Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Trịnh Tây Ninh
Bài Viết Của
Trịnh Tây Ninh
Tình i-meo (Vườn Ô-liu 2)
Cô Út Nguyệt Quế (truyện ngắn - Vườn Ô-liu 1)
CÓ NHỮNG NIỀM RIÊNG (VƯỜN Ô-LIU 19)



Tác giả: Trịnh Tây Ninh

Dưới ánh đèn nhiều mầu của sân khấu, Á hậu trẻ Vivian tươi cười nhận hoa và giải thưởng. Các ký giả lăng xăng chụp hình, phỏng vấn, nhất là giới Truyền thông Việt Nam. Đây là lần đầu tiên giải Á Hậu của Miss Teen Canada lọt vào tay một cô gái Việt gốc Canada. Vivian là sự hài hòa của nét đẹp Tây phương và Á Đông. Cô đàn hát thật hay, bên cạnh ba mẹ cũng thật đẹp đôi. Ba cô là người Canada, cao ráo đẹp trai, cũng khá nổi tiếng trong giới Thương mại. Mẹ cô là một người Việt khoảng trên 40, nhưng trẻ đẹp hơn số tuổi rất nhiều. Bà là Quản đốc Kế toán cho một hãng buôn bán. Họ trả lời các câu hỏi phỏng vấn thật khéo léo, thông minh. Mọi người đều vui mừng và ngưỡng mộ thành công của gia đình họ. Hằng, - mẹ của Vivian - thật chững chạc, khôn ngoan, ăn mặc thanh lịch. Họ ở trong một biệt thự rộng thênh thang, có người làm vườn, giúp dọn dẹp nhà cửa. Họ lái xe sang trọng đắt tiền! Họ có tất cả… Sự thành công của mẹ con Hằng là niềm vui nói riêng cho cộng đồng Việt Nam. Ngày mai các báo chí địa phương sẽ đăng tải hình ảnh, các tin tức liên quan đến cuộc thi Hoa Hậu hôm nay và tâm tình của gia đình Hằng. Ánh đèn sân khấu được tắt, mọi người ra về với lòng hân hoan vui vẻ, chúng ta hãy nghe Hằng kể về cuộc đời của bà…

***

Tôi rời gia đình và vượt biên năm 18 tuổi - cái tuổi non nớt mới bước vào đời, xa quê hương, xa cha mẹ, phải học hỏi và cố gắng thật nhiều. Cũng may, tôi gặp Minh và có một mối tình đầu đời thật đẹp. Minh chăm học, thành thật. Anh đàn guitar và hát khá hay, với tất cả tâm hồn. Nhưng tôi yêu Minh không phải vì anh đàn hay hát giỏi, tôi yêu sự chân thành dễ thương của anh. Tôi yêu ý chí tự lập, sự cố gắng trong bổn phận. Tôi yêu tính tình thoải mái, dễ tin người, và tôi biết anh yêu tôi thật nhiều. Hơn nữa, chúng tôi đều ra đi một mình, thiếu thốn từ vật chất đến tinh thần, việc đến với nhau để xoa dịu những mất mát, khó khăn trên con đường tị nạn là chuyện dễ hiểu. Minh thích nhạc nhưng không quá ủy mị, tính tình đứng đắn không thích bông đùa. Tôi và Minh hợp nhau, giống nhau ở rất nhiều điểm, chỉ khác ở chỗ tôi thực tế hơn, tính toán hơn, không có tâm hồn nghệ sĩ mơ mộng như anh...

Ngày ở trại tị nạn, chúng tôi hay dắt nhau ra biển chơi. Biển Thái Lan thật đẹp, dù nó đã cuốn trôi bao nhiêu mạng người trên đường tìm tự do, cũng như có nhiều hải tặc khét tiếng. Chúng tôi hay ngồi yên lặng thật lâu trên biển vắng, thỉnh thoảng trao đổi những tâm tình trong cuộc sống, xây dựng tương lai. Minh hay vuốt tóc tôi, thì thầm:

- Anh ghen với gió, với tóc.

- Tại sao?

- Vì gió biển luôn thổi ve vuốt má em, vì tóc em luôn bay, hôn lên mặt em, anh chỉ được ở bên em một lúc nào đó, rồi lại phải ra về. Biết bao giờ anh mới được luôn ở bên cạnh em, che chở yêu thương em.

Tôi cảm động mỉm cười, chọc quê anh:

- Cải lương quá! Thì em cắt tóc ngắn, cho anh khỏi ghen!

- Đừng bao giờ cắt tóc ngắn nhé, tóc em đẹp lắm, em không hợp với tóc ngắn đâu! Em có hay ghen không?

- Có chứ, ghen nhiều nữa là khác, nếu anh hôn em má bên trái, mà quên hôn bên phải, bên phải sẽ giận đó!

Minh vuốt mũi tôi:

- Anh không dám quên đâu, em bé lì lợm bướng bỉnh của anh ơi! Sau khi định cư ở Canada, anh sẽ tìm em, mình sẽ đi học và sẽ cưới nhau, em có chịu làm vợ anh không?

Tôi gật đầu thật nhẹ, lòng thênh thang. Biển chứng giám lòng tôi. Biển lắng nghe lời hứa chúng tôi trao nhau, biển vỗ về cho tình yêu chắp cánh…

***

Chúng tôi đến Montreal, đi học, đi làm, để dành tiền, cưới nhau. Đời đẹp như bài thơ dù tôi không biết làm thơ. Tình đẹp như bài ca dù tôi không biết hát. Nhưng có Minh đàn hát, đọc thơ cho tôi nghe là được rồi. Anh tài lắm, dù tôi lười biếng nằm trên sofa gối đầu lên đùi anh, anh vẫn có thể ôm đàn và hát cho tôi nghe được. Tôi thích nhõng nhẻo nằm trùm mền trên đùi anh xem TV, để anh đút trái cây cho ăn. Tôi kén ăn lắm, nho thì phải lột vỏ, dù vỏ mỏng tới đâu. Tôi chỉ thích thức ăn mềm, ngọt, lười biếng nhai, lười biếng... nuốt, anh phải luôn vỗ về:

- Ăn giỏi, anh thương!

Cuộc sống êm đềm chỉ được hơn 1 năm thì sóng gió nổi lên. Biển không yên lặng lắng nghe chúng tôi thì thầm yêu thương, vẽ vời tương lai nữa. Biển gào thét trong giông tố bão bùng, từng đợt sóng cao ngất cuốn xô đời chúng tôi vào một ngã rẽ không bao giờ định trước. Tối hôm đó, Minh băn khoăn, bồi hồi, thái độ thật lạ! Ngày hôm trước, anh nhìn tôi lạ lùng, khó hiểu. Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Minh sao vậy, anh có điều gì muốn nói?

Minh hốc hác, tiều tụy, khác hẳn bình thường! Anh đột nhiên quỳ xuống trước mặt tôi:

- Hằng, em có thể tha thứ cho anh không?

Tim đập mạnh, tôi hơi mất tự chủ:

- Chuyện gì vậy Minh, đừng làm em sợ!

Minh ngập ngừng:

- Em có nhớ cách đây 2 tháng, anh đi hát cho cộng đồng người Việt ở Ottawa không?

- Dạ nhớ!

- Đêm đó anh ở lại nhà bạn và ngủ tại đó, phải không?

Tôi tròn xoe mắt, xác nhận:

- Dạ phải, anh ở nhà anh Bằng.

Minh đau khổ:

- Đêm đó, có thêm một ca sĩ khác cũng ngủ tại đó, cô Phương Thi. Em biết Thi mà!

- Dạ biết, Thi là bạn của anh, hay hát nhạc new wave, nhảy rất hay, em có gặp vài lần.

- Đêm hôm đó, anh bị ép uống, say rượu… Bây giờ, anh chỉ nhớ láng máng chuyện xảy ra, nhưng Thi vừa cho biết cô ta đã mang thai, và cha của đứa bé là... anh!

Tôi ước gì mặt biển có thể mở ra để cuốn tôi vào tận lòng đại dương, để thực tế phũ phàng không làm nhức nhối trái tim nữa. Nước mắt tôi rơi như mưa, tôi trả lời trong đau đớn:

- Chuyện như vậy mà anh làm được sao? Tôi ghê tởm anh!

Minh đau khổ:

- Anh không biết, anh hoàn toàn có lỗi. Anh có thể xin em tha thứ cho anh không, anh yêu em và không hề có chút cảm tình nào với Phương Thi.

Tôi chua chát:

- Không có cảm tình mà làm chuyện đó được? Đàn ông các anh mà! Ngày xưa ba khuyên mấy chị em tránh lấy chồng nghệ sĩ, em không tin, vì cho rằng có nhiều loại nghệ sĩ, nhưng bây giờ em mới thấm thía!

Tôi vẫn yêu nụ cười trẻ thơ của Minh, vì nó thật hồn nhiên, thật thà. Nhưng bây giờ trước mặt tôi là một người đàn ông xa lạ, hàm râu chưa cạo làm tôi càng thấy rõ sự đểu giả được che giấu lâu nay.

Tôi là người thực tế, rõ ràng. Mặc cho Minh nói gì, đề nghị gì, tôi đều lạnh lùng gạt bỏ. Cũng may chúng tôi chưa có con, cũng may tôi còn trẻ đẹp, tôi giải quyết bài toán cuộc đời thật nhanh chóng. Phương trình có 2 ẩn số, một là Hằng, hai là Thi, đáp số sẽ là Thi, vì còn một đứa con tương lai đang cần cha…

Tôi tìm luật sư lo giấy tờ ly dị, giá cả phải chăng, thủ tục đơn giản vì chúng tôi chưa có nhà cửa, tài sản rắc rối gì! Có lúc tôi cũng mềm lòng và thấy thương Minh vô cùng, như có lần tôi bắt gặp Minh một mình cặm cụi tự may lấy nút áo cho mình. Nhìn Minh vụng về, chịu đựng cầm kim không dám nhờ tôi (Vì sau đêm thú tội trở đi, tôi có nói với Minh tiếng nào đâu!) Tôi xót xa lắm, nhưng tôi mím tôi, ra lệnh cho mình không được ngu dại mà mềm lòng. Không bao giờ tôi có thể tha thứ cho sự phản bội của Minh. Tình yêu không lý tưởng, không hoàn hảo, nhưng cũng không thể tồi tệ như vậy. Tôi rất buồn nôn nếu phải gần gũi chung đụng với Minh. Tôi phải ngẩng cao đầu bước tới cuộc đời, thách đố với định mệnh, tìm cho ra giải đáp khác của phương trình.

***

Tôi dọn ra riêng và bắt đầu tìm lẽ sống, tìm chỗ dựa cho cuộc đời mình. Tôi không u sầu, nghĩ rằng mình bị chồng bỏ nữa, tôi tiếp tục tập thể dục thẩm mỹ, chăm sóc vóc dáng bên ngoài, học thêm về Kế toán.

Tôi giỏi toán từ bé, làm việc cho công ty tài chánh Montreal, được bạn bè trong hãng thương mến. Người thương mến đặc biệt là Vince, giám đốc của tôi. Vince hay nhìn tôi say đắm, khi biết tôi đã có chồng, anh cười méo xẹo che dấu đau khổ! Tuy không mơ mộng nghệ sĩ nhưng tôi cũng có trực giác của người đàn bà, biết ai thích mình, biết tình cảm nghĩa là gì, biết làm sao để được lòng người khác. Tôi xin gặp Vince tại văn phòng, vừa khóc vừa trình bày chuyện riêng, xin phép nghỉ 2 tuần để lo việc nhà và bớt căng thẳng. Công việc hãng đang thời kỳ cao điểm, nhưng Vince chấp thuận không nài ép. Dĩ nhiên anh tới lui thăm viếng thường xuyên, và tôi đã bằng lòng lấy anh.

Đám cưới chúng tôi khá lớn, vì Vince có tiền và thích được nhiều người biết anh đã lấy vợ. Anh bảo anh luôn ước mơ có được cô vợ Á Đông dịu dàng, khéo léo như tôi. Anh sắp xếp tất cả chu đáo, trước ngày đám cưới, anh chỉ yêu cầu tôi ký tên vào tờ giấy xác nhận không đụng tới tiền bạc, tài sản của anh kiếm được trước đây, nếu có ly dị. Biết là người Canada luôn thực tế như vậy, biết là Vince rất thẳng thắn với những con số, nhưng tôi vẫn thất vọng và đau lòng lắm, dù tôi không cần tiền của Vince. Tới non nước này tôi làm gì được nữa, tôi ký tên mà lòng mặn đắng. Chữ ký vào văn kiện này không ảnh hưởng cuộc đời tôi bằng chữ ký vào tờ hôn thú với Vince, mà sau này tôi mới nhận ra.

Chúng tôi sống tương đối hạnh phúc, Vince rất lịch sự chiều chuộng tôi, nhưng tôi phải vượt qua tập tục của 2 nền văn hóa, của sở thích khác nhau, phải tập nấu và ăn thức ăn Tây với Vince (tôi vẫn vốn kén ăn). Tôi ép lòng ăn mặc thật đẹp đi với Vince tới những dạ hội sang trọng, ồn ào. Nếu được chọn lựa, tôi chỉ thích ngồi yên ngắm biển cả. Tôi làm việc thật hăng say trong hãng, lên chức thật nhanh không vì sự bảo bọc của Vince, vì tôi đã thuyên chuyển qua chi nhánh khác.

Rồi bé Vivian ra đời. Tôi yêu cháu, sống vì cháu, vui vì cháu. Cháu đẹp, khôn ngoan trước tuổi, nhậy cảm và lãng mạn. Cháu học dương cầm rồi chuyển qua đàn tranh, đàn vĩ cầm, nhạc khí nào cũng giỏi. Cháu biết hát tiếng Việt chỉ nhờ xem phim video, vì tôi không dạy cháu hát được ngoài những bài ca thiếu nhi bập bẹ thuở còn bé. Vince cũng khuyến khích tôi học dương cầm, mướn thầy thật giỏi về dạy riêng cho tôi. Tự nhiên lúc sau này tôi cũng mềm lòng, thích nghe nhạc, thích đàn và hay khóc. Nhưng tôi không học nhạc lâu với Chris được, vì ông không đứng đắn. Ông không nể sợ Vince dù Vince là bạn thân, đã thẳng thắn tán tỉnh, có hành động sỗ sàng với tôi. Tôi nghỉ học đàn với Chris ngay, từ từ sẽ kiếm một bà giáo già cho chắc ăn.

Điều đáng nói là chỉ sau khi lấy Vince chừng vài tháng, Minh đã xin hẹn và gặp riêng tôi tại một quán cafe. Minh cho biết Phương Thi đã tìm được cha ruột của đứa bé, và không bắt tội Minh nữa. Thử nghiệm DNA cũng đã xác nhận chuyện này. Minh xin tôi hãy tha thứ và trở về với anh, anh cần tôi hơn bao giờ. Bài toán rắc rối hơn, đáp số không đơn giản. Tôi suy nghĩ thật nhiều. Bây giờ tôi đã hiểu và thông cảm cho Minh, biết anh chỉ là nạn nhân. Nhưng tôi không thể kiếm chuyện ly dị với Vince được. Tôi hối tiếc cho sự nông nổi, nóng nảy của mình. Tại sao tôi không cho Minh cơ hội, thời gian? Tại sao tôi không nghĩ tới chuyện thử nghiệm DNA? Tại sao không có ai giúp tôi khi tôi phải làm thật nhanh bài toán hôn nhân? Tôi bỗng nhớ ra, vì tự ái, vì hờn ghen, tôi có mở miệng nói cho bất cứ ai biết chuyện của mình để có người giúp đỡ, cho ý kiến đâu! Tôi luôn tin mình thông minh, lanh lẹ và có quyết định đúng. Sự ghen tuông, tự cao, không chấp nhận sai sót đã làm hại tôi thật nhiều! Nếu tôi không biết mình đẹp, nếu tôi có lần vấp ngã và thông cảm với sự thất bại, yếu đuối, chắc tôi đã hiểu biết và dễ dàng tha thứ, chấp nhận hơn. Như thế chắc cuộc đời tôi không đến nỗi khó xử như thế này!...

Lúc sau này Vince hay đi vắng, anh say sưa trong công việc, thích đi diễn thuyết về thị trường chứng khoán, về kinh nghiệm tài chánh… Anh rất nhạy bén với thời cuộc, một biến cố xảy ra ở Trung Đông, một chuyện tình lăng nhăng của giới dầu hỏa cũng đủ để làm anh suy luận và đoán biết được giá cả lên xuống của đồng đô-la, của stock. Anh mua, bán stock mê mải và rất may mắn, thành công! Anh đã có tiền, có vợ đẹp, có con khôn, anh cần danh tiếng, thích những tràng pháo tay khen ngợi, cần những bài báo nhắc tới tên anh…

Anh đi vắng ngày thật nhiều, những đêm cô đơn trong phòng rộng, tôi chỉ biết xem phim ca nhạc và âm thầm rơi nước mắt. Có những bài hát trước đây tôi cười, chê là cải lương, là nhạc sến, nhưng bây giờ tôi lắng nghe và thương cảm thật nhiều. Tôi ngạc nhiên thấy mình thích hát, thích thơ, dù ít khi nào ca hát xưa nay. Minh cũng đã trở thành ca sĩ có tiếng, không phải chỉ đi hát thiện nguyện cho cộng đồng như trước đây. Tôi đã khóc thật nhiều khi bắt gặp Minh trên màn ảnh với sáng tác của chính anh:

Một lần lầm lỗi
Mất em suốt đời
Làm sao đủ lời
Để tôi trách tôi...

Tôi bắt đầu khó ngủ, mệt mỏi, không say mê với công việc trong hãng nữa. Vài người bạn khuyên tôi nên bỏ việc công ty, lắng đọng nghỉ ngơi và làm việc thiện nguyện cho cộng đồng người Việt, nhưng tôi còn ngại ngùng lắm. Tôi sợ người ta biết chuyện, tôi sợ người ta cười mình. Tôi ghi danh giúp Red Cross, Daily Food Bank, lòng vẫn còn trống vắng, sợ thì giờ thừa thải, cô đơn.

Có lần tôi ngủ khó, lăn lộn nên bị té xuống khỏi giường. Vince ôm tôi lên giường, tôi trêu anh:

- Tại anh không ôm em, nên em mới té như vậy!

Vince trả lời rất thành thật:

- Anh muốn ôm em lắm chứ, nhưng em bảo em ngộp không thở được mà.

Tôi giật mình, Vince nói đúng. Trong tiềm thức, tôi đã từ chối sự ôm ấp, ân ái của Vince, tôi chỉ chấp nhận như bổn phận, và tránh né nếu có thể. Tôi vẫn nhớ vòng tay ôm của Minh và thương tiếc cho tình vợ chồng tuy ngắn ngủi nhưng nồng nàn và tràn đầy yêu thương. Trong trái tim tôi, Minh vẫn hoàn toàn chiếm hữu. Tôi hoảng sợ khi nhìn ra vấn đề, và tránh né chính mình thật nhiều. Tôi tiếp tục vùi đầu vào công việc, tôi biết mình có lỗi với Vince, và cố gắng hết sức để tránh xa những cơ hội có thể gặp lại chồng cũ.

Thỉnh thoảng tình cờ gặp Minh, tôi xót xa vì thấy anh gầy còm, đơn độc. Tôi thấy mình quan tâm đến Minh, đến các câu bình phẩm, các bài báo, chi tiết có liên hệ tới Minh. Tôi nửa thích người ta khen anh hát hay, sáng tác giỏi, nửa bực bội vì chắc chắn có nhiều cô, nhiều bà ái mộ anh. Có lần anh hát bài “Say”, MC phỏng vấn anh, anh trả lời từ lâu và có lẽ đến hết cuộc đời, anh sẽ không bao giờ đụng tới 1 giọt rượu nữa! Tôi tin Minh rất thật lòng trong việc này, và tôi lại khóc… Tôi chiến đấu khổ sở với chính mình, tôi ra lệnh cho tôi không thể gây thêm rắc rối, khó xử. Bài toán cuộc đời phải chính xác hơn, tôi phải chịu trách nhiệm về việc làm, quyết định của mình, dù niềm đau có về vô tận…

***

Vivian đã lớn, có xe riêng (quà sinh nhật của Vince cho con), có cuộc sống riêng, không cần tôi đưa đón nữa. Dù gần gũi cháu nhưng tôi vẫn thấy mình mất mát, xa cách cháu dần. Vi thích ca hát, thích sinh hoạt với hội học sinh Việt Nam trong trường. Một ngày Vi hỏi tôi về sự tích Trọng Thủy & Mỵ Châu. Tôi say sưa kể cháu nghe thiên bi hùng sử này, về tình yêu trong hoàn cảnh chiến chinh, về chữ Tình và chữ Hiếu, về sự trăn trở của Trọng Thủy khi nhảy xuống giếng tự tử. Tôi vô cùng sửng sốt khi Vivian nói với tôi:

- Mẹ ơi, nếu có cái giếng ở đây, con cũng muốn nhảy xuống mà chết!

Thì ra Vi đã thầm yêu một bạn trai VN trong trường - Chấn lại chính là cháu ruột của Minh. Thế giới đông người, nhưng sao lại quá nhỏ bé!?! Chấn không yêu Vi, Chấn chỉ thích 1 cô gái VN khác trong lớp, và cô gái này đã được chọn đóng vai Mỵ Châu với Chấn là Trọng Thủy. Vi đẹp, khôn ngoan, giỏi tiếng Việt, nhưng Vi không thể đóng vai Mỵ Châu được vì Vi là một đứa con lai. Tôi khóc với Vi, tôi đau khổ với Vi, tôi hiểu yêu thương là gì, tôi biết thất vọng có thể dẫn tới những hậu quả nào. Tôi khuyên can, an ủi cháu thật nhiều. Hy vọng thời gian và sự trưởng thành sẽ giúp Vi.

Cuộc sống sao quá nhiều phức tạp, đau khổ? Vi có tất cả, nhưng Vi lại thua thiệt trong tình yêu đầu đời. Nhìn bên ngoài, ai không thấy Vi là một cô gái tràn đầy may mắn, hạnh phúc? Một đứa bé xấu hơn, nghèo hơn, kém thông minh hơn chưa chắc đã phải nghĩ tới cái chết. Tình yêu nghĩa là gì, đau khổ bắt đầu từ đâu? Vật chất đem lại được gì cho hạnh phúc? Thử thách dẫy đầy, chuyện rắc rối sẽ không biết từ đâu đưa tới, biển có bao giờ ngưng tuôn sóng vỗ mênh mông? Con thuyền đời có bao giờ luôn mãi dừng ở bến bờ bình an, hạnh phúc? Làm sao để sống tốt, cho nhau niềm vui trong hoàn cảnh hiện tại, giúp nhau sống còn qua những khó khăn, thử thách?...

Tôi và Vi bắt đầu tìm hiểu về Chúa, học về sự thứ tha, hy sinh, chăm chỉ đi nhà thờ, tìm sự an ủi nơi Đấng Toàn Năng. Tôi cũng đọc sách Thiền, tập hạn chế lòng sân si, thích câu hát “yêu người độ lượng”.

Tôi đã trưởng thành và chấp nhận cuộc sống hiện tại. Tôi không thể làm Vince đau lòng, tôi không thể làm Vi chấn động, Vi cần một người cha, cần một mái ấm gia đình. Tôi không còn chọn lựa nào khác. Tôi có đi tìm, bài toán cũng không thể có đáp số thứ hai. Vi sẽ quên đi tình cảm đầu tiên kém may mắn. Cuộc đời còn lâu còn dài, còn biết bao điều phải suy nghĩ, phải chấp nhận, và sẽ còn nhiều cơ hội. Tôi sẽ dạy để cháu hiểu nhiều về sự tha thứ, lòng thông cảm, và ước mong cháu có được cuộc sống thật đẹp, thật tốt, dù cháu có lãng mạn và yêu người nghệ sĩ.

Mỗi khi rảnh rỗi, tôi hay ngồi một mình bên dòng sông vắng gần nhà để nhớ về biển, về Minh, về tình yêu một đời không bao giờ tàn phai trong trái tim chúng tôi. Tôi thật sự mong Minh tìm được một người vợ, một người yêu khác để Minh sống vui quãng đời còn lại. Tôi mỉm cười và tin mình không còn ghen tương, nông nổi nữa! Hãy học lấy tình bao dung, thứ tha của Chúa. Hãy thả lòng mênh mang như biển, để nước cuốn trôi đi những tị hiềm, ghen tức. Nếu tôi có khóc, cũng chỉ là những dòng nước mắt thương yêu, để thương cảm cho cuộc đời, để hiểu rằng con người còn đầy yếu đuối, cần được đỡ nâng. Tôi cố gắng làm việc thiện nguyện, vui trong bổn phận, giúp đỡ mọi người, góp phần bé nhỏ làm cuộc đời đẹp và có ý nghĩa hơn, dù trong hoàn cảnh nào.

***

Hơn 20 năm sống trên xứ người, trước những câu phỏng vấn về sự thành công trong tiền bạc, sự nghiệp, cách làm việc, tôi đã trả lời rất trôi chảy, sáng suốt. Chỉ đôi khi tôi tự hỏi lòng mình, mình đã thật sự thành công hay thất bại? Nếu có thể làm lại, undo một việc trong đời, tôi sẽ làm việc gì? Câu trả lời chỉ riêng tôi biết...

 

Tác giả: Trịnh Tây Ninh
   dunglac@gmail.com