Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Trịnh Tây Ninh
Bài Viết Của
Trịnh Tây Ninh
Tình i-meo (Vườn Ô-liu 2)
Cô Út Nguyệt Quế (truyện ngắn - Vườn Ô-liu 1)
THƠ TRỊNH TÂY NINH (ĐỒNG XANH THƠ 55)

ĐẦU XUÂN

Đầu xuân em mặc áo vàng
nụ cười rất ngọt dịu dàng hồn anh
tóc em thoang thoảng hương chanh
con chim buổi sớm trên cành líu lo
mừng Xuân anh sẽ làm thơ
em làm bánh mứt, con thơ rộn ràng
chắp tay xin mãi đầy tràn
yêu thương chan chứa, nhịp đàn reo vui...

 

NỤ CƯỜI YÊU THƯƠNG

Nếu em hỏi: Tóc dài có thơm hương
như xuân xưa, anh vuốt tóc bên vườn
bây giờ... già, sợi trắng buồn rơi rụng
Anh trả lời bằng nụ cười yêu thương

Nếu em hỏi: Ôm vai gầy điểm sương
có tiếc không bờ môi thuở sân trường
rất dịu ngọt, rất ngây thơ tuổi nhỏ
Anh trả lời bằng nụ cười yêu thương

Nếu em hỏi: Có thấy lòng vấn vương
mới ngày nao còn vững bước trên đường
nay thấm mệt, cuộc đời nhiều lao nhọc
Anh trả lời bằng nụ cười yêu thương

Nếu em hỏi: Sao không dùng văn chương
tặng cho nhau tươi xinh đóa hoa hường
tình đã già, nên tình không thắm thiết?
Anh trả lời bằng nụ cười yêu thương

Đừng hỏi em ơi, tình vẫn bình thường
không đổi thay, không bao giờ thay đổi
dẫu tuổi đời, dẫu có lúc thê lương
luôn trao trọn những ân tình yêu thương
xuân vẫn về, nụ vàng mãi đưa hương...

 

CHO EM

Cho em
áo mới rộn ràng
cho em
câu hát dịu dàng
hồn anh
cho em
bánh mứt thơm lành
cho em trọn cả
tim anh đợi chờ
cho em
một khối tình thơ
yêu thương đơm nụ,
ta mơ ngày về
Ừ về,
xuân đến trên quê...

 

BỖNG MÌNH THƯƠNG THÂN

Yêu em mùa xuân
nước măt tràn dâng
ta quyên gọi hạ
hát bài ái ân
ta chim bói cá
nhớ tình bâng khuâng
ta cây hồng thắm
trước gió ân cần
cành gai nhọn sắc
thâu lòng thanh tân
đôi tay rướm máu
ôm em tới gần
từng giọt nóng đỏ
thành hạt bảo trân
Trưa ngồi ôm mặt
mơ sao có lần
đi ngang qua đó
giả làm tình quân
Ai gieo sóng gió
trong ngày đầu xuân
sầu tình chất ngất
biết bao nợ nần ?
Sao em đi khuất
mặc ta thương thân
sao tình tan mất
gãy cánh Thiên thần
sao em nói thật
để giờ phân vân ?
Gặp ta hành khất
quay lưng sao đành ?
Trời mưa ướt đất
lạnh mềm đôi chân
Tình ta chật vật
bao năm không thành
thôi xin cúi mặt
một lần ăn năn
miệng cay đắng mật
cũng chúc duyên phần
em sang phố mới
với người chung chăn
Ôm trăng khóc nuối
tại ta ngu đần
buồn phiền trăm mối
chỉ mình thiệt thân
Ta ơi đã mất
cả một ngày xuân
Khi em đi khuất
bỗng mình thương thân....

 

LỤC BÁT MÙA XUÂN

Ngày mới

Với tay hái nụ hoa vàng
Một ngày lòng đã rộn ràng bâng khuâng
Này em mạch sống tràn dâng
Cũng như là chút Thiên ân của đời

Tiếng hát đầu Xuân

Cũng vui, cũng hát mà chơi
băn khoăn trăm mối cũng vui một ngày
Ơi con chim nhỏ chiều nay
Líu lo nó hót đông phai, xuân về

Cho em

Lửa reo tí tách trong lò
Vui như em nhỏ ngồi chờ bánh chưng
ngoài sân tiếng pháo tạch đùng
đón giao thừa với ánh xuân huy hoàng

Đầu năm đi Lễ

Đầu xuân em mặc áo vàng
thảnh thơi đi lễ, dịu dàng dáng ai
ngoài sân bung nở đóa mai
trong lòng chợt thoáng vút bay hạc gầy

Khi nàng Xuân đến

Khi nàng Xuân ghé đến đây
Ta mang áo mới, đi hài thiên nga
Tóc dài rũ dáng mây xa
Giọng ngân nga tiếng thiết tha ân cần

Bâng khuâng tuổi lớn

Em gầy như đóa hoàng lan
Mong manh trong ánh chói chang mặt trời
thì ra xuân đến bên đời
để môi e ấp đôi lời hân hoan

Kết

Này em, khi mùa mới sang
Khi chân mỏi vó, thênh thang lại về
Ừ về, chốn ấy là quê ...

 

Tác giả: Trịnh Tây Ninh
   dunglac@gmail.com