Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Trịnh Tây Ninh
Bài Viết Của
Trịnh Tây Ninh
Tình i-meo (Vườn Ô-liu 2)
Cô Út Nguyệt Quế (truyện ngắn - Vườn Ô-liu 1)
THƠ TRỊNH TÂY NINH (ĐỒNG XANH THƠ 44)

HÃY ĐẾN VỚI EM 

Hãy đến với em

âu yếm gọi tên

tóc tơ ve vuốt

trăng đổ bên thềm 

Hãy nói yêu em

cung nhạc dịu êm

môi hôn nồng thắm

run trái tim mềm 

Hãy mãi bên em

tình nghĩa nhiều thêm

dẫu nhiều thử thách

vẫn mãi yêu em...

  

VỀ SOI BÓNG MÌNH 

Khi về soi bóng mình

ánh chiều vàng hiu hắt

dương cầm bỗng lặng thinh

hành lang dài lạnh ngắt 

Khi về soi bóng mình

thở hơi dài sắp tắt

sao bóng tối lung linh

vẫn soi mòn vết cắt 

Khi về soi bóng mình

cúi mặt nhìn xuống đất

ta thua mãi cuộc tình

tiếng than nào trong vắt 

Khi về soi bóng mình

bóng Chúa gầy trên vách

bỗng thương Chúa nhiều hơn

hiểu nỗi buồn cao ngất 

Khi về soi bóng mình

Có Chúa chùi nước mắt 

Xin được học chữ Tình

Cho đi là quý nhất 

Trách cứ mãi mà chi

Yêu thương dù đã mất .....

  

BƯỚM TÍM 

Có con

bướm tím ghé chơi 

cánh vờn

ướp mật

buông lơi

cung đàn 

Có em

tóc xõa

xuân sang 

bướm về ghé đậu

trên làn tóc thơm 

Có ta

vẫn mãi yêu thương 

như ngày tháng cũ

hoa vườn

vẫn tươi...

  

BƯỚM VÀ ÁO TÍM 

Từ độ bướm bay ngang

Áo tím bỗng rộn ràng

Hoa thơm mùi ngát mật

tưởng mùa xuân đã sang 

Từ độ bướm lang thang

Áo tím với hoa vàng

giọng ca nào ấm áp

ru hạ mới vừa sang 

Từ độ bướm hân hoan

Tường vi vẫn chưa tàn

Áo tím chìm trong mộng

Thu cũng nhẹ nhàng sang 

Từ độ bướm chứa chan

yêu thương vẫn đầy tràn

Áo tim màu vẫn thắm

Dẫu lạnh lùng đông sang...

  

NGUYỆN XIN 

Đôi khi

nhìn xuống trái tim 

của ai lạ hoắc

gởi trong tim mình 

bâng khuâng

tay chắp nguyện xin 

cho chung lồng ngực

cho mình

thương nhau

  

XIN ĐƯỢC YÊU EM 

Tóc em dài thoảng hương

đóa chi lan sau vườn

dáng mềm như liễu rũ

cho lòng anh vấn vương 

Mắt em buồn tơ vương

hoa tâm nở vô thường

đôi vai gầy chịu đựng

để lòng anh xót thương 

Môi em sầu tư lương

bóng trăng đổ bên đường

ánh vàng như lệ đọng

lòng anh tựa khói sương 

Dẫu bóng tối dần buông

vẫn yêu em khôn lường

trong muôn ngàn thử thách

xin được yêu em hơn...

  

CÕI CHẾT 

Biết đâu cõi chết sẽ là

cõi trăng rất sáng với hoa nguyệt quỳ

Tạ từ cõi thế vô vi

một điều nuối tiếc vẫn ghi trong lòng

mang theo xuống suối tử vong

biết rằng tình nhẹ như không, vẫn buồn! 

Bây giờ cõi chết dần buông

giật mình biết sợ, biết thương, biết sầu

biết vậy ta hẹn đời sau

làm hoa để nở đêm thâu mịt mùng

nụ vàng phủ kín không trung

đến ngày héo úa, ngàn trùng vẫn thơm 

Biết rằng nặng nợ áo cơm

vẫn chưa trả đủ nên còn xốn xang

rưng rưng nước mắt hai hàng

ôi người ở lại ! Bàng hoàng vấn vương

để ta vào cõi vô thường

hái cho em, đóa tường vi rất hiền 

Ta về ngủ giấc đông miên

em còn đứng đó trắng viền khăn tang

thôi em, chẳng phải vội vàng

giấc mơ này cũng đã tan lụa là

chúc em đi một bước xa

và đừng quay lại, kẻo ta nghẹn ngào 

Ừ thôi ! Nếu có kiếp sau

hẹn em đến chỗ hoa đào đã rơi

rắc lên tóc rối nụ cười

ta hôn nhau, để nhớ ngày tình vui

vẫy tay, giờ đã tới rồi

bước vào cõi chết, vẫn lời yêu thương...

 

Tác giả: Trịnh Tây Ninh
   dunglac@gmail.com