Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Têrêsa Ngọc Nga
Bài Viết Của
Têrêsa Ngọc Nga
Valentine 2011 - Slideshow (1355)
Tôi Đã Học Biết - Slideshow (1262)
Kinh An Bình Thánh Phanxicô Assisi - Slideshow (1242)
Trò Truyện của Chim - Slideshow (1186)
Cuộc Sống Yên Hàn - Slideshow (1159)
An Lạc - Slideshow (1122)
Nếu không có Tình Yêu - Slideshow (1120)
Đừng (2) - Slideshow (1116)
Lời Trò Chuyện Của Một Loài Chim - Slideshow (1031)
12 Cách Để Được Hạnh Phúc - Slideshow (1028)
Nếu Một Ngày 2 - Slideshow (1025)
Nếu Một Ngày 1 - Slideshow (1024)
Nếu Không Có Tình Yêu - Slideshow (1020)
Những Người Bạn Cần Nhớ Đến - Slideshow (1003)
Lời Khuyên Hữu Ích cho Tình Yêu (2) - Slideshow (990)
Lời Khuyên Hữu Ích Cho Tình Yêu - Slideshow (988)
Cây Đèn Thần - Slideshow (985)
Thích Một Người - Slideshow (967)
Cầu Nguyện - Slideshow (964)
Nếu Không Có Tình Yêu - Slideshow (446)
Những Tâm Tình Còn Mãi - Slideshow (437)
Ăn Chay - Slideshow (434)
Tình Yêu Valentine - Slideshow (427)
Chúc Mừng Kỷ Sửu - Slideshow (398)
Các bài suy niệm Chúa Nhật 4 Phục Sinh
CON NGƯỜI LÀ VẤN ĐỀ CỦA NIỀM TIN

Thưở hoang sơ, một hôm Thiên Chúa triệu tập tất cả các thiên thần để công bố quyết định sẽ tạo dựng con người, nghĩa là một tạo vật đẹp nhất giữa các tạo vật. Dĩ nhiên khi Thiên Chúa vừa công bố quyết định thì các thiên thần không tỏ ra mấy hồ hởi. Một phần vì ganh tị, một phần vì không thể chấp nhận được một ý hướng xem ra quá kỳ cục ấy. Làm sao tưởng tượng được một thụ tạo vừa thuộc hạ giới, lại vừa tham dự vào thế giới thần linh? Làm sao có được một hữu thể vừa là một mảnh của thời gian vừa mang tính vĩnh cửu? Làm sao chấp nhận được sự kết hợp giữa vật chất và tinh thần? 

Các thiên thần không thể tưởng tượng Thiên Chúa có thể tạo dựng một tạo vật như thế. Các vị e ngại rằng ý tưởng ấy có thể làm giảm quyền năng và sự khôn ngoan thượng trí của Thiên Chúa. Để ngăn cản ý định của Thiên Chúa, các thiên thần bầu ra một ủy ban. Sau nhiều ngày làm việc ráo riết, ủy ban đã soạn xong một kiến nghị đệ trình lên Thiên Chúa gồm những điểm sau: 

- Tinh thần không thể kết hợp với vật chất. 

- Bản tính thiên thần không thể giao kết với bản chất thú vật. 

- Cái có cùng không thể hoà hợp với cái vô cùng. 

- Cái chóng qua không thể đi đôi với cái vĩnh hằng. 

Do đó, ủy ban thiên thần yêu cầu Thiên Chúa hãy từ bỏ ý định điên rồ của Ngài. Sau khi đọc kỹ bản kiến nghị, Thiên Chúa đưa ra phán quyết như sau: 

- Tất cả các góp ý của các ngươi đều hợp lý, nhưng điều Ta sắp thực hiện không phải là một vấn đề triết học. 

Các thiên thần bèn nhao nhao hỏi: 

- Vậy thì vấn đề đó là gì? 

Sau một hồi thinh lặng, Thiên Chúa chậm rãi đáp: 

- Con người là vấn đề của niềm tin. 

*** 

Trong một xã hội xây dựng trên nền tảng cá lớn nuốt cá bé. Trong một xã hội mà nền tảng đã bị đục khoét bởi lọc lừa, gian trá, ích kỷ, hận thù, con người dễ mất niềm tin nơi con người, đó là nỗi bi thảm lớn nhất của con người. Bởi vì khi không tin ở nhau thì con người không còn tin chính mình nữa. Cuộc sống chẳng khác nào trở thành cuộc tự hủy, cuộc tự sát tập thể. 

Mùa Chay chúng ta thường ngâm nga ca khúc của sự trở về. Trở về với Thiên Chúa, trở về với chính mình, trở về với tha nhân. Trở về với Thiên Chúa vì Ngài là Đấng nhân hậu và yêu thương, bởi vì Ngài vẫn tiếp tục yêu thương tha thứ cho con người, bởi vì Ngài vẫn tiếp tục lạc quan về con người. 

Trỏ về với Thiên Chúa chúng ta cũng trở về với chính mình. Phải chăng chúng ta đã không đánh mất niềm tin vào chính mình? Chúng ta không còn tin ở khả năng có thể cải thiện chính mình? Ánh sáng vĩnh cửu mà Thiên Chúa đã đặt để nơi chúng ta vẫn còn âm ỉ trong tâm hồn. Chỉ cần một chút không khí của lạc quan, của cố gắng, ánh sáng ấy có thể bừng dậy. 

Trở về với Thiên Chúa, trở về với chính mình, chúng ta cũng trở về với tha nhân. Thiên Chúa yêu thương mọi người, Ngài tiếp tục tin tưởng nơi con người. Ngài cũng mời gọi chúng ta tin tưởng nơi con người. Thay vì tự giam hãm trong khép kín, trong đố kỵ, chúng ta hãy ra khỏi chính mình để đến với tha nhân. Đến với Người bằng sự cảm thông và tha thứ, cho dẫu chúng ta gặp toàn phải lừa đảo và phản bội. Đến với người bằng san sẻ sớt chia, cho dâu chúng ta chỉ toàn gặp phải bội bạc vong ân. Đến với người bằng tiếng cười rộn rã, cho dẫu chúng ta chỉ toàn gặp phải đắng cay sầu muộn. 

Mùa Chay phải là mùa của tình người. "Tôi tin ở tình người" phải chăng đó không phải là bản Kinh Tin Kính mùa chay? 

*** 

Lạy Chúa, Chúa biết sức chúng con yếu hèn. Xin củng cố chúng con vào tình yêu bao la của Chúa. Xin ban thêm cho chúng con tin yêu, sự can đảm, lòng yêu mến, để chúng con được tiếp tục chia sẻ tình người vì tin rằng Chúa vẫn hiện diện và tác động trong tâm hồn con người. Amen. 

Tác giả: Têrêsa Ngọc Nga
   dunglac@gmail.com