Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Trịnh Tây Ninh
Bài Viết Của
Trịnh Tây Ninh
Tình i-meo (Vườn Ô-liu 2)
Cô Út Nguyệt Quế (truyện ngắn - Vườn Ô-liu 1)
TÌNH I-MEO (VƯỜN Ô-LIU 2)

Tác giả: Trịnh Tây Ninh

 

Tôi tần ngần soi gương lại lần nữa, lo lắng bồi hồi, nửa mong giờ hẹn mau đến, nửa mong nàng hủy bỏ buổi gặp gỡ đầu tiên cho rồi. Từ hôm hẹn được với nàng tới nay, ngày nào tôi cũng khổ sở, bối rối. Càng săm soi nhìn kỹ, cặp mắt một mí như càng nhỏ thêm, cái lỗ mũi tẹt truyền thống như càng thấp thêm, hàm răng lởm chởm ám khói thuốc nhô ra trông càng thô thiển. Tôi bỗng hối hận vì trước giờ đã không chịu quan tâm đến nhan sắc. Nếu xiềng răng mà có kết quả ngay trong vài ngày, chắc tôi sẽ lấy hẹn gặp nha sĩ ngay tức khắc. Còn cái bụng óc ách chứa đầy bia nữa, có tập thể dục hoặc chạy bộ thì cũng phải chờ ít nhất vài tháng mới teo bớt đi được. Trời ơi, chắc chính tôi phải hủy bỏ buổi ra mắt cho rồi, kẻo nàng sẽ gào lên đòi giết người trong mộng!

Tôi bỗng nhớ câu nói của thằng bạn, nổi danh là cua đào rất tài tình: “Ai cũng thích được khen đẹp, mà phải là khen thật. Một người dù xấu tới đâu, nhìn kỹ cũng có cái đẹp, cứ khen đúng cái đẹp đó là ăn tiền!”

Câu nói này áp dụng cho tôi được lắm chứ. Nếu tôi chịu khó nhìn kỹ mình hơn trong gương, chắc chắn sẽ tìm thấy điểm gì đó cũng đẹp trai, thu hút lắm. Tôi phấn khởi bảo mình phải tự tin, can đảm mà đi gặp nàng. Coi nè, khuôn mặt hơi vuông, da mặt hơi đen, lông mày hơi rậm... có khoan dung mấy cũng không thể tự khen chúng đẹp được. Mắt tôi bỗng sáng lên. Đúng rồi, tôi đã tìm thấy cái đẹp trên mặt mình rồi: Hai cái lỗ tai thật to, thật đầy đặn, tròn trịa. Thầy tướng số đã bảo tai tôi rất tốt, sống rất thọ, làm nên sự nghiệp mà. Nhưng làm sao để gợi sự chú ý, làm nàng biết đến đến cái ưu điểm trên khuôn mặt của mình đây. Chẳng lẽ khi nói chuyện cứ nghiêng mặt qua chỉa thẳng cái lỗ nhĩ vào mặt nàng? Không khéo nàng lại tưởng mình điếc. Chẳng lẽ vừa nói chuyện vừa vò lỗ tai cho nó đỏ chót lên? Hay là đeo vào chiếc bông tai kim cương sáng lóng lánh, bắt mắt. Tôi bỗng thở dài, cách nào thấy cũng không hiệu quả. Trai Quảng Ngãi mà đeo bông tai thì mất mặt bầu cua quá. Rồi lại phần y trang nữa đây, mặc dù đã cẩn thận lựa chọn từ mấy hôm trước, tôi vẫn xem lại bộ đồ vía lần chót. Mầu tối sẽ làm mình thon gọn, chững chạc hơn. Bộ đồ này tôi đã mặc đi interview và đã tìm được job, chắc chắn sẽ đem lại may mắn cho tôi lần này. Tôi hồi hộp bật computer lên kiểm soát thư từ, email lại lần nữa. Không có thêm email nào mới nhận được. Tới bây giờ mà nàng không cancel là chắc ăn lắm rồi, không biết nàng có bồi hồi, lo lắng như tôi bây giờ không.

Để bớt sốt ruột, tôi đọc lại những email qua lại trước giờ, mặc dù hầu như đã thuộc lòng. Tôi quen với nàng trong một trường hợp khá hy hữu. Nàng tự động viết email làm quen xin tôi giúp đỡ! Của đáng tội, làm sao mà tôi quan trọng đến như vậy, chẳng là vì nàng gởi lộn thư đến địa chỉ của tôi thôi. Nàng mới tập tễnh làm thơ, không tự tin mấy vào vốn liếng tiếng Việt của mình nên gởi đến cho ông thi sĩ Nguyễn Trung ở toà soạn XYZ nào đó để nhờ ông ta phê bình, chỉ dẫn thêm. Trời cao có mắt, địa chỉ vi thư của tôi giống hệt của anh chàng thi sĩ này, chỉ khác con số đuôi thay vì “.com” thì là “.ca”. Mới đầu tôi cũng tử tế lắm (con cháu Quảng Ngãi thì phải đàng hoàng lịch sự chứ!) định trả về để nàng gởi lại cho đúng người, nhưng vì rỗi rảnh sanh tật, nên tôi đã tò mò đọc và tìm thấy thơ của nàng cũng có nét đáng yêu lắm. Thú thật trước giờ tôi nào có để ý gì đến thơ với thẩn, thỉnh thoảng có đọc báo thì chỉ tìm xem những vui cười, chuyện lạ bốn phương, tiểu thuyết trinh thám, nhưng máu văn nghệ nó luôn nằm sẵn trong huyết quản người miền Trung, nên chỉ cần dăm ba bài thơ kế tiếp, tôi đã say mê thơ nàng và mạnh miệng phê bình, phân tích, khuyến khích nàng như thi sĩ nhà nghề. Có lần tôi cũng bể mánh, đem thơ Hàn mặc Tử, Trần tế Xương ra mà bàn luận, nàng e dè email nhắc chừng tôi Hàn mặc Tử, Tú Xương không hề sáng tác bài thơ đó. ối nói lộn nói lại mấy hồi, Quảng Nam hay cãi, Quảng Ngãi hay co, tôi ba hoa giải thích lung tung là vì đọc nhiều thơ quá nên lẫn lộn chút đỉnh thôi. Nàng có vẻ thán phục khả năng văn chương thi phú của tôi ra mặt, và luôn khen ngợi những bài thơ của thi sĩ Nguyễn Trung cùng tên cùng họ với tôi vừa đăng trên báo. Tuy vậy, tôi cũng hơi khớp, không dám cương, bàn thơ ẩu tả như trước nữa. Tôi có bà chị họ ở Vancouver, hồi còn đi học rất giỏi thơ, thích sáng tác. Tôi email thú thật với chị sự cố kỹ thuật, nhờ chị giúp đỡ. Bà chị này coi bộ cũng được việc, chắc là thương hại thằng em đã 30 rồi mà vẫn còn lêu bêu, nên bà cho tôi mượn tạm mấy bài thơ mới sáng tác để tôi mạo danh làm thơ của mình. Bà còn chỉ cho tôi những địa chỉ trên internet để có thể vào đó mà đọc thơ, nghiên cứu chữ nghĩa.

Lạ thật, tôi là dân vặn bù lon, siết ốc chuyên lắp ráp phụ tùng xe hơi, nhưng cảm thơ rất nhanh. Hồi bé tôi có học võ vẻ mấy ngón đàn, rồi có một ngày tâm hồn lai láng, tôi lại còn trổ tài phổ nhạc thơ của nàng, thấy đời bỗng dưng vui. Ngày ngày trong giờ làm việc cũng như buổi tối khi về nhà, tôi đều hồi hộp kiểm soát email, trả lời thư nàng đều đặn và nhanh chóng. Thỉnh thoảng vì quá bận hay sao đó, nàng bẵng đi mấy ngày không viết cho tôi, tôi bèn gởi đi mấy cái nhắc nhở, hỏi han. Qua những lời tâm sự và những bài thơ tình ướt át, tôi đoán được phần nào con người của nàng. Nàng chắc vào khoảng trên 20, còn ngây thơ, thánh thiện lắm. Có lẽ nàng đạo Công giáo vì thơ nàng hay tả cảnh Giáng sinh, đi lễ nhà thờ. Về việc làm, thì thông minh như tôi là có thể tìm ra được ngay. Nàng dùng địa chỉ vi thư của hãng, nên tôi chỉ cần search một chút là biết được nàng làm việc gì ngay. Nàng làm cho công ty điện toán chuyên sản xuất software khá lớn tại thành phố sát ngay thành phố tôi ở. Công ty này trước đây giá trị cổ phần chứng khoán rất cao, nhưng gần đây phần vì kinh tế suy sụp, phần ông tổng giám đốc CEO ăn gian, khai trong resume là đã từng tốt nghiệp ưu hạng ở Đại học MIT bên Mỹ, đổ bể ra là ông chỉ mới học College tại ngôi trường nhỏ xíu bên cạnh MIT, nên giá trị stock đã bị xuống thê thảm. Tôi đánh liều phôn vào hãng để nghe được giọng nói nàng. Dễ quá, cứ vào directory của hãng, tìm tên Hoàng Nguyệt, nếu nàng không bắt phone, tôi có thể nghe được lời nhắn của nàng trong máy mà biết thêm về nàng. Nếu chính nàng bắt phôn thì tôi sẽ ôn tồn xin lỗi bằng tiếng Anh là đã gọi lộn số. May mắn thay, nàng không có mặt trong lúc tôi gọi. Nàng nói tiếng Anh rất khá, chắc là qua đây từ hồi nhỏ, hèn gì nàng không tin vào khả năng Việt ngữ của mình cũng phải. Nàng làm kế toán, vì thuộc về bộ phận Accounting. Tôi cũng thắc mắc nàng làm việc về con số, tính toán chi ly mà sao có vẻ lãng mạn, mơ mộng thế. Nàng cũng có tâm hồn yêu nước, thương nòi rất chân thành. Khi tôi đía về những cảnh đẹp ở miền Trung, Quảng Ngãi, nào là bãi biển Sa Huỳnh, Đức Phổ, nào là vùng đất địa linh nhân kiệt - dù tôi rời Quảng Ngãi từ lúc còn rất nhỏ, chỉ nhớ láng máng - nhất là khi tôi kể về những công tác giúp tổ chức gây quỹ cứu lụt miền Trung, nàng có vẻ thích thú ra mặt. Chúng tôi email qua lại, câu chuyện ngày một khắng khít thì chuyện gì phải đến đã đến. Thằng cha Nguyễn Trung thứ thiệt bỗng nhiên xớn xác email lại cho nàng, thúc dục nàng làm thơ vì báo hắn đang thiếu bài. Thế là bể dĩa! Nàng email nhẹ nhàng cho tôi biết tôi không phải là thi sĩ nổi tiếng Nguyễn Trung mà nàng đang cần giúp đỡ, và ngưng liên lạc với tôi từ đó.

Tôi méo mặt, choáng váng, viết hàng chục cái thư xin lỗi, giải thích, ăn năn, nàng vẫn không chịu trả lời. Thằng Kim quân sư xúi tôi chỉ còn có cách phôn thẳng vào hãng mà thỏ thẻ thì may ra. Kế này quả thật là thượng sách, nàng hết sức ngạc nhiên nhưng có vẻ cảm động vì thấy tôi đã bỏ nhiều thì giờ, công sức ra để tìm hiểu về nàng. Tôi bèn tấn công bằng cách xin hẹn gặp nàng để tỏ thiện ý trung thành không gian dối, và sẽ đem những bài nhạc tôi sáng tác từ những vần thơ sầu rụng của nàng để làm quà. Có lẽ vì tự ái được vuốt ve, và cũng tò mò muốn biết tôi phổ nhạc như thế nào, nàng cho tôi buổi hẹn hôm nay. Tôi dại gì mà cho nàng biết là mấy bản nhạc này đã được thằng bạn nhạc sĩ của tôi sửa sang, đánh bóng lên rồi. Công nhận thằng này ốm nhom mà có tài, nó sửa có ... vài chục chỗ thôi mà bài hát hay hẳn lên, ắt hẳn nàng phải thích và cảm thấy mối tình thơ nhạc của chúng tôi thật là nên thơ, quý báu.

Tôi bỗng lạnh mình, nếu nàng đen thui, xấu ỉn, hoặc già chát thì sao? Làm sao được, giọng nói trẻ trung nhẹ nhàng, cách viết thư thông minh, khôi hài, chắc chắn nàng sẽ rất xinh xắn, sáng láng, dễ thương. Tôi rất tin ở trực giác bén nhạy của mình. Vả lại tôi cũng không thích nàng đẹp lắm, vì tôi có đẹp đẽ gì cho cam! Tôi chỉ yêu thơ, yêu tâm hồn trong sáng nhậy cảm của nàng mà thôi. Bọn làm website của hãng còn một thiếu sót lớn, là không đăng hình tất cả nhân viên lên để những người cần tìm hiểu như tôi được thấy. Nhưng không sao, chỉ vài tiếng nữa thôi là tôi sẽ gặp được nàng. Nếu nàng thuộc dòng họ dạ xoa thì tôi cứ việc co chân chạy có cờ là xong việc, có mất mát đi đâu mà sợ.

Từ chung cư tôi ở đến hãng nàng mất khoảng 2 tiếng lái xe, nhưng tôi đi trước 3 tiếng trừ hao. Tôi đằng hắng, vuốt mấy bản nhạc đã được kẽ rất công phu (cái thằng nhạc sĩ đói bạn tôi đã đòi tiền công bằng mấy chầu seafood, hắn ốm như con cò mà ăn tợn quá, suýt tí tôi đã không đủ tiền trả nhà hàng) Tôi sẽ gặp nàng vào buổi ăn trưa tại cafeteria của hãng. Nàng dặn tôi cứ kiếm bàn ngồi chờ, trên bàn để tập nhạc Tiền chiến làm dấu hiệu thì nàng sẽ biết mà đến gặp. Tôi yêu nhạc Tiền chiến, riêng nàng thì thích nhạc Trịnh Công Sơn. Nàng viết rằng lúc nào cũng thiếu ngủ vì vừa đi làm vừa đi học thêm, mà TCS hay làm nhạc mời gọi, vỗ về: ‘Em hãy ngủ đi, Ru em từng ngón xuân nồng, Tôi ru em ngủ...’ nên nàng rất thích. Tôi không dám cho nàng biết, là tôi rất giống TCS ở chỗ thích có bồ trẻ. Nhiều bản nhạc của ông cứ nhắc đến chuyện 'Có người tình trẻ', 'Cây non là em đó, còn tôi là cây già'... Ông hom hem ốm yếu như vậy, nhưng nghe nói có rất nhiều người yêu vừa trẻ vừa đẹp, thật là có phước!

Giây phút chờ đợi mới hồi hộp làm sao. Thật ra tôi cũng hơi dốt, đúng ra tôi cũng phải dặn nàng ôm theo tập nhạc TCS hay ông nào cũng được, để mắt khỏi phải láo liên, đoán tới đoán lui, gặp cô Tàu, cô Đại Hàn nào đi xuống cũng giật mình thon thót. Căng thẳng quá làm tôi thấy mặt nóng bừng, đang định vào phòng rửa mặt thì nghe có tiếng dịu dàng sau lưng:

- Chú là chú Trung phải không?

Trời ơi, tôi run run không biết nên gật hay lắc đầu. Tên Trung thì đúng rồi, nhưng gì mà là chú dữ vậy! Cái ông thi sĩ xịn kia mới đáng bậc cha chú, chứ tôi thì còn trẻ trung, non nớt quá mà. Bộ tôi nhìn già cả dữ vậy sao?! Tôi quan sát nàng thật kỹ, Trời Phật thương tôi quá, cho tôi gặp được người trong mộng. Quả là 'Chưa gặp em anh đã nghĩ rằng, có nàng thiếu nữ đẹp như trăng'. Nàng nhỏ nhắn, xinh xắn với cặp mắt tròn vo (tiếc là bị cặp mắt kiếng cận thị gọng vàng che bớt vẻ trẻ trung). Tôi nghĩ ngay đến việc sau này khi gạo đã nên hồ, sẽ dắt nàng đi bắn laser để khỏi đeo kính nữa. Nàng mặc áo vàng, váy nâu, trông ấm áp, nụ cười cởi mở, ngây thơ. Quả là 'Từ khi em là Nguyệt, tôi như bóng mát thật là'. Nàng mời tôi ăn trưa, tôi cũng hơi đói nhưng không dám ăn, sợ nàng chê phàm phu tục tử, vì tôi có thói quen húp sùm sụp, không cách gì hãm thanh được. Tôi chỉ uống ly cà-phê dù mấy ngày nay tôi đã chơi hết mấy lít rồi. Nàng ăn chút bánh mì và uống nước trà, điệu bộ nhỏ nhẻ như con mèo (chắc nàng cũng đang giả bộ hiền lành, nhu mì, chứ tôi biết chắc con gái đứa nào cũng có móng, có vuốt). Xét ra, trong những cô gái mà tôi tán tỉnh và đã thất bại trước đây, nàng trội hơn cả, đặc biệt tâm hồn thi sĩ rất gần với tính tình nghệ sĩ của tôi, thật là tạ ơn Trời. Tôi cũng mang ơn những thằng ngoại quốc thông minh đã chế ra email, điện thoại ... làm phương tiện phục vụ đời sống thật hữu hiệu. Nàng thỏ thẻ:

- Nhạc viết như vầy, nhưng cháu đâu biết nó hát ra sao, cháu không có học nhạc!

Tôi quên cả lý thuyết căn bản là 'tốt khoe, xấu che', sung sướng cười toe toét khoe hàm răng đi tìm tự do không mấy thẫm mỹ. Như vậy là trúng mánh rồi, ít nhất tôi cũng hù nàng về chuyện âm nhạc được. Tôi đã có sẵn trong túi cái băng nhạc mà tôi đã cẩn thận vừa đàn vừa hát và thu tới thu lui kỹ lưỡng. Nhưng đưa cho nàng tape nhạc là hết chuyện, chắc gì tôi có cơ hội gặp nàng lần nữa, tôi rào đón:

- Để hôm nào rảnh, anh sẽ đến nhà hát thử cho Nguyệt nghe

Thằng Kim cũng đã căn dặn tôi đánh thẳng vào mục tiêu, tức là xưng anh ngay từ thuở ban đầu. Nàng cười vui vẻ:

- Không sao, cháu... em sẽ nhờ anh Vũ hát dùm cũng được

Tôi không dám lì, đưa nàng băng nhạc rồi ra về mà lòng vui như Tết. Tôi hát líu lo: 'Từ khi trăng là nguyệt, tôi như đứa bé dại khờ'

Tới nhà, tôi email cho nàng ngay, rồi đi gặp thằng Kim, thằng Tâm ròm báo cáo tình hình khả quan. Bọn nó mừng rỡ ra mặt, thấy cơ hội uống rượu coi như sắp thành. Chúng tôi rủ nhau đi uống bia, ăn mừng giai đoạn một đã qua đi trong thuận lợi. Thằng Tâm nham nhở thách tôi hôm nào gặp nàng, hát tặng nàng câu 'Môi nào hãy còn thơm, cho ... qua hôn một lần'

Thế nhưng, ngày qua ngày, Nguyệt càng ít email, cũng như không chịu trả lời điện thoại của tôi. Cùng lắm chỉ viết vài dòng : Bận lắm, sẽ trả lời sau. Thời gian dằng dặc trôi qua, tôi héo hắt, bồn chồn, thấm thía thế nào là câu 'gió mưa là bệnh của trời, tương tư là bệnh của tôi yêu nàng'. Thằng Kim khuyên tôi nên án binh bất động, đừng thúc dục nàng quá kẻo bị... chửi. Tôi bấm bụng đợi chờ, ngày nào cũng run run kiểm soát email, xem có nhận được thư của nàng không, nhưng email chỉ toàn là quảng cáo, reminder trả bill tiền nợ, chán ơi là chán. Cho đến một buổi chiều, tôi vui mừng nhận được email của nàng. Tim tôi như ngưng đập, tôi không tin vào mắt mình, chiếc máy điện toán như di động, hàng chữ nhảy múa chập chờn 'Tháng tới là đám cưới của em với anh Vũ, nhưng thiếu một tay guitar đàn cho ban nhạc, anh Trung ráng giúp em có được không? Kẹt lắm em mới phải phiền anh như vậy!'

Thử thách này đối với tôi quả là quá lớn, ông Trịnh Công Sơn đã thổ lộ: Yêu em, lòng chợt từ bi bất ngờ. Tôi yêu em, nhưng chắc không từ bi, rộng lượng mà làm chuyện này nổi. Con gái quả thật độc ác, giết người không gớm tay! Thêm một lần thất bại trên đường tình, tôi quýnh quáng gọi ngay cho thằng Kim vấn kế, nó cười ha hả khuyên lơn:

- Không sao, mày với em đã có gì sâu đậm đâu mà buồn, vác đàn đi đám cưới đi Trung ạ, làm việc nghĩa sau này để đức cho con. Vả lại, mày còn phải chứng tỏ cho nàng thấy con trai Quảng Ngãi rất là cao thượng, nghĩa khí chứ!

Tôi thở dài buông phôn xuống. Tưởng tượng mình phải đóng vai ngụy quân tử như Nhạc Bất Quần mà lòng nát như tương bần. Thằng Kim này là hội viên rất hoạt động của hội Thân Hữu Quảng Ngãi, lúc nào cũng đề cao tinh thần dân tộc, còn tôi là dân Quảng Ngãi ... mất gốc, quên không nói được tiếng Trung nữa thì 'ke'* làm gì!

Ngày đám cưới nàng, tôi mặc lại đúng bộ đồ vía hôm gặp gỡ, dạo đàn rất hăng say, tha thiết. Nếu đủ can đảm, tôi đã ghi trong thiệp mừng câu: Cưới em anh gởi lời mừng, khi nào ly dị nhớ đừng quên anh! Nàng đẹp lộng lẫy như trăng rằm trong chiếc áo cưới rực rỡ, nụ cười sáng láng nhưng tôi bỗng thấy rõ ràng 'Từ em thôi là nguyệt, coi như phút ấy tình cờ'

Chứ còn gì nữa, tôi quen em rất tình cờ, nên mất em dễ dàng vô điều kiện. Người đi qua đời tôi, không nhớ gì sao em? Cái số tôi là số thất tình, thầy bói đã nói ngay chóc. Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn, đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không thành.

Chỉ có một điều khá lạ là sau đám cưới nàng, tôi bắt đầu tập tễnh làm thơ, vả được ông thi sĩ Nguyễn Trung khen ngợi nhiệt liệt, bài nào sáng tác ra cũng được đăng báo nhanh chóng - Dù tôi biết báo của ông Trung luôn luôn thiếu bài. Chủ đề thì chỉ quanh quẩn: anh yêu em, tôi thất tình, trách người phụ bạc, sao nỡ vội lấy chồng ... . Ngày ngày, ngoài việc nắn nót làm thơ, tôi vẫn hồi hộp đợi chờ một lá email đi lạc. Phải lạc quan chứ, tên tôi và tên ông thi sĩ nổi tiếng chỉ khác nhau có cái số đuôi, cơ hội không phải là chấm hết, vẫn còn ánh sáng le lói cuối đường hầm. Tôi bật máy nghe đi nghe lại giọng Trịnh Công Sơn rên rỉ: Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng... Ông kêu gọi đừng tuyệt vọng bằng một giọng hết sức ... tuyệt vọng, nhưng riêng tôi rất phấn khởi. Thật vậy, biết đâu sau này tôi sẽ còn nổi tiếng hơn cả ông Nguyễn Trung, email của các cô gởi tới xin ý kiến, giúp đỡ các nàng làm thơ nườm nượp, chỉ sợ lúc ấy tôi không có đủ giờ mà trả lời, chọn lựa ...

· care: quan tâm (chú thích của BBT)

 

Tác giả: Trịnh Tây Ninh
   dunglac@gmail.com