Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Trịnh Tây Ninh
Bài Viết Của
Trịnh Tây Ninh
Tình i-meo (Vườn Ô-liu 2)
Cô Út Nguyệt Quế (truyện ngắn - Vườn Ô-liu 1)
THƠ TRỊNH TÂY NINH (ĐỒNG XANH THƠ 50)

MẸ VÀ TÔI

 

Mẹ nằm im giá lạnh
hai tay gầy buông xuôi
mái tóc dài nhuốm bạc
sầu như mây đang trôi
chậm buồn từng nốt nhạc
dương cầm gieo chơi vơi
lòng tôi dường tan tác
theo hương chiều muôn nơi

 

Nhớ thuở còn nhỏ dại
bên mẹ, tôi đùa chơi
thân mềm, tà áo vải
mùi thơm mẹ ấm hơi
sao cho tôi tìm lại
ngày tháng đã xa vời

 

Khi tuổi vừa đôi mươi
ôm mộng đẹp ngàn khơi
bỏ mẹ, rời quê cũ
tôi rộng bước xa xôi
nhớ mẹ nhưng chưa đủ
để về thăm, tỏ lời
yêu thương và ấp ủ
để mẹ mãi đơn côi

 

Hôm nay hay tin dữ
tôi mỏi cánh rã rời
nhưng không kịp nói chữ
con về rồi, mẹ ơi!

 

Mẹ nằm trong cô quạnh
nỗi buồn nhẹ trên môi
lòng tôi sao quá nặng
hối hận nào cho vơi
đôi mi tràn lệ mặn
giận mình sao nổi trôi
ra đi không trở lại
quắt quay nỗi bồi hồi

 

Nếu được sống lại đời
con sẽ nhớ mẹ ơi!
tỏ lòng thương mẹ kẻo
không còn dịp nửa rồi

 

Trên quê hương ngày cũ
có tình mẹ tinh khôi
tôi, trên đường cô lữ
bỗng nhỏ tựa nằm nôi
nâng ly và uống cạn
chén rượu sầu ly bôi
cố hương ngày mất mẹ
bao giờ sẽ phai phôi ....

 

  

TRĂNG SẦU

 

Trăng mềm như mật ngọt
sao lòng vẫn héo hon
Trăng ơi! Ta muốn khóc
từ độ người không còn

 

Trăng buồn ánh vàng vọt
ngựa gầy nản chân bon
Trăng ơi! Ta lạnh quá
từ độ tình mỏi mòn

 

Trăng sầu gieo từng giọt
nốt nhạc buồn sắt son
Trăng ơi! Ta nhức nhối
từ độ mình thấm đòn

 

Trăng về chiếu rành rọt
soi nỗi nhớ cuồng điên
Trăng ơi! cao chót vót
là mối sầu muôn niên

 

Trăng buồn phận bèo bọt
kiếp người quá truân chuyên
con chim rướn cổ hót
lời cuối khi tịch viên

 

 

Tác giả: Trịnh Tây Ninh
   dunglac@gmail.com