Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Trịnh Tây Ninh
Bài Viết Của
Trịnh Tây Ninh
Tình i-meo (Vườn Ô-liu 2)
Cô Út Nguyệt Quế (truyện ngắn - Vườn Ô-liu 1)
THƠ TRỊNH TÂY NINH (ĐỒNG XANH THƠ 49)

MƯA NGÂU ĐỒI HẠ

Có hạt mưa ngâu
rớt trên đồi hạ
tình ta tàn tạ
suốt đời lòng đau
không lấy được nhau
chẳng là điều lạ
chỉ thương đồi hạ
tiếc hạt mưa ngâu....

 

HOÀNG LAN

Em nhỏ, áo len vàng
co ro chiều mênh mang
trên em vầng tang trắng
run theo gió cơ hàn

Em nhỏ, áo len vàng
mùa đông chưa kịp sang
sao đưa tim hấng lấy
tuyết giá rơi phũ phàng ?

Em nhỏ, áo len vàng
một ngày trong lo toan
đôi tay gầy lao nhọc
chưa một lần thở than

Em nhỏ, áo len vàng
nụ cười không bình an
cuộc đời đôi mắt ướt
buồn từ thuở hồng hoang

Em nhỏ, áo len vàng
dưới mặt trời chói chang
làm sao em tìm được
niềm vui dẫu muộn màng ?

Em nhỏ, áo len vàng
trong đêm buồn, lang thang
đi tìm yêu thương nở
trong canh thâu vội vàng

Em nhỏ, áo len vàng
em đã mãi lang thang
tuyệt vọng và gục ngã
biến thành đóa Hoàng Lan

 

LỤC BÁT TIỄN EM

1.
Tiếc em thuở ấy chưa chồng
hỏi cây so đũa ai trồng mà xanh ?
con uyên khản giọng trên cành
em không quay lại sao đành hỡi em ?

2.
Trăng thu rớt giọt bên thềm
vàng như mật đắng, tình thêm tiêu điều
trách nhau thôi cũng đã nhiều
lặng thinh nên cánh sáo diều nghiêng chao

3.
Có trăm lẻ một vì sao
thấy em gầy guộc bên ao lục bình
nên sao rớt xuống mối tình
em tôi nhặt lấy - khóc mình ngu si !!

4.
Tiễn người ... thôi cứ ra đi !
có thương, có nhớ thì ghi trong lòng
đêm đêm trông ánh nguyệt rằm
ước trong giấc ngủ nằm mơ gặp người

5.
Sợ ai xảo trá nhiều lời
đem tình thắm đỏ đổi dời qua đây
đành lòng đổ lỗi cho mây
Nó bay đi mất không hay ta chờ !!

6.
Trăng kia - phải chuyện tình cờ ?
Rụng trên khe núi hững hờ ngọn cây
Chị Hằng có ghé xuống đây
Cũng rơi nước mắt khóc thay chuyện mình

7.
Run tay ngắt đóa hoa quỳnh
Nửa đêm bung cánh tưởng tình còn thơm
Lìa cành quỳnh cũng đội ơn
Một lần cắt đứt còn hơn lững lờ

8.
Cô em làm bộ dại khờ
Cho ta tưởng thật đợi chờ ba năm
Ba năm mà ngỡ như không
Tỉnh ra tóc trắng như bông xương rồng

9.
Ngày em cất bước theo chồng
ngày ta khoác áo tang bồng đi xa .....

 

MAI CHỊ ĐI

Dặn em chị dặn lần này
là thôi, thôi hết lược cài trâm buông
chị về nhớ bát canh suông
em còn ở lại xin thương một đời
Nữa mai có tiếng gọi mời
em về bên ấy nhớ lời chị than
Trông mưa chị luống bàng hoàng
trông trời gắt nắng chị càng bâng khuâng
Trông người chị những phân vân
Trông hoa còn nụ chị lâng lâng sầu
Ví dầu tình chẳng bền lâu
Không thương, không nhớ không câu hẹn hò
Ví bằng thuở ấy học trò
Không mang áo trắng ra mơ mộng vàng
Thì cho tình có vội tan
Chị đâu dám tiếc, dám than tình hời
Em ơi! ơn nghĩa đôi lời
Oằn vai gánh lấy, mong vơi một lần
chị xưa mơ bước tuyệt trần
ngờ nay chiếc bóng long đong phận bèo
tay buông, tay bắt eo xèo
vắng teo ngõ lách, thuyền chèo chẳng đi
nước ròng, trăng tỏ tháng tư
dạ đau như cắt, vẫn như tươi cười
chị đi, em nhớ lấy lời
nhắn dùm người ấy: Thương mười, nhớ năm
Thương rằng thuở ấy chưa chồng
nhớ rằng thuở ấy tấc lòng còn son
thì còn ngậm nát bồ hòn
chị xin ghi khắc nửa hồn ngu ngơ
mai sau dù đến bao giờ ....

 

NHỮNG NHÁNH THƠ TRĂNG

Nhắn hỏi
Trăng treo đầu cao
lòng những dạt dào
Trăng xuống bãi thấp
tiếc mộng chiêm bao
Trăng nơi xôn xao
nhớ người xuống núi
Trăng ơi khi nao
thì trời sẽ tối ?
để ta lao đao
ánh vàng khóc nuối

Cho bố

Trăng treo đầu cao
dịu dàng ánh sáng
Cha chốn lao tù
chắc cũng hân hoan

Gởi các em tôi

Như đàn chim nhỏ
dấu mỏ trong rơm
buổi sớm đến trường
vấn vương trăng đọng

Với Trăng

Ôm đàn hỏi trăng
một mình một bóng
rồi có bâng khuâng
như tôi chiếc bóng

Hát nhỏ với trăng
về đây ánh trắng
bàng bạc lòng chàng
khối tình vỡ tan

Lên tiếng gọi trăng
thuở tình đã vắng
thì dọi làm chi
ánh vàng ngọt đắng ?

Nguyệt bạch

Bóng trăng trắng ngà
nhớ chi bao la
Khóc chi đậm đà
khi thời đã qua

Bóng trăng trắng ngà
ta với cỏ hoa
tắm trong ánh bạc
phơi niềm xót xa

Bóng trăng trắng ngà
Này trăng bao la
khi về bên ấy
đừng kể chuyện ta:

Bóng trăng trắng ngà
Có cha đi xa
có mẹ chợt già
ôm mối sầu đau

Bóng trăng trắng ngà
Em cứ xôn xao
để chị khóc nuối
Rồi đời cũng qua ....

Kết
Ngắt một nụ hồng
tặng người tôi yêu
gió chiều lồng lộng
Hương trầm hắt hiu

 

Tác giả: Trịnh Tây Ninh
   dunglac@gmail.com