ cho sự chúc lành của các ngươi. Ta sẽ chặt cánh tay các ngươi, và vãi phân lên mặt các ngươi” (Mal 2,1-3).

Lạy Chúa, “Chúa là Mục Tử chăn dắt tôi – Ngài lên tiếng dạy nhiều điều – nên tôi chẳng thiếu thốn gì… Ngài dẫn tôi đi trên đường ngay nẻo chính …Ngài dọn sẵn cho tôi bữa tiệc ngay trước mặt quân thù … lòng nhân hậu và tình thương của  Chúa ấp ủ tôi trong suốt cả đời, trong đền thờ của Ngài” (Tv 22 : Đáp ca).

THUỘC LÒNG.

Chúa Giê-su thấy đoàn lũ dân chúng tuốn đến với Ngài, dù Ngài và các Tông Đồ đã phục vụ họ vất vả không còn giờ nghỉ ngơi ăn uống, thế mà Chúa Giê-su lại ra đón tiếp họ cách ân cần, rồi Ngài lên tiếng giảng dạy nhiều điều cho họ (x  Mc 6,30-34).

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tác giả: Đinh Quang Thịnh, Lm.
   dunglac@gmail.com