Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Trịnh Tây Ninh
Bài Viết Của
Trịnh Tây Ninh
Tình i-meo (Vườn Ô-liu 2)
Cô Út Nguyệt Quế (truyện ngắn - Vườn Ô-liu 1)
THƠ TRỊNH TÂY NINH (ĐỒNG XANH THƠ 43)

ƯỚC GÌ 

Ước gì ta được gặp người

dẫu môi khép kín những lời yêu thương

giả vờ như chẳng vấn vương

gặp nhau chỉ để dư hương rộn ràng 

Ước gì ta vuốt tóc nàng

nhớ ngày xưa ấy bên hàng ngọc lan

sợi tơ vương lá thu vàng

sao em cắt tóc cho đàn đứt dây 

Ước gì nỗi nhớ khôn khuây

nửa đêm thức giấc mới hay em về

tay đan ước vọng, lời thề

một đời chưa tỉnh cơn mê rã rời 

Ước gì ta đã đến nơi

ôm em, xin nói một lời chia ly

sao ta chẳng đến, chẳng đi?

hai mươi năm đã sầu bi mỏi mòn 

Ước gì tình cũ vẫn còn

cho ta ấp ủ dẫu hồn quặn đau

ừ thôi, ta người đến sau

chúc em duyên đẹp, chúc nhau quên buồn 

Ước gì suối nước trên nguồn

sẽ mau khô cạn, bớt tương tư người

chẳng thà không gặp thì thôi

rưng rưng nước mắt nghẹn lời chào nhau 

Ước gì cơn gió bãi sau

thổi qua bãi trước, biển sầu sẽ vơi

lặng yên đâu dám hỏi lời

kiếp sau sẽ đợi, hay người vẫn đi? 

Ước gì môi nhẹ trên mi

con tim nở đóa tường vi, lục bình

thế nhưng em vẫn đoạn tình

mưa bên chồng, có thấy mình đứng trông? 

Ước gì ảo hóa, hư không

trách người phụ bạc cắt bông hoa quỳnh

ví dầu trời đã bình minh

ép khô cánh mỏng tiếc tình đã xa 

Ước gì ta chẳng là ta

Ước gì em chẳng làm ta đau lòng

Ước gì trong cõi mênh mông

Ước gì gặp lại em lần cuối thôi

Ước gì, em hỡi, em ơi .....!!

  

BIẾT ĐÂU.... 

Biết đâu ta chẳng gặp người

dẫu trong giấc mộng cũng lời yêu đương

mốt mai lan nở trong vườn

hái đem cắm vội bình hương khóc người 

Biết đâu ta sẽ mỉm cười

dẫu tim ray rứt những lời chia phôi

đêm trăng ánh bạc rạng ngời

mà lòng trăm mối tả tơi giọt sầu 

Biết đâu ta bước qua cầu

buông rơi giấy mực thuở nào tương tư

người có nhặt được tình thư

cũng đừng tưởng thật, chỉ như chuyện đùa 

Biết đâu ta gốc cây dừa

lữ hành ngồi nghỉ khi vừa chớm thu

chạnh lòng bỗng nhớ thiền sư

áo vàng, kinh mới, chân tu quên buồn 

Biết đâu ta cánh chuồn chuồn

la đà trên nước suối nguồn đỏ hoe

cành mềm ta đậu lắng nghe

xạc xào có tiếng lá tre gọi hè 

Biết đâu ta chén nước chè

buổi trưa uống vội, đón xe ra về

thì ra một thoáng đam mê

vị chè chát lưỡi vẫn tê tái lòng 

Biết đâu ta rối bòng bong

nhưng người vẫn tỉnh, vẫn mong, vẫn chờ

tay run, gối mỏi, mắt mờ

tuổi già đến sớm, cạn hồ rượu cay 

Biết đâu ta vẫn còn say

nên tim lạc nhịp, không hay môi mềm

lặng nhìn trên vách đèn đêm

bóng ai cô quạnh bên thềm dạ hương 

Biết đâu ta vẫn còn thương

nên nhiều năm đã vấn vương, bơ phờ

sao ta còn mãi dại khờ

hai mươi năm chẳn, ước mơ mà gì? 

Biết đâu ta chẳng ra đi

Biết đâu lòng sẽ vô vi cõi thiền

Biết đâu người vẫn rất hiền

Biết đâu tình sẽ về miền chiêm bao
Biết đâu, ừ nhỉ, biết đâu .....

  

CÔ GÁI MIỀN NAM 

Em là cô gái miền Nam

nón lá thơm ngoan

che ngang má thắm

tóc buông dài vai nhỏ đoan trang 

Em là cô gái miền Nam

ít nói hay làm

ngây thơ mộc mạc

như giọng hò khoan nhặt chứa chan 

Em là cô gái miền Nam

liêm chính chăm ngoan

thờ cha kính mẹ

yêu gia đình trăm nỗi lo toan 

Em là cô gái miền Nam

nào có thở than

dù đời lao nhọc

luôn trải lòng theo gió thênh thang 

Em là cô gái miền Nam

trên sóng mênh mang

con đò nhẹ lướt

mong có ngày dân tộc thịnh an 

Rồi đến ngày đất nước bình an

cô gái miền Nam

ôm nhành lúa mới

trong mặt trời ánh sáng chói chang

 

Tác giả: Trịnh Tây Ninh
   dunglac@gmail.com