Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Đồng Xanh Thơ Nha Trang
Bài Viết Của
Đồng Xanh Thơ Nha Trang
Đồng Xanh Thơ Nha Trang - số 02
Đồng Xanh Thơ Nha Trang - số 01
ĐỒNG XANH THƠ NHA TRANG - SỐ 01    Attach file

Hân hoan chào mừng Câu Lạc Bộ Sáng Tác Thơ Văn Công giáo Đồng Xanh Thơ Nha Trang. Cuộc họp mặt ĐXT và Vườn Ô-liu của Mạng Lưới Dũng Lạc lần II vào ngày 20 tháng 01 năm 2010 tại TGM Phan Thiết, đã như cái đà để thành lập các Câu Lạc Bộ Thơ – Văn Công Giáo tại mỗi giáo phận, nhằm khuyến khích lớp trẻ Công giáo tại địa phương cầm bút.

---

Cho đến nay, CLB ĐXT Nha Trang vẫn chưa họp mặt để ra mắt và giới thiệu với Giáo Phận về những người cầm bút và những thi phẩm của họ. Tuy nhiên, dù chưa chính thức ra mắt Câu Lạc Bộ Sáng Tác Thơ – Văn Công Giáo một cách chính qui, nhưng ĐXT Nha Trang cũng đã manh nha và ôm ấp ý định đó chờ ơn Thánh Thần thúc đẩy.

Sau khi ĐXT Sài Gòn họp mặt thành lập CLB Sáng Tác Thơ - Văn Công Giáo hoành tráng và thành công ngoài sức mong đợi, ĐXT Nha Trang cũng háo hức và cố gắng bắt chước. Hôm nay, chúng con xin phép trình làng những tâm tình thi ca được góp nhặt từ nhiều nguồn của quý tác giả cũ nhưng như mới trong Giáo Phận cũng như ngoài Giáo Phận nhằm quảng bá khuôn mặt của Thiên Chúa cho mọi người trên thế giới nhận biết, yêu mến và tôn thờ.

Chúng con đã cố gắng nhiều, nhưng chắc chắn còn rất nhiều thiếu sót, kính xin quý vị chỉ giáo và góp ý thêm để trang ĐXT Nha Trang ngày càng hoàn thiện hơn về hình thức lẫn nội dung. Chúng con xin được góp một phần nhỏ tâm tư của mình vào trong vườn thơ của dunglac.org, dongxanhtho@gmail.com, dxtsaigon@gmail.com, trang Web Giáo Phận Nha Trang:  gpnhatrang.net hay gpnt.net

Chúng con xin cám ơn cha Đôminicô Nguyễn Công Đắc, Quản Lý TGM Nha Trang, Phụ Trách trang Web: gpnt.net đã dành cho ĐXT Nha Trang một góc thơ văn trong trang Web Giáo Phận và sẵn sàng góp ý cho những tác giả còn non nớt trong thi ca.

Chúng con xin cám ơn Nhà thơ Lm. Trăng Thập Tự và nhà thơ nhạc sĩ Cao Huy Hoàng đã khơi nguồn thi hứng và tạo cho mọi người có cơ hội để chia sẻ tâm tình “LỜI CHÚA” cho nhau.

Xin kính chúc quý vị TUẦN THÁNH SỐT SẮNG VÀ PHỤC SINH HÂN HOAN – PHẤN KHỞI – ALLELUIA !

VẠC KÊU SƯƠNG

Email: dxtnhatrang@gmail.com

 

 

THƠ ĐỖ THẢO ANH

 

HOAN CA

 

Reo lên ngàn muôn cánh chim

Reo lên những đoá hoa xinh tuyệt vời

Reo lên huy hoàng mặt trời

Nắng ơi hãy hợp vang lời reo ca

Cao cung : Hal- lê- lui- a !

Tin vui Sống Lại Chúa ta khải hoàn

 

QUẢ XOÀI 

Tặng các bé

 

Bông xoài hương thơm ngát

Bỗng rụng đầy lối đi

A xoài đang kết trái

Muôn chấm bé li ti

Rồi bỗng bằng hòn bi

Rồi bỗng bằng quả ổi

Đêm đêm có ai thổi

Mà phồng to mỗi ngày ?

Chùm xoài xanh lủng lẳng

Chào em từ trên cây

Ồ xoài ơi xuống đây

Bạn cùng em chấm muối

Chua ê cả răng tuổi

Ôi chao thích quá chừng

Nhưng Chúa vẫn chưa ngừng

Thương em chiều chuộng em

Gọi nắng ươm xoài thêm

Nhanh nhanh cùng ngày tháng

Áo xanh đổi vàng sáng

Và xoài cũng đổi tính

Nên rất đỗi ngọt ngào …

 

THỜI GIAN

 

Ngợi khen cảm tạ thời gian

Ầu ơ phương thuốc Cha ban nhiệm mầu

Ru lòng lành khép thương đau …

 

 

CHÓNG QUA

 

Bao nhiêu vinh hoa

Như đoá phù dung

Khi trời hừng đông

Xôn xao rực rỡ

Bỗng chiều tàn úa

Bỗng chợt tàn úa

Mùa chay nhắc nhớ

Mọi sự chóng qua

 

ÔNG TỪ

 

Mỗi sáng mai

Khi vạn vật đang chìm giấc ngủ say

Ông từ già lần bước trong đêm dày

Đường quanh co, hoa cỏ đẫm sương

Đến nhà thờ, thật đúng giờ, ông giật chuông

Gọi mọi người thức dậy đi lễ

Ngày nào cũng thế

Cả những tháng đông về

Tiết trời giá băng

Chúa ơi cho con đọc thấy gương chứng nhân

Từ những cuộc đời hèn mọn âm thầm

 

 

GƯƠNG CỦA BÀ

 

Nhớ làm sao những buổi chiều

Chói chang nắng đổ cánh diều vẩn vơ

Bóng bà thấp thoáng như mơ

Ba giờ hẹn đến nhà thờ cầu kinh *

Cậy ơn Chúa chịu khổ hình

Chúa Cha nhân ái dủ tình xót thương

Giờ bà về cõi thiên đường

Rưng rưng lòng cháu nhớ thương lệ nhoà

Bà ơi gương sáng của bà

Giúp cháu mau mắn đến nhà Chúa trên

 

* Mỗi buổi chiều vào lúc 3 giờ, một nhóm người

tụ họp tại nhà thờ lần chuỗi kính Lòng Chúa Thương Xót.


 

THƠ GMGT

CANVÊ ĐƯỜNG VỀ

 

Chiều ngày hôm ấy buồn thê

Nghĩ về Đồi Sọ mà tê tái lòng

Hãi hùng dốc ngược vào trong

Mồ hôi lẫn với máu hồng ào ra

Gục đầu nghĩ đến tình Cha

Sau vì yêu mến, cùng là nhân sinh

Trần gian trong vũng tội tình

Ngài vui chấp nhận cực hình vì yêu

Ngày nao thứ sáu buổi chiều

Ngài mang thánh giá đìu hiu lên đồi

Thân hình rách nát tả tơi

Phần vì đòn vọt phần nơi nhục buồn

Phần vì quần chúng luôn luôn

Tranh nhau xỉ ả cùng buông lời thề

Đường đồi gắn với lòng tê

Sức tàn lực tận ngã xề xuống mau

Đưa đầu nhìn trước ngó sau

Xung quanh tìm hết chẳng đâu bạn bè

Trên vai thánh giá nặng đè

Bên thì quân lính se se roi đòn

Nghĩ rằng sức lực cũng còn

Ngài gồng đứng dậy chu toàn chữ yêu

Đang khi thân đứng còn xiêu

Hai tay run rẩy víu vào thinh không

Đôi chân lảo đảo lòng vòng

Nặng nề từng bước chéo chồng lên nhau

Vòng gai đau nhói trên đầu

Con tim nhỏ lệ máu hầu tuôn ra

Làm cho đôi mắt quáng gà

Bước đi chẳng nỗi ngã chà lần hai

Tuy nhân thế, đã lòng chai

Lại càng hớn hở xể xài a dua

Nhưng Ngài đâu dễ ngã thua

Lồm cồm đứng dậy như xua bóng tà

Gần xa cũng có vài bà

Với lòng đạo đức, nữa là môn sinh

Nhìn Ngài thông cảm đồng tình

Ngài nhìn lại họ dũ tình yêu thương

Vài lời nhắc nhở trên đường

Rồi thì bước tiếp con đường đang đi

Vừa năm ba bước đã thì

Rụng rời bãi hoải té quỳ lần ba

Có chàng trai đến lân la

Lính quân bắt lấy chàng ta giúp Ngài

Lâm cùng thế, chẳng tươi vui

Chàng vì vô thế ngậm ngùi ghé vai

Dù chàng chẳng thích chẳng hài

Chúa trời chẳng bỏ công ai bao giờ

Chung vai mang thánh giá xơ

Chúa trời thỉnh thoảng bám hờ chàng ta

Nụ cười gắn chút xót xa

Trước là thông cảm sau là dũ thương

Hai người chung bước trên đường

Một là Thiên Chúa, một phường ngoại bang

Ngược số kiếp, bước nhịp nhàng

Mà sao trông giống bạn đàng của nhau

Can-vê chiều đã ngả màu

Màn đêm héo hắt ló màu bình minh

Tới nơi giao hảo cực hình

Ngài nhìn lại chỗ đường mình đã qua

Những nơi thánh giá vẽ chà

Xiêu xiêu vẹo vẹo nhưng là chữ yêu.

 


 

BÓNG THẬP TỰ

Tôi ngồi đây vờ chống cằm suy nghĩ

Nhìn cặp đèn bên cạnh thánh giá quen

In bóng hình trên tường hẩm lem nhem

Một dáng người ngả nghiêng đang loạng choạng

Gió mùa đông ngọn đèn cầy leo lét

Lúc chập chờn, chế giễu Chúa đang treo?

Người ngồi kia, đèn chỉ chỏ, lêu lêu?

Hay thút thít khóc thầm? tôi không biết!

Tôi ngắm nhìn dáng Người đang suy kiệt

Mang trên mình cây thập tự thô thô

Bóng ngả ra, rồi bóng lại ngả vô

Như muốn cắm vào trong tim vũ trụ

Người kia đến từ đâu, tôi ấy nhỉ?

Hỏi một mình, tôi hỏi với cỏ cây

Rồi nhìn lên lại thấy ánh đèn cầy

Vẫn bóng Người liêu xiêu trong nghiêng ngả

Cặp đèn cầy đã cháy gần tàn lụi

Bóng hình kia về lại thánh giá quen

À ! thì ra trong sâu thẳm đêm đen

Người ấy vẫn một mình nghiêng ngả.


 

PHỤC SINH NGHÈO

 

Hôm nay Chúa thực phục sinh

Nấm mồ mở rộng đã minh chứng rằng

Ngài từ cõi chết siêu thăng

Đất trời nối kết hoa đăng tưng bừng

Nhưng sao Chúa cứ lừng thừng

Ẩn tàng xuất hiện, ngập ngừng tỏ ra

Phải chăng Chúa muốn nói là

Dù đà trước khác, không xa con người

Phục sinh Chúa vẫn như xưa

Vẫn nghèo vẫn thích vẫn ưa kiếp nghèo

Tỏ mình trong cảnh vắng teo

Vài ba môn đệ eo sèo ngó trông

Áo bào xa mã cũng không

Không người đưa rước cũng không điện kèn

Cứ nhìn mộ trống mà xem

Ngài đi lặng lẽ chẳng đem thứ gì

Dây băng khăn mặt chẳng kỳ

Nhẹ nhàng để lại như khi vào đời

Hình như kiếp Chúa muôn đời

Yêu – Nghèo đồng thuận thảnh thơi quân bình

Chữ nghèo luôn ở bên mình

Giáng sinh, tử nghĩa, phục sinh mãi nghèo.


 

THƠ LƯU LY THẢO

 

 

ĐƯỜNG THẬP TỰ



Trên Đường Thập Tự năm xưa
Vì yêu, Chúa chịu lọc lừa đắng cay
Trên đường thập tự hôm nay
Chúa ơi, con nguyện hăng say theo Ngài
Dù bao nguy khó chông gai
Nhịp chân xin bước miệt mài không ngơi
Can-vê là chính dòng đời
Cheo leo hiểm trở lòng người bạc đen
Trãi qua bao nỗi đua chen
Vẫn tin Chúa ở bên con-Bạn Đường!

 


BÌNH AN


Xin cho con phúc Bình An
Êm đềm, hoan lạc chứa chan tâm hồn
Bình An đích thực, trường tồn
Không như cảm giác an toàn thoáng qua
Bình An khi Chúa hiện ra
Xua tan sợ hãi, đẩy xa phập phồng
Bình An từ chính cõi lòng
Vì tin có Chúa quan phòng chở che
Bình An giữa lúc phong ba
Cả khi bão táp mưa sa trong đời...
Bình An khó nói thành lời
Chỉ nghe hạnh phúc tuyệt vời trong con!


 

THƠ TƯƠNG DÃ

 

 

 

LỤC BÁT CHO CON

   

 

*LỜI HẰNG SỐNG

 

Nghe trong hơi thở dịu êm

Những lời hằng sống dậy mềm tâm can

Diệu kỳ chân lý chứa chan

Tâm hồn kiên vững nhẹ nhàng an vui …

 

 

*NƯỚC TRƯỜNG SINH

 

Như loài thảo mộc hương đồng

Con hằng khao khát cậy trông ân tình

Tưới cho mạch nước trường sinh

Đồng xanh tươi mãi an bình hoan ca

 

 

* THẬP GIÁ

 

Người trên thập giá nhục hình

Vì nhân loại bỏ. vì tình yêu con

Bao năm rao giảng gót mòn

Sao người trần thế vẩn còn u mê !


 

THƠ ĐỖ TRỌNG

 

NGUYỆN KHÚC

 

Biết mai sau có luân hồi

Thì xin trở lại bên đồi thông xưa

Một nhà xinh nép trong mơ

Phong lan tím ngõ sững sờ gia viên

Lối thơ mơn mởn đào tiên

Mấy thiên niên đã hồn nhiên đợi người

Cảnh quen hoen lệ mắt cười

Cố nhân thân quyến khách mời quên ai

Lai sinh ngày rộng tháng dài

Để thư thái sẽ yêu hoài trần gian !

 

 

TỰ SỰ

 

Mùa thu ấy tôi bây giờ trở lại

Giữa ngày xưa hương hỏa ngỡ vừa xa

Rừng hiu quạnh núi lạnh tanh có phải

Lắng chiêu hồn nghe tuế nguyệt phôi pha

*

Trời không lạ mà nhân hoà lắm nỗi

Mỗi niềm riêng tắt tiếng gởi vào đâu

Sinh thế luận quẩn quơ vài tráo đổi

Buổi phù hoa phân hoá họa tâm đầu

*

Về so tuổi mối duyên sầu vỏn vẹn

Một đồi sim kim tước rẽ sang bầy

Năm tháng phủ rêu mềm đêm trễ hẹn

Ký ức nào xao xác dẫm quanh đây

*

Người còn đấy cũng biệt vô âm tín

Đời ly hương như cỏ tía lìa nương

Theo sóng biển đất liền hoang đảo kín

Ngóng thuỳ dương vun cát hận trăm đường

*

Những chiều sương khói u huyền lục địa

Trần gian thêm mưa nhỏ gợi nhau buồn

Xuân thắm vậy chẳng hay là vô nghĩa

Nhớ thương đành kiêu hãnh bước qua luôn !

 

THƠ KIM NGÔN

NÊN THÁNH

(Phỏng theo bức họa trang trí tại phòng Hội

ngày họp mặt ĐXT lần II 20/1/2010)

 

Dũng Lạc O-Gờ (org) hạ bút Tiên

Họa hai thiếu nữ rất nhân hiền

Dắt dìu thẳng tiến đường nên Thánh

Trực chỉ song hành lộ tới Thiên

Khiết tịnh vẹn toàn nơi thế tục

Trung trinh tận hiến Đấng Chăn Chiên

Triệu hồi Thiên Quốc ban ân thưởng

Vĩnh cửu trường tồn chốn Thánh thiêng

 

TRAU DỒI ĐẠO ĐỨC

 

Lòng đạo đức ví như hạt giống

Được gieo trồng sinh sống trong ta

Nhờ ơn Thánh hóa dần dà

Ngày càng phát triển tạo ra sức bền

Với ơn Chúa ta nên thanh luyện

Hạt giống nào cũng tuyển phân ra

Thường là xấu, tốt trộn pha

Tốt thì giữ lại, xấu ta loại trừ

Hạt giống xấu ví như ích kỷ

Tính ghen tương, lòng tri kiêu căng

Ham mê trái phép công bằng

Dẫn đường tội lỗi, phải năng sửa mình

Nhờ ơn Đấng cứu tinh dẫn lối

Thoát đường hầm tội lỗi xấu xa

Để nghe tiếng Chúa gọi ta

"Bỏ mình,Thập giá vác ra theo Thày"

Khi từ bỏ, lòng đầy hoan lạc

Ngài khiến ta giống tạc Ngôi Lời

Khiêm nhu, hiền hậu, thương người

Sống đời nghèo khó, Ngôi Lời Tình Yêu

 

Được ơn Chúa Thánh Thần dẫn dắt

Tình yêu Ngài sắp đặt trong ta

Yêu người, kính Chúa thiết tha

Thương người như Chúa thương ta suốt đời

 

MỪNG CHÚA PHỤC SINH

 

 

Ngày Chúa Phục Sinh quá bất ngờ

Tông đồ mất Chúa rất bơ vơ

Lời Ngài tiên báo không hề nghĩ

Khi Chúa hiện ra quá sững sờ

 

 

Mừng Chúa phục sinh thắng tử thần

Ban ơn cứu chuộc khắp muôn dân

Ba ngày xây lại ngôi đền Thánh

Ứng nghiệm Lời Ngài trước hiến thân

 

 

Mừng Chúa phục sinh rất hiển vinh

Mang cho nhân loại sự an bình

Thăng thiên vinh hiển ngồi bên hữu

Trần thế tôn thờ Đấng cứu tinh

 

 

Mừng Chúa phục sinh đã đến rồi

Hằng năm mừng lễ khắp muôn nơi

Qua mùa chay tịnh sầu thương khó

Lại đến mừng vui với mọi người


 

THƠ GIOAN BAOTIXITA TRẦN TRẤP

TÂM NIỆM MÙA CHAY

 

Thân con nếu Chúa không cho

Chắc con cũng phải bụi tro chóng tàn

Nhưng mà Chúa lại thương ban

Xác thân xinh đẹp có mang linh hồn

Ngài còn ban cả trí khôn

Để con biết sống tích tồn bản thân

Vũ trụ Ngài ban muôn ân

Ngỏ hầu nuôi sống bản thân con người

Bởi vì tật xấu tính hư

Nếu quên nguồn gốc chính người của con

Ngày ngày mãi miết lo toan

Lo sự sung mãn an toàn tấm thân

Mổi ngày sự chết càng gần

Nhưng không nghỉ tới lo phần tâm linh

Chúa con đã chịu đóng đinh

Ngõ hầu cứu vớt sinh linh nhân trần

Đời con là chuổi hồng ân

Những điều trót dại con cần ăn năn

Xác thân con giãm thức ăn

Đức nhân thăng tiến gia tăng tích tồn

Hãy ăn mình máu Chúa con

Chính là lương thực nuôi hồn đầy no

Những gì Thiên Chúa ban cho

Ví như nén bạc phải lo sinh lời

Hy sinh vật chất của đời

Để tìm danh lợi nước Trời quê Cha

Yêu Chúa thì phải vị tha

Luôn biết nghỉ đến người ta hơn mình

Vì con đã quá vô tình

Chỉ lo lợi ích cho mình mà thôi

Giơ đây con đã hiểu rồi

Bởi vì Chúa đã ngàn đời thương con.

SỐNG NIỀM TIN PHỤC SINH

 

Gẫm suy về Chúa phục sinh

Ôi thật cao cả uy linh nhiệm mầu

Tình thương Chúa quá thẳm sâu

Bỏ trời xuống thế thương đau cực hình

Nơi cây thập tự đóng đinh

Nhưng rồi Chúa lại Phục Sinh khải hoàn

Vì tội trần thế phải mang

Chết đi chuộc tội để ban ơn lành

Chứng nhân cải tử hoàn sanh

Hồn được cứu vớt chức danh con Ngài

Kính lạy Thiên Chúa Ngôi Hai

Chính Ngài đựoc Chúa Cha sai xuống trần

Chúng con tội lỗi vô ngần

Chúa liều thân thể một lần cứu nguy

Gìơ đây con mới nghỉ suy

Đời con phải quyết chết đi tội tình

Thân con phải tự đóng đinh

Để rồi cùng Chúa Phục Sinh khải hoàn

Vì con Chúa đã phải mang

Nhục hình thân thể ức oan khốn cùng

Ôi lạy Chúa cả Thiên cung

Xin cho con được tín trung với Ngài.

 

 

 

 

 

 


 

THƠ TUYẾT MAI TEXAS

 

CON ỐC SÊN BÒ LÊN ĐỒI THẬP TỰ

 

Như con ốc sên bò lên đồi thập tự

Giẫm đời mình trên đá sắc như dao

Đá cắt thân tôi máu nước tuôn trào

Đá Can vê ơi! sao mà sắc thế!

 

Bởi có một người đã từng quị té

Làm đá vỡ ra nên sắc đến vô cùng

Theo chân Người không thể bước ung dung

Con sên nhỏ máu hồng bàn chân nhỏ

 

Ở trên cao kìa Can-vê lộng gió

Gió rợn người, Gió réo gọi tên sên

Vượt qua nào, hãy can đảm bước lên

Xem tận mắt, người vì yêu nên nỗi

 

Con sên yêu mình, cuốn mình thật vội

Vào vỏ ốc tròn, lăn xuống hư không

Tưởng an thân tưởng thanh thoát nhẹ lòng

Nào ngờ vỏ ốc đã tan tành trên đá

 

Sên trần truồng thân đau thương rệu rã

Đồi Can vê, Thánh Giá vẫn vút cao

Con sên buồn, con sên hát nghêu ngao

Tôi đã bỏ con đường lên dốc đá

 

Sao lạnh quá giữa lưng chừng nắng hạ

Tiếng Người xa trên Thánh Giá gọi tôi

Lần nữa đi, lên với Ta trên đồi

Ta đang đợi, vì ngươi ta hấp hối…

 

Tôi che mặt, che thân đời phản bội

Mà lời tình réo gọi mãi không ngơi

Bước lên đi ta đã hiểu ngươi… rồi…

Bàn tay Người níu tôi từ vực thẳm

 

Đá Can vê vẫn muôn đời sắc lắm

Mà vì yêu, đá mềm nhũn diệu kỳ

Vượt qua nào mong kịp phút từ ly…

Cho tôi chạm tử thi người yêu mến…

 

 

 

CHO CON GỐI ĐẦU VÀO NGỰC CHÚA

 

cho con gối đầu vào ngực Chúa

ngon giấc nồng say, giấc nồng say

ấm áp đời con trong cánh tay

rót bên tai lời tình khe khẽ

 

hát nữa đi, đừng thôi! Chúa nhé!

cho con ngon giấc tới bình minh

đêm rất xinh ngày sẽ rất xinh,

con hạnh phúc, đời luôn có Chúa

 

cánh hoa kia sớm nở, chiều héo úa

nhưng hồn con luôn mãi một mùa xuân

bởi tình yêu chan chứa đến vô ngần

ngày với Chúa, đêm bình an trong Chúa

 

cho con gối đầu vào ngực Chúa

nghe nhịp tim rộn rã tình dâng

 


 

HẸN EM

 

em ơi,

chúng mình đang sống thêm

những ngày khuyến mãi

bạn bè ta có đứa đã vĩnh viến ra đi

hồi còn thanh xuân mơn mỡn

có đứa đã nằm trong mộ mốc rêu

có đứa ra đi khi chưa có người yêu

có đứa nát tan thân đời trong lòng biển cả...

và cũng có người mới vừa đột tử sau một lần quỵ ngã

không có gì chắc chắn đâu em

mình  đang sống những ngày sống thêm

muốn tìm lại mình, mình đã hom hem

nhìn lại, tất cả đều xấu xí

từ trong ý nghĩ

ra đến bàn tay,

ai cũng đều như ai

một cuộc trần gian vội tội

anh xin em đừng trách đời, đừng giận dỗi

tất cả phù du như một thoáng mây qua

anh xin em giữ lại

một niềm vui trong trắng

niềm vui tinh tuyền của tâm tình ban tặng

không mong đền trả

vì chính mình là người vẫn luôn nhận

quà tặng của trời cao...

 

ước ao

em sống trong tâm tình an bình

vì không giữ chi trong bàn tay trắng

cứ hồn nhiên nếu em đã sống yêu

cách chân thành

 

chỉ có một điều chắc chắn

là phải chia tay cả cuộc đời

chia tay tất cả tài sản, tất cả con người

không có chi là sở hữu

 

chúc em vui niềm vui mới

niềm vui đang đứng đợi

bên kia bờ tử sinh

 

hẹn em

chung một mối tình

ngàn thu

hòa khúc phục sinh muôn đời


 

THƠ HỒNG LÊ

 

ĐƯỜNG THẬP TỰ HÔM NAY

Đường Thập tự hôm nay con chập chững
Không mồ hôi – máu – lệ – vườn Dầu
Không trăn trở thao thức suốt canh thâu
Chỉ thoáng chút hững hờ trên bờ môi, ánh mắt

Đường Thập tự hôm nay tràn tiếng hát
Bay bổng – trầm hùng – uỷ mị – si mê
Vắng hẳn những ca từ chúc tụng Gia vê
Giữa giai điệu ngọt ngào, hồn con lạc lõng!

Đường Thập tự văn minh con đang sống
Vẫn đầy nhục mạ – phỉ báng – chê bai
Nhưng không còn gậy nứa, mão gai
Đâu dễ có một Philatô nơi công nghị (!)

Đường Thập tự hôm nay nhiều thiên vị
Kẻ làm ít hưởng nhiều – người tốt cứ lao đao
Thật thà dìm xuống đáy – gian dối ngự trên cao
Phút yếu lòng: “Chúa ơi! Sao bỏ mặc…?”

Đường Thập tự con đi chưa đến đích
Dẫu đôi lần đã bầm dập, thương đau
Dẫu tâm hồn có lúc chịu đâm thâu
Vì con chưa biết nói:
-“Xin Cha tha cho chúng…”

Mùa Chay 2007

 

 

 

 

 

 

 

 


 

THƠ A.P MẶC TRẦM CUNG

 

YÊU LÀ CHIẾN THẮNG

Chúa Nhật Lễ Lá - Năm C – 2010

 

 

Chúa gọi con tiến lên Đền Thánh,

Tưởng cùng Ngài hưởng cảnh vinh quang.

Hân hoan con bước lên đàng,

Theo Ngài tìm chút huy hòang danh thơm.

 

Nhưng vinh quang chập chờn đâu thấy,

Chỉ thấy toàn gậy gộc giáo gươm.

Thấy cảnh ô nhục đau thương,

Nhìn Thầy bị bắt như phường tội gian.

 

Con hoảng hốt hoang mang cực độ,

Mau thoát thân, kẻo lộ, vạ lây.

Con đâu dính dáng đến Thầy,

“Tôi đâu có biết ông này là ai”.

 

Dạ con người sớm mai đon đả,

Lòng thế nhân chiều đã đổi thay.

Hôm qua “Vạn Tuế” mừng Thầy,

Hôm nay hò hét như bầy sói lang.

 

 

Chúa im lặng sẵn sàng đón nhận,

Thánh Ý Cha phấn chấn tâm linh.

Xin vâng nhận lấy cực hình,

Hận thù thay thế bằng tình bao dung.

 

Dâng của lễ tín trung quả cảm,

Bằng tình yêu can đảm kiên cường.

Tình yêu phủ lấp đau thương,

Hủy diệt sự chết mở đường hồi sinh.

 

Chiến thắng khắp cả sinh linh,

Không bằng chiến thắng thân mình người ơi!

Tình Yêu vượt thắng trùng khơi…

 


 

THƠ BẠCH VÂN

 

 

SUY NIỆM VỀ CHẶNG ĐƯỜNG THÁNH GIÁ

 

Khi gẫm suy về khổ hình thánh giá

Con ngắm nhìn đường Chúa đã đi qua

Từ dinh quan đến núi Gôn-gô-tha

Con cúi đầu ăn năn và phạt tạ.

 

Ôi tình Chúa thật bao la trời bể

Gánh tội đời, Chúa quỵ ngã ba lần

Đinh sắt nhọn, chịu xuyên thấu tay chân

Thân tơi tả vì roi đòn cày xới.

 

Chúa đớn đau nhìn con người lỗi tội

 Tim nát tan và xương cốt rụng rời

Sức cạn kiệt thân như đã tàn hơi

Con Thiên Chúa giờ đây ôi tơi tả.

 

Vâng ý Cha Chúa uống cạn chén đắng 

Không oán thù nhưng chấp nhận hy sinh

Để mong sao hoàn tất được công trình

Cứu trần gian khỏi tội tình giam giữ.

 

 

Chúa con ơi! Chắc Chúa buồn con lắm?

Vì tội con vẫn chất chứa trong lòng

Và tình đời cứ dậy sóng bên trong

Con mãi còn không nhận ra tình Chúa. 

 

Khi ngắm suy về chặng đường thánh giá

Xin cho con biết sám hối canh tân

Biến đổi đời nên trinh bạch trong ngần

Nên nhân chứng Tình Yêu và Hy Vọng.

 

 

 


 

CHÚA PHỤC SINH (Lc 24,1-12)

 


Vừa sáng sớm các bà ra mộ

Mang theo sẵn một số dầu thơm

Ngỡ ngàng lo lắng bồn chồn

Đá lăn ra khỏi nơi chôn thi hài.

 

Họ bước vào tìm hoài chẳng thấy

Xác thầy đó ai lấy đi đâu

Phân vân vẻ mặt u sầu

Lặng im bên mộ gục đầu lệ rơi.

 

Kìa y phục hai người sáng chói

Đứng bên họ và nói cho hay

Người không còn ở chốn này

Sao tìm người sống ở đây làm gì?

 

Đức Giê-su quyền uy khôn ví

Người là Chúa nhưng bị đóng đinh

Vì yêu đón nhận thập hình

Ba ngày sống lại quang vinh muôn đời.

 

 

 

 

Giờ nhớ lại những lời Chúa dạy

Các bà nhanh chân chạy về nhà

Báo tin sự việc xảy ra

Cho Nhóm Mười Một biết mà ra xem.

 

Nhưng các ông chẳng thèm để ý

Chuyện lẩn thẩn suy nghĩ khó tin

Chỉ người yếu vía giật mình

Mới tin Chúa đã phục sinh huy hoàng?

 

Phêrô vẫn mơ màng đứng dậy

Chạy ra mộ xem thấy sự tình

Cúi nhìn khăn liệm khiếp kinh

Rõ ràng Chúa đã phục sinh thật rồi.

 

Dấu cho thấy nơi ngôi mộ trống

Đức Ki-tô đã sống lại rồi

Phá tan sự chết tanh hôi

Nhờ cây thập giá đâm chồi nở hoa.

 

Chúa phục sinh cho ta hy vọng

Tin tưởng vào sự sống đời sau

Gian trần ngắn ngủi qua mau

Quê trời bến đỗ khổ đau không còn.

 

Xin cho con sắt son kiên vững

Loan tin mừng minh chứng niềm tin

Giê-su hiến tế thập hình

Mở toang cửa mộ phục sinh khải hoàn.

 

...Xin mở file kèm Attach file

Tác giả: Đồng Xanh Thơ Nha Trang
   dunglac@gmail.com