Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Trịnh Tây Ninh
Bài Viết Của
Trịnh Tây Ninh
Tình i-meo (Vườn Ô-liu 2)
Cô Út Nguyệt Quế (truyện ngắn - Vườn Ô-liu 1)
THƠ TRỊNH TÂY NINH (ĐỒNG XANH THƠ 62)

ƯỚC GÌ

Ước gì ta được gặp người
dẫu môi khép kín những lời yêu thương
giả vờ như chẳng vấn vương
gặp nhau chỉ để dư hương rộn ràng

Ước gì ta vuốt tóc nàng
nhớ ngày xưa ấy bên hàng ngọc lan
sợi tơ vương lá thu vàng
sao em cắt tóc cho đàn đứt dây

Uớc gì nỗi nhớ khôn khuây
nửa đêm thức giấc mới hay em về
tay đan ước vọng, lời thề
một đời chưa tỉnh cơn mê rã rời

Ước gì ta đã đến nơi
ôm em để nói một lời chia ly
sao ta chẳng đến, chẳng đi?
hai mươi năm đã sầu bi mỏi mòn

Ước gì tình cũ vẫn còn
cho ta ấp ủ dẫu hồn quặn đau
ừ thôi, ta người đến sau
chúc em duyên đẹp, chúc nhau quên buồn

Ước gì suối nước trên nguồn
sẽ mau khô cạn, bớt tương tư người
chẳng thà không gặp thì thôi
rưng rưng nước mắt nghẹn lời chào nhau

Ước gì cơn gió bãi sau
thổi qua bãi trước, biển sầu sẽ vơi
lặng yên đâu dám hỏi lời
kiếp sau sẽ đợi, hay người vẫn đi?

Ước gì môi nhẹ trên mi
con tim nở đóa tường vi, lục bình
thế nhưng em vẫn đoạn tình
mưa bên chồng, có thấy mình đứng trông?

Ước gì ảo hóa, hư không
trách người phụ bạc cắt bông hoa quỳnh
ví dầu trời đã bình minh
ép khô cánh mỏng tiếc tình đã xa

Ước gì ta chẳng là ta
Ước gì em chẳng làm ta đau lòng
Ước gì trong cõi mênh mông
Ước gì gặp lại em lần cuối thôi
Ước gì, em hỡi, em ơi .....!!

 

LỠ NHỊP

Em tóc dài buông lơi
ta húi trọc buồn đời
chân em thon guốc ngọc
ta gót giầy đơn côi
là thiên thần thánh thiện
em cất tiếng ngọt lời
ta hoang mang vất vả
giọng quỷ thần chơi vơi
em tươi như hoa thắm
ta sầu tựa mây trôi
nhưng sao tim lại đập
chung một nhịp bồi hồi ?

Em thơm hương đồng nội
ta khói thuốc mùi hôi
Tiếc em sao quá đẹp
buồn ta sao ít lời
cách biệt mình quá lớn
ta lặng nhìn, cắn môi
Được một lần chung nhịp
bài tango ngậm ngùi
chỉ một lần chung nhịp
tim rộn ràng reo vui
và lần này lỡ nhịp
muôn đời mãi xa xôi

Bước này là dang dở
nhịp này là chia phôi
chỉ một lần sánh bước
kể làm chi, em ơi
chẳng bao giờ theo kịp
cánh chim biển cuối trời
làm sao dám nguyện ước
được cùng em chung đôi
Lục bình trong dòng nước
lững lờ mãi đang trôi
màu tím như mắt ướt
em nhìn ta xa vời
Dẫu kiếp này lỡ nhịp
tình vẫn không phai phôi
cầu xin trong giấc điệp
được thấy em nói cười
mối tình đầu lỡ nhịp
sẽ nhớ mãi em ơi !!

 

TRẦM HOA

Trầm hoa nơi nơi
buông chao chơi vơi
ơi em ngày cũ
làm sao phai phôi
ơi em muốn hỏi
tình sao cho vơi?

Này em muôn nơi
trầm hoa buông rơi
sợi dài, cánh mỏng
mùi thơm lả lơi
tình sầu nghiêng đọng
cúi đầu im hơi

Trăng sao có đó
cũng kể như thôi
trầm hoa còn đó
như lần hôn môi
Em còn đứng đó
nói lời yêu tôi
hay về phố đó
khóc thời xa xôi?

Bỗng như huyễn mộng
bỗng về trong tôi
đầy tràn như nước
như ngàn mơ ước
có lần chung đôi

Em về đến trước
thềm hoa đợi tôi
ta xem hoa rụng
dưới trời mù khơi

Trầm Hoa em hỡi
tay gầy buông xuôi
ta là con nhạn
suốt đời đơn côi
mình chỉ là bạn
một lần đùa chơi .....

 

CÔ GÁI MIỀN NAM

Em là cô gái miền Nam
nón lá thơm ngoan
che ngang má thắm
tóc buông dài vai nhỏ đoan trang

Em là cô gái miền Nam
ít nói hay làm
ngây thơ mộc mạc
như giọng hò khoan nhặt chứa chan

Em là cô gái miền Nam
liêm chính chăm ngoan
thờ cha kính mẹ
yêu gia đình trăm nỗi lo toan

Em là cô gái miền Nam
nào có thở than
dù đời lao nhọc
luôn trải lòng theo gió thênh thang

Em là cô gái miền Nam
trên sóng mênh mang
con đò nhẹ lướt
mong có ngày dân tộc thịnh an

Rồi đến ngày đất nước bình an
cô gái miền Nam
ôm nhành lúa mới
trong mặt trời ánh sáng chói chang

 

HOÀNG LAN

Em nhỏ, áo len vàng
co ro chiều mênh mang
trên em vầng tang trắng
run theo gió cơ hàn

Em nhỏ, áo len vàng
mùa đông chưa kịp sang
sao đưa tim hấng lấy
tuyết giá rơi phũ phàng ?

Em nhỏ, áo len vàng
một ngày trong lo toan
đôi tay gầy lao nhọc
chưa một lần thở than

Em nhỏ, áo len vàng
nụ cười không bình an
cuộc đời đôi mắt ướt
buồn từ thuở hồng hoang

Em nhỏ, áo len vàng
dưới mặt trời chói chang
làm sao em tìm được
niềm vui dẫu muộn màng ?

Em nhỏ, áo len vàng
trong đêm buồn, lang thang
đi tìm yêu thương nở
trong canh thâu vội vàng

Em nhỏ, áo len vàng
em đã mãi lang thang
tuyệt vọng và gục ngã
biến thành đóa Hoàng Lan

 

LỤC BÁT TIỄN EM

1.
Tiếc em thuở ấy chưa chồng
hỏi cây so đũa ai trồng mà xanh ?
con uyên khản giọng trên cành
em không quay lại sao đành hỡi em ?

2.
Trăng thu rớt giọt bên thềm
vàng như mật đắng, tình thêm tiêu điều
trách nhau thôi cũng đã nhiều
lặng thinh nên cánh sáo diều nghiêng chao

3.
Có trăm lẻ một vì sao
thấy em gầy guộc bên ao lục bình
nên sao rớt xuống mối tình
em tôi nhặt lấy - khóc mình ngu si !!

4.
Tiễn người ... thôi cứ ra đi !
có thương, có nhớ thì ghi trong lòng
đêm đêm trông ánh nguyệt rằm
ước trong giấc ngủ nằm mơ gặp người

5.
Sợ ai xảo trá nhiều lời
đem tình thắm đỏ đổi dời qua đây
đành lòng đổ lỗi cho mây
Nó bay đi mất không hay ta chờ !!

6.
Trăng kia - phải chuyện tình cờ ?
Rụng trên khe núi hững hờ ngọn cây
Chị Hằng có ghé xuống đây
Cũng rơi nước mắt khóc thay chuyện mình

7.
Run tay ngắt đóa hoa quỳnh
Nửa đêm bung cánh tưởng tình còn thơm
Lìa cành quỳnh cũng đội ơn
Một lần cắt đứt còn hơn lững lờ

8.
Cô em làm bộ dại khờ
Cho ta tưởng thật đợi chờ ba năm
Ba năm mà ngỡ như không
Tỉnh ra tóc trắng như bông xương rồng

9.
Ngày em cất bước theo chồng
ngày ta khoác áo tang bồng đi xa .....

 

Tác giả: Trịnh Tây Ninh
   dunglac@gmail.com