Xiển dương đạo sống văn hóa Việt có sức bay lên trong cái thần dũng lực của rồng và an lạc của chim tiên.
Mạng Lưới Dũng Lạc Tủ Sách Dũng Lạc Phòng Ảnh Nghệ Thuật Hướng Dẫn
Đồng Xanh Thơ Nha Trang
Bài Viết Của
Đồng Xanh Thơ Nha Trang
Đồng Xanh Thơ Nha Trang - số 02
Đồng Xanh Thơ Nha Trang - số 01
ĐỒNG XANH THƠ NHA TRANG - SỐ 03    Attach file

CÂU LẠC BỘ

SÁNG TÁC THƠ – VĂN CÔNG GIÁO

 

 

                                     

 SỐ 03 - THÁNG 5 NĂM 2010

 

Kính thưa quí Linh mục, tu sĩ nam nữ, anh chị em ĐXT và quí độc giả kính mến.

NƯỚC BIỂN MÊNH MÔNG KHÔNG ĐONG ĐẦY TÌNH MẸ

MÂY TRỜI LỒNG LỘNG KHÔNG PHỦ KÍN ƠN CHA

Công ơn Cha Mẹ thật bao la rộng lớn. Biển có sâu, có rộng mênh mông. Núi có cao chót vót cũng không thể sánh ví với tình Cha Mẹ. Tình cha nghĩa mẹ thật cao vời khôn ví và không ngôn từ nào có thể diễn tả hết, không có chỗ đủ lớn để chứa hết ân tình cao đẹp của đấng sinh thành dưỡng dục. Công ơn Cha Mẹ như suối nguồn tình yêu bất tận chảy mãi và chạm thấu đến chỗ thâm sâu của người con. Quả thật, hai tiếng Cha Mẹ thật tuyệt vời làm sao. Hai tiếng yêu thương ấy đã kết thành đời con. Hai tiếng đầu đời ấy đã chắp cánh cho con bay cao và bay xa. Hai tiếng yêu thương ấy chính là dòng máu nuôi dưỡng con từng ngày. Hai tiếng yêu thương ấy vẫn nêu gương sáng làm hành trang cho con hướng vào đời. Hai tiêng Mẹ Cha con dành cả đời để tri ân cảm tạ. Hơn thế nữa, cha mẹ không những sinh thành chúng ta nên người mà còn dưỡng nuôi chúng ta bằng bầu sữa đức tin và lời Hằng Sống của Đức Giê-su Ki-tô. Xin suốt đời cám ơn Cha Mẹ. Cha mẹ ơi! Chúng con yêu Cha Mẹ nhiều lắm.

Trong dịp đặc biệt nhớ đến ngày của Mẹ, ĐXT Nha Trang xin giới thiệu đến quí vị những vần thơ rất cảm động của quí thi nhân trong cả nước về công ơn Cha Mẹ, những đấng bậc đã âm thầm sinh thành dưỡng dục chúng ta nên người. Tất cả những tâm tình này đều là những phút giây lắng đọng nghĩ về Cha Mẹ và là bài ca bất hủ về tình yêu thương vô bờ vô bến của Cha Mẹ, xin được chia sẻ với mọi người.

Chúng con đã cố gắng nhiều, nhưng chắc chắn còn rất nhiều thiếu sót, kính xin quý vị chỉ giáo và góp ý thêm để trang ĐXT Nha Trang ngày càng hoàn thiện hơn về hình thức lẫn nội dung. Chúng con xin được góp một phần nhỏ tâm tư của mình vào trong vườn thơ của dunglac.org, dongxanhtho@gmail.com, dxtsaigon@gmail.com, trang Web Giáo Phận Nha Trang:  gpnhatrang.net hay gpnt.net

VẠC KÊU SƯƠNG

Email: dxtnhatrang@gmail.com

Chân thành cám ơn quí vị

*****************


THƠ GIUSE MAI XUÂN TRÌNH OFS     

 

 

BẬC LÀM CHA-MẸ NÊN CÙNG XUY XÉT

GIÁO-DỤC CON EM HIỂU BIẾT THIỆT HƠN

                             *****

Đời hắn sa lầy trong tội-lồi

Từ khi thiếu thời tới ngày nay

Thương thay mai mốt tương lai

Con-Người sẽ gọi tới ngay lúc nào

 

Bởi hắn cứ ra vào cửa tội

Xác thân luôn phạm lỗi liên-miên

Rượu chè thù tạc say mèm

Ăn chơi thỏa-thích triền-miên tiệc tùng

 

Điều Răn thứ Sáu luôn quên giữ

Lễ ngày Chủ-nhật cứ nằm nhà

Giận hờn bè bạn không tha

Vợ con bỏ mặc,  la-cà sáng đêm

 

Luôn cặp-kè bọn nghiền ma-túy

Rủ-rê gia-nhập qũi xì-ke

Thâu đêm hút xách li-bì

Ngày ngày ngất-ngưởng uých-ky rượu hồng

 

Thói hư tật xấu luôn chồng chất

Công việc làm, biếng -nhác bỏ-bê

Vợ con nheo-nhóc, lê-thê

Đầu đường xó chợ la-lê ăn mày

 

Sực nhớ tới tháng ngày dĩ-vãng

Gia đình sống hạnh-phúc, đẹp thay

Vì đâu nên nỗi đắng cay

Đàn con đói khổ, tối ngày lang-thang

 

Khi hiểu ra thấy rằng đã muộn

Làm gi đây để sống an-nhàn

Hắn liền lặng-lẽ âm-thầm

Hành nghề trộm cướp, giầu sang mấy hồi

 

Thế là xong, cuộc đời tàn-tạ

Khổ cho mình khổ cả vợ con

Giầu sang chẳng thấy, mọt gông

Linh-hồn nhơ-nhớp, Cửu-trùng khó lên

 

Thảm cảnh trên phải nên suy luận

Lỗi, phải về ai thực khó lầm

Làm cha me hãy quan tâm

Khi con còn trẻ sống gần mẹ cha

 

Dạy cách sống theo cha mẹ chúng

Ăn ở hiền hòa đúng đường ngay

Hướng theo lối sống Đạo Ngài

Trên thờ Thiên-Chúa, dưới này thương yêu

 

Đã xảy ra rất nhiều trường hợp

Người Việt-Nam thuộc lớp tuổi trên

Hư thân mất nết nhãn-tiền

Ô Danh Chủng Tộc, Rồng-Tiên Lạc-Hồng

 

Bậc cha mẹ nên cùng suy xét

Giáo-dục con em biết thiệt hơn

Xứng Danh con cháu Tiên-Rồng

Vang lừng Đạo Chúa Hàì-Đồng Ki-Tô


THƠ ĐỖ THẢO ANH

 

EM BÉ NGỦ

Em mới sinh nho nhỏ
Nằm trong nôi nho nhỏ
Cái gối bông cũng nhỏ
Đôi bao tay nho nhỏ
*
Xin các thiên thần nhỏ
Đến bay lượn quanh đây
Canh chừng giấc em ngủ
Hồn nhiên và thơ ngây

 

BÀI NGỢI CA CỦA MẸ

À ơi con ngủ đi con
Bé yêu yên giấc mẹ còn ngẫm suy
Tình thương Chúa quá diệu kỳ
Hồng ân tặng Mẹ ai suy tuyệt vời
Bởi vì Bé một “con người”
Tạo vật huyền nhiệm trên đời sánh sao
Cả vũ trụ với trăng sao
Sông sâu biển rộng chẳng cao quý bằng
Bây giờ chỉ kém thiên thần
Ngày sau sống lại trọn phần sáng tươi
Rực rỡ như ánh mặt trời
Trong nước của Chúa là nơi Cha mình
Ngợi khen Chúa Cả thiên đình
Đã ban cho mẹ sinh thành nên con
Muôn đời cảm tạ hồng ân
Lời cung chúc Chúa ngàn năm chẳng mòn
À ơi con ngủ đi con
Bé yêu yên  giấc mẹ còn ngợi ca

 

TẠ ƠN CHA MẸ

Tặng P. Mai Tích

Ngày đó đem con vào nhà xứ
Cha mẹ nuôi lòng những ước mơ
Xin cha quản xứ cho theo Chúa
Thương con còn rất đỗi ngây thơ

*
Con ra thành phố học hành thêm
Sóng biển Nha Trang vỗ êm đềm
Chắt chiu từ cảnh đời nghèo khó
Ở nhà cha mẹ gởi tiền lên

*
Ngày con mặc chiếc áo chùng thâm
Mắt cha ngời ánh vui vô ngần
Mẹ cười ngắm con giờ cao lớn
Hồng ân cha mẹ chờ bao năm

*
Ôi tình cha mẹ tựa núi non
Không mong điều gì ở nơi con
Dâng hiến con yêu cho Thiên Chúa
Chỉ khuyên ơn gọi hãy vuông tròn

*
Bùi ngùi tưởng nhớ bao năm qua
Tạ sao cho vừa ơn mẹ cha
Con giờ tu luyện trong chủng viện

Cầu cho cha mẹ luôn thiết tha

 

 

 

 


THƠ TRẦM THIÊN THU

 

CÁNH ĐỒNG MẸ

 

Cánh đồng Mẹ bao la

Thảm lúa êm xanh mướt

Những cánh cò trắng muốt

Điểm rác đồng xanh

            Nhìn cánh đồng mông mênh

            Con vẫn thường hỏi Mẹ

            Tình Mẹ là gì thế

            Mẹ lặng lẽ nhìn xa…

Ngày tháng cứ dần qua

Mẹ tảo tần hôm sớm

Cho con thêm khôn lớn

Bây giờ mới hiểu ra

            Cánh đồng Mẹ bao la

            Rì rào lời ru khẽ

            Câu yêu thương khôn ví

            Lặn lội một thân cò

 

BA

 

Ba nghiêm nghị trầm lặng

Dạy dỗ con nên người

Tri ân Ba nhiều lắm

Khôn xiết kể, Ba ơi!

 

HẠNH PHÚC TUỔI THƠ

 

Tung tăng chân sáo quanh nhà

Bé và anh chị vui đùa hồn nhiên

Tuổi thơ là tuổi thần tiên

Tiếng cười khúc khích giữa miền vô tư

Gia đình có Mẹ có Cha

Tuổi thơ hạnh phúc ước mơ tuyệt vời


MẸ ƠI!

 

Đôi vai mẹ gánh đời con

Vượt qua suốt những chặng buồn tháng năm

Thân cò lặn lội gian nan

Cho con hạnh phúc an nhàn sống vui

Cuộc đời đâu phải cuộc chơi

Thế nên con vẫn chơi vơi u buồn

Biết rằng Mẹ chẳng trách con

Lòng con lại thấy càng thương Mẹ nhiều

Lá vàng héo úa cuối chiều

Con lo sợ một ngày nào… Mẹ ơi!

 

Điều con sợ đã thật rồi

Nhạt nhòa nước mắt khóc người Mẹ yêu

 

VƯỜN XANH

 

Nắng lung linh sáng khu vườn

Hoa vàng giàn mướp, chập chờn ong bay

Thương cha, thương mẹ bao ngày

Khổ công vun xới cho tươi xanh vườn

 

MỒ CÔI

 

Từ nay mất Mẹ thật rồi

Không ai an ủi, không ai dỗ dành

Đời con một chuyến lênh đênh

Bâng khuâng gọi Mẹ, một mình lệ rơi!

4-6-2004

 

VU LAN NHỚ MẸ

 

Mẹ đi về cõi thiên thu

Hưởng niềm hạnh phúc như ru miên trường

Lặng thầm nhớ Mẹ rưng rưng

Vu Lan con ước bông hồng thuở xưa…

 


NGOẠI ƠI!

 

Ngày xưa Ngoại thương con nhất

Dù không là cháu đích tôn

Ngoại dành cho con đủ thứ

Chia gì cũng được phần hơn

            Ngày con đi học, xa ngoại

            Bịn rịn mắt Ngoại lưng tròng

Con vẫn ngây ngô tuổi dại

            Xa Ngoại chưa biết bâng khuâng

Một lần con về thăm Ngoại

Thấy đôi mắt ấy mù lòa

Làm con bất chợt òa khóc

Ngoại xoa đầu hỏi: “Chuyện chi?”

            Ngày con thăm Ngoại lần nữa

            Thấy nhà sao quá đông người

            Hiểu ra, lòng con bỡ ngỡ

            Mắt cay, miệng gọi: “Ngoại ơi!”

 

BÔNG HỒNG TRẮNG

 

Mồ côi lặng lẽ nghiêng sầu

Cài bông hồng trắng nghẹn ngào Vu Lan

Thèm bông hồng đỏ rỡ ràng

Bồi hồi ký ức – Bẽ bàng hôm nay!

 

MẸ

 

Mẹ là nguồn cội cuộc đời

Mẹ là nước mắt nụ cười đời con

Cả đời Mẹ chịu sống mòn

Cho con được sống đầy tròn sớm khuya

Khi con thương Mẹ tuổi già

Thì Mẹ lặng lẽ mắt mờ, xuôi tay

Nhìn di ảnh thấy quắt quay

Con đây, Mẹ đó mà nay xa vời!

Cõi lòng con chợt bùi ngùi

Tâm tư trĩu nặng lạc loài trần gian…


TÌNH MẸ

 

Tình Mẹ

Làm sao con hiểu thấu

Suốt một đời tần tảo

Chỉ vì con

Dẫu con chưa hiểu tình mẫu tử

Vẫn nhận được trọn vẹn tình thương từ Mẹ

 

Tình Mẹ

Mênh mông như biển cả

Con bất khả dĩ dò tìm

Như dòng thác

Muôn đời không ngược dòng

 

Tình Mẹ

Là sương mai lấp lánh

Là mưa ngọt, gió lành

Là vầng sáng đêm thanh

Là áng thi ca trong ca dao, khúc hát

Là mùa Xuân bất diệt

 

Tình Mẹ

Không cần con đền đáp

Chỉ muốn con hiểu bằng con tim

Nhìn những sợi tóc Mẹ đã bạc

Con chợt hiểu ra nên khóc thầm

Mẹ ơi!

 

 

 

 

 

 


THƠ SR. TRINH HƯƠNG

Mẹ Tôi

 


Mẹ tôi thân mõi mòn bệnh tật,

Cho tôi thêm khôn lớn,

Lưng còng vì gánh gồng nặng nhọc,

Cho tôi đủ sách vở học hành,

Mẹ thức khuya, dậy sớm

Lo khoai sáng cơm trưa cho chồng con

Mẹ chắt lót từng đồng,

Cho bữa ăn có cá thêm rau.

Suốt ngày Mẹ cuốc mẹ cào,

Chiều về còn gánh thêm mớ củi, mớ rau,

Nuôi gà nuôi heo…

Cho con áo mới mỗi khi xuân về.

Hè đến, con về mẹ mừng,

Nhưng con đi mẹ lo

Áo quần, sách vở, ăn, học, tiền xe…

Mẹ sợ con thua bạn kém bè.

Nhiều đêm trằn trọc chưa ngủ

Nghe cha nhắc: chiếc áo dài con quá cũ,

Nhớ may thêm áo nữa để con mang…

Nghe thấm thía tình thương cha mẹ

Thêm não nề cả ruột gan

Nước mắt ứa trào

Mang vào giấc ngủ chiêm bao

Chờn vờn thân già yếu,

Cô đơn, bệnh hoạn…

Mỏi mòn chờ con

Đứa Bình Tuy, đứa Nha Trang…

Phần các con năm một lần là may lắm,

Dù thương cha nhớ mẹ

Nhưng công ăn việc làm choán hết thời gian

Vật lộn với thị trường buôn bán

Nhất là trách nhiệm gia đình.

Mỗi lần về thăm, ra đi mẹ buồn

- Mẹ thương con lắm H. ơi!

- Mẹ mong con về, khoan đã đi.

Em quay lưng - nước mắt tuôn dài– mãi.

      Mẹ

 


Lam lũ nuôi con suốt cuộc đời,

Tưới rau, làm cỏ mẹ không ngơi,

Còng lưng nhổ mạ, còng lưng cấy,

Khoai sắn tốt xanh, mẹ vui tươi,

Nghĩ rằng con mẹ sẽ no lòng…

Đâu biết con người bay vào vũ trụ,

Rất thật thà, và rất mực yêu thương,

Không biết sự đổi thay kinh tế thị trường.

 

Nhưng mẹ biết rõ vồng khoai luống cải,

Trồng mướp trồng bầu làm sao sai trái.

Mẹ dạy con đọc kinh nguyện cầu,

Mẹ thuộc lòng dụ ngôn Nén Bạc,

Và kể vanh vách chuyện A- lê- xù

Sáng Lễ, tối Kinh mẹ không bỏ,

Đứa nào ngái ngủ, dựng dậy bắt ngồi,

Chăm lo đèn sách mai ngày đỡ khổ.

 

Những nếp hằn sâu trên trán mẹ,

Ghi đậm tháng ngày vất vã nuôi con,

Hạt lúa mẹ, bị tiêu hao mòn mỏi,

Cho cây con, đơm trái kết bông,

Bây giờ mẹ về bên toà Chúa,

Cầu cho con sớm tối được an lành,

Mẹ biết con yếu đuối mong manh,

Cho con an vui trong tình thương phuc vụ.

 

 


THƠ KHA ĐÔNG ANH

 

NHƯ NÚI THÁI SƠN

 

Sáng nay con rưng lệ

Khi cô cho đề Văn:

“Em hãy tả chi tiết

Về chính Ba của em”

            Ba ơi, con đã viết

            Về ngọn núi Thái Sơn

            Không thể nào tả xiết

            Ngày tháng núi hao mòn

Ba không trở về nữa

Con vẫn ra ngõ chờ

Nghe như thoảng trong gió

Lời yêu thương của Ba

            Có bông hồng tặng Mẹ

            Còn bông nào tặng Ba?

            Con ép vào trang vở

            Đơn sơ chiếc lá dừa

 

MEN ĐỜI

 

Cái cò lặn lội bờ sông

Ca dao cò Mẹ bâng khuâng sớm chiều

Lòng con chợt thấm xót đau

Khi đời lận đận, lao đao. Ngậm ngùi…

Đêm nằm giấu giọt lệ rơi

Thèm tình thương Mẹ, thấm mùi gian truân

Men đời cay đắng tâm can

Trăm năm ngắn ngủi mà thành lê thê…

 

*************************************


THƠ HOÀNG QUANG

 

VẦNG TRÁN NHĂN CỦA MẸ

         Thương kính dâng Mẹ tôi vào luc tuần của người

 

 

Con đã thấy rồi,

Vầng trán nhăn của Mẹ,

Đã đọng về từ bao đêm thao thức khôn nguôi!

Đời mẹ ngược xuôi,

Đếm thời gian,

Mười bốn đúa con mang nặng trong đòi,

Ba đứa bỏ…,mười một người khôn lớn!...

Chừ năm chúng con thành gia trong cuộc sống,

Vai mẹ gầy, trĩu nặng sáu em thơ!...

Mẹ ơi, có bao giờ

Giấc mơ của Mẹ,

Được vuông tròn giữa thực tế khắt khe ?!!!

 

Áo mẹ che con ấm,

Như lòng mẹ hằn dậm nỗi thương con!

Thời gian ơi, nước chảy đá mòn,

Mà vẫn còn bao ưu tư,

Vẫn còn bao nếp nhăn trên vầng trán mẹ,

Bởi vẫn còn những thực tế khắt khe!

 

Con thưa gì hơn với Mẹ bây chừ ?

Niền tư lự đã khởi từ cuộc sống,

Khi yêu thương thành lòng sông lắng đọng,

Thì phù sa nào chẳng màu mỡ tô bồi !!!

Chúng con lớn khôn rồi,

Dầu cách trở xa xôi,

Cũng khát mong đoàn tụ!

Thèm về với Mẹ già như ngày thơ thèm bú,

Mái huyên đường vẫn là chốn trở về!...

Mẹ ơi, Mẹ là Quê,

Mẹ ở đâu thì quê hương ở đó!

Có đứa con nào bị quê hương ruồng bỏ,

Có đúa con nào nỡ ruồng bỏ quê hương ?!!!

 

Ví dầu như đời là bãi chiến trường,

Có Mẹ là tấm gương,

Cho chúng con bền gan chiến đấu,

Tương lai mai hậu,

Sức sống Mẹ trao là hai chữ hy sinh!

Mẹ suốt đời hy sinh,

Chịu giá băng cho mọi khát khao mình,

Để đời con thành mùa xuân rạng rỡ,

Chân lý ấy trong lòng sáng tỏ,

Nên bỗng khóc òa, thương mẹ quá, Mẹ ơi!!!....

 

Chúng tôi van dòng đời,

Xin ngừng lại, đừng đổi dời chi nữa,

Cho thôi mắt mẹ buồn, thôi tuổi già lần lữa,

Thôi mùa màng nghiệt ngã tiễn Mẹ “đi” !!....

 

Chúng con biết thưa gì, bên thềm xuân vừa tới,

Lũ cháu nội-ngoại đang quây quần trông đợi,

Miếng dưa hấu ngon đỏ thắm tựa lòng Bà!

Con nghe đất trời nở hoa,

Vì thiên dường đã mở ra,

Từ những nếp nhăn,

Trên vầng trán mẹ thương yêu !!!................

 

                                  1984

 

 

                       

           


TRÁI  TIM  KHÉP  GIÓ

      Mẹ tôi nhập viện cứu cấp vào tuổi tám sáu

 

Mười hai giờ rưỡi dêm, điện thoại reo:

Mẹ tôi đột quỵ bệnh hiểm nghèo,

Trưng Vương cấp cứu khoa tim mạch,

Thập giá hồn tôi, vọng tiếng kêu!

 

Có phải đã đến như điều mách bảo?

Có phải đêm nay trời sẽ bão?

Cánh hạc nào đưa Mẹ vào tuổi lão?

Mẹ ơi !!!Chúa ơi !!!!

 

Tôi thẫn thờ ôm ghì chuỗi mân côi,

Là thế đó, một dời người rất mỏng!

Nhịp đập con tim giữ gìn sự sống,

Thương xót của đàn con có giữ nổi mẹ già ?!!

 

Mẹ đừng vội thăng hoa,

Con van mẹ, ngày sẽ qua, bệnh khỏi!

Giường bệnh nằm im, mẹ dâu còn nói,

Lời ru xưa kẽo kẹt gọi võng thưa!...

 

Thở đi Mẹ ơi, bình oxi đầy gió, đầy mưa,

Đầy nước mắt vẫn chưa vừa lòng mẹ!...

Thở đi Mẹ ơi, đàn cháu con đông thế,

Không làm sao thở giúp dươc bà !!!

 

Nghẽn một van tim đau dớn đến xót xa,

Không chia nổi đôi vai già của Mẹ!

Con bất lực ngồi im lìm nhỏ lệ,

Dâng niềm tin giữa nhân thế đong sầu!!!

 

                                  - 2010


THƠ VIỄN DZU TỬ

 

BIỂN MẸ

 

Biển nào lại chẳng rộng bao la

Sóng vỗ miên man luống tuổi già

Biển Mẹ một đời trong lặng lẽ

Thời gian đã nhuộm tóc phôi pha

 

TÌNH CHA MẸ

 

Con vui đến lớp hằng ngày

Góp gom điều lạ, điều hay, nên người

Mẹ già gian khổ một đời

Cho con khúc khích tươi cười chứa chan

Bao nhiêu xanh lá trên ngàn

Tình thương Cha Mẹ muôn vàn khôn nguôi

Hy sinh vất vả đầy vơi

Cho con hạnh phúc tuyệt vời tuổi thơ

 

NHỚ BA

 

Khi con hiểu được tình Ba

Thì Ba vĩnh viễn rời xa con rồi

Và trong mắt chợt oà rơi

Những giọt nước mặn lên môi bao giờ

 

Còn đâu năm tháng ngày xưa

Có Ba, con sướng vui đùa sớm hôm

Chiều nay con thấy bồn chồn

Nhìn hoa phượng đỏ sân trường, Ba ơi!

 

Thế là hè đã về rồi

Chẳng còn Ba để dẫn chơi kỳ hè

Bâng khuâng theo khúc hát ve

Con chạy ùa về thắp mấy nén nhang

 


MẸ

 

Miên man nhớ ca dao

Khúc ca dao ngọt ngào

Mẹ thường ru thuở nhỏ

Ôi tình thương dạt dào!

 

            Cò lặn lội đồng sâu

            Suốt buổi sáng, buổi chiều

            Đôi vai gầy nặng trĩu

            Cả một gánh thương yêu

 

Con hỏi Mẹ đã nhiều

Tình Mẹ là bao nhiêu?

Hình như Mẹ rươm rướm

Lặng lẽ nhìn lên cao…

 

            Mẹ hôm sớm gieo neo

            Tóc xanh đã phai màu

            Vết thời gian thay đổi

            Làn da Mẹ nhăn nheo

 

Chiều nắng nhạt xôn xao

Con bôn ba đã nhiều

Chân đời chưa yên nghỉ

Thương mình Mẹ cô liêu!


THƠ LƯU LY THẢO

 

Chiều Mưa Nhớ Mẹ

Chiều lại về với màn trời xám ngắt
Gió ru buồn xao xác những hàng cây
Con âm thầm ôm nỗi nhớ trong tay
Mưa trắng bay lạnh lùng căn gác vắng

Nghe du dương trong đáy hồn sâu lắng
Tiếng chim ca gọi nắng chốn quê xa
Bên mái tranh xiêu nghiêng bóng Mẹ già
Vẫn còng vai gánh mưa phùn gió bấc

Mẹ đã cho con những gì quí nhất
Là mái đầu dầu dãi nắng pha sương
Là trái tim chan chứa những yêu thương
Để con lớn lên giữa cuộc đời nghiệt ngã

Con ra đi, lìa xa tất cả
Rồi giờ đây lặng nhớ phút bình yên:
Nồi canh chua Mẹ nấu bên hiên
Trái ớt xiêm cay ấm lòng trong chiều lạnh

Còn lại Mẹ với tuổi già mông quạnh
Biết lấy ai hôm sớm, đỡ đần?
Biết cùng ai gom lá rụng ngoài sân
Gửi niềm riêng theo khói chiều hiu hắt?

Dẫu bão giông cuộc đời đầy hiểm trắc
Nghĩa ân dày, con nguyện khắc trong tim
Mơ một ngày nắng sớm gọi tiếng chim
Con trở về sống êm đềm bên Mẹ.


TÌNH CHA

Lại một đêm mưa về qua xóm vắng
Lại một đêm Cha thức trắng canh thâu
Từng cơn ho dữ dội đua nhau
Hành hạ Cha trong tuổi già sức yếu.

Cha đã quen bằng lòng gánh chịu
Như đã quen lao nhọc suốt bao năm
Đội mưa tuôn, nắng cháy, gió lạnh câm
Nuôi con lớn trong tình thương dào dạt.

Cha không biết ru con bằng tiếng hát
Như ngày Mẹ còn, Mẹ vẫn thường ru
Cha chỉ ru con bằng những lời dạy bảo
Thật chân tình, dung dị biết bao nhiêu.

Vầng trán Cha hằn sâu những ưu tư
Để cho con vô tư cùng chúng bạn
Cả đời Cha đầy đau thương mất mát
Mà tình Cha luôn rực sáng đời con.

Rồi đêm nay lặng nhìn Cha héo hon
Con nghẹn lòng trước nghĩa ân trời bể
Lời nguyện cầu vỡ tan trong tiếng gió
Ngoài trời kia mưa vẫn lạnh lùng rơi!

__________________


THƠ LANDINHDINH

 

BIỂN


Ô kìa biển rộng bao la
Tựa như tình mẹ tình cha hải hà
Lòng cha lòng mẹ vị tha
Cũng như biển rộng như là non cao
Bao nhiêu sông rác đổ vào
Biển đều thu nhận chẳng bao giờ buồn
Chất dơ bẩn bến sông tuôn
Biển đem dung hóa thành nguồn nước trong
Vì yêu cha mẹ khát mong
Người con thơ dại khỏi vòng lao lung
Suốt đời rộng lượng bao dung
Thương yêu nâng đỡ con từng phút giây
Mong con khôn lớn rồi đây
Theo gương cha mẹ mỗi ngày tốt hơn
Không ganh ghét, tránh giận hờn
Nhỏ nhen vị kỷ thiệt hơn coi thường
Phù hoa trần thế không vương
Một lòng mến Chúa yêu thương mọi người
Ôi tình biển cả tuyệt vời
Dạy ta hiểu được tình người bao dung
Ôi tình biển cả muôn trùng
Dạy cho nhân thế sống cùng với nhau
Biết làm vơi nhẹ nỗi đau
Biết luôn vui sống Nhiệm Mầu Ba Ngôi.


CHA

Khi con chưa chào đời
Thì cha đã sắm nôi
Ngày nghe tin mẹ báo
Lòng cha ngập niềm vui.

Rồi từ đó cha mong
Rồi từ đó cha đợi
Mắt cha như thầm nói
Yêu con lắm con ơi.

Rồi ngày con chào đời
Cha vui như mở hội
Bồng con cha khẽ gọi
Con yêu của cha ơi.

Rồi khi con biết chơi
Cha tập làm trẻ nít
Để cùng con vui nghịch
Cho con rộn tiếng cười.

Rồi khi con vào đời
Cha song hành nhịp bước
Dạy con tìm ra được
Ý nghĩa đời là đâu.

Rồi một ngày cha đau
Không trở dậy được nữa
Mắt nhìn con chan chứa
Gói trọn cả tình cha.

Nước mắt con chan hòa
Ôm choàng cha nức nở
Cha nói trong hơi thở
Thương con lắm con ơi.

Tới ngày cha về trời
Tình cha vẫn rạng ngời
Theo con từng giây phút
Từng bước đi trong đời.


Tình cha

Giật mình con tỉnh giấc mơ,
Nghẹn ngào viết mấy vần thơ dâng người.

Cha yêu ơi, cha yêu ơi !
Cho con kính gởi đôi lời tri ân.
Sinh ra sống giữa gian trần,
Kẻ khôn người dại muôn phần khác nhau.
Dòng đời ai biết nông sâu,
Đời người ai biết chậm mau thế nào,
Vậy mà không hiểu tại sao,
Ngươi ta đua chạy đến nao cả lòng.
Thời gian tựa giọt máu hồng,
Tính từng giây phút như mong kéo dài.
Còn cha thì chẳng đoái hoài,
Vẫn ngày hai buổi hát bài ru con.
Ru con, con ngủ cho ngon,
Để mai thức giấc, con còn lớn khôn.
Ru con bằng những nụ hôn,
Ru con bằng cả tâm hồn thiết tha,
Trao con một khối tình cha,
Cho đời con những chan hòa hồng ân.
Ôi tình cha lớn vô ngần,
Con xin khắc dạ tri ân muôn đời.
Qua cha con cảm tình trời,
Nhờ cha con thấy cuộc đời đáng yêu.
Đời con như một cánh diều,
Tình cha như ngọn gió chiều nâng cao.
Cha ơi, con biết nói sao,
Cho vơi, vơi nhẹ tình trào ý thơ.


Tình Mẹ.


Nhìn dừa áo rách tả tơi
Thầm thương nhớ mẹ suốt đời vì con.
Hy sinh thân đến hao mòn,
Nắng mưa mẹ chịu cho con thành người.
Dừa mang nước đến cho đời,
Mẹ mang sữa đến nuôi người con thơ.
Chăm con thao thức từng giờ,
Mong con khôn lớn mẹ chờ từng giây.
Đời con mẹ đắp mẹ xây,
Bằng bao vất vả tháng ngày phong sương.
Yêu con mẹ trải tình thương,
Rắc gieo trên khắp nẻo đường con đi.
Mẹ vui kiếp sống hàn vi,
Nhưng tim mẹ rộng là vì tình thương.
Hoàng hôn gọi ánh tà dương
Mẹ nằm an nghỉ vì thương con nhiều.

 

 

 

NHỚ CHA THƯƠNG MẸ



Mới thoáng đó đã phần tư thế kỷ,
Kể từ ngày cha về cõi thiên cung.
Cha yêu ơi, ở nơi chốn cửu trùng,
Cha có thấu lòng con thơ ứa lệ?

Nay giỗ cha con nghẹn ngào khẽ kể:
Chuyện buồn vui trần thế những ngày qua…
Sao quên được ngày Chúa đến gọi cha!
Mẹ của con bỗng trở thành góa phụ.

Mặc trần gian đời phong sương vần vũ,
Dạ thuỷ chung mẹ thủ tiết thờ chồng,
Biết bao lần mẹ đã trả lời: “không!”
Cho những ai đến xin cầu hôn mẹ.

Có đôi lần ông bà nội nhỏ nhẹ :
“Con còn trẻ hãy tái giá tòng phu!”
Ôm chặt con, mẹ ngồi khóc hu hu,
Thề ở vậy quyết không đi bước nữa.

Khi đêm về bập bùng bên ánh lửa,
Mẹ thường dùng Kinh Thánh để ru con.
Tháng ngày qua thân xác mẹ hao mòn,
Lo dưỡng nuôi cho con được khôn lớn.

Như hoa xuân, tuổi thơ con mơn mởn,
Cùng bạn bè con chạy nhảy tung tăng.
Rồi có hôm bạn con xúm hỏi rằng :
“Tao có bố, sao mày không có bố?”

Con bỡ ngỡ với vẻ mặt đau khổ,
Vội chạy về, kéo áo mẹ : “Tại sao?”
Mẹ ôm con, giọng xót xa, nghẹn ngào :
“Bố con mất khi con còn bé quá!”

Nhìn mặt mẹ nước mắt rơi lã chã,
Mới hiểu rằng đời mẹ lắm buồn đau.
Có những đêm chợt tỉnh giấc canh thâu,
Con lặng nghe mẹ âm thầm nức nở.

Sáng ngày ra mẹ lại vui hớn hở.
Vẻ mặt tươi không một chút u buồn.
Nào ai ngờ lòng mẹ những trào tuôn,
Dòng nước mắt mẹ âm thầm giấu kín.

Thương mẹ buồn, con lặng im câm nín,
Không bao giờ dám nhắc hỏi về cha.
Rồi một hôm, khi con học lớp Ba,
Bài văn viết, con bỏ trang giấy trắng.

Ngày hôm sau con bị cô giáo mắng :
“Học trò hư không chịu khó làm bài!”
Mắt ngấn lệ, con lặng lẽ thờ dài…
…Cha đã mất khi con còn bé nhỏ

Hình ảnh cha con nào đâu nhớ rõ
Thì làm sao biết mô tả về cha?…
Sau buổi học con chạy thẳng về nhà,
Sà lòng mẹ, con bỗng òa nức nở.

Xiết chặt con, mẹ hỏi trong hơi thở :
“Ôi con yêu, sao mà khóc thế này?”
Mặt đẫm lệ, con kể hết mẹ hay :
Rằng hôm nay, văn con bị điểm xấu.

Mẹ lặng đi… và âm thầm cố giấu…
Một nỗi đau đang muốn trực dâng trào.
Mẹ không khóc mà trời đổ mưa rào,
Như cảm thông sẻ chia cùng với mẹ.

Cũng từ đó đêm đêm mẹ khe khẽ…
Kể con nghe từng câu chuyện về cha.
Giọng của mẹ mỗi lúc càng thiết tha,
Thầm gói trọn những tâm tình thương nhớ!

Hai lăm năm, bao nỗi niềm trăn trở!
Mẹ chỉ mong con sớm được nên người.
Và mong cha được vui hưởng Chúa Trời.
Chờ đón ngày chúng con về họp mặt.


THƠ J.B TRẦN TRẤP

 

 

THÁNG HOA MẸ

               

                       Chúc khen Mẹ MARIA

Giáo Hội đặc chọn  tháng  hoa kính Ngài

                       Bởi Mẹ đẹp nhất trần ai

Bông hoa muôn sắc sánh vai sao bằng

           Mẹ trong sáng tựa vầng trăng

Chói ngời rực rỡ thiên đăng mặt trời

           Khiêm nhu  đức tính tuyệt vời

Được  phong làm Mẹ Chúa Trời Ngôi Hai

           Ngày nay Mẹ ngự trên ngai

Mẹ hằng thương nhớ những ai kêu cầu

           Mẹ thương ai nổi  khổ đau

Thế gian khắp chốn chìm sâu tội tình

           Xin Mẹ che chở an bình

Lòng con thanh thản đọc kinh kính mầng

           Hằng ngày tràng chuỗi con dâng

Con luôn được Mẹ  muôn phần  yêu thương

           Giúp con sức sống kiên cường

Để con dõi bước theo đường Chúa đi

           Vượt qua gian khổ hiểm nguy

Mai ngày cùng Mẹ vinh quy trên trời …

 

                   ¯¯¯¯¯¯¯

 

 

                         


THƠ TƯƠNG DÃ

 

                                                           

 

HỎI CON?

 

            Con  để quên tràng hạt

                                                Con ở đâu ?

            Nơi phố xá quyến rũ ánh đèn màu

            Trong những chốn ăn chơi đầy trụy lạc

            Trong cuộc vui rũ rượi suốt canh thâu …

 

            Con để quên tràng hạt

                                                Con ở đâu ?

            Cõi  thất vọng  mổi khi gặp u sầu

            Trong cuộc sống hoang tàn và vô định

            Khi  cuộc đời ngắn ngủi sẽ qua mau

 

            Con để quên tràng hạt.

                                                Con ở đâu ?

            Con nhớ trở về quỳ gối nguyện cầu

            Con có biết , những ngày con  tội lỗi

            Làm cho Trái tim Mẹ lắm thương đau

 

            Con để quên tràng hạt

                                                Con ở đâu ?

            Con về tìm lại,  hạt chuổi kinh cầu

            Những giây phút được êm đềm bên Mẹ

            Để  gẫm  suy  hai mươi  sự nhiệm mầu

            Ở trong đó chứa chan lời hằng sống

            Đưa con về vui cuộc sống mai sau …

 

                                                                                    05-2010


THƠ VÂN UYÊN

CHUYỆN  MỘT  ĐỜI

 

Ngàn xưa sách thánh còn ghi lại

Trong trắng đơn sơ  chuyện một đời

Thần khí thắm duyên ơn phước lạ

Hiển linh lưu luyến cõi trần ai

 

Chẳng phải chăn chiên mới đợi chờ

Dịu hiền tà áo dáng ngây thơ

Hàng hàng lớp lớp muôn phương tới

Đồng vọng hành hương thỏa ước mơ

 

Suối thiêng khe núi thả hương trinh

Lâng lâng thanh thoát sức vô hình

Thầm kín thấm khô dòng lệ khổ

Tật nguyền lê lết tới cầu kinh

 

Trần thế từ đây nhận được Lời

Chỉ vì người đó nhận mang thai

Nhận vâng thân phận đời huyền nữ

Thân phận đồng trinh Đấng Mẹ Trời

 

Thần siêu ! thần siêu ! ôi thần siêu

Mầu nhiệm ! đây mầu nhiệm tín điều

Trời đến gặp Người

Gặp người trong thân Nữ

Thân người được tôn vinh

Người nữ được tôn vinh

 

Thánh mẫu !  Đồng trinh !

Vô nhiễm  ! Truyền sinh !

Trinh khiết !  Thần sinh !

Huyền nhiệm song đôi như song thai

Hướng gọi giáng sinh xây ngày mai

Để con người tồn tại

Trên đường thành người linh .                                      

DUYÊN KIẾP THẦN KỲ

 

Chàng  hoàng tộc

Làm nghề gỗ

Thương vợ con

Tưởng bình thường

 

Lạ thay câu chuyện thần kỳ

Đính hôn đủ phép lễ nghi xóm làng

Thơ ngây đâu có phụ chàng

Xin vâng thần khí đá vàng thụ thai

 

Hai ngàn năm đó

Chàng trai

Được tin thanh thản như không

Cựu kinh đã thuộc làm lòng

Tiên tri Cứu Thế vồn dòng Nữ Trinh

 

Sắt đá nguyện cầu tin

Biết sự lạ đến ngày

Vẫn tiến hành hôn lễ

Nàng vui mừng đắm say

 

Chàng ơi !  Chàng ơi !

Đôi ta  duyên kiếp thần kỳ

 

Chẳng duyên cũng bạn đời

Yêu nhau như lứa đôi

Trung tình theo thiên lệnh

Nhờ đôi ta có  « người-trời »

 

Hai ngàn năm

Và mãi mãi

Khi còn đọc Phúc Âm

Còn nghe kể lại

Chuyện tình đôi ta

Tình thần thoại .


 THƠ GIUSE NGUYỄN VĂN SƯỚNG  

 

CHA 

( Kính nhớ cha tôi .)

 

Con đã là cha , con rất biết 

Lòng cha tha thiết lắm cha ơi !

Cái thuở ấu thơ con từng sống

Thương nhớ trong lòng con vấn vương

 

Khúc nhạc ƠN CHA đã lặng rồi

Lòng con dậy sóng gió Thày ( * ) ơi

Bao năm vất vả cho đầu bạc

Còm cõi thân già nuôi chúng con 

 

Con nhớ năm xưa , những trận đòn

Tiếng Thày quát mắng vẫn bên tai 

Ông " ÁC " trong nhà Thày gánh lấy

Vai " HIỀN " Thày để lại cho Bu (**)

 

Không có quà ngon giống mẹ hiền

Chẳng lời dịu ngọt lúc con đau

Dạy con cứng rắn trong cuộc sống

" Miệng cắn rồi ,  chân phải đá luôn "

 

Con gái con giờ chưa lớn khôn

Mà lòng con áy náy không yên

Chẳng trách khi xưa Thày nghiêm cấm

Các chị ra ngoài lúc đêm hôm !

 

Thằng bé nhà con nhác học hành 

Dạy dỗ bao lần , con khắt khe

Thương nó con nay đành để bụng

Như Thày xưa cũng đã thương con 

 

Sinh thành , dưỡng dục ơn cao ngất

Bây giờ thấm thía lắm , Thày ơi !

Thày đã đi xa , không về nữa

Con vẫn thấy gần trong tấc gang

 

Một thuở chở che , bấy nhọc nhằn

Một đời bảo bọc , bấy hy sinh

Thâm tình nghiêm phụ , ơn cao ấy

Vài dòng chi xiết kể cha ơi 

 

Mắt tuy ráo lệ , lòng đổ lệ

Mặt dầu bình tĩnh , sóng bên trong

ƠN CHA hai tiếng thương yêu quá

Sẽ chẳng phai mờ với tháng năm .

 

Trọn khúc ƠN CHA đã lặng rồi

Lòng con chẳng lặng sóng yêu thương

Bao nhiêu năm sống , bao kỷ niệm

Đè nặng tim con tấm phụ từ

 

Trọn khúc ƠN CHA đã lặng rồi

Lòng con còn dậy sóng , Thày ơi !

----------------------------------------------

     ( * ) Thày : tiếng gọi người cha 

     ( ** ) Bu   : tiếng gọi người Mẹ

 

 

 

         


  MẸ BỆNH 

 

 

Nghe mẹ đau , lòng con chết lặng

Cố nhủ thầm Giờ Của Mẹ còn xa

Mà trong con niềm hụt hẫng mơ hồ

Cơn thắt nghẹn bâng khuâng trong lồng ngực .

 

Con đã hình dung đớn đau của mẹ

Để nghe mình tim loạn nhịp hãi kinh

Và sợ chung nỗi sợ phải chia lìa

Mồ hôi lạnh cho toàn thân run rẩy .

 

Bất lực thay khi con người bất lực

Sợ chi bằng nỗi sợ hãi phân ly

Nhìn mẹ đau để không biết làm gì

Đèn sắp tắt phải làm sao trời hỡi !

 

Con vẫn biết đời người là như thế

Muốn nói lời an ủi mẹ thương yêu

Tim trồi lên lấp lời nói nghẹn ngào

Chìm tận đáy lòng con đang sôi sục .

 

Con xin Chúa thương mẹ con , Chúa hỡi

Đèn cạn dầu , tim ngún khói mong manh

Trước nỗi đau ai mà chẳng chau mày

Răng nghiến lại khi trái tim trồi ngược .

 

Ôi kiếp người " nhân linh ư vạn vật "

Nên kiếp người đau đớn nỗi phân ly

Xin dạy con chữ phó thác ngọt ngào

Và dâng hiến mẹ hiền vào tay Chúa .

   ----------------------------------------

 


MẸ của CON

 


Mẹ như hoa héo rũ

Con sợ gió thời gian

Vô tình lay rụng mẹ

Xuống gốc đời mênh mang

 

Vẫn biết là quy luật

Đời có hợp có tan

Sao lòng vẫn thắt đau

Khi nghĩ về ly biệt !

 

Tuổi xuân xanh mẹ phần

Quả na chín cho con

Giờ vật lạ mang sang

Mẹ đâu ăn được nữa !

 

Mẹ là hoa héo rũ

Tám hai mòn tóc sương !

Con vẫn còn tráng niên

Năm tư đầu cũng bạc !

Mẹ nay ốm mai đau

Đèn cạn dầu trước gió

Con dù muốn quan tâm

Cũng chỉ biết nguyện cầu !

 

Con xưa ngày thơ bé

Mẹ bảo bọc chở che

Giờ mẹ đây yếu lắm

Con chỉ biết nguyện cầu !

 

Biết bao điều muốn nói !

Biết bao điều ước ao !

Mẹ đau trong thân xác

Con buốt nhói trong tim

 

Nguệch ngoạc viết đôi câu

Lệ rưng trong khoé mắt

Chỉ mở toang lồng ngực

Mới thấy hết con tim !

NHỚ CHA 

( Kính nhớ về Cha tôi )

 

Tháng sáu, nắng như tạt lửa

Con tiễn Thày ( * ) đi,  không trở lại 

Ngoài đường , phượng rực cháy trên cao

Và dưới hồ , hoa sen nở kín

Những tháng sáu ra đi và những tháng sáu trở lại

Thày vẫn biền biệt 

Cuộc sống với những bộn bề ,  toan tính  !

Đứa bé ngày nào nửa đêm choàng tỉnh khóc vì cha không nằm bên cạnh giờ tóc đã hoa râm !

Những tưởng nỗi nhớ rồi sẽ nguôi ngoai theo năm tháng

Nào ngờ vẫn rực cháy trong tim mỗi độ tháng sáu trở về .

Nhớ Thày xưa thường hay thở dài !

Nhà nghèo con đông 

Nhịn ăn nhịn mặc nhịn cả ...ước mơ !

Chắt chiu từng đồng , bữa no lo bữa đói

Bốn mùa mưa nắng dầu dãi tấm thân 

 

Tháng sáu nắng như tạt lửa 

Cháy đỏ trong con nỗi nhớ không nguôi

Những xót xa , day dứt, buồn phiền

Hằn lên trán con dấu thời gian để lại 

 

Tháng sáu đi và tháng sáu trở lại 

Thằng bé của Thày giờ tóc đã hoa râm !

         

--------------------------------------------------

   ( * ) Thày : tiếng để gọi cha mình .

 

 

 


THƠ JOS. CAO THAI

 

Ai ai cũng có một tuổi thơ!

 

 

Cha oi!
Ai mà chả có một thời bé thơ, Cha nhỉ!
Một thưở ngây thơ,
Một thuở sáng lòng!

Đêm nay,
Con lại ngồi ngắm mãi tuổi thơ con,
Và nếm lại bao hương vị đầu đời Cha trao tặng.
Những hình ảnh đầu tiên,
Là bố con trong quân phục người lính,
Là mẹ con người phụ nữ đa đoan,
Là chị lớn biết yêu từ rất sớm,
Đã gieo thơ trong ánh mắt của con!

 



Là lần mẹ giận con ương bướng,
“Thằng Thái này cút khỏi nhà ngay”
Con không hiểu, chỉ nghe lời mẹ dạy,
Lủi thủi bước đi, mà chẳng biết đi đâu.

Con đã bỏ nhà ra đi như thế khi vừa lên sáu,
Làm khổ thân chị lớn mãi đi tìm,
Suốt bốn cây số,
Chân con không biết mệt.
Sáu tuổi đầu mau mắn bước ra đi.
Con đã hăm hở sải bước qua cầu Cái Vồn nhỏ.
Con đường thân quen, mỗi buổi sáng nhà Thờ.
Con bước đi không chút buồn lo.
Không chút đắn đo.
Không chút rụt rè.
Và trong lòng không một điều giận.

Và cũng từ hôm ấy,
Sau trận đòn đau,
Con thấm thía công cha nghĩa mẹ.
Đã bốn mươi sáu năm rồi còn gì,
Con vẫn còn giữ lại những giọt lệ thuở xưa
Đã ngấm trong cổ họng,
Để nuốt vào tim,
Cho thỏa lòng hiếu thảo với mẹ cha.

Cha ơi,
Tuổi thơ con vẫn còn đó,
Mà mẹ cha con lại đã về già,
Nhưng vẫn sớm hôm tảo tần,
Mặc cho những sợi tóc cửu tuần đang dần rơi rụng

Còn con,
Nay cũng đã bước vào thập niên thứ sáu,
Và vẫn nhớ như in những chuỗi ngày thơ dại,
Được Bố dạy nguyện cầu giữa Thánh đường tươi vui.
Và khi con vừa tròn chín tuổi,
Được mẹ khao cho tô phở đầu đời.
Hương phở ấy vẫn ngào ngạt trong con hương của lòng biển Mẹ.
Ôi,
Nói đến cái ăn, con lại nhớ đến ổ bánh mì,
Mẹ đã dỗ dành con sau lần con nhổ răng chảy máu!


Đêm nay con biết nói gì đây!
Con lại chỉ biết khóc để cám tạ Hồng Ân.
Một tuổi thơ Hồng Ân còn sống mãi đến bây giờ.

Cha ơi,
Đêm nay,
Con chỉ biết xin Cha luôn thúc dục lòng con biết phó thác mọi cái vào Cha.
Vì giờ khắc này đã là sáng sớm tinh mơ của ngày Ba Mươi Mốt
Ngày lễ Bosco,
Ngày lễ Cha Hiền.
Don Bosco đã dạy chúng con biết sống với trẻ thơ,
Và hãy yêu trẻ thơ thật nhiều.
Nên.
Cha ơi!
Ngày hôm nay sẽ là một ngày đặc biệt.
Ngày của tuổi thơ con được hòa quyện trong muôn mắt của bao trẻ bơ vơ đói nghèo.

Cha ơi,
Xin cho con được sống mãi tuổi thơ,
Trong tình Cha con thỏa lòng nức nở!
Le Don Bosco 2010.

KHÓC MẸ


Mẹ ơi!
Đêm nay, đêm cuối cùng con còn được ngồi bên Mẹ.
Sáng mai này, mọi người sẽ tiễn Mẹ đi xa.
Đêm nay, lòng con sao chùng xuống!
Mắt mẹ hiền, Mẹ vẫn cười với con.


Đã hai mươi lăm năm, con cố lo tròn ước nguyện
Mẹ nhủ con, xứ Long Khánh mịt mù,
Bụi đất đỏ, lũ học trò nhỏ dại
Gắng từng ngày con chất chứa yêu thương.
Tình mẫu tử mẹ trao,
Con rải tràn trên trang giấy,
Quyện mồ hôi trong bụi phấn bảng đen.

Năm tháng đã đi qua,
Mẹ chắt chiu lời nguyện cầu cho con nhỏ.
Quặn cơn đau trong lồng ngực, con ơi !
Chín năm trường Mẹ ôm lấy khổ đau,
Trong thinh lặng,
Để con mình được lớn.
Lớn giữa đời,
Và lớn nỗi yêu thương
Cho ơn gọi từ thuở còn nằm trong nôi Mẹ.
Mẹ ơi !
Tay Mẹ đâu ? Dấu chân mẹ ở đâu ?
Con muốn quá , được ôm vào lòng mẹ !
Đễ vẫn mãi là Đông bé bỏng của Mẹ xưa.
Ôi , cỗ quan tài sơn bóng !
Như hai thế giới cách chia, con tìm Mẹ ở đâu !
Ngọn nến đêm lung linh,
Sao hồn con run rẩy !
Đêm phủ kín rồi, con có còn Mẹ không ?

 

Thời gian như ngừng trôi,
Con vẫn nghe tim mẹ đập,
Tâm thức Mẹ gìa sẽ sống mãi trong con.
Máu huyết này Mẹ cưu mang chín tháng,
Rồi mười ngày Mẹ đã vỗ về con,
Đông đỏ hỏn, từ nay con được sống.
Để đi vào huyền nhiệm của Ngôi Hai.
"Này là Mẹ Ta !
Này là con Mẹ ."
Mẹ con mình luôn nhớ mãi mẹ nghe !


THƠ QUÂN TUẤN ANH

 

 

TÌNH MẸ THƯƠNG CON

 

Mẹ ơi năm tháng trôi nhanh

Giờ đây con đã lớn khôn thế này

Mới đó mà qua những ngày

Với bàn tay mẹ nâng niu đỡ đần

Mẹ ơi con đã nên thân

Nhớ lại thủa ấy những lần dạy con

Sinh con mẹ mong vuông tròn

Nuôi con mẹ đã hao mòn đôi tay

Sớm chiều lo suốt cả ngày

Những khi con sốt con hay khóc nhè

Có lúc con bệnh nằm nghe

Những câu êm ả từ lời mẹ ru

Mong con sớm khỏi lao tù

Của từng cơn bệnh như thù với con

Mẹ mong con chóng lớn khôn

Mẹ mong con chóng khỏi cơn sốt này

Ước mong của mẹ đẹp thay

Qua bàn tay mẹ càng ngày con khôn

Những lời của mẹ ôn tồn

Dạy con học chữ đọc lời Thánh Kinh

Mẹ dạy con biết Thần linh

Chúa là tất cả tâm tình của con

Mẹ ơi thủa ấy còn non

Con chưa hiểu hết tâm tình mẹ thương

Giờ con vượt mọi can trường

Mới thấy tình mẹ thương con tuyệt vời

Chúa ơi xin Ngài nhậm lời

Xin ban ơn xuống trên nơi thân Người

Để mẹ sống trọn cuộc đời

Tuổi già vui sướng thảnh thơi thanh nhàn.

 

 

 

NƯỚC MẮT CỦA MẸ

 

Tình thương nào

cho bằng

tình mẹ thương con

Nỗi nhớ nào

cho bằng

nỗi nhớ con với m

Nước mắt nào

cho bằng

nước mắt m

Giọt lệ nào

cho bằng

giọt lệ mẹ với con!

 

*   *   *

Bước vào đời khi còn trong mái ấm

Mẹ yêu kiều nâng đỡ một tấm thân

Tiễn con đi với lời lẽ ân cần

Không gượng cười mà nước mắt chảy rân rân

Đôi gò má gầy gò da sám sậm

Bởi vì mưa và nắng đã ngấm thân

Từng giọt lệ chảy dài như ôm tận

Cả đời con chưa nhận hết mẹ ơi!

Con ra đi cho biết một cuộc đời

Gian và khổ như thế nào mẹ ạ?

Nước mắt mẹ đã khóc khi sinh hạ

Đến bây giờ mẹ vẫn khóc vì con

Tấm thân mẹ hầu như đã hao mòn

Đôi gò má, chân tay như nheo lại

Từng gian khổ, thời gian như đã hại

Tấm thân gầy của mẹ, mẹ ơi

Con ra đi hứa trọn với mẹ rồi

Trở thành một con người thật hoàn chỉnh

Để mẹ yêu khỏi ngày đêm toan tính

Nhớ con nhiều nước mắt lại rưng rưng…

Xin thời gian đừng phụ tình bội bạc

Xin cuộc đời đừng sai lạc của tôi

Để mẹ tôi lại nở những nụ cười

Hãy chôn vùi dòng lệ buồn mẹ ơi!!!

TAI SAO MẸ KHÓC?!

 

Trên gò má m

Một dòng nước từ từ bò xuống

Má sậm đen vì nắng chiếu mưa dầm

Mẫu tử tình thâm

Thương con, mắt mẹ đã dầm lệ rơi…

 

Trên khuôn mặt m

Một nổi buồn khó tả xiết thay

Băn khoăn, trằn trọc đêm ngày

Tình thương nồng cháy

Nhớ con hoài nước mắt chảy không hay…

 

Thương con mẹ phải

Suốt đêm ngày vất vã lao công

Giọt mồ hôi như giọt máu hồng

Tình nghĩa cho không

Nuôi con mẹ phải kiếm từng đồng xu…

 

Nước mắt mẹ chảy

Cứ lăn dài trên má mẹ tôi

Đôi mắt mẹ cứ bồi hồi

Tình không gian dối

Thể hiện rằng tình mẹ thương tôi…

 

Gửi về mẹ, chúc cho mẹ luôn bình an, mạnh khỏe

và tràn đầy hồng ân của chúa nhân ngày của mẹ hôm nay…

 


THƠ MƯA BỤI (BỤI ĐỜI)

 

TÌNH CHA- NGHĨA MẸ

 

Tình Cha ví tựa Thái Sơn

Một đời lam lũ, vai sờn vì con

Ước mong con được vuông tròn

Mai sau con lớn, khôn ngoan, nên người

Mệt nhọc Cha vẫn vui tươi

Không hề ca thán, mỉm cười yêu thương

Mồ hôi Cha đổ trên nương

Cho con vui bước đến trường ngày mai

Dáng Cha phủ bóng đường dài

Cho con gặt hái tương lai sáng ngời.

Nghĩa Mẹ sánh tựa biển khơi

Đong đầy tình cảm chẳng vơi bao giờ

Những ngày con còn ngây thơ

Ru con giấc mộng “ầu ơ”, “ví dầu”

Những đêm bão tố, mưa ngâu

Giang tay ấp ủ, tựa đầu ngủ yên

Mẹ ơi! Mẹ thật là hiền

Với con, Mẹ mãi là “Tiên” trần đời

Mẹ như ngọn đuốc giữa đời

Cho thuyền con lướt ra khơi an toàn.

Dầu mai con có nơi đâu

Con biết Cha Mẹ lo âu từng giờ

Với mẹ con mãi bé thơ

Vẫn là “Cu tí” ngây thơ ngày nào

Cha ơi! Con dù lớn cao

Nhưng luôn cần đến ánh sao chỉ đường

Cần đến tình Mẹ yêu thương

Tình Cha ấm áp soi đường con đi

Đường đời vấp ngã lo chi

Về bên Cha mẹ quên đi muộn phiền

Mẹ Cha dầu lắm chuân chuyên

Một đời vẫn mãi “dịu hiền” vì con.

 

Nha Trang, 06/05/2010


THƠ GMGT

 

ĐỀN ĐÁP CÔNG ƠN

 

Có người mẹ dưới lòng đường khuya vắng

Cất tiếng rao văng vẳng giữa đêm đen

Ánh điện mờ che nhân ảnh nhá nhêm

Thắp sáng lên một phương trời hy vọng.

 

Có người cha giữa trưa hè nắng nóng

Ngồi lặng chờ trên ghế chiếc xích lô

Tán lá xanh che mát nửa thân gầy

Đăm đôi mắt nhìn mặt trời đứng ngọ.

 

Có người cha người mẹ giữa đời thường

Vì yêu con nên chẳng ngại đau thương

Thí màu xanh tuổi đời thành bổn phận

Làn da trơn tóc mượt hóa bụi đường.

 

Dù mẹ cha là người không có học

Nhưng mong con luôn luôn xứng thành người

Chăm tương lai thế hệ trẻ sáng tươi

Thử hỏi ai đủ thẩm quyền đền thưởng?

 

Con đi học mấy năm nơi trường lớp

Bằng cấp trong tay, dáng vẻ sáng choang

Cả một đời mẹ cha sống mỏi mòn

Sao không ai nghĩ trao người “bằng cấp”?

 

 


CÁM ƠN BA MÁ

 

Trên đời này có muôn điều khó nói

Hai tiếng cám ơn, khó nói nhất trên đời

 

Con có ba, con có má,

Ba má nuôi con năm tháng mỏi mòn

Ba má vì con ngày dài không kể

Ba má dạy con hai tiếng cám ơn

Ba má cùng con cám ơn mọi người.

 

Con riêng ba má!

Tiếng cám ơn con chưa bao giờ nói

Lời yêu thương chẳng bao giờ thốt ra

Hai từ ấy, ba má quá xa lạ

Mà hình như nó cũng quá kiêu sa.

 

Ba má ơi! Dân quê mình thế đó

Không quen từ chải chuốt, kiểu điêu ngoa

Nhiều lần con gồng môi uốn lưỡi

Thử nói ra bằng những tiếng thì thầm

Mà thì thầm con cũng không nói được

Sao từ này khó nói quá, má ba ơi!

 

Con tách ra từng từ cho dễ nói

C, a, m, con nói rất dễ dàng

Xong ghép lại cổ họng cứ nóng ran

Đôi môi run lại ấp a ấp úng

 

Con giơ tay mong cầu cứu người đời

Ai có biết xin chỉ tôi cách nói

Nói cám ơn, nói với cả con tim

Để tôi về thầm thỉ với má ba tôi!

 

Nhưng mọi người nhìn con khẽ lắc đầu

Hai từ này  không ai dạy được đâu

Phải tự mình luyện tập thời gian lâu

Mới hy vọng bập bẹ được một nửa.

 

Ba má ơi ! Hai tiếng cám ơn đó

Ba má dạy con từ thuở bước vào đời

Thuở hồng hoang con mới bằng nắm tay

Con đánh vần, ba má đã khen hay

Thế mà chần chừ cho đến tận hôm nay

Ba má một lần vẫn chưa được nghe con nói.

 

TÌNH YÊU BA MÁ

 

Bao nhiêu năm tôi sống dưới mái nhà

Ba má tôi không có gì khác lạ

Khi lên năm hay lúc tôi mười tám

Đời dần trôi, ba má cũng vậy thôi.

 

Rồi từ khi đi xa tôi mới biết

Màu gió sương in trên nét mặt người

Gánh thời gian đè đôi vai còm cỏi

Và con tim chất chứa một tình thâm.

 

Một lần sinh ra muôn đời là ba má

Một lần ấp ủ mãi mãi là tình yêu

Dù hôm nay không đủ sức nâng niu

Đôi tay gầy hướng chỉ đời tôi bước.

 

Tôi hôm nay cũng đâu còn thơ dại

Tính tuổi đời hơn ba má lúc có tôi

Song với người tôi vẫn còn bé bỏng

Nên người luôn mãi mãi sinh nuôi tôi.

 

Nhiều người nói ba tôi già trước tuổi

Tôi khẽ cười, lòng đau nhói xót xa

Mà tình yêu lấy chi đong đo được

Chắc thời gian không theo kịp ba tôi?

 

Lại có người cho má tôi ốm yếu

Tôi lắc đầu, đố ai biết nguyên do

Trong thâm tâm, má tôi người vĩ đại

Thước cân đời, đo sao nỗi tình yêu.

THƠ BẠCH VÂN

 

NHỚ BA

Mỗi năm con trở về nhà hai lần
Một lần tết đến một lần hè
Khi mùa xuân hoa mai vừa hé nở
Chim én bay giăng kín cả bầu trời
Cũng là lúc,
Ánh mắt ba ngấn lệ lại tuôn rơi
Nỗi nhớ con lòng tan nát rã rời…

Dẫu biết rằng con đang học Chủng Viện
Tu luyện học sống cuộc đời dâng hiến
Theo Chúa rồi không ngoảnh lại phía sau
Cuốn thân vào trong tĩnh lặng trầm mặc.

Chúa muốn thế nên ba đành phải chịu
Khi hè về cơn gió thổi hiu hiu
Tiếng ve kêu yếu dần theo gió cuốn
Ba trông ngóng chờ con lòng buồn thiu.

Con cũng nhớ ba nhiều lắm ba ơi
Khi chim én báo hiệu mùa xuân tới
Hay cánh phượng đỏ thắm trước mái trường
Con mừng quá vì sắp được gần ba.

Ba vẫn thường ra đón con ở cổng
Nhoẻn môi cười ôm trọn con vào lòng

Hàng lệ rơi thỏa bao niềm nhớ mong.

Thật ấm áp trong vòng tay chai cứng.


Ba năm rồi cánh phượng thôi nở hoa
Mùa xuân đến chim én cũng rời rã
Trước hiên nhà cây xanh không còn lá
Ba trở về với cội nguồn sinh ra.

Đã ba năm ba lìa bỏ mái nhà
Chim ngừng ca cây buồn không hoa trái
Nhà trống vắng lạnh ngắt không ngủ được
Nước mắt rơi vì thương nhớ ba hoài.

Con thức dậy ra quì trước trước nhan Chúa
Cầu xin Người xoá tan mọi niềm đau
Cho hồn ba thanh thoát khỏi lụy sầu
Để hưởng kiến thiên nhan nguồn hạnh phúc.

 

 

TÌNH MẸ CHA


Khi con cất tiếng chào đời
Bàn tay mẹ ẵm tiếng hời ru con
Cha thời sáng sớm lên non
Nhặt rau, hái quả thơm ngon mang về
Cả đời con được no nê
Mẹ sinh, cha dưỡng trọn bề yêu thương
Hằng ngày một nắng, hai sương
Mồ hôi nhỏ xuống trên nương ruộng đồng
Nhờ trời cây lúa trổ bông
Mồ hôi sinh hạt thành công cuộc đời
Tình cha, nghĩa mẹ tuyệt vời
Bao la biển cả xa khơi núi ngàn
Một đời cha mẹ lầm than
Mong con khôn lớn yên hàn sướng vui
Mai sau khuất núi xa rồi
Tình cha, nghĩa mẹ thơm mùi thiên thu.

 


MẪU GƯƠNG BA TÔI

Ba ơi ! Cuộc đời có sáu mươi năm
Bệnh tình vật ngã hai lăm năm trời
Bao lần nước mắt tuôn rơi
Nhìn con nghèo đói nghẹn lời đắng cay
Trời mưa gió thổi cành lay
Ba quỳ xin Chúa dưỡng nuôi gia đình
Dù rằng cuộc sống điêu linh
Gia đình hạnh phúc lệ tình trong mưa
Ba nhìn ngắm Chúa say sưa
Cơn mưa đã dứt ba chưa lên giường
Lòng ba bao nỗi tơ vương
Giật mình trời hé ánh dương trên đường
Mẹ giờ cũng vội lên nương
Miếng cơm manh áo đoạn trường gian nan
Gia đình khổ sở lầm than
Hồn ba tan nát tâm can dày vò
Ba tin rằng Chúa chăm lo
Quan phòng che chở vỗ về yêu thương
Xác thân ba cũng vô thường
Đức tin vững mạnh kiên cường phút giây
Những khi thất bát đoạ đày
Ba khuyên kiên vững đừng nao núng lòng
Vững tin hy vọng cậy trông
Chúa cho Chúa lấy bằng lòng mừng vui
Tình Ngài vượt quá trùng khơi
Yêu thương chăm sóc cho đời đơm hoa
Khổ đau Chúa gởi tặng ba
Hồng ân cao quí cho gia đình mình
Bằng lòng đón nhận hy sinh
Từng giây dệt lấy lời kinh tuyệt vời
Mẫu gương ba chiếu rạng ngời
Cho đoàn con cháu muôn đời noi theo.

 

 

 

MỘT ĐỜI CHA

Một đời cha vất vả gian lao
Chạy vạy tìm miếng cơm, manh áo
Quên đời mình, quên thời xuân sắc
Cho đời con cơ sự an lành.

Cha nuôi con bằng sữa đức tin
Dạy bảo con tôn trọng chữ tín
Tự vươn lên không hề bám vịn
Đứng vững vàng chính đôi chân mình.

Cha tựa như chiếc gương không mờ
Luôn yêu thương vỗ về nâng đỡ
Tình cha đó con hằng ghi nhớ
Nguyện một đời sống trọn tình con.

 

GIA ĐÌNH

Gia đình - Giáo hội tại gia
Mái trường sống động, ngôi nhà thánh ân
Lời kinh sớm tối chuyên cần
Vợ chồng, con cái thuận hoà yêu thương
Một lòng chung thuỷ nêu gương
Gia đình hạnh phúc như gương sáng ngời
Truyền rao chân lý muôn nơi
Dựng xây Nước Chúa gọi mời trao ban
Tình yêu Thiên Chúa tràn lan
Gia đình tỏa chiếu muôn vàn hương hoa
Nhân từ quảng đại khiêm nhu
Như vườn hoa thắm Giê-su ươm trồng
Bạt ngàn nương lúa đơm bông
Tình yêu Thiên Chúa trải lòng thế nhân
Gia đình sức sống nẩy mầm
Nguồn ơn thánh sủng âm thầm vang xa
Gia đình Giáo hội tại gia
Mầm ươm sự sống lan ra khắp trời.

 

...Xin mở file kèm Attach file

Tác giả: Đồng Xanh Thơ Nha Trang
   dunglac@gmail.com