Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Trịnh Tây Ninh
Bài Viết Của
Trịnh Tây Ninh
Tình i-meo (Vườn Ô-liu 2)
Cô Út Nguyệt Quế (truyện ngắn - Vườn Ô-liu 1)
THƠ TRỊNH TÂY NINH (ĐXT 63)

BÊN ĐỒI DỐC MƠ

  

Đi lên đồi dốc

nhớ mẹ làm thơ

bước xuống triền dốc

thương cha ngẩn ngơ

 

quay về con dốc

nhìn trời vu vơ

rồi xa con dốc

nghe chăng hồn mơ ....

 

Ngồi đây muốn khóc

sao ta vẫn chờ ?

nước non tang tóc

sao người thờ ơ ?

 

Mừng em tuổi nhỏ

nên còn ngây thơ

con tim máu đỏ

chưa biết nghi ngờ

 

dù trong lao khổ

dù sầu giăng tơ

hết ngày cũng đợi

mong trời ươm mơ

 

Bên đồi dốc đá

ai ngồi chơ vơ

mộng đầu dẫu vỡ

xin đời câu thơ ....

 

Trịnh Tây Ninh

 

ĐÓM BUỒN TRONG SƯƠNG

  

Đêm trăng, vai nhuốm lạnh

chợt nhớ chiều thu xưa

khi cơn mưa vừa tạnh

bầy đom đóm đong đưa

cành mềm gió lay mạnh

hiu hắt giọt lưa thưa

anh đưa tay bắt lấy

con đóm mềm ướt mưa

như em môi hồng hạnh

yêu thương biết sao vừa

 

Đom đóm bay sáng chói

ánh lửa vàng chơi vơi

đóm ơi ta bối rối

muốn dừng bước rong chơi

thuở lòng như mực mới

trao em nỗi bồi hồi

và nhạc lòng chấp chới

trong hương đêm lả lơi

 

Tay run em khẽ nhận

con đóm chiều u minh

mắt tròn nghe anh kể

có cành cây đa tình

sáng như nhiều nhánh lửa

vì đóm đậu lung linh

 

Bây giờ còn đâu nữa

chân mỏi, bóng thiếu hình

em trên miền đất lạ

đã bao giờ lặng thinh

đi ngang ruộng xanh mạ

thấy lại con đóm xinh?

 

Riêng anh lòng đau thắt

nghĩ đến con đóm buồn

tình vẫn đầy chất ngất

dòng kỷ niệm tràn tuôn

ánh lập lòe đom đóm

trong đêm sáng dị thường

làm sao cho phai nhạt

cuối đời vẫn còn thương

em làm dâu nhà ấy

lầu rộng, phố đèn đường

làm sao cho em thấy

con đóm buồn trong sương?

 

Anh bôn ba cuộc sống

cố dấu lệ thê lương

không ngại dù chiếc bóng

dẫu lòng cứ vấn vương

chỉ sợ chiều tắt nắng

gặp đóm bay muôn phương

 

Em ơi! Trong trời vắng

cánh đóm gầy trơ xương

nhớ làm chi ngày cũ

xót xa khúc đoạn trường

con đóm hiền rất nhỏ

mãi khiến ta sầu tương ....

 

Trịnh Tây Ninh

 

BỐN MÙA YÊU EM

  

Sao áo em rất dài

cho hồn anh thu hẹp

một ngày xuân thật đẹp

vì tà áo em bay

 

Sao mắt em rất say

cho hồn anh bỡ ngỡ

một ngày hạ đi chợ

mua thêm bình rượu cay

 

Sao môi em thơ ngây

cho anh thèm mùi lúa

một ngày thu lá úa

hoa sữa điểm tóc dài

 

Sao chân em đi hài

gót kiêu sa nhẹ bước

một ngày đông gió mượt

bốn mùa mãi yêu em ....

 

Trịnh Tây Ninh

KHI VỀ

  

Khi về chim hát

ru người ru đời

tình chàng thơm ngát

như làn gió mát

dòng suối dịu dàng

ánh nhìn miên man

tim dù ngơ ngác

vụng về câu hát

cũng nở nụ vàng

chờ mùa mới sang

Trong nắng thênh thang

xây mộng rộn ràng

lòng gương, ý lược

ngắt nụ vông vang

 

Trịnh Tây Ninh

 

HỎI BÓNG

 Trịnh Tây Ninh

Ôm cây hỏi bóng

lòng đầy những bông

bóng hỡi bóng hỡi

buồn bằng tôi không?

 

Ôm cây hỏi bóng

vời vợi chờ mong

bóng hỡi bóng hỡi

bao giờ thôi trông?

 

Ôm cây hỏi bóng

phận nghèo rêu rong

bóng hỡi bóng hỡi

nên người sang sông

 

Ôm cây hỏi bóng

khói trời mênh mông

bóng hỡi bóng hỡi

lệ tuôn hai dòng

 

Ôm cây hỏi bóng

ta hát lặng câm

bóng hỡi bóng hỡi

xót xa cõi lòng

 

Ôm cây hỏi bóng

một lần xa xăm

bóng hỡi bóng hỡi

nhớ hoài trăm năm ....

 

Tác giả: Trịnh Tây Ninh
   dunglac@gmail.com